Vô Tiên - Chương 173:
Phía chân trời xuất hiện quang huy, mấy vệt tàn tinh muốn tan mất. Gió lạnh gào thét, trong rừng núi xuyên hành một đội nhân mã.
Hơn hai mươi người cỡi ngựa đi ở phía trước, mặt sau theo hai chiếc xe ngựa, chính là đệ tử Thiên Long phái.
Trên xe, đôi tay của Lâm Nhất để vào trong tay áo, ngồi xếp bằng, hai mắt khép hờ, mặc cho con ngựa tự đi.
...
Ngày hai tháng hai, Thanh Long tiết.
Sắc trời chưa sáng, mọi người tế bái, sau vài tiếng pháo nổ, một đoàn người ngựa liền rời Cửu Long Sơn.
Lần này Thiên Long phái trù bị rất lâu, đệ tử du lịch không có hưng sư động chúng như dự đoán, mà ở sáng sớm lặng yên khởi hành, bắt đầu hành trình vạn dặm!
...
Đám người Hồ Vạn và Tương Phương Địa lưu luyến không rời... hán tử như Trầm Đinh ánh mắt cũng đỏ bừng... Còn có... khuôn mặt nước mắt như mưa kia...
...
- Ngươi cái tiểu bối này, sao có thể nhắm hai mắt lái xe chứ?
- Sao ngươi biết ta nhắm mắt?
Lâm Nhất cũng không quay đầu lại nói.
Ngồi ở bên cạnh Lâm Nhất là Chân Nguyên Tử. Lão đạo rất sớm liền quyết định đi xe ngựa của hắn, không cưỡi ngựa, cùng sóng vai ngồi ở trong xe, phía sau còn ngồi hai đồ đệ.
Trên xe Lâm Nhất chở hai rương gỗ trói chặt, trong rương là một ít hộp ngọc và ngọc thạch khéo léo; còn có lều vải, túi nước, lương khô… Những đồ vật này cũng không nặng lắm, sau xe liền để trống một vùng, Nguyên Thanh, Nguyên Phong cũng học dáng dấp của sư phụ, chen chúc ở sau xe, bớt đi cưỡi ngựa mệt nhọc.
Lâm Nhất vốn không có ác cảm với Chân Nguyên Tử, nhưng nhịn không được lão đạo này ưu ái mình quá nhiều, chỉ có thể thầm đề phòng. Trong lời nói của hắn cố ý lạnh nhạt đối phương, chỉ muốn lão đạo tức giận, cách mình xa một chút.
- Ngươi cái tiểu tử này, điều động xe ngựa cũng có thể thích làm gì thì làm, ngoài người ta dự liệu! Chỉ sợ thiên hạ khó tìm được xa phu như ngươi!
Chân Nguyên Tử đối với Lâm Nhất vô lễ không quá để ý, trái lại nói lời tương kích, chỉ là rất khó nhận ra lóe lên nụ cười, liền lão thần khắp nơi nhìn phía trước.
So với Lâm Nhất hững hờ, lão đạo này càng như xa phu.
- Hừ! Một vị quan chủ nổi danh thiên hạ, không hảo hảo ngốc ở nhà dạy bảo đồ đệ, lại chạy vào xe ngựa của ta tránh mệt đường xa, không làm việc đàng hoàng!
Lâm Nhất phản bác.
- Ngươi... Ngươi cái tiểu tử thối này!
Nhân vật tiên phong đạo cốt giống như thần tiên, xưa nay đều được người kính ngưỡng, bây giờ lại bị một xa phu châm chọc, Chân Nguyên Tử nhất thời tức giận, nói không ra lời. Hai người đối thoại không biết có bị đồ đệ phía sau nghe được hay không, bằng không thì bộ mặt mất hết.
Khóe miệng Lâm Nhất nhếch lên.
- Ha ha! Tiểu tử thúi, ta vẫn thích ở trên xe của ngươi, hành trình xa xôi, lão đạo có ngươi tương bồi, cũng ít tịch mịch nha!
Chân Nguyên Tử vuốt râu, ưỡn thẳng sống lưng.
Con mắt Lâm Nhất đảo qua, không nói nữa.
Chiếc xe phía trước do Kim Khoa điều động, lái xe cũng không khó học, Kim Khoa trong ngày thường được nuông chiều, biết chuyến này không dễ, nên lái xe rất cẩn thận!
Trên xe ngựa của Kim Khoa chất hai rương ngọc thạch, phía sau cũng đơn giản là lều vải lương khô…. Chỉ là trên xe tương bồi là Hoàng Gia Tề, cả hai đàm tiếu thật vui.
