Vô Tiên - Chương 2135:
Trên trời rơi xuống dị biến.
Những người đang nghỉ ngơi hóng mát trên đê sợ đến ngây người.
Lúc này, mặc dù bóng đêm đã bao phủ, động tĩnh bên ngoài hơn mười trượng vẫn nhìn thấy rõ ràng, lân mã cao lớn uy mãnh bờ bên kia bị đạo ngân quang từ trên trời giáng xuống, ầm một tiếng, bị chia năm xẻ bảy thành đống thịt nát, nhìn rất kinh người.
Chẳng qua bay xuống không phải là thiên thạch, bởi ánh sáng lóe lên, nhìn cách bờ đê bên kia không xa xuất hiện một con quái vật màu bạc dài năm sáu trượng. Nó có hai chân, diện mục dữ tợn, răng sắc bén, tiếng gầm thét dữ dội, nó lắc đầu vẫy đuôi nằm rạp trên mặt đất liếm máu tươi, rồi phập một tiếng cắn nát đầu lân mã, hút não tủy bên trong.
Một trận gió thổi qua, mùi máu tanh nồng nặc từ mặt sông bay tới, khiến cho người ta hít thở không thông, khủng hoảng, bất an, bao trùm bốn phía.
Mười một con lân mã từ trong bụi cỏ nhảy lên, sợ hãi hí vang không ngừng.
Mọi người vẫn cứ trố mắt ngạc nhiên, không biết nên làm thế nào cho đúng.
A Đạt cùng ba vị đồng bọn thuần thú trừng lớn hai mắt, nhưng chỉ lo nắm thật chặt cương đao mà hoảng sợ luống cuống.
A Đồ vứt túi nước trong tay, không nhịn được tới gần bên cạnh Lâm Nhất, ngay cả thở mạnh cũng không dám, toàn thân lạnh run lên.
Lâm Nhất ngồi ngay ngắn, hơi nhíu mày.
- Đó là ác giao kiếm thức ăn, trốn…
Có điều cũng chỉ run rẩy trong chốc lát, bỗng nhiên A Đạt nhảy lên, hắn bôn tẩu bốn phương, khả năng quan sát không tầm thường. Ác giao từ trên trời rơi xuống, sức người bình thường không có khả năng địch lại, ngoại trừ chạy trốn không còn cách nào khác. Hắn gắt giọng gào thét một tiếng, đã cùng ba đồng bọn tranh nhau chen lấn chạy về phía sau lân mã.
Trên đê, hỗn loạn tưng bừng, có người từ dưới đất đứng lên, hai chân không thể nhấc nổi, có người ngã xuống nằm co quắp trên mặt đất, chắp tay cầu xin tha thứ, nguyện cầu trời xanh có đức hiếu sinh.
A Đồ là người thông minh lanh lẹ, trở mình một cái lăn đứng lên, quay người chụp vào cánh tay Lâm Nhất, vội kêu lớn:
- Đại… Đại ca, mau trốn…
Chạm vào cánh tay cứng như kim thạch, bóng người vẫn ngồi bất động như núi. A Đồ giật nảy mình, chưa biết rõ tình huống khác thường của Lâm đại ca, từ trên trời bỗng nhiên vang lên âm thanh khiển trách của nữ nhân.
- Không cho phép trốn…
Dưới bóng đêm mờ mịt, mấy chục trượng trên không trung, theo âm thanh xuất hiện một nữ tử mặc hồng y. Vẻ mặt nàng không rõ, váy dài tung bay, thân ảnh thướt tha, giống hệt tiên tử giáng trần, từ trên cao nhìn xuống uy thế khó lường, nhưng khiến cho người ta không rét mà run.
Từ lúc chào đời đến nay, A Đồ chưa bao giờ gặp qua cảnh tượng biến đổi liên tục như hôm nay. Mặc dù trời sinh tính tình mạnh mẽ, nhưng cũng khó mà tiêu thụ nổi. Hai chân hắn mềm nhũn, quỳ rạp trên mặt đất, tay cầm lấy túi nước bị rơi ra nhét vào trong ngực, thuận thế vỗ vỗ vai của mình, ngước mắt nhìn lên, bỗng nhiên hắn cảm thấy tâm thần bất định.
Lúc này, những con lân mã chạy toán loạn kia không còn hí lên mà sợ hãi đứng tại chỗ. Không biết nó bẩm sinh đã biết kính sợ, hay từ sự tuyệt vọng của số mệnh, từng con mãnh thú quỳ xuống sát đất dập đầu với người trên không trung, ngoan ngoãn thuận theo.
A Đạt đã nhảy lên trên một con lân mã, nhưng nó lại không nghe lời, chỉ dứng nguyên tại chỗ, thật sự khiến hắn phát điên, ngay cả ba người đồng bọn tình hình cũng tương tự.
