Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2200:

Lăng Đạo và Thanh Diệp đuổi theo đang gấp, không khỏi bị cản trở. Ngay sau đó chính là hai tiếng trầm đục, cấm pháp chặn đường lập tức sụp đổ. Hai người vừa muốn tiếp tục tiến về phía trước thì ai ngờ bốn phía lại nổ vang nặng nề. Chỉ thấy khe hở đã khép lại, con đường cũng theo đó mà đổi hướng.

Cấm pháp Lâm Nhất bày ra cũng tầm thường, nhưng lại bởi vậy mà tác động tới xung quanh, khiến cho đại trận dưới lòng đất có biến dị.

Lăng Đạo và Thanh Diệp không thể không tạm dừng một lát, sau đó tìm khe hở để tiếp tục đuổi theo. Mà không quá thời gian một nén nhang, hai người lại va vào cấm chế. Sau đó lại tìm đường, đuổi theo không buông. Sau nửa canh giờ, dưới lòng đất tiếng nổ đì đùng.

Cứ lập lại như vậy mấy lần, thế đuổi theo của Lăng Đạo và Thanh Diệp càng lúc càng chậm. Cho đến về sau, hai người lòng vòng dưới đất, không ngờ nhất thời không thể tìm được đường đi. Cấm pháp chặn đường cũng trở nên kiên cố dị thường, giống như một cái chêm cứng rắn bịt chặt lấy khe hở. Muốn tiếp tục tiến về phía trước không thể không động tay động chân mất chút trắc trở.

Lăng Đạo và Thanh Diệp cuối cùng phát giác tình hình có chút không đúng.

Cấm pháp Lâm Nhất bày ra không phải là không ra gì như trong tưởng tượng. Trước đây cố ý giả vờ yếu thế chỉ là muốn dụ địch xâm nhập. Một khi quỷ kế đạt thành, liền mượn dùng đại trận dưới lòng đất để cản trở đối thủ. Mục đích cuối cùng của tiểu tử đó vẫn là muốn bình yên thoát thân!

Lăng Đạo và Thanh Diệp có lòng muốn theo đường cũ mà về, nhưng lại đã muộn rồi. Tiếp tục đuổi theo lại vô ích. Hai người rất tức giận, lại vì đang ở trong cấm chế nên không tiện phát tác, đành phải vừa dùng thần thức truyền lệnh phong cấm Ma thành vừa oán hận đuổi theo.

Lâm Nhất am hiểu chém giết và chạy thoát thân. Hơn ngàn năm qua, hắn chính là cứ như vậy một đường vượt qua mưa máu gió tanh mà đi đến được ngày hôm nay.

Mỗi khi gặp nguy cấp, hắn lại càng trấn định, cũng sự cẩn thận và phấn chấn khi đi trên mũi dao.

Lâm Nhất đi đi dừng dừng, thuận tay bày ra vô số đạo cấm chế. Sau hai ba canh giờ, đi tới trước địa mạch. Hắn không trì hoãn, theo đại trận chạy đi. Trên đường thấy khe hở là từng đạo hào quang mang theo vô số cấm pháp bay ra. Trong sự hư hư thực thực đó, lại có thêm bao nhiêu cạm bẫy thật giả!

Chỉ trong giây lát, một thân ảnh biến mất trong đại trận.

...

Nguyên Tín Tử sau khi bị biếm đi thủ thành, vẫn luôn chán nản.

Hắn từ trưởng lão cao cao tại thượng biến thành tu sĩ thủ vệ, mất mát như vậy, thực sự khiến Nguyên Tín Tử rất là buồn chán.

Nhớ ngày đó quản hạt ba thành, thực sự uy phong biết bao, nhưng cũng vì thế mà đắc tội với không ít người. Hiện giờ thất thế, đồng môn đạo hữu không còn muốn qua lại với mình nữa, nhưng cũng được cái thanh tịnh, giống như lúc này.