Đám người còn lại đều cưỡi ngựa, theo thứ tự là Mạnh trưởng lão, Mộc Thanh Nhi, Từ sư tỷ, Nhị sư huynh Quý Thang, Diêu Tử, La Dung… Thêm vào người trên xe của Lâm Nhất và Kim Khoa, chuyến này tổng cộng hai mươi bảy người.
...
Sơn lâm hai bên đường một mảnh xám trắng, trên cành khô héo ngưng tầng băng sương.
Một trận gió lạnh xoắn tới, cành cây múa tung, vài tiếng vó ngựa giống như xé tan bầu trời đêm.
Một đoàn người ngựa liên tục tiến lên, đi hơn một canh giờ. Mặt trời mới mọc, để trên thân người có chút ấm áp, con ngựa phì mũi phun ra sương trắng...
- Cũng còn tốt, ha ha! Tây bắc hai tháng là lạnh giá như thế, lão đạo thật sự không dễ a!
Chân Nguyên Tử thẳng tắp eo lưng, rất sớm cong thành một đống. Mặc cho nội công cao cường, cũng không chịu nổi vận công khu hàn dài như thế, cảm thấy mặt trời mới mọc ấm áp, lão đạo cũng lộ ra khuôn mặt tươi cười.
Lâm Nhất như trước miễn cưỡng ngồi, không hề bị lay động. Chân Nguyên Tử liếc hắn một cái, giả vờ hiếu kỳ hỏi:
- Tiểu bối, tu luyện nội công gì, lại chịu rét tốt như vậy! So với lão đạo còn hơn một bậc!
- Nếu như khi còn bé không mặc xiêm y cũng coi như nội công, lão đạo ngươi không ngại thử xem !
Lâm Nhất lạnh lùng nói.
- Tiểu tử thúi, mục không tôn trưởng, sư phụ ngươi dạy ngươi như thế sao!
Chân Nguyên Tử bất mãn nói.
- Sư phụ ta có dạy, nhưng lão nhân gia hắn không dạy ta nên ứng đối người bụng dạ khó lường như thế nào!
Lâm Nhất là một câu không nhường, thành tâm cùng với đối phương đấu võ mồm.
Chân Nguyên Tử bất đắc dĩ lắc đầu nói:
- Ngươi cái tiểu tử thối này, không nhìn được lòng tốt của ta. Niệm tình ngươi căn cốt thanh kỳ, mi thanh mục tú, là một nhân tài tu đạo. Lão đạo yêu quý ngươi rất nhiều, có muốn bái ta làm thầy hay không? Làm cao đồ của Chân Nguyên Tử ta, vượt qua phu xe này trăm lần, ngàn lần! Như thế nào?
Bất kể là ai, nghe được mình nói như thế, còn không cảm động đến rơi nước mắt, cúi đầu liền bái! Chỉ là mình thật có lòng thu thiếu niên này làm đồ đệ sao! Hay là vì thấy khí vũ không giống phàm nhân, mà cố ý thăm dò!
Trong lúc nhất thời, Chân Nguyên Tử cũng không rõ bản ý của mình.
- Xì...
Lâm Nhất nở nụ cười.
Chân Nguyên Tử thật có chút không nhịn được, xoay người tức giận nói:
- Ngươi cười cái gì?
Khóe miệng Lâm Nhất cong lên, nhàn nhạt nói:
- Ngươi không có bản lãnh này!
- Ngươi nói cái gì? Ta không có bản lãnh thu ngươi làm đồ đệ?
Chân Nguyên Tử nhìn xung quanh, xác định không người để ý hai người đối thoại, mới thấp giọng nói:
- Ngươi nói ai có bản lãnh này? Nếu ta không có bản lãnh, trưởng lão Thiên Long phái ngươi cũng không có bản lãnh này, chẳng lẽ chưởng môn của các ngươi mới có bản lãnh này sao?
Nói xong ánh mắt của Chân Nguyên Tử lóe lên, bật cười khanh khách:
- Ngươi cái tiểu tử thối này, chẳng lẽ bệnh tâm thần rồi! Nếu chưởng môn của các ngươi muốn thu ngươi làm đồ đệ, ngươi còn có thể làm phu xe?
Con mắt Lâm Nhất khép hờ, theo xe ngựa thích ý đung đưa, nhàn nhạt nói:
- Nếu ngươi không xứng làm sư phụ ta, người khác tự nhiên cũng không xứng !
