Vô Tiên - Chương 219:
Đoàn người Thiên Long phái đi về phía đông hơn hai mươi dặm, lướt qua một lòng chảo khô cạn rộng rãi, mới rời xa đám cháy. Mà đại hỏa phía sau, đã soi sáng nửa bầu trời.
Lúc này mọi người mới thở một hơi, dồn dập xuống ngựa nghỉ tạm, nhưng không hẹn mà cùng nhìn biển lửa xa xa, trầm mặc không nói.
Lâm Nhất kéo dây cương, khẽ vuốt đầu ngựa.
Thời điểm lao ra biển lửa, con ngựa bị thần thức của Lâm Nhất áp chế mạnh mẽ lao nhanh, sau đó thấy hắn, con ngựa vẫn không nhịn được hí lên.
Xem ra súc sinh này bị dọa không nhẹ, Lâm Nhất chỉ có thể an ủi đối phương một chút.
Từng tia linh khí rót vào phế phủ tứ chi của nó, chỉ chốc lát, con ngựa thoải mái dùng đầu cọ cọ Lâm Nhất.
- Tiểu tử, may mà ngươi đúng lúc cảnh báo. Bằng không thì đêm nay không phải là chết một người đơn giản như vậy!
Chân Nguyên Tử đi đến bên người Lâm Nhất, nhìn Lâm Nhất đang cùng con ngựa thân mật, hắn có chút may mắn nói.
Lâm Nhất nhếch miệng, không muốn biện giải cái gì.
- Chỉ trong một niệm, cứu sống vô số người. Tiểu tử, công đứ vô lượng!
Chân Nguyên Tử nhìn ánh lửa xa xa, thăm thẳm thở dài.
Mình chỉ là xem xét thời thế, ứng thế hành sự mà thôi. Dù sao vẫn chết một người, trong lòng Lâm Nhất nghĩ như thế.
Ngẩng đầu nhìn trời, sắc trời dần dần sáng lên, đại hỏa vẫn còn đang thiêu đốt. Chỉ là tới gần lòng chảo, hỏa thế dần yếu, thỉnh thoảng có khói đặc thổi qua.
Trận đại hỏa này trong thời gian ngắn là không tắt được.
Một trận kinh hoảng qua đi, mọi người nhìn nhau, mới phát giác dáng dấp từng người chật vật. Từng cái từng cái lấm lem đầy mặt, cực kỳ khó coi. Bất quá cũng không có ai chế nhạo. Đêm qua một hồi hỏa kiếp, để mọi người lòng vẫn còn sợ hãi.
Xe ngựa chạy tới nơi khuất gió, mọi người tiếp tục nghỉ tạm, vẫn không có dấu hiệu khởi hành. Các đệ tử túm năm tụm ba tụ cùng một chỗ, uống nước, ăn chút lương khô.
Sắp đến buổi trưa, đám người Quý Thang ra ngoài trở về phục mệnh. Nói ở trong rừng bên ngoài mấy chục dặm phát hiện ba người bộ dạng khả nghi, muốn bắt tới thẩm vấn, nhưng đối phương chống cự, sau một phen chém giết, ba người đều chết. Mà trận đại hỏa này cũng thật là bọn họ gây ra.
Ba người này chính là cá lọt lưới lần trước chặn đường, lần này phóng hỏa, chính là cử chỉ tội ác tày trời.
Về phần Quý Thang là làm sao bắt giết đối phương, tỉ mỉ trong đó vẫn chưa báo cáo. Mạnh trưởng lão cũng không hỏi nhiều, ba người này bị giết là việc đương nhiên.
Quý Thang quan sát địa thế bốn phía, xung quanh khu rừng bị đốt, đều là đường sông, sơn đạo, đất trống rộng rãi. Ngược lại không sợ đại hỏa lan tràn chung quanh. Bằng không thì, trận đại hỏa này cũng không phải tàn phá mấy chục dặm đơn giản như vậy, có lẽ sẽ thiêu trăm dặm, ngàn dặm.
Nhìn rừng cây mênh mông vô bờ ở phía đông lòng chảo, liền để người ta nghĩ mà sợ. Cái này cũng là lý do Thiên Long phái không có nóng lòng tiến lên.
