Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2189:

Trung Thiên thành. Vũ Dư thành của tầng thứ tám.

Thiên Ma cung, đỉnh ban công. Nơi này có mái vòm được luyện chế từ bạch ngọc, mái cong mà tạo hình phong cách cổ xưa, trong sự nhẹ nhàng lại không mất đi thế hồn trọng. Ở giữa có một cột đá thô to, dựng lên tám mặt lăng không. Mà lúc này, nơi này không có gió đến cũng chẳng có mây động.

Lăng Đạo một mình tĩnh tọa trên ban công. Bất kể là tinh thần biến áo ngoài cực thiên hay là sự khác thường của Cửu Thiên tháp ở Thanh Vi thành, căn bản đều không thể qua được tai mắt của hắn. Mà bản thân hắn thì vẫn hồn nhiên không để ý. Hoặc là nói, phong vân đã nằm trong lòng.

- Thanh Diệp sư đệ, ngươi chưa bao giờ là người an phận thủ thường. Mà ngươi thật sự cho rằng, lúc trước phá hỏng chuyện tốt của vi huynh, hiện giờ có thể độc hưởng đường tắt sao.

Ánh mắt Lăng Đạo lướt qua bốn phía, trong thần sắc đạm mạc hiện lên một tia trào phúng. Sau đó, hắn chậm rãi giơ một bàn tay lên rồi yên lặng ngắm nghía. Trên lòng bàn tay hắn một huyết châu to bằng quyền đầu đang bồng bềnh, tuy là bị cấm chế bao phủ, nhưng vẫn có tinh khí tràn đầy mà hào quang lấp lánh, thoạt nhìn rất là kỳ dị bất phàm!

- Bản tôn mở bí cảnh, trước sau luyện chế qua hai lần huyết sát. Vốn chỉ đợi tới lúc hai cái hợp nhất viên mãn, lại phải bỏ dở nửa chừng. Có điều...

Hai mắt Lăng Đạo hơi híp lại, nói tiếp:

- May mà huyết sát trong tay bản tôn này đã có sáu thành lực. Chỉ cần dùng thêm bí pháp, không khó đại công cáo thành, ha ha.

Hắn hơi cười lạnh, lại lẩm bẩm:

- Sư đệ! Ngươi và vi huynh tranh đấu đã lâu, để xem cuối cùng ai là người thắng nhé.

...

Ở cạnh Vũ Dư thành chính là Đại Xích thành. Trên cô phong cao nhất nơi này, cũng có một ban công bạch ngọc cao chót vót.

Đây chính là Thiên Sát cung. Có điều, so với Thiên Ma cung phong cách cổ xưa thì nó lộ ra vẻ đặc sắc cao ngất. Giống như là một nữ tử, mặc dù không đánh phấn phấn trang điểm nhưng lại có phong tình uyển chuyển hàm xúc.

Ban công cao chừng mấy chục trượng, có thang ngọc bạch ngọc quấn uốn lượn đi lên. Lầu các bạch ngọc ở đỉnh của nó, khéo léo mà tinh xảo. Trên thạch bình trước đỉnh có vách ngăn ba thước bao quanh. Tựa vào đó trông về nơi xa, có thể thấy thương mang xung quanh. Mà một nam một nữ ở đây cũng tuấn tú xinh đẹp, lại càng tăng thêm mấy phần cảnh sắc nơi đây.

Có điều, nữ nhân dáng người thướt tha đứng đó, lại khiêm cung mà thần sắc nội liễm, giống như tôi tớ, hạ nhân vậy. Còn nam tử dựa vào ghế đá thì là chủ nhân chân chính của nơi này, Thanh Diệp Ma Tôn. Vẻ mặt hắn lạnh lùng lại tiêu sái tùy ý, đặc biệt là khi ngẩng đầu nhìn ra xa, uy thế khó lường cùng với nụ cười quỷ dị khiến người ta không dám nhìn thẳng mà tâm sinh kiêng kị.

Thanh Ngọc thu hồi thần thức, hơi có chút phấn chấn nói:

- Cửu tinh dị động, bất ngờ xuất hiện, thực sự khiến người ta bất ngờ.

Lúc này, ngón tay hắn gõ nhẹ mấy cái, lại nói:

- Chẳng lẽ là số trời đã định, chỉ đợi ngày bản tôn đăng đỉnh.

Hắn giống như có chút không kìm nén được, quay sang nhìn về phía nữ tử ở bên cạnh, ý bảo:

- Nếu không thì sao lại trùng hợp như vậy?

Nữ tử hơi mỉm cười, rụt rè phụ họa:

- Lời tôn chủ rất đúng!

Thanh Diệp dường như có chút bất mãn, trên khuôn mặt trắng nõn như bỗng nhiên hiện ra thần sắc hờn dỗi.