Chân Nguyên Tử nghe vậy, trong lòng thoáng thoải mái chút nói:
- Tiểu tử ngươi rất cuồng vọng nha, lão đạo không bị ngươi nhìn ở trong mắt thì cũng thôi, ngay cả chưởng môn Thiên Long phái cũng không ở trong mắt ngươi. Đây không phải cuồng vọng, đây là kiêu ngạo! Cũng không biết vì sao lão đạo không có bản lãnh làm sư phụ ngươi?
- Ngông cuồng và kiêu ngạo cũng không có gì không được? Ngươi già mà không kính, lấy mình đánh đồng với chưởng môn của Thiên Long phái ta, xem ra Bạch Vân Quan có ngông cuồng và kiêu ngạo muốn độc tôn giang hồ, ngự trị ở trên Thiên Long phái a!
Lâm Nhất nói.
- Tiểu tử ngươi miệng lưỡi rất sắc bén, ngoại trừ biết ăn nói, ngươi còn biết cái gì?
Mặt Chân Nguyên Tử đỏ lên, hắn vốn muốn chọc giận Lâm Nhất, không ngờ lại bị đối phương chọc tức giận tới mức dựng râu mép.
Lâm Nhất khẽ cười nói:
- Ta chịu rét giỏi hơn ngươi! Người tu đạo, đối diện với thiên đạo oai, úy lạnh kỵ hàn, sao có thể trên thân thiên tâm, dưới thuận tự nhiên, minh thế ngộ đạo?
Chân Nguyên Tử không giận ngược lại vui vẻ nói:
- Ha ha, một xa phu cũng có thể hiểu đại đạo chí lý. Phu xe này không đơn giản, có thể làm nhân sư rồi!
Lâm Nhất hừ một tiếng:
- Không dám!
Chân Nguyên Tử thì lại trừng mắt, trách mắng:
- Ngươi cuồng vọng như vậy, có gì không dám? Lão đạo tu luyện mấy chục năm, cũng biết thiên địa khí, noãn thì lại sinh, hàn thì lại sát. Ngươi tính khí như vậy, phúc khí sẽ mỏng manh. Duy khí ấm nhân tâm, phúc sẽ dày, trạch sẽ trường. Trưởng giả trước mặt, không biết khiêm tốn, không thể dạy a!
Lâm Nhất thuận miệng nói:
- Thiên bạc ta lấy phúc, thiên dày ta lấy đức; thiên lao ta lấy hình, thiên dật ta lấy tâm; thiên ách ta lấy ngộ, ta hưởng đạo của ta; thiên có thể làm khó dễ được ta? Lão đạo ngươi, uổng tu mấy chục năm, lại chẳng biết người đắc đạo một đời thiên cơ!
Chân Nguyên Tử một đời tu đạo, tự nhận đạo hạnh cao thâm, thường giúp người khác giải thích nghi hoặc, sao có thể để một tiểu tử vắt mũi chưa sạch giáo huấn như vậy, hắn nộ quá mà cười:
- Ha ha, tiểu bối ngươi cũng hiểu thiên cơ, hẳn là muốn ta bái ngươi làm thầy? Thiên cơ này lại là vật gì?
Lâm Nhất cong miệng, lạnh lùng nói:
- Thiên cơ thâm bất khả trắc, đồ đệ như ngươi, không thu cũng được!
Chân Nguyên Tử tức giận đến chỉ muốn nhảy dựng lên. Tuy Lâm Nhất này có hiềm nghi cưỡng từ đoạt lý, nhưng trong lời nói cũng ngầm có huyền cơ, khiến người ta không thể cãi lại. Một xa phu, cho dù là bịa chuyện, cũng sẽ không biết được nhiều ngôn lý của đạo gia như vậy. Lão đạo tâm trí vượt qua người thường, thoáng cái liền nhận ra huyền cơ, mang theo kinh ngạc nói:
- Ngươi ngược lại là có khí độ siêu phàm thoát tục, làm lão đạo ta kinh ngạc!
- Lão đạo ngươi, ngược lại rất biết quấy nhiễu, tiểu tử cũng rất kinh ngạc!
Lâm Nhất không nghe theo không buông tha trả lời một câu.
Đại đạo chí lý, Lâm Nhất không hiểu rõ lắm. Còn thiên cơ, tự nhiên cũng ngây thơ. Chỉ là đi theo sư phụ nhiều năm, mặc dù không hiểu, cũng nghe thành quen, há mồm cũng có thể lừa gạt vài câu. Sư phụ Thanh Vân Đạo Trưởng, truy tìm thiên đạo có suy nghĩ càng sâu, dùng tri thức của sư phụ đến cùng Chân Nguyên Tử đấu võ mồm cũng tốt, luận đạo cũng được, sẽ không rơi xuống hạ phong.