Vô Tiên - Chương 2246:
- Thời đại xa quá rồi, không thể phụng cáo!
Lâm Nhất lấy ra vò rượu, bày ra tư thế chăm chú lắng nghe. Ai ngờ lúc khẩn yếu quan đầu lại nhận được một câu không thể phụng cáo.
Tất Kháng nói xong thì im lặng, mà một tay xách bình rượu lên. Không thấy ra vẻ, há miệng hút một cái, hai mươi cân rượu mạnh trong nháy mắt đã thấy đáy. Hắn thuận tay ném bình không đi, lại lấy một bình khác uống như thế, bộ dạng thoải mái vui vẻ. Sau khi hai bình rượu vào bụng mới ợ một hơi rượu, sau đó thì vuốt râu thở dài, cười nói với Lâm Nhất đang nhíu chặt mày:
- Ha ha! Thống khoái.
Ngươi thì thống khoái, nhưng Lâm mỗ lại lảo đảo. Trên không trời, dưới không đất như vậy thực sự khiến người ta buồn bực. Chuyện liên quan tới bí mật Hồng Hoang năm đó, mắt thấy đã sắp rõ ràng, mà vị Tất Kháng Yêu Tôn này lại ngậm miệng không nhắc tới. Là Yêu Hoang có dính dáng hay là vì gì khác?
Lâm Nhất lập tức không còn hứng thú uống rượu, dứt khoát ném bình rượu trong tay đi. Mà hắn vừa giơ tay lên, thần sắc đã khẽ biến.
Chỉ thấy bình rượu bay ra được năm thước, bỗng nhiên biến mất không thấy đâu.
Tất Kháng thì khoay tay trước ngực, trước ngực chớp động quang đoàn màu trắng như có như không. Quang đoàn đó to hơn thước, trong suốt, hư thật biến ảo, thoạt nhìn rất là quỷ dị, lại khí cơ khó hiểu mà uy thế hoàn chỉnh. Thấy Lâm Nhất kinh ngạc, hai tay hắn đột nhiên tách ra. Hào quang thoáng chốc biến mất, bình rượu tự dưng xuất hiện. Hắn thuận thế tóm vò rượu vào tay, sau đó mới mỉm cười hỏi:
- Thế nào?
Cách nhau một trượng, có thể nói là gần trong gang tấc. Khi Tất Kháng thi pháp, khiến người ta không rảnh ứng biến. Quang đoàn đó nhìn thì tầm thường, lại huyền cơ phong phú, lạnh lẽo khó lường.
Lâm Nhất không nói gì, sắc mặt hơi tái nhợt. Khoảnh khắc vừa rồi, tứ phương khí cơ khó hiểu. Giống như cuồng phong ngưng kết, lại giống như liệt diễm bao phủ, khiến hắn khó có thể nhúc nhích hơn nữa không biết làm gì. Lúc này Tất Kháng tuy đã thu tay lại đúng lúc, mà dư uy vẫn lan tới, khiến hắn cảm thấy khí tức không thông mà tâm thần bất định.
Tất Kháng thì hiểu ý nói:
- Ngươi chưa bao giờ từng đọ sức với cao thủ Động Thiên hậu kỳ.
Khóe miệng Lâm Nhất nhếch lên, thần sắc có chút cứng ngắc. Từng giở hết thủ đoạn, giết một Mộc Ly Tử Động Thiên trung kỳ. Mà thật đúng là chưa từng đấu với cao thủ Động Thiên hậu kỳ. Mạnh yếu giữa hai cấp khó có thể đánh đồng.
Tất Kháng ý vị thâm trường nói:
- Đây là kết giới chi lực mà Động Thiên hậu kỳ mới có thể tu thành. Nếu dùng người dịch vật, ngươi nên ứng đối như thế nào.
Hắn không quên giơ bình rượu lên, tiếp theo lại hỏi:
- Ta rất tò mò, ngươi lấy gì để đọ sức hai hiệp với Giác Phách?
- Không biết!
Lâm Nhất rất dứt khoát đáp lại một câu, mà trên nét mặt lại lộ ra mấy phần ngưng trọng.
Vừa rồi nếu Tất Kháng có ý định bất lương, thực sự khiến người ta căn bản không thể chống đỡ.