Sau đó, hắn tay chống má, hai mắt chăm chú nhìn nữ tử, mang theo vẻ thầm oán nói tiếp:

- Minh Cơ! Đừng có nói cho có lệ với bản tôn.

Nữ tử được gọi là Minh Cơ, váy dài tóc đen, dung mạo tú lệ. Nghe vậy, ánh mắt nóng bỏng khẽ chạm tới Thanh Diệp, nàng ta lập tức sắc mặt thẹn thùng mà tim đập mạnh không thôi, vội vàng cúi đầu, xấu hổ nói:

- Tại hạ không am hiểu thuật bói toán của sư môn, không dám vọng ngôn thiên cơ, chỉ biết phụng mệnh làm việc để đền đáp ơn của tôn chủ!

Còn chưa nói hết, nàng ta đã ngực phập phồng, thầm thở phào. Vị nam tử gần trong gang tấc này không chỉ là tu vi thông huyền, hơn nữa còn tuấn tú vô song lại rất hiểu lòng người, căn bản khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Thanh Diệp thần sắc đoan trang, bỗng nhiên cười hỏi:

- Ha ha! Minh Cơ, ngươi đi theo bản tôn được bao lâu rồi nhỉ?

Tiếng cười của hắn trong veo, quét sạch sự ám muội lúc trước, chỉ có ánh mắt chớp động vẫn khí thế bức nhân.

Đi tới Trung Dã Ma thành đã được bao lâu rồi?

Năm đó để đề thăng cảnh giới, từng cùng mấy vị đồng bạn ra ngoài du lịch. Khi đó Minh Cơ chỉ có tu vi Thiên Tiên, khó tránh khỏi gặp nhiều phiền phức. Trong lúc nguy cấp, một nam tử trẻ tuổi tuấn mỹ dị thường lại quan tâm săn sóc đứng ra. Vào tình cảnh đó, chỉ sợ đổi lại là bất kỳ một nữ tử nào cũng sẽ cảm mến mà quên hết tất cả. Cho nên nàng ta liền nghĩa vô phản cố tới Trung Dã Ma thành. Sau đó biết được đối phương không ngờ là đệ tử của Ma Hoàng. Dù muốn đi nhưng lại thân bất do kỷ. Tiếp tục ở lại thì chỉ khiến người ta khó có thể giữ mình.

Minh Cơ hơi giật mình, nhẹ giọng đáp:

- Trong nháy mắt đã qua ngàn năm rồi.

Thanh Diệp giống như không để ý tới câu trả lời của Minh Cơ, thuận miệng ngắt lời nói:

- Từ ngay hôm nay, chậm thì mấy chục năm, lâu thì mấy trăm năm, bản tôn có lẽ sẽ vượt qua Động Thiên tam cảnh mà mò được cơ duyên lớn, ha ha!

Hắn mặt mày hớn hở, kia phất tay áo nói tiếp:

- Theo ta tới Cửu Thiên tháp.

Vừa bỏ lại một câu phân phó, thân ảnh của hắn đã bay lên không.

Minh Cơ có chút trở tay không kịp, thầm cảm thấy bất lực. Tuy nói theo hầu đã lâu, nhưng Thanh Diệp Ma Tôn vẫn rất xa lạ. Cho dù hôm nay lúc này, hắn vẫn khó có thể đoán chừng, lại khiến cho người ta không thể phản bội, lại không oán không hối hận. Chẳng lẽ mình đã động chân tình rồi.

...

Tầng thứ chín của Trung Thiên Ma thành chính là Thanh Vi thành.

Thanh Vi thành không lớn, chiếm hơn tăm dặm, được tường thành cao lớn làm từ ngọc thạch bao quanh. Ở hướng chính nam có một lỗ thủng rộng ba trượng, cao trượng. Nó lúc này đang mở rộng môn hộ, cũng không có tu sĩ gác, chỉ có một tầng cấm chế một tầng bao phủ bên ngoài, khiến cho tình hình trong thành trở nên hư ảo mông lung.

Nơi này là cấm địa, người thường không thể tới gần. Mà hai vị Ma Tôn thì có thể tùy ý đi lại.

Thanh Diệp tay áo tung bay mà tới, trong giây lát đã tới gần lỗ thủng của tường thành. Thân còn ở trong không trung, đã thuận tay lấy ra một chiếc ngọc bài rồi lăng không vạch tới. Chỉ trong nháy mắt, bốn phía có hào quang chớp động. Tình hình trong thành theo đó dần dần trở nên rõ ràng. Nhìn qua, so với nói đó là một tòa thành, chẳng thà nói là một đỉnh núi hùng vĩ thì chuẩn xác hơn. Mà trên đỉnh núi đó mơ hồ có tháp cao làm đỉnh.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free