Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2137:

Đó là một loại kiêu ngạo phách lối đến tột đỉnh, đó là một loại cuồng vọng không xem ai ra gì, cuồng vọng đến cực độ, một loại trầm tĩnh nhẹ nhàng, lột da nướng thịt, quyền sinh sát trong tay, chỉ quyết định khi giơ chân lên và hạ chân xuống.

Mấy người A Đạt, A Đồ chân kinh không cần phải nói, mà ngay cả năm người kia cũng hai mặt nhìn nhau. Nữ tử trên không trung tự xưng là Thiên Tinh, đôi mắt xinh đẹp sớm đã trợn lên kinh ngạc không thôi.

Dưới bóng đêm che phủ này, trong một đám dân chúng bốn phương lại xuất hiện một người trẻ tuổi trang phục tu sĩ, lại dùng một chân đá thần giao bay qua bờ bên kia. Một cước này nhìn như tầm thường, nhưng lại khiên động sức mạnh thiên địa gọn gàng mà linh hoạt, không phải cao thủ không thể làm được.

Thần giao chính là vật cưỡi của nang, tên là Tiểu Bạch, thương thế nó chưa khỏi, lại thêm trọng thượng xém chút bị đá chết rồi.

Đặc biệt, người kia đá Tiểu Bạch của nàng giống như chuyện đương nhiên, hắn không phải phàm nhân, đúng ra là một vị tu sĩ ẩn nấp tàng hình, chẳng cần biết hắn là ai, đã chọc tới Thiên Tinh ta thì chỉ có chết mà thôi.

- To gan.

Thiên Tinh giận đến không kiềm chế được, nhanh chóng tấn công.

Hỏa Chu Tước đủ để đốt sạch toàn bộ mảnh rừng rậm rạp này, còn lột da nướng thịt sao? Bản cô nương sẽ đốt các ngươi thành cặn bã trước.

Chẳng qua tu vi người trẻ tuổi kia lại tăng vọt, trong chớp mắt từ Tiên Quân hậu kỳ thăng lên Động Thiên sơ kỳ, trung kỳ… Hậu kỳ, chỉ thấy hắn đứng trên bờ, uyên đình núi cao sừng sững, khí độ như trời tự sinh ra. Điều khiến người ta hoảng sợ, con sông nước chảy cuồn cuộn trước mặt chính là một dạo rãnh trời không cho đặt chân, phía sau mảnh rừng rậm rạp, càng khó lường vạn lần.

- Cao nhân phương nào?

Lời Thiên Tinh thốt ra miệng, nhưng nửa chừng không thể quay đầu, tình thế kiêu ngạo nhất thời yếu đi mấy phần. Động Thiên hậu kỳ đỉnh phong, cùng đại sư huynh khách quan mà nói cũng không thua bao nhiêu. Hồng Hoang to lớn, cao thủ như thế cũng chỉ rải rác được mấy người, đến cùng người trẻ tuổi kia là ai, vì sao lại trà trộn với những người này?

Năm người Cát Khánh sớm đã lưu ý đến khác thường trên bờ sông, không dám thất lễ, mỗi người lóe lên đến trái phải Thiên Tinh. Mà trên trời dưới đất, bất quá cũng chỉ cách nhau mấy chục trượng, uy thế dọa người vẫn ào ạt mà đến, khiến tâm thần người bất định.

Giờ khắc này, Lâm Nhất đối mặt với sáu vị Động Thiên cao thủ, thần sắc bất thiện, hắn vẫn không chút lo lắng, nhàn nhã như cũ. Tóc dài tung bay, tay áo phần phần, hai mi nhếch lên, nhẹ nhàng nói:

- Chỉ có mấy người Yêu Hoang các ngươi mà dám ở Trung Dã địa giới tùy ý làm bậy, lạm sát người vô tội.

Xin hỏi, chiến sự mở ra là ý của Yêu Hoang hay là các ngươi tự chủ trương?

Hắn ngẩng đầu ưỡn ngực, hất cằm, nói:

- Ta là người…

Thiên Tinh chăm chú nhìn thanh niên trẻ tuổi kia, ngực hơi chập chùng, nàng cùng mấy người Cát Khánh thần sắc vô cùng lo lắng, hắn thật sự là cao nhân ma tu sao?