Vẫn chưa biết hành động của hắn là xuất phát từ thiện ý nhắc nhở, hay là đang đe dọa.
Lâm Nhất lưu ý Tất Kháng cùng với động tĩnh xung quanh, sau một thoáng, bỗng nhiên nhớ tới gì đó, không nhịn được giật mình nói:
- Thiên địa kết giới, càn khôn trong bàn tay. Dựa vào cái này để đối trận ngăn địch, uy lực cực kỳ!
- Ồ? Ánh mắt của ngươi cũng không tầm thường.
Tất Kháng có chút bất ngờ, lại lắc đầu, nói:
- Yêu Hoang ta không lấy đạo pháp thần thông làm sở trường, vẫn không thể diễn hóa ra thiên địa kết giới chân chính. Năm đó ngoài ba vị Hoàng Tôn, có lẽ chỉ có cao nhân hai nhà tiên, ma mới có thể tận tình thi triển một hai. Pháp này không rời khỏi Thái Sơ thần lực tinh thuần, mà chỉ bằng vào uy của kết giới, đủ để bễ nghễ thiên hạ rồi.
Lâm Nhất thần sắc trầm ngâm, ánh mắt qua lại trên vò rượu trong tay Tất Kháng.
Côn Tà của Thiên Hoang tam thánh, từng ở trong ma cốt lưu lại một Thiên Ma kết giới không trọn vẹn. Về sau được luyện hóa, tạo phúc cho hậu nhân. Từ trong miệng đám người Tiên Vực Ngô Dung biết được, thiên địa kết giới đó xuất phát từ cao nhân Động Thiên hậu kỳ. Đúng như lời Tất Kháng nói, hai bên cũng không cách biệt nhiều. Pháp lực được hấp thu từ Thái Sơ chi khí thì gọi là thần lực. Mà Giác Phách đã là cao nhân Động Thiên hậu kỳ, nếu đối trận với hắn, thắng thua cuối cùng không cần nghĩ cũng biết.
Tất Kháng không ngờ thân thiết gọi:
- Lâm lão đệ.
Lâm Nhất theo tiếng nhìn lại, không hiểu ra sao.
- Ta mặc dù đối đãi như huynh đệ, nhưng tuổi tác và tu vi của ngươi chỉ có thể tính là vãn bối...
Tất Kháng tay vuốt râu dài, trong hai mắt ánh sáng lấp lánh, nói:
- Đừng trách ta cậy già lên mặt! Ta có ý thu ngươi và lão Long, Hổ Đầu vào môn hạ.
Hắn hơi dừng lại một chút, khí thế bức nhân đứng lên, lại nói như chém đinh chặt sắt:
- Có ba huynh đệ các ngươi cộng them Đấu Tương và Thiên Tinh, ngày sau đủ để khởi động phiến thiên địa Yêu Hoang này. Mà ta và Giác Phách, tu tới Động Thiên hậu kỳ đã lâu, sớm đã hữu tâm vô lực, tới lúc quy ẩn thiên ngoại rồi.
Lâm Nhất kinh ngạc kinh ngạc, lập tức giật mình. Tất Kháng ưu ái có thừa, không phải không có nguyên nhân. Hắn coi mình và lão Long như người của Long tộc. Mà Hổ Đầu lại là thần thú trời sinh, so với Giác Phách còn chính thống hơn. Ba huynh đệ nhà mình gia nhập Yêu Hoang, có thể nói là thuận lý thành chương. Yêu Hoang sẽ bởi vậy mà lớn mạnh, hai lão huynh đệ này sẽ có thể thoát khỏi tục vụ mà an tâm tu luyện, sớm ngày đuổi theo dấu chân của Yêu Hoàng.
- Ý của ngươi thế nào?
Tất Kháng lại hỏi một câu. Thấy Lâm Nhất trầm ngâm không nói, hắn giống như hiểu ý an ủi:
- Nếu bái vào môn hạ của ta, Giác Phách không dám làm khó xử ngươi nữa.
Lâm Nhất nhếch môi, lặng lẽ cười cười. Sau đó, hắn thở hắt ra một hơi, trịnh trọng nói: