Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 1880:

- Ngươi dù may mắn cướp được truyền thừa, nhưng không được chín tộc ta cung phụng, cuối cùng cũng uổng công...

Xích Hạ tay vuốt râu dài, ánh mắt thâm thúy, thừa cơ hỏi:

- Ngài không nhìn Thanh Long lệnh tồn tại, chẳng lẽ không nguyện thừa kế vị trí tôn giả? Nếu thật như thế, lại coi chín tộc ta ra cái gì?

Viêm Liệt lộ ra ý cười, hơi có an vui, lại mang theo mấy phần ngập ngừng phụ họa nói:

- Xích Hạ trưởng lão nói không sai! Chín tộc ta và Long Tôn vui buồn cùng chung, không phải quan hệ phụ dung...

Thần sắc hắn lộ vẻ cẩn thận, không còn nôn nóng và xung động như trước, ngay cả ngôn từ cũng thâm trầm rất nhiều.

- Phụ dung?

Lâm Nhất mặc niệm một câu, quét mắt nhìn tình cảnh dưới chân. Trong lúc hắn ngủ say thần du, đối với Long Khư chín tộc đã biết đại khái. Nhưng hiện nay lời lẽ cử chỉ của chúng nhân lại có điều trái ngược, khiến hắn không thể không ngoài ý.

Vị trí Long Tôn, Lâm Nhất thật không để ở trong lòng. Thắng được chín tộc cung phụng vượt xa bắt lấy hơn vạn tộc nhân cho mình dùng, nhưng hắn không có dự tính đó. Hắn chỉ muốn mượn cơ hội đạt thành hai tâm nguyện, trừ điều này ra thì không còn ý niệm nào khác. Nhưng lúc này xem ra, hết thảy tại Long Khư không hề đơn giản như từng tưởng tượng.

Lâm Nhất thoáng trầm tư, tiếp đó đưa tay vung lên, chỉ vào ngọc bài nói:

- Tiên vực viễn cổ tan vỡ, bốn đại Thần tộc đều mai một, bốn khối lệnh bài rơi hết vào tay Lâm mỗ. Đây là Thanh Long lệnh, Bạch Hổ lệnh, Chu Tước lệnh và Huyền Vũ lệnh...

Vừa nghe hắn nói, chúng nhân bốn phía Long Đàm lập tức ồ lên kinh ngạc. Bốn lệnh tề tụ, bài vị siêu nhiên, bằng đó đủ để hiệu lệnh thiên hạ! Năm xưa Tiên Đế quyền bính chí tôn cũng chỉ đến thế mà thôi!

- Hừ! Một khối lệnh bài thì làm được gì? Dù có bốn lệnh trong tay, Thần tộc viễn cổ cũng cần gì để ý?

Lâm Nhất nói tiếp. Nghe được lời ấy, chúng nhân không ai không im lặng. Đúng vậy a! Lệnh bài chỉ là một kiện tín vật chí tôn, mà Thần tộc viễn cổ đã không còn, chính như Long tộc, không có danh Thần Long, chẳng qua là vì một tín niệm bất diệt, cung phụng lên một vật tổ thần thánh, theo đuổi một mộng tưởng mấy vạn năm thôi!

Lâm Nhất tự mình nói tiếp:

- Long tu của Lâm mỗ tới từ truyền thừa viễn cổ. Vô luận các ngươi nhận hay không nhận, phụ dung hay không phụ dung, đều không sao cả.

Thần Long giữa trời, ngạo tiếu vũ trụ, tự có tinh nguỵet làm bạn, tự có phong vân đi theo, há lại câu nệ ở một nơi sơn trạch?

Nghe hắn nói thế, chúng nhân thần sắc mỗi khác. Qua Y không đợi Xích Hạ lên tiếng, cướp lời quát lớn:

- Ngươi chiếm đoạt Long Đàm, cướp đoạt Long Huyết, hiện nay thương thế khỏi hẳn, tu vị đề thăng, lại không nhìn thiện ý chín tộc, quả thật là hạng vô tình vô nghĩa...

- Hừ! Thế ngươi muốn thế nào...

Lâm Nhất nhíu mày, không giận tự uy, khí thế Tiên Quân trung kỳ của Long Tôn lập tức tràn ra.

Qua Y không chịu bỏ qua, mở miệng đe doạ nói:

- Giao ra Long Huyết, lệnh bài...

Hơn trăm người tại trường, trưởng lão tu vị Tiên Quân có đến chín người, cao thủ Kim Tiên và Thiên Tiên càng là chiếm hơn phân nửa. Tu vị mà Lâm Nhất có được dựa vào Long Huyết quả thật dọa không nổi bọn họ. Theo như lời Qua Y, chín tộc nhận ngươi, ngươi mới là truyền nhân Thần Long, không nhận ngươi, ngươi liền là công địch của chín tộc. Một khi động thủ, tình hình không cần nghĩ cũng biết. Cuối cùng vị trí Long Tôn không phải Thương Quý thì còn ai.

Chẳng qua, tại trường trừ Xích Hạ, Xích Vu, Ba Đông có điều kiến thức ra, không người biết tính tình Lâm Nhất. Con người hắn xưa nay ăn mềm không ăn cứng, uy bức chỉ có tác dụng ngược.

- Ha ha!

Lâm Nhất cười lạnh một tiếng, vung tay áo lên thu lại bốn khối lệnh bài trước mặt, lại lật tay lấy ra một chiếc bình ngọc. Hắn giơ bình ngọc lên cao, nói:

- Long Huyết còn dư một giọt, nguyên vật phụng trả...

Nói xong bèn trở tay ném đi. Bình ngọc hóa thành một tia sáng bạc, đột nhiên hạ xuống.

Qua Y ánh mắt chợt lóe, vươn tay đi tiếp. Nhưng bình ngọc thế đi quá gấp, đã rơi ở trên tay Viêm Liệt. Hắn da mặt co quắp, trong thần sắc lộ ra mấy phần hận ý không dễ nhận ra.

Viêm Liệt tiếp xuống bình ngọc, hai mắt ngưng thần nhìn chằm chằm. Chúng nhân tại trường có điều khó hiểu, từng đạo thần thức tề tụ mà tới. Long Đỉnh hàng xuống Long Huyết, mặc ai đều muốn cướp lấy để nuốt vào đề thăng tu vị. Nhưng hành động này của Lâm Nhất lại khác tầm thường, không biết là vì bị bách bởi cái uy chín tộc, hay là có dụng ý khác...

- Qua Y! Ngươi khảm cấm chế vào trong Long Huyết, ngươi muốn làm gì?

Lâm Nhất đột nhiên nói một câu kinh người.

Chúng nhân nghi hoặc, Viêm Liệt lại mặt không biểu tình, lặng lẽ đưa bình ngọc trong tay cho Xích Hạ ở bên cạnh.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free