Vô Tiên - Chương 2079:
Trong huyệt động lớn như vậy, dư âm sát khí vẫn còn, máu tanh chưa mất.
Ngọn lửa bốc cháy, thi thể vương vải khắp nơi hóa thành tro tàn, một bóng người đi qua đi lại, tiếng cười đắc ý vang vọng cả huyệt động.
Đó là Hổ Đầu, hắn đang bận bịu vơ vắt khắp nơi, vốn muốn xem một trận náo nhiệt, lại có người không biết tốt xấu, vì thế hắn cùng lão Long phải lấy cớ động thủ, không bỏ lỡ. Kết quả, phiền muộn hơn mười năm qua nhất thời bạo phát, hai huynh đệ từ trên sơn cốc truy sát xuống dưới đất, lại một đường tìm đến đây. Nắm đấm sét phát ra, thật đúng một tên cũng không còn. Tình hình tiếp theo thế nào có thể nghĩ được, một trận rung chuyển đi qua, Ngũ Linh tộc nguyên khí đã đại thương, kết quả lại bị hai tên ngốc không chút kiêng kỵ tiêu diệt sạch sẽ.
Đánh tan, nói trắng ra là tịch thu tài sản, giết cả nhà, một phen thu hoạch cũng khấm khá.
Hổ Đầu quét sạch một vòng, ngay cả trong xó xỉnh cũng không bỏ qua. Một lát sau, hắn nhanh chóng đến giữa huyệt động, đặt mông ngồi xuống, đưa tay ném ra ngoài một chiếc nhẫn, một vòng tay cùng các loại bảo vật, rất xa xỉ hô lớn:
- Huynh đệ, đồ vật nhà mình cứ tùy ý mà dùng, không cần thiết để cho ca ca, ha ha...
Hắn đắc ý vênh báo, ra vẻ một tài chủ đột nhiên trở nên giàu có sau một đêm.
Lão Long vẫn đứng đấy, trong tay nắm một vật, đó là một nguyên thần hình thú sinh động như thật, huyết khí vẫn doanh động, tinh hoa của ngàn vạn năm.
Hổ Đầu cầm Càn Khôn Giới thoáng xem xét, chép miệng mấy cái nói:
- Thời đại này rồi càng mang theo yêu tinh, keo kiệt...
Đem ném, lại cầm lấy cái khác, khẽ nói:
- Năm ba khối thần thạch căn bản không lọt vào mắt Hổ ca.
Liên tiếp loại bỏ mấy cái Càn Khôn Giới, hiển nhiên là không hợp tâm ý của hắn. Hổ Đầu không còn hào hứng, phàn nàn nói:
- Ngũ Linh tộc chỉ có bề ngoài, tình trạng không thể chịu nổi, khó trách chẳng thấy cao thủ, haiz.
Ánh mắt Hổ Đầu thoáng nhìn, lại nói tiếp:
- Thánh nhân nói, một cái nguyên thần là một điểm khí lực, thôn phệ tinh huyết của một người có thể tăng lên một chút tu vi. Ngươi còn đứng đó làm gì, chẳng lẽ muốn đem nguyên thần của người kia nuôi dưỡng lớn lên sao?
Lão Long không lên tiếng, im lặng một lát, dùng sức bóp chặt, há miệng khẽ nuốt vào. Nguyên thần bạo liệt, một đạo huyết quang đột nhiên vào bụng, pháp lực mạnh mẽ nhất thời tràn ngập toàn thân, khiến cho hắn tâm thần chấn động.
Hổ Đầu nhẹ gật đầu, tiếp lấy Càn Khôn Giới trước mặt, không quên khoe khoang:
- Không giấu diếm gì ngươi, có năm tinh huyết đại bổ của năm vị yêu tiên này, tu vi của ta sẽ tiến thêm, tiếp sau đó bước vào Động Tiên Tam Cảnh cũng trong tầm tay.
Lão Long hơi nhắm mắt, âm thầm trải nghiệm một phen, sau khi Hổ Đầu thôn phệ tinh huyết của năm người kia liền chém giết đoạt nguyên thần đưa cho hắn. Chưa từng nuốt qua thứ này, nếu là ai cũng có chút cố kỵ, nhưng thật sự thử qua một lần, tình hình cũng không tệ lắm.
