Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 180:

- Cứu ta...

Kim Khoa bị một con lợn rừng đuổi theo chạy.

Những đệ tử nội môn kia tự lo không xong, Kim Khoa chỉ có thể liều mạng chạy trốn. Thấy Lâm Nhất và Chân Nguyên Tử ở phía trước cách đó không xa, hắn vội kêu cứu mạng.

Răng nanh lợn rừng ở phía sau cái mông của Kim Khoa đung đưa, người trước ra sức chạy, người sau đuổi càng vui.

Chạy trốn bình thường, hai chân chung quy là chạy không lại bốn chân. Kim Khoa chịu không nổi lợn rừng mãnh liệt, chỉ lát nữa là bị răng nanh đâm lỗ thủng, Nguyên Phong và Nguyên Thanh rút trường kiếm trên lưng ra muốn tiến lên, nhưng Lâm Nhất đã giành trước một bước tiến lên nghênh tiếp.

Đối mặt Kim Khoa chạy tới, Lâm Nhất cũng không tránh né, đưa tay nhẹ nhàng kéo đối phương ra phía sau, hắn thì trực diện lợn rừng thế tới hung hăng.

Sư huynh đệ Nguyên Phong cũng ngạc nhiên, không rõ vì sao Lâm Nhất lấy thân mạo hiểm.

Chân Nguyên Tử thì tự cao thân phận, vẫn khoanh tay đứng nhìn, thấy Lâm Nhất tùy tiện tiến lên, thần sắc hắn ngẩn ra, muốn ra tay ngăn cản, nhưng không còn kịp rồi.

Lâm Nhất đối mặt con lợn rừng kia, thân thể dài tám thước, là con to nhất trong đàn lợn rừng. Lông mao trên sống lưng như kim thép mang theo sát khí, hai cái nanh lấp lóe hàn quang, chớp mắt liền vọt tới trước mặt hắn.

- Lăn...

Hai mắt Lâm Nhất phát lạnh, trầm quát một tiếng, thần thức vô hình ngưng tụ thành châm, đột nhiên đâm về phía đầu lợn rừng.

Lợn rừng điên cuồng nhất thời mân mê cái mông, bỗng nhiên dừng bốn vó, chờ thế tới diệt hết, răng nanh đã chạm đến góc áo của Lâm Nhất.

Đạp đạp lùi về sau hai bước, lợn rừng mài răng, lắc lắc đầu to, nhìn chằm chằm Lâm Nhất.

Trên người đối phương mang theo khí tức nguy hiểm, uy hiếp mạnh hơn mãnh hổ, làm lợn rừng kinh hãi, khủng hoảng, loại cầm cố vô hình này càng làm nó mờ mịt.

- Còn không mau cút đi, chờ đợi khi nào?

Trong con ngươi Lâm Nhất hàn quang ngưng lại, lại thấp giọng khẽ quát một câu.

Lợn rừng như tâm hữu linh tê, bốn vó lại rút lui hai bước, lông mao run run, mắt nhỏ nhìn chằm chằm Lâm Nhất, mang theo ý sợ hãi, hừ nhẹ hai tiếng, quay người kêu gào, liền xông ra ngoài rời đi.

Lợn rừng chạy rất nhanh, đảo mắt đã rời xa người của Thiên Long phái. Lợn rừng còn lại nghe được nó kêu gào, cũng không tán loạn loạn nhào nữa, một trận hừ hừ qua đi, liền quay đầu tứ tán bỏ chạy.

Tất cả mọi người của Thiên Long phái đứng tại nguyên chỗ, thấy đàn lợn rừng rời đi, hai mặt nhìn nhau, không rõ ý tưởng.

Kim Khoa sợ hãi không thôi, nói:

- Đa tạ Lâm sư đệ cứu mạng!

Lâm Nhất vung tay, ra hiệu đối phương không cần để ở trong lòng.

- Tiểu tử, đừng nói với ta, đàn lợn rừng này là nghe ngươi mới chạy nha!

Chân Nguyên Tử đến bên người Lâm Nhất, trong nụ cười tất cả đều là nghi vấn.

Lâm Nhất nhún vai, mang theo dáng dấp vô tội, nhìn Chân Nguyên Tử lắc đầu nói:

- Ta không hiểu thú ngữ, nhưng thú hiểu ý người!

- Thật làm người không thể tưởng tượng nổi! Nhiều cao thủ như thế, lại không địch lại một câu nói của ngươi? Nói cái gì cũng sẽ không để lão đạo tin tưởng. Nhanh nói cho ta nghe một chút, ngươi đến tột cùng dùng biện pháp gì kinh sợ thối lui đám súc sinh kia!

Chân Nguyên Tử nhìn chằm chằm Lâm Nhất, ép sát không tha.

Lâm Nhất nhếch miệng, hắn liếc nhìn xa xa, thanh âm bình tĩnh nói:

- Những lợn rừng này đột nhiên rời đi, ta cũng không biết!

