Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2166:

- Tuy tôn chủ không rảnh hỏi đến việc vặt của ba thành dưới, nhưng nếu lão nhân gia người biết có người cố ý lừa gạt, nhất định sẽ giáng tội.

- Lời ấy sai rồi.

Nguyên Tín Tử bị ép cho quýnh lên, vội vàng xua tay với mọi người ở xung quanh, đột nhiên xoay người lại, rất không vui nói:

- Cấm chế của cửa thành bị tổn hại, chính là điều mà mọi người cùng thấy! Tặc nhân bị vây công, cũng có hơn trăm đồng môn chứng kiến. Mà theo ta, tặc nhân là bằng vào thần thông chạy ra ngoài thành, là thân vẫn đạo tiêu, hay là trốn ở chỗ kín, trước mắt vẫn chưa biết được! Một khi đã như vậy, sao có thể bỏ qua.

Hắn nói đến cuối cùng, rất chính khí nghiêm nghị hỏi lại một câu, rồi nói:

- Cho nên, ta sớm đã có tính toán. Tạm thời đóng thành ba tháng, cũng tra xét các nơi, để tránh có sơ hở. Mà bản thân ta sẽ tự mình gặp tôn chủ để bẩm báo chi tiết! Minh Đạo trưởng lão, nếu ngươi có gì bất mãn thì đừng ngại cùng ta tới Thiên Ma cung.

Cùng tới Thiên Ma cung, muốn tìm Lăng Đạo Ma Tôn để chủ trì công đạo. Mà có người thiên quyến đang đậm, tranh phong với hắn chỉ tổ tự mình chuốc lấy nhục!

Nguyên Tín Tử ứng biến nhanh như vậy, hơn nữa còn kín kẽ như vậy. Khí thế của Minh Đạo không khỏi bị kiềm hãm, tròng mắt đảo nhanh, đáp:

- Ta chỉ là lo quan tâm quá ắt sẽ loạn, ai ngờ ngươi đã có tính toán trước rồi. Ha ha.

Hắn cười cười xấu hổ, do dự một thoáng, không ngờ lăng không bay lên, không quên vịn cớ nói:

- Nếu không thể ra khỏi thành, vậy thì đành về phủ thôi. Chư vị tự giải quyết đi.

Hắn vừa dứt lời, người đã nghênh ngang mà đi.

Nguyên Tín Tử thầm nhổ một ngụm nước bọt về phía bóng dáng đã đi xa của Minh Đạo, mà chưa kịp bình tĩnh lại thì trong lòng đã trầm xuống xuống. Ánh mắt hắn lướt qua bốn phía, sau đó im lặng suy tư.

Các tu sĩ Ma thành dĩ nhiên đều đứng yên tại chỗ chờ phân phó.

Trên ngã tư đường ngoài trăm trượng dần dần có người xem náo nhiệt xúm lại. Bên trong đám người có hai nam tử trung niên tướng mạo tầm thường. Một người trong đó mắt nhỏ râu đen, cử chỉ phiêu nhiên mà khí độ trầm ổn; Vị còn lại thì hai mắt nhỏ hẹp, vẻ mặt hơi có chút ương bướng.

Hai người này đã đi dạo rất lâu trên ngã tư đường, bất ngờ thấy tất cả những gì xảy ra vừa rồi. Ngoài kinh ngạc ra thì còn có thu hoạch. Mà nhất thời không thể ra khỏi thành, chỉ đành bình tĩnh chờ đợi. Hai người trao đổi ánh mắt rồi chậm rãi ly khai đám người.

Nguyên Tín Tử châm chước một lát rồi ra lệnh cho tu sĩ Ma thành:

- Cho người tuần tra bốn cửa, lục soát toàn thành, nếu có phát hiện gì, tức khắc bẩm báo.

Bất kể tặc nhân sống hay chết đều không được khinh thường!

Xung quanh đồng thanh dạ ran, hắn lại trấn an nói:

- Người có công sẽ được ban thưởng. Mong chư vị đồng đạo siêng năng chăm chỉ! Ta giờ sẽ báo lên trên, cũng xin Ngọc Long thành phái thêm nhân thủ.

Sau khi mọi người lĩnh mệnh thì ai đi làm việc nấy.

Nguyên Tín Tử lại nhìn vết nứt trên cửa thành, xoay người vội vàng rời đi.

Nhìn thì bình tĩnh, nhưng kỳ thực lại đang rung chuyển. Mọi việc không có manh mối, trong thành tất có một phen hỗn loạn. Mà Ma tu ở đều đa số đều là cảnh giới Hợp Thể, Phạm Thiên, tăng thêm cao thủ Động Thiên là thế ắt phải làm. Lâm Nhất, nếu ngươi còn ở trong thành, nhất định sẽ chạy trời không khỏi nắng. Cho dù là đào sâu ba thước đất, hừ.

...

Ma thành đột nhiên bị phong cấm, có người không ra được, cũng có người không vào được.

Trăm dặm Ma thành trăm dặm, một lão phụ nhân phong trần mệt mỏi ngừng thế đi trong không trung. Bà ta vén mái tóc bạc đã hỗn độn, trong ánh mắt mang theo một chút mỏi mệt và cảm khái, nói:

- Thời quá cảnh thiên, cảnh còn người mất. Trung Thiên thành môm nay vì sao lại bốn cửa đóng chặt? Đến nơi này là để tìm nha đầu số khổ đó của ta. Hiện giờ tình hình thế này biết phải làm sao đây, đúng là làm khó lão nhân mà.

Sau một thoáng, lão phụ nhân lắc đầu, rất bất đắc dĩ quay người trở về. Ngoài vạn dặm có một sơn cốc nho nhỏ. Bà ta hạ xuống trên đỉnh núi gần đó, quay đầu lại nhìn, nói: Nơi này bốn phía thông suốt, người qua lại rất nhiều. Cứ chờ đợi vài năm, nói không chừng có thể gặp được nha đầu đó.

...

Dưới lòng đất trăm trượng, bên trong mật thất.

Lâm Nhất ngồi khoanh chân, thần sắc đề phòng chậm rãi trở nên thoải mái.

Liên tục trôi qua hơn mười ngày, nhà đá trên mặt đất không có động tĩnh. Bởi vậy cho thấy, tạm thời vẫn chưa có người tìm tới. Có điều, mình liên tục giết mấy người cũng đại náo Ma thành, cao thủ Ma thành sao chịu bỏ qua? Chắc hẳn đã có người biết lai lịch của Lâm mỗ, nói không chừng đang tận hết sức lực tìm kiếm toàn thành. Tiếc rằng không dám tỏa thần thức ra để thăm dò tình hình cụ thể, trước mắt chỉ có thể rúc ở đây mà chờ đợi thôi.

Việc đã đến nước này, nghĩ nhiều cũng vô dụng. Không ngại mượn khốn cảnh tu luyện một phen, cũng tới lúc nên đề thăng tu vi rồi. Cho dù là bại lộ thì ít nhất cũng có thêm vốn mà liều mạng. Nếu không tránh được phải đốn củi thì cứ mài dao trước đi.

Lâm Nhất có tính toán, tâm tư đại định. Mà hắn vẫn chưa vội nhập định tu luyện, mà lật tay lấy ra một hộp ngọc. Mở ra, một trái cây to bằng nấm đấm hiện ra trước mắt, xanh mướt mượt mà, linh cơ tỏa ra bốn phía.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free