Đám người Mạnh Sơn cũng sợ trận đại hỏa này đốt không có cuối cùng. Nếu như vậy, ba người phóng hỏa kia đã chết, Thiên Long phái cũng sẽ thành tội nhân.
Thật muốn thiêu ngàn dặm núi rừng, như vậy lần này đệ tử du lịch sẽ trở thành đi tới đâu tai họa tới đó. Danh tiếng của Thiên Long phái tận hủy, bị thế nhân thóa mạ.
Ở trong ba ngày này, đệ tử Thiên Long phái không ngừng kiểm tra xung quanh đám cháy, rất sợ hỏa thế lan tràn.
Trận đại hỏa này cháy tới sáng sớm ngày thứ tư, đám cháy mấy chục dặm mới dần dần suy yếu, đám người Mạnh Sơn vẫn bảo vệ không dám rời đi, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
Ba người Tiêu Sơn, Mao Thắng cùng Vương Ngũ báo thù, cũng vì vậy bỏ ra tính mạng. Nơi ba người lựa chọn phóng hỏa, là một khu núi rừng độc lập hiếm thấy, để trận đại hỏa này có khả năng tắt. Này cũng là ba người không đành lòng, nếu đại hỏa thật đốt ngàn dặm, gia hương phụ lão của bọn họ ở An châu cũng sẽ gặp vạ lây.
Hoặc có thể nói, là trời cao có đức hiếu sinh!
Nơi đóng quân lúc trước của Thiên Long phái bị đại hỏa thôn phệ, tro tàn dày đặc bao trùm, hỗn độn không thể tả, còn có khói xanh không ngừng bay lên, người đã có thể đi vào.
Mạnh Sơn phái người đi vào tìm thi thể đệ tử lâm nạn. Trong phạm vi mấy dặm, nhiều lần sưu tầm, thật vất vả mới tìm thấy mấy cây xương người ở phụ cận một đống xương ngựa. Mọi người ở cạnh lòng chảo lập mộ dựng bia, xem như tạm thời an táng cho đối phương, sau này trở về sẽ thông báo người nhà hốt cốt cải táng.
Bị trận đại hỏa này trì hoãn mấy ngày, đoàn người Thiên Long phái vội vã khởi hành.
Xe ngựa tiến lên, không ngừng di chuyển nửa ngày. Phía trước cây cối kéo dài không dứt, vẫn không nhìn thấy cuối cùng. Chỉ là địa thế hơi thấp, gò núi cũng thưa thớt ít ỏi đi, đường dưới chân cũng bằng phẳng rất nhiều.
Trời sắp tối, phía trước xuất hiện một thôn nhỏ mấy chục gia hộ đình.
Khói bếp bay lên, trong rừng cây, bồng bềnh một tầng sương mù nhàn nhạt. Vài tiếng chó sủa lan rất xa, nghênh tiếp mọi người đường xa mà đến.
Đám người Mạnh Sơn đi tìm hộ giàu có nhất trong thôn, trả chút bạc thuê lại đại viện để dừng chân an giấc.
Nói là đại viện, nhưng chỉ rộng rãi hơn tiểu viện bình thường một chút, xe ngựa không đi vào được. Người trong thôn nhỏ, dù giàu có chút cũng chỉ hơi khá giả mà thôi, không sánh được gia đình giàu có ở trong châu huyện.
Chỉ là trong mấy ngày đại hỏa, mọi người vẫn không có chỗ tắm rửa, cả người tro bụi, bây giờ có thể có nước nóng tắm rửa, uống chút canh thịt, lại ngủ một giấc, này đã là việc vui hiếm thấy rồi!
Xe ngựa đậu ở trên đất trống giữa thôn, ngoại trừ Hổ Giao Đường an bài đệ tử thủ vệ, người còn lại tản ra bốn phía, từng người đi tìm gia đình thích hợp xin tắm rửa ngủ nhờ.
Thầy trò Chân Nguyên Tử cùng với vài đệ tử nội môn theo Mạnh Sơn tiến vào đại viện.
Lâm Nhất đứng ở trên đất trống, nhìn hai bên một chút, bên người không có ai, mình phải đi nơi nào?
