Vô Tiên - Chương 2197:
Dị biến phát sinh, hai thầy trò xoay người lại nhìn.
Theo hào quang hiện lên, vách đá nguyên vẹn chỉnh thể ở xa xa không ngờ nứt ra một môn hộ cao mấy trượng, lập tức từ bên trong một nữ tử tuổi còn trẻ bay vào. Nàng ta không thu được thế, ngã xuống đất, phun ra một ngụm máu nóng. Mà nàng ta còn chưa đứng dậy đã phát hiện ra, lập tức hô lên thất thanh:
- Là... Là ngươi...
Nữ tử đó bộ dạng xinh đẹp tuyệt trần, khuôn mặt đang lo sợ không yên giống như đã từng quen biết.
Thần sắc Lâm Nhất nghiêm lại, cũng có chút bất ngờ, theo tiếng nói:
- Minh Cơ, biệt lai vô dạng!
Đối phương giãy dụa từ dưới đất bò dậy:
- Ngươi... Ngươi sớm đã nhìn thấu thuật dịch dung của ta.
Quả nhiên Minh Cơ này chính là Minh Cơ đó, chính là nam tử mặt áo tơ tằm trong bí cảnh lúc trước.
- Hừ! Nếu đã ở đối diện mà còn không phân biết được nam nữ trống mái, vậy thì làm sao mà nhận rõ âm dương, nhìn được Thiên Cơ.
Lâm Nhất tránh mà không đáp, rất tùy ý, hơn nữa lại nói một câu bí hiểm cho có lệ. Năm đó thuật cải trang của Minh Cơ kia tất nhiên là cao minh, nhưng lại vẫn không thể gạt được Huyễn Đồng của mình. Hắn không muốn nhiều lời, xoay người nắm lấy Tiên Nô, thấp giọng nói:
- Nô nhi! Theo vi sư đi.
Tuy Tiên Nô không còn phải chịu khí cơ quay cuồng và cái khổ của cấm chế, nhưng sau khi sống sót sau tai nạn, pháp lực và tu vi lại mất hết. Nàng ta cũng chẳng buồn để ý tới nữ tử vừa đột nhiên hiện thân kia, vội vàng gật đầu. Mà theo một bàn tay to lớn chộp tới, uy thế vô hình mênh mông cuồn cuộn bỗng nhiên ập tới, không ngờ khiến người ta hít thở không thông!
Tu vi của sư phụ nay đã hơn xưa, hơn nữa lờ mờ có dấu hiệu đề thăng. Chẳng lẽ là do huyết châu đó? Mà sư phụ hắn vốn xuất thân đạo gia, cảnh giới hữu thành, chắc không có hậu hoạn của tu vi đột nhiên tăng mạnh.
Tiên Nô ngoài kinh ngạc vẫn không quên nghĩ tới an nguy của sư phụ.
Đúng vào lúc này, có tiếng thét chói tai từ ngoài cửa tháp truyền đến:
- Ai dám phá hỏng đại sự của ta, đáng giận.
Minh Cơ còn chưa đứng vững đã biến sắc, vội vàng nhắc nhở:
- Hai vị Ma Tôn đang ở ngoài tháp, còn không mau chạy đi.
Dưới cơn khủng hoảng, nàng ta cố nén thương thế đi nhanh về phía trước, không ngờ ngay cả đầu cũng không dám quay lại, giống như có hung thần ác sát sắp từ cửa tháp nhảy vào, khiến người ta chỉ sợ tránh không kịp!
Vào khoảnh khắc huyết châu vỡ tan, pháp trận đã mười không còn được ba. Mất đi sự ngăn cản và che chắn, tình hình ngoài tháp đã có thể thấy được đại khái. Mà sau khi hai thầy trò bất ngờ gặp lại, còn chưa kịp thở, trong nháy mắt nguy cơ lại nổi lên!
Lâm Nhất nắm lấy thắt lưng Tiên Nô, phân phó:
- Vào Long Quyển của ta!
Đối phương hiểu ý, thân hình lóe lên rồi biến mất. Hắn ngoảnh mặt làm ngơ với tiếng hô từ ngoài tháp, nhấc chân lên lao đi. Mà hắn vừa động thân, không ngờ lại lao về phía Minh Cơ ở trước mắt.
Đồng thời trong cửa tháp đột nhiên xuất hiện hai bóng người.
Một người hổn hển thét to:
- Tiện nhân! Quả nhiên là ngươi đang âm thầm quấy phá.