Mấy người liếc mắt nhìn nhau, kinh hãi vô cùng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Bất đắc dĩ bọn họ đành nhảy xuống ngựa, chắp tay về phía người trong không trung cầu khẩn:
- Tiên trưởng, bọn ta chỉ là phàm nhân vân du bốn phương, cũng không mạo phạm gì đến người, xin hãy giơ cao đánh khẽ, tha mạng.
Mọi người mặc dù kiến thức không nhiều nhưng cũng nhìn ra nguyên nhân.
Tiên trưởng? Không ngoài dự đoán, đây đúng là nữ tử mang theo Giao Long ừ trên trời giáng xuống, không phải tiên nhân thì là gì?
Nữ tử hừ một tiếng, dửng dưng như không nói:
- Ta không giết phàm nhân, chỉ muốn tìm chút thức ăn cho Tiểu Bạch, các người tự rời đi, lưu lại lân mã là được.
Giọng nói của nàng ta phiêu đãng trong đêm, thanh thúy biến ảo khôn lường nhưng lại làm cho kẻ khác rùng mình. Giao Long muốn ăn lân mã, mà không có lân mã tương trợ một đám phàm nhân trong bóng đêm ở nơi rậm rạp này, căn bản không thể nào đối phó được với rắn rết mãnh thú xâm nhập, kết cục so với chết cũng chẳng khác gì.
Liên quan đến tính mạng của bản thân, mọi người cũng không thể suy nghĩ được nhiều.
Trong lòng A Đạt quyết định, dứt khoát thông suốt bước ra, hắn chạy ra ngoài mấy bước, đưa tay ngăn trước lân mã, vẻ mặt hoảng loạn lớn tiếng nói:
- Không có lân mã chúng ta nửa bước khó đi, mong tiên trưởng xem xét!
Ba người đồng bọn cũng không dám thất lễ, ra khỏi bụi cỏ nhanh chóng quỳ gối bên trên đê, những người còn lại cũng quỳ bái, cầu xin tiên nhân hạ thủ lưu tình.
- Hả? Các ngươi dám không theo.
Nữ từ ồ lên một tiếng, không chút kiên nhẫn, hời hợt nói:
- Ta không giết phàm nhân, Tiểu Bạch thì không có nhân tính, ai bảo nó là súc sinh chứ, trên người lại bị thương, cần huyết nhục bồi bổ.
Đám người A Đạt không biết thế nào, nhất thời mờ mịt.
A Đồ vẫn quỳ gối bên cạnh Lâm Nhất như cũ, chăm chú nhìn bóng người trên không trung, hai mắt hắn có chút sợ hãi, có chút ước ao, đó là tiên nhân.
Hai mày Lâm Nhất nhíu chặt, sắc mặt âm trầm.
Ác giao được gọi là Tiểu Bạch, chẳng qua cũng chỉ là một thần giao tu vi Hóa Thần, mà đã không có nhân tính thì chẳng khác nào những con vật khác.
Nữ tử áo đỏ chỉ đang lấy cớ, tìm một cớ để lạm sát phàm nhân, mà nàng ta là một cao nhân Động Thiên sơ kỳ viên mãn, cho dù hắn có lòng muốn cứu những người phàm này nhưng cũng có chút khó giải quyết, tu vi chênh lệch quá nhiều, khiến người ta có chút bất đắc dĩ.
Chỉ trách A Đạt này không nghe khuyến cáo, nếu không cũng không phức tạp như thế, mà sự tình đã như vậy rồi, sao có thể khoanh tay đứng nhìn.
Quái vật màu bạc đã thôn phệ sạch sẽ não tủy lân mã bên kia, chậm rãi từ dưới đất đứng lên, vẻ mặt tham lam mở miệng thật rộng nhìn bờ bên này. Không biết vì sao, bỗng nhiên nó nhìn về phía trên trời lắc đầu vẫy đuôi, thần thái vô cùng nịnh nọt, sau đó quay người mà lên, rõ ràng muốn vượt qua sông.
Sắc mặt đám người A Đạt tái ngắt, tiên nhân cao cao tại thượng cũng thần bí khó lường, ít có liên hệ cùng người phàm. Mà cử chỉ của vị tiên tử này lại quái dị, ngang ngược vô lý, nếu dung túng cho ác long này qua sông đánh tới, một nhóm hơn hai mươi người có thể còn sống được sao?
Đúng lúc này, trên trời có người nói:
- Thiên Tinh Yêu Tôn, chúng ta vừa qua Trung Dã, không tiện phô trương thanh thế quá mức, tránh người ta nghi kỵ.
Giọng lớn kia vừa dứt, trong không trung lại có năm bóng người xuất hiện.