Lâm Nhất mặc áo bào tro, nhưng không dính hạt bụi, không cần rửa mặt. Nhưng trước mắt không ai kêu đi dùng cơm, buổi chiều phải ở nơi nào cũng không biết. Hắn nhức đầu, đánh giá thôn nhỏ trước mắt.
Hai bên đường nhà cửa thưa thớt, chỉ tầm hơn mười gian nhà tranh, còn gian nhà gạch ngói mà đám người Mạnh Sơn tiến vào kia, thì cực kỳ bắt mắt.
Trong thôn có đường mòn uốn lượn, Lâm Nhất lững thững đi về phía trước.
Một cánh cổng tre ‘kẹt kẹt’, đi ra hai người, là một bà lão được một nữ tử dìu, cúi đầu đi về phía trước.
- Tiên trưởng nói, phải tâm thành tâm mới linh! Căn nhi vừa đi chính là mấy tháng, chỉ có hai mẹ con ta ở nhà. Mẹ chỉ muốn ôm tôn tử a! Con dâu, phải nghe tiên trưởng, nói không chắc có thể mang thai!
- Mẹ, là con không tốt! Nhưng phu quân ở trên trấn làm việc không ở nhà. Còn nữa... con thấy vị tiên trưởng kia không giống người tốt!
- Hư... Đừng nói mò, để tiên trưởng nghe được sẽ trách cứ !
Xem bộ dáng là mẹ chồng con dâu, không ngừng nói liên miên cằn nhằn. Lâm Nhất nhìn bóng lưng hai người, âm thầm suy nghĩ, tiên trưởng? Trong thôn nhỏ này có Tu Tiên giả? Hắn lắc đầu, không thể tin được, thấy hai người đi xa, mình dù sao cũng rảnh rỗi, liền chậm rãi đi theo.
Ở góc phía nam thôn nhỏ, trong một tiểu viện tới gần rừng cây, đang đứng đầy ắp người.
Trên ghế gỗ ở trước cửa, ngồi ngay ngắn một trung niên râu dài, đôi mắt tam giác lật lên trời, bộ dạng xấu xí, thần sắc ngạo nghễ. Người trong viện đều dùng sức chen ra bên ngoài, không dám tới gần trung niên, rồi lại từng cái trên mặt mang theo ân cần, khom lưng lấy lòng.
- Tiên trưởng, ngài nhìn tôn tử này của ta một chút, nửa tháng nay, nó không ngừng gặp ác mộng, không muốn ăn uống, cả người gầy yếu!
Một lão hán lôi kéo một hài tử sáu bảy tuổi, đẩy ra trước mặt, hắn liên tục khom người, lên tiếng khẩn cầu.
Trên tường phía sau trung niên cắm hai cây đuốc, chiếu tiểu viện sáng trưng.
Những hương dân trong viện tâm có kính nể, không dám làm càn đánh giá trung niên mặt mày. Mà những khuôn mặt trung thực kia, lại bị cây đuốc chiếu rọi, hiện ra rất rõ ràng.
- Lại đây, để sơn nhân nhìn một chút!
Tiếng nói của trung niên khô khốc, mang theo khàn khàn, đọc từng chữ chợt cao chợt thấp, lộ ra âm u, để mọi người trong viện ngừng thở, không dám lên tiếng.
Tiểu hài tử bị gia gia đẩy một cái, nơm nớp lo sợ đi ra phía trước, mở to mắt, mặt đầy sợ hãi.
Trung niên duỗi ra hai ngón tay, điểm ở trên ấn đường của tiểu hài, sợ đến đứa bé kia khẽ run rẩy, muốn quay đầu lại tìm gia gia.
Tay của trung niên biến thành năm ngón như trảo, nhanh chóng chụp ở trên đỉnh đầu của tiểu hài, lại đột nhiên thu hồi, cong ngón búng ra, trong miệng nhẹ quát:
- Càn Khôn mượn pháp, Ngũ Hành quy nhất, tật...
Một ánh lửa lăng không bắn ra, biến thành một quả cầu lửa nổ vang ở trên đỉnh đầu mọi người.
Trong sân lập tức kinh hô, không ngừng kinh thán.
Tiểu hài cũng sợ đến đứng tại chỗ, không dám di chuyển bước chân. Dáng dấp nó ngây ngốc, giống như trúng bệnh tâm thần.