Ở trong mắt hắn, nếu không có ai âm thầm quấy phá, làm sao có người có thể lẻn vào Cửu Thiên tháp cướp lấy huyết sát, hủy đi cấm chế?
Có người nhìn xung quanh, kia giật mình rồi quát lên:
- Ngươi là ai, sao dám tự tiện xông vào cấm địa của Cửu Thiên tháp.
Lâm Nhất vì bị Minh Cơ ngăn cản nên thế đi khựng lại. Thấy dưới chân chính là chỗ của mắt trận, hắn dứt khoát đứng thẳng rồi theo tiếng nhìn lại. Nơi này chính là Cửu Thiên tháp à? Mà hai vị Ma Tôn đó ai là Lăng Đạo ai là Thanh Diệp?
Chỉ trong nháy mắt, hai vị nam tử vừa lên tiếng tách ra hai bên, không ngờ đã chặn đứng cửa tháp. Tình huống đột nhiên phát sinh thực sự khó bề tưởng tượng. Có lẽ là âm soa dương thác, cũng có thể là cố ý hoặc là vô tình, hai người họ không ngờ quy hết tội lên người nữ tử Minh Cơ kia. Nếu không phải có nội ứng ngoại hợp, ai có thể lẻn vào Cửu Thiên tháp? Hơn nữa đoạn tuyệt lối đi duy nhất của nơi này, bất kể đối thủ nào cũng khó mà thoát được!
- Ngươi. . . Chẳng lẽ chính là Lâm Nhất?
Người trẻ tuổi uy thế khó lường gọi ra tục danh của Lâm Nhất, hắn mặt trắng như ngọc mà tướng mạo tuấn mỹ. Khi nói trong thần sắc lại mang theo hận ý không thể che giấu. Hắn đứng trước cửa tháp, hai mắt âm lãnh nhìn chằm chằm một nam một nữ ngoài trăm trượng.
Người trung niên Cách đó không xa dường như có chút ngạc nhiên, tay vuốt râu, nói:
- Hắn là Lâm Nhất? Thanh Diệp sư đệ, ngươi sao lại nhận ra được.
Nếu người trẻ tuổi là Thanh Diệp, vậy người lớn tuổi chính là Lăng Đạo. Hai người tuy tức giận nhưng cử chỉ lại tùy ý, uy thế bễ nghễ và sát khí hồn nhiên mà thành, hiển nhiên là một đôi cao nhân tu vi khó lường! Có điều, ở chỗ giống như lồng giam này, không ngờ lại không hẹn mà gặp hai nhân vật nổi tiếng đã lâu, cũng ứng với câu nói kia, oan gia ngõ hẹp!
Lâm Nhất đang quan sát người đến, nghe tiếng vẫn chưa trả lời, mà ánh mắt lóe sáng, đột nhiên quay sang thân ảnh ở bên cạnh.
Khóe miệng Minh Cơ vẫn dính vết máu nhàn nhạt, sắc mặt tái nhợt, trên khuôn mặt suy yếu lộ ra vẻ hoát hốt và mất mát khó hiểu. Thấy Lâm Nhất ánh mắt bất thiện, nàng ta cười thảm, dưới chân mềm nhũn, chậm rãi nói:
- Đi theo ngàn năm, chỉ đổi lấy một tiếng tiện nhân, còn chỉ muốn giết ta cho thống khoái. Nếu ta vong ân phụ nghĩa, sao lại rơi vào báo ứng như vậy.
Nữ tử này đã nản lòng thoái chí, tuy có nghi hoặc nhưng lại không muốn nhiều lời. Mà ý tứ của nàng ta là bản thân không phải là tiểu nhân bỏ đá xuống giếng. Về phần Thanh Diệp Ma Tôn làm sao lại nhận ra Lâm Nhất thì nàng ta cũng không biết.
Thanh Diệp không để ý tới sự chất vấn của Lăng Đạo, vẫn nhìn chằm chằm người trẻ tuổi mặc áo bào tro kia.
Thống hận vô cùng, phẫn nộ đến cực điểm, chỉ khiến người ta điên cuồng!
Mười tám tu sĩ nam nữ đó đều là thân thể chí dương chí âm. Chỉ cần ngưng luyện tinh huyết thành sát, có lẽ có thể mượn cái này để đột phá cảnh giới. Ai ngờ khổ công hơn ngàn năm, trong nháy mắt lại biến thành bọt nước, chỉ vì đột nhiên có một tiểu tử nhảy ra, lại phá hỏng đại sự của mình!