Vô Tiên - Chương 2185:
Đây là một ốc đảo đơn độc trên biển.
Trên đảo nhỏ phạm vi hơn mười dặm, bị bao phủ trong một tầng băng tuyết rất dày. Từ xa nhìn lại giống như một tòa băng sơn bồng bềnh trên biển. Trong phạm vi trăm vạn dặm xung quanh, băng trải rộng, nước biển cực lạnh, hiển nhiên là một nơi sinh cơ đoạn tuyệt.
Đúng vào lúc này, một bên núi băng của tiểu đảo bỗng nhiên mở ra một cửa động, lờ mờ có hào quang chớp động. Chỉ trong giây lát, mười bảy, mười tám bóng người từ bên trong lao ra, lần lượt bay lên không trung. Mà cửa động đó thì trong giây lát đã biến mất vô tung.
Tu sĩ trung niên và bốn đồng bạn vẫn chưa vội vã rời đi. Người còn ở trong không trung đã không nhịn được quay đầu lại nhìn một cái đầy đăm chiêu.
Bên trong cửa động đã biến mất đó, có pháp trận truyền tống thông tới đáy biển. Về phần Cửu U ở đâu, vẫn là thần bí khó lường. Hiện giờ xem ra, chỉ có mời gia sư rời núi, mới có thể được nhìn thấy long hổ huynh đệ, rồi từ trên người đối phương biết được tung tích của Lâm Nhất. Mà theo như lời của hai vị sư đệ thì người năm đó đại náo Ma thành rất kỳ quái.
- Đây là năm ngàn thần thạch để tỏ lòng biết ơn!
Hán tử trung niên dẫn đồng bạn tới gần, hắn thuận tay lấy ra một giới tử rồi ném về phía tu sĩ trung niên, vênh váo tự đắc nói tiếp:
- Trong trăm vạn dặm nơi này đều là cấm địa. Nếu không được cho phép mà tự tiện tới gần nửa bước, chắc chắn sẽ đại họa lâm đầu. Ha ha, có điều...
Hắn lại đổi giọng, cười to càn rỡ:
- Hai nhà từng liên thủ với nhau, lần này coi như có thể thông cảm. Lần sau thì không được như thế nữa, chư vị nhớ lấy.
Tu sĩ trung niên tiếp nhận giới tử rồi áng chừng, trong ánh mắt hiện lên một tia hàn ý. Hai vị sư đệ, cùng với hai vị lão giả ở bên cạnh hắn thì đều vẻ mặt giận dữ. Một nhóm năm người, bôn ba không ngừng, hao hết tâm tư, mắt thấy sắp có thu hoạch lại bị năm ngàn thần thạch dễ dàng đuổi đi. Đối phương lúc ban đầu thì lời thề son sắt, hiện tại lại trở mặt vô tình, quả thực là khinh người quá đáng!
- Hừ! coi chúng ta là ăn mày à? Năm ngàn thần thạch, rộng rãi quá nhỉ.
- Ma Thành Nhất Phách, đúng là bá đạo thật, coi bát hoang không ra gì phải không?
- Ha ha! Tục ngữ có câu, cường long bất áp địa đầu xà. Hai vị sư huynh bớt giận.
Tu sĩ trung niên thu hồi giới tử, lại đánh mắt ra hiệu cho hai vị sư đệ ở bên cạnh, sau đó cười lạnh một tiếng, nói với hán tử đang khí diễm hừng hực đó:
- Sơn thủy có ngày gặp lại, cáo từ.
Đối phương cười ha ha, thờ ơ khoát tay nói:
- Không tiễn.
Đồng thời, thân ảnh đang giằng co của hai bên bỗng nhiên lay động. Không, người không động mà là băng hải phía dưới động.
Mà trong chớp mắt, tất cả lại yên tĩnh như, giống như chưa từng phát sinh chuyện gì.
Có điều, mọi người ở đây vẫn thần sắc kinh ngạc, ai nấy ngẩng đầu nhìn về phía xa xa.
Tinh không bao la bát ngát đó dường như có một chút bất đồng.
Trước kia, bát hoang mặc dù cách nhau rất xa, lại dùng thế âm dương mà hô ứng với nhau, trong tinh vũ chậm rãi xoay tròn theo quỹ tích cố hữu, cũng là ngàn vạn năm mà như một ngày. Mà hiện giờ, tất cả mãi mãi không thay đổi đó bỗng nhiên có gì đó khác thường. Tám tinh vực cực lớn lúc thì tình hình vẫn như cũ, lúc thì trì trệ không tiến. Ngoài cực thiên, một vầng mặt trời chói mắt.
...
Trong bóng đêm ở Thiên Ngu sơn, trước cửa động phủ phía sau núi, có hai người đang khoanh chân tĩnh tọa. Theo một trận gió núi một trận thổi tới, một lão già trong đó ngẩng đầu nhìn lên.
Một phương tinh không phiêu miểu khó lường đó giống như vẫn là bộ dạng cũ. Có điều khi từng luồng ánh sáng màu biến ảo bất định hiện lên ở phía chân trời, ánh trăng sáng trong bỗng nhiên trở nên ảm đạm, mà ngoài nơi xa xôi, lại mơ hồ hiện ra một đoàn ánh sáng mông lung thần kỳ khác. Nhìn qua thì giống như là ảnh ngược của mặt trăng, lại giống như mặt trời mới nhú. Tình hình bất ngờ xảy ra thực sự khiến người ta hoa mắt thần mê mà lại ngạc nhiên không thôi.
Bên cạnh lão giả, một người trung niênđang ngồi. Hắn cũng nhìn ra tinh không xa xa, ngạc nhiên nói:
- Sư phụ! Bóng đêm sáng ngời, cơ sao lại trời sinh dị tượng?
Lão giả tay vuốt râu dài, ngơ ngác không nói gì.
Người trung niên thần sắc nghi hoặc, lắc đầu với vẻ khó có thể tin nổi, lại nói tiếp:
- Ánh trăng sáng rực, lại ảo ảnh mông lung, giống như mặt trời mặt trăng cùng chiếu, lạ quá.
- Có gì mà lạ chứ?
Lão giả nhẹ giọng hỏi lại một câu, lại hơi trầm ngâm, nói:
- Còn nhớ trong điển tịch di tộc ta có ghi chép, mặt trăng mặt trời cùng chiếu, chính là dấu hiệu trời chết non!
- Trời chết non?
Người trung niên vươn tay ra ôm cốt trượng đặt ngang trên đầu gối vào lòng, vẫn có chút khó hiểu. Từ sau khi thay sư phụ trở thành đại vu, nháy mắt đã hơn bốn mươi năm trôi qua. Khi đó hắn vẫn còn trẻ, hiện tại đã tóc mai hoa tiêu. Có lẽ qua mấy chục năm nữa sẽ quy ẩn núi rừng giống như sư phụ. Có điều, truyền thuyết có liên quan tới điển tịch trong tộc cùng với Man Hoang, vẫn biết rất ít. Từ có cho thấy, trọng trách thủ hộ rất nặng nề!
Lão giả vẫn nhìn về phía xa xa, chậm rãi nói:
- Tục truyền, qua mỗi mấy chục vạn năm, sẽ gặp có một lần trời chết non hàng lâm, cũng kéo dài hơn mấy trăm tới cả ngàn năm. Trong thời gian này mưa gió vô thường, sinh linh bất an!