Chân Nguyên Tử nói:

- Ngươi cái tiểu tử cổ quái này, đối mặt lợn rừng phát điên, lại không tránh không né, cực kỳ bình tĩnh. Hơn nữa lợn rừng kia như nghe hiểu ý ngươi, mới quay đầu rời đi, đây là lão đạo tận mắt nhìn thấy. Còn nữa, ngươi một tay kéo người về phía sau, cũng không phải chuyện dễ. Tiểu tử! Ngươi lại đảo mắt không công nhận, bắt nạt lão đạo mắt mờ chân chậm sao?

- Nếu heo có thể hiểu ta thì quá tốt rồi!

Lâm Nhất bất đắc dĩ lắc đầu, nói thầm một câu, xoay người đi ra.

Chân Nguyên Tử nghe vậy, yên lặng gật đầu, suy nghĩ một lúc lâu, đột nhiên hắn phát điên gầm lên:

- Tiểu tử thúi đứng lại cho ta...

...

Thiên Long phái giết hai con lợn rừng, các đệ tử cũng vui vẻ làm đồ tể, mổ bụng lột da, thu thập thịt tươi.

Thịt lợn rừng mùi vị rất ngon, cắt đi thả ở trên xe ngựa, tạm gác lại để dành ăn, cũng xem như một hồi thu hoạch.

Lâm Nhất làm tốt bản phận, từ lâu đã lắp xong xe ngựa. Hắn ngồi ở bên cạnh xe, đang đợi khởi hành, chỉ thấy Mạnh Sơn đi tới, phía sau là Mộc Thanh Nhi.

- Ngươi là Lâm Nhất?

Mạnh trưởng lão bước nhanh đến trước Lâm Nhất, nhìn hắn từ trên xuống dưới.

- Tại hạ Lâm Nhất, bái kiến trưởng lão!

Lâm Nhất cúi đầu hành lễ. Không biết ý đồ đến của Mạnh trưởng lão, còn có ánh mắt khiêu khích của Mộc Thanh Nhi, để hắn nhiều hơn mấy phần cẩn thận.

- Lâm Nhất, vừa rồi lợn rừng rời đi kỳ lạ. Thanh Nhi lại nói, là ngươi và lợn rừng đối thoại, đám súc sinh kia mới rời đi.

Việc này rất hoang đường! Ngươi nói rõ ràng cho ta, Thanh Nhi nói có thật hay không?

Sắc mặt Mạnh trưởng lão âm trầm hỏi.

Đám súc sinh thành tinh kia rất khó quấn, không chỉ tổn thương một đệ tử của mình, sau khi đấu đá lung tung lại chạy trốn sạch sẽ. Cũng may giết hai con, vãn hồi một ít bộ mặt. Nhưng Mộc Thanh Nhi lại nói, nàng nhìn thấy phu xe này nhìn lợn rừng nói hai câu, những súc sinh kia mới chạy.

Này không phải hoang đường sao! Lợn rừng sẽ nghe một xa phu? Trong lòng Mạnh Sơn không vui, nhưng vì cưng chiều Thanh Nhi, chỉ có thể theo nàng, đến tìm phu xe này hỏi cho ra lẽ.

Lâm Nhất nghe vậy, nhẹ nhàng nhíu mày. Vừa nãy hắn xa xa thoáng nhìn, thấy Mộc Thanh Nhi chú ý bên này, liền biết sẽ phiền phức. Chân Nguyên Tử quan tâm đã làm người đau đầu, bây giờ lại thêm Mộc Thanh Nhi. Chỉ là trong lời nói của Mạnh trưởng lão, hình như có chút không tin và lấy lệ.

Mộc Thanh Nhi ở phía sau gật đầu, không có ý tốt nhìn chằm chằm Lâm Nhất, lộ ra thần sắc đắc ý.

- Bẩm trưởng lão, đệ tử thấy đồng môn sư huynh gặp nạn, thời điểm kinh hoàng không biết giơ kiếm tiến lên giải cứu, lại không giữ mồm giữ miệng, mắng chửi những súc sinh kia. Sau đó nghĩ đến, thật làm người xấu hổ không chịu nổi. Việc còn lại thì chính ta cũng không rõ lắm. Lâm Nhất vô dụng, xin trưởng lão trách phạt!

Lâm khom người nói.

- Này...

Mạnh trưởng lão vuốt râu, lòng thầm nghĩ, những lợn rừng này để đệ tử nội môn cũng mệt mỏi ứng phó, một xa phu hoang mang thất thố như vậy cũng là bình thường, mình sao có thể trách phạt!

- Hừ! Ngươi nói chuyện ngay cả con ngựa cũng hiểu, những lợn rừng này có thể nghe hiểu ngươi, lại có chuyện gì ngạc nhiên? Ta thấy ngươi nhìn lợn rừng nói một câu, nó liền ngoan ngoãn chạy, ngươi người này cực kỳ cổ quái, còn không thực chất nói ra!