Lâm Nhất phất tay áo, cầm khối ngọc bài đen giơ lên, trầm giọng nói:

- Ta chính là chủ nhân của khối Thiên Ma Lệnh này.

Ánh mắt sáu người đồng thời rơi vào khối ngọc bài quỷ dị kia, chốc lát sau Cát Khánh hé miệng, truyền âm cho mấy người bọn hắn, hai bên trái phải nhìn nhau, đôi mi thanh tú Thiên Tinh nhíu lại, vẫn bộ dáng căm hận bất bình, Thiên Ma Lệnh? Khối ngọc bài màu đen kia thật sự đúng là Thiên Ma Lệnh.

Theo lời đồn truyền lại, Ma Hoàng có khối Thiên Ma Lệnh, có thể hiệu lệnh ma tu trong thiên hạ, tồn tại sự tôn trọng tối cao, mà người trẻ tuổi kia khẳng định không phải là Huyền Tiêu Ma Hoàng.

Lâm Nhất lật bàn tay một cái, ngọc bài không còn thấy bóng dáng, tay áo to lớn ở phía sau, hai mắt có huyết quang chớp động, thần sắc nghiêm nghị lộ ra sát cơ khó lường, khóe miệng vểnh cao, nở nụ cười bí hiểm, hắn nói:

- Các ngươi đã lấn đến cửa, yêu ma hai nhà cũng chẳng cần nể mặt mũi gì.

Bỗng nhiên lời nói hắn trầm xuống, không kiên nhẫn quát:

- Là chiến hay lui, sáu người liên thủ hay đơn thương độc đấu, cứ tự nhiên muốn gì cũng được.

Đây là đe dọa trần trụi, cao nhân thì thế nào, chẳng lẽ ta sợ ngươi sao? Trong lòng Thiên Tinh nóng nảy, không cam lòng yếu thế, cường ngạnh nói:

- Hừ, bản cô nượng phụng bồi tới cùng, hãy xưng tên ra.

Cát Khánh thấy Thiên Tinh muốn ra tay đánh thật, hắn bội vàng chặn trước người khuyên nhủ:

- Thiên Tinh Yêu Tôn, lệnh của Tất Kháng Yêu Tôn không nên làm trái.

Thiên Tinh khẽ giật mình, vẫn không nhịn được hung hăng quát lớn:

- Cát Khánh, ta một chân đá chết ngươi.

Cát Khánh lùi một bước, khom người nói:

- Tại hạ chết cũng không sao, vì một việc nhỏ mà yêu ma phân tranh, ai gánh được tránh nhiệm này.

Mấy người khác cũng phụ họa:

- Thiên Tinh Yêu Tôn, không cần thiết vì nhỏ mà mất lớn.

Mặt Thiên Tinh đỏ lên, nhất thời không phản bác được. Sợ nhất vẫn là Cát Khánh nói với sư huynh, mà tên ngốc này cứ mang tục danh của sư huynh treo bên miệng, thật đáng giận. Mà nếu đối phương đã là cao nhân Động Thiên hậu kỳ, cùng nhau động thủ tình hình có thể tưởng tượng được, có điều người kia trẻ tuổi thế mà…

Cát Khánh thừa cơ nhìn mấy người phía dưới nói:

- Vị tiền bối này, chuyện vừa rồi đơn thuần chỉ là hiểu lầm, vô ý quấy rầy rồi, xin từ biệt.

Hắn lại nói thêm:

- Các vị, nơi này không nên ở lâu.

Tuy tính tình Thiên Tinh cực nóng lại ngang ngược xảo trá, nhưng không phải người không biết tốt xấu, đối mặt với một vị cao nhân không biết sâu cạn thế nào, lại thêm với Cát Khánh khuyên can, nàng thoáng chần chờ cũng suy nghĩ lại, lại không quên hung tợn nhìn Lâm Nhất khiêu khích:

- Ta nhớ kỹ ngươi rồi, ngày sau lại tiếp tục phân tranh, hừ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free