Nguyên Tín Tử ngồi trong đình viện tư trạch của mình, nâng cốc độc ẩm. Rượu vào miệng, nhạt nhẽo vô vị. Hắn nhìn tiểu viện trống rỗng tới xuất thần, trong ánh mắt dường như hình như có vẻ không cam lòng.

Vốn nghĩ có thu hoạch, không ngờ sau một phen vất vả lại rơi vào tình cảnh hiện tại. Chỉ trách thời vận của mình không đủ, nếu không thì biết làm sao? Hai vị Ma Tôn cao cao tại thượng, ai cũng không đắc tội nổi.

Nguyên Tín Tử đang lo được lo mất thì bỗng nhiên ngẩng đầu lên, có chút không vui thầm nghĩ: Hôm nay hiếm khi được nhàn nhã, ai quấy nhiễu sự thanh tĩnh của ta vậy?

Một đạo cầu vồng từ trên trời giáng xuống, lập tức hóa thành một chiếc ngọc giản rồi lăng không nổ tung. Phía trên tiểu viện hiện lên mấy dòng chứ.

- Tôn chủ chiếu lệnh: Lâm tặc tên Nhất, tự tiện xông vào cấm địa; tội này đáng tru; phong cấm toàn thành, thưởng công phạt tội.

Nguyên Tín Tử không nhịn được mà hai mắt sáng ngời, ném bình ngọc trong tay rồi đứng dậy, lại vội vàng đi mấy bước, sau đó thì đứng lại gật đầu, lập tức chắp tay sau lưng bước về phía cửa viện.

Ngọc giản chính là chiếu lệnh từ trưởng lão quản sự truyền xuống. Tu sĩ Ma thành ai cũng có phần. Tuy nói hôm nay không phải trực ban nhưng ngại gì không đi xung quanh xem thử.

Nguyên Tín Tử ra khỏi, thuận tay đóng cửa lại, sau đó thì ngẩng đầu ưỡn ngực, đang muốn tiến về phía trước thì mí mắt giật giật, không khỏi hơi ngẩn ra. Tiếp theo, hắn nhìn xung quanh mà thần sắc hoài nghi.

Đến cửa thành thử thời vận thôi mà, có gì không được chứ?

Sau một thoáng, mí mắt Nguyên Tín Tử không giật nữa. Hắn thở phào nhẹ nhõm, vuốt râu cười tự giễu. Gặp nhiều chuyện xui xẻo, còn người ta khó tránh khỏi sẽ nghi thần nghi quỷ. Giữa ban ngày ban mặt, đừng để bị dọa.

Nguyên Tín Tử chỉnh đốn lại tâm tư, không nhanh không chậm bước đi.

Đi được trăm trượng, đi ngang qua một viện lạc đóng kín.

Nguyên Tín Tử nhìn khóa đồng gỉ sét đó, cùng với viện tử trống không, không khỏi tâm sinh tò mò.

Mấy chục năm qua tiểu viện này thủy chung không thấy có chủ nhân lui tới. Chẳng lẽ là tư trạch bỏ hoang? Một viện lạc như vậy có giá trị xa xỉ. Nếu thực sự bỏ không thì đáng tiếc quá!

Nơi này rất hẻo lánh, xung quanh không có người. Nguyên Tín Tử lâm thời nảy lòng tham, liền muốn thuận đường xem xét một phen. Sau đó, hắn chậm rãi bay lên, trong nháy mắt đã lướt qua tường viện. Khi hai chân chạm đất thì thầm gật đầu. So với tư trạch của mình, tiểu viện này rộng rãi sạch sẽ hơn. Nhất là có cây cao che nắng, cũng tăng thêm mấy phần u tĩnh!

Ánh mắt Nguyên Tín Tử dừng trên cửa phòng đang đóng chặt, nhấc chân chậm rãi đi tới.

Cấm chế của cửa phòng không chút sứt mẻ, cũng không thấy có dấu vết mở ra. Có điều...

Nguyên Tín Tử dừng chân, thần sắc chăm chú.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free