Mộc Thanh Nhi nhảy ra, nàng chỉ vào Lâm Nhất, như tự tay bắt được một mao tặc, cực kỳ đắc ý!

Thần sắc của Lâm Nhất bất biến, cúi đầu nói:

- Muốn gán tội cho người khác, sợ gì không có lý do! Lâm Nhất không lời nào để nói!

Mộc Thanh Nhi quát nói:

- Ngươi là kẻ dối trá nhất, không dạy ta làm sao cùng con ngựa nói chuyện, bây giờ lại thề thốt phủ nhận, hừ!

Sắc mặt Mạnh Sơn âm trầm lên, một tên đệ tử bị lợn rừng đụng gãy hai cái xương sườn, đang cần thu xếp thích đáng, sự tình trong tay bận bịu không xong, còn phải nghe hai người ở đây đấu võ mồm, lại không tiện mắng Mộc Thanh Nhi. Hắn vuốt râu, bất đắc dĩ ngẩng đầu lên.

Chân Nguyên Tử tay cầm hai cái mật heo đi tới, đối với Mộc Thanh Nhi tức giận bất bình làm như không thấy, chỉ nhìn Mạnh Sơn mỉm cười gật đầu:

- Vật ấy giải bách độc, có thể làm thuốc !

Mạnh Sơn cũng chỉ có thể ôm quyền nói:

- Hôm nay chuyện hoang đường nhiều, để đạo trưởng chê cười!

Chân Nguyên Tử lắc đầu cười nói:

- Cũng không phải! Cũng không phải! Heo rừng tụ cư, hơn nữa có lãnh địa của mình, lãnh địa lại to lớn, phạm vi không dưới mười dặm. Chỗ chúng ta cắm trại, hẳn là xâm nhập vào địa bàn của chúng. Người vật nổi lên tranh chấp, cũng là sự có nguyên nhân. Chỉ là lợn rừng trời sinh tính cơ linh, biết tiến biết lùi, lão đạo cũng mở rộng tầm mắt!

Mạnh Sơn gật đầu nói:

- Đạo trưởng nói có lý, sau này đi qua chỗ nào, phải cẩn thận đề phòng mới được, Mạnh mỗ đi xem đệ tử bị thương, trước tiên cáo từ!

- Mạnh trưởng lão xin cứ tự nhiên!

Chân Nguyên Tử cười nói.

- Thanh Nhi, ngươi tự hỏi hắn đi!

Mạnh Sơn nhìn Mộc Thanh Nhi nói, liền vội vàng rời đi.

Mộc Thanh Nhi chu cái miệng nhỏ nhắn, nàng thấy Mạnh thúc thúc đi xa, thần sắc lộ ra giảo hoạt, lại nhìn Lâm Nhất cười nói:

- Ngươi dạy ta làm sao nói chuyện với ngựa với lợn rừng đi, ta sẽ buông tha ngươi, được không?

Lâm Nhất cũng đứng thẳng người lên, thấy Chân Nguyên Tử ở một bên, tay cầm hai túi mật không đi, nói rõ là chờ hắn xấu mặt. Hắn bĩu môi, sắc mặt phát khổ nhìn Mộc Thanh Nhi nói:

- Mộc cô nương, ta nói đều là thật tình, nhưng ngươi không tin bức bách như vậy, cần gì khổ như thế?

Mộc Thanh Nhi cười đắc ý nói:

- Vậy ngươi dạy ta nói chuyện với thú vật đi!

Lâm Nhất thở dài nói:

- Lời nói của ta ngươi nghe không hiểu sao?

- Hì hì! Ta chính là nghe không hiểu!

Thấy Lâm Nhất lộ ra vẻ khốn quẫn, nội tâm Mộc Thanh Nhi khoan khoái!

Lâm Nhất hừ nói:

- Ngươi cũng nghe không hiểu ta, những thú vật kia làm sao hiểu ta nói chứ?

Nói xong hắn ra vẻ muốn chỉnh lý xe ngựa, đi qua một bên.

Lúc đi qua bên cạnh Chân Nguyên Tử, Lâm Nhất hữu ý vô ý giơ cằm lên.

Ánh mắt Mộc Thanh Nhi vụt sáng, nghe tới của Lâm Nhất này, sao không được tự nhiên như vậy!

Chân Nguyên Tử trừng Lâm Nhất một cái, rồi lại cười ra tiếng, hắn lập tức ho nhẹ, đàng hoàng trịnh trọng thu túi mật trong tay.

Thoáng chốc bừng tỉnh, khuôn mặt của Mộc Thanh Nhi đỏ bừng, tay nàng chỉ bóng lưng của Lâm Nhất, tức giận đến nói không ra lời.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free