Lát sau, lão Long thở dài một hơi, xoay người hỏi:
- Ngươi vừa mới nói cũng có phần đạo lý, không biết xuất ra từ miệng vị Thánh nhân nào?
- Vị thánh nhân kia chính là Hổ ca ca nhà ngươi đấy, khà khà...
Hổ Đầu cười quái dị một tiếng, cầm ra ngọc giản ném tới, phân trần:
- Đối với các loại pháp thuật ngươi chỉ biết một ít, lại không chịu học hỏi, chỉ dùng quyền để tiêu khiển...
Hai người làm bạn lâu ngày nên hiểu rõ lẫn nhau, hắn sớm đã nhìn ra điểm yếu của lão Long nhưng lại không tiện hỏi. Chỉ bằng với thiên phú thần thông, khó mà vững vàng linh hoạt, hắn nghĩ đối phương lại không thích thú.
Lão Long mở ra ngọc giản có công pháp Ngũ Linh Yêu tộc, nhìn cũng không thèm nhìn liền ném đi, kiêu ngạo nói:
- Tiểu thuật yêu thú, thật khó coi, sau này lão đại sẽ truyền tương quan pháp môn cho ta.
Tuy hắn linh trí ngây thơ nhưng biết bản thân vì Lâm Nhất mà sinh, vì Lâm Nhất mà tồn tại. Nếu nói Hổ Đầu là huynh đệ thì vị lão đại kia là nơi để hắn ký thác ỷ lại, thừa kế tinh tuyết cao hơn hết thẩy.
Hổ Đầu vô ý cưỡng cầu, tiện tay đem mấy chục Càn Khôn Giới đến trước mặt phân ra một nửa, nói:
- Chúng ta đều là những người bần hàn, lại có chút tiếp tế, ha ha.
Hắn nhảy người lên, thỏa mãn nói:
- Bởi vậy một đường lướt qua, quét ngang Yêu Hoang, để lão đại mở mang chút kiến thức về uy phong huynh đệ Long Hổ.
Ánh mắt lão Long sáng lên, gật đầu thật mạnh.
Tạm thời khó mà tìm được tăm tích Lâm Nhất, hai huynh đệ đành tự mình xông xáo một lần, cướp bóc tứ phương, dốc sức tăng tu vi, giống như lúc trước vậy.
...
Cách xa bên ngoài, một đường cầu vồng vắt ngang chân trời.
Dưới cầu vồng kỳ diệu này, ánh sáng lấp lóe như có thẳng cảnh thiên thành nhưng lại mông lung không rõ.
- Cái đó là...
- Ha ha, nơi mộng ảo kia chính là Thiên Ma Thành mà chúng ta muốn đến.
Trên đỉnh núi cao, hai bóng người đón gió mà đứng. Một vị thanh lệ xuất trần, một vị thanh tú xinh đẹp, thoạt nhìn như hai bức tranh mỹ lệ động lòng người. Nam tử thì vũ mị yêu dã, nữ tử mặc áo trắng thì lộ ra vẻ băng thanh ngọc khiết, tuyệt thế vô song, tình hình này nhìn vô cùng quỷ dị.
- Ngươi tên Tiên Nô, như thiên hạ này là nô lệ Tiên đạo, thật may mắn.
- Không dám nhận, không biết nên xưng hô với đạo hữu thế nào?
Bạch y nữ tử chính là Tiên Nô, nàng trong rừng rậm gặp được nam tử quái dị, cùng tới nơi đây. Lúc nghỉ ngơi nói chuyện với nhau, nàng hỏi ngược một câu, hành vi của đối phương luôn gây ngạc nhiên.
- Ngươi hỏi tục danh của ta sao? Ta... Ta không tên, không họ, ha ha!
Nam tử kia lại cười không ngừng, còn lấy tay che miệng, ánh mắt liếc xéo, thần thái ôn nhu. Giây lát sau, tóc dài hắn hất lên, có chút thoải mái nói:
- Nhân sinh cả đời cần gì phải lấy tục danh để ràng buộc mình chứ?