Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 170:

Cửu Long Sơn, Si Vĩ phong, Thiên Long đại điện.

Quang huy của mặt trời mới mọc tràn vào đại điện, làm nơi này xanh vàng rực rỡ.

Ba lão giả mang theo Mộc Thiên Thành cùng chư vị trưởng lão thắp hương lễ bái các đời tổ sư của Thiên Long phái, sau đó song song ngồi cao ở trên đại điện.

Mộc Thiên Thành thì đứng thẳng một bên. Phía dưới phân biệt đứng sáu vị trưởng lão cùng sau đó đi vào hơn hai mươi đệ tử nội môn.

Mộc Thiên Thành lại dẫn các trưởng lão và đệ tử nội môn, khom người lạy ba vị Thái Thượng trưởng lão.

Kiều trưởng lão giương mắt đánh giá mọi người phía dưới nói:

- Ngày mai là Thanh Long tiết. Lúc này đông phong tuyết tan, sinh cơ bắt đầu, thiên địa giao thái. Chính là lúc Cửu Long Sơn ta quần long ngẩng đầu, thừa phong biến hóa, hưng vân thổ vụ, ngang dọc tứ hải. Đệ tử ta du lịch, mượn thiên thời chi lợi, có liệt tổ liệt tông của Thiên Long phái che chở, chắc chắn tiền đồ bằng phẳng! Lão phu ở đây cầu mong các ngươi bình an trở về!

- Nhất định không phụ Thái Thượng trưởng lão trọng vọng!

Mộc Thiên Thành tiến lên một bước, mang theo đệ tử cung kính thi lễ.

Kiều trưởng lão nói xong, con mắt khép hờ, không nhìn mọi người phía dưới nữa.

Mộc Thiên Thành quay người lại, mày kiếm dựng lên, trong mắt tinh quang lấp loé, hắn nhìn về phía Mạnh Sơn hơi gật đầu, sau đó trầm giọng nói:

- Chuyến này do Mạnh trưởng lão ra tay, mang tinh anh nội môn của phái ta, sáng sớm ngày mai khởi hành!

...

Mộc quản sự mang theo mấy người đi tới Xa Mã đại viện, bốn người Lâm Nhất vội vàng tiến lên bái kiến.

Vẻ mặt tươi cười nhìn bốn người trước mắt, Mộc quản sự khá là thoả mãn gật đầu nói:

- Đệ tử du lịch ngày mai khởi hành, Xa Mã đại viện cũng phải ra sức, phái ra hai chiếc xe ngựa đi theo. Bọn ngươi tuyển ra một người lái xe là được!

Hai chiếc xe ngựa chỉ cần một người điều động, một chiếc xe khác tự mình biết chạy sao?

Ánh mắt Lâm Nhất đảo qua Kim Khoa, Bì chấp sự, Hàn Kế ở phía sau Mộc quản sự.

Kim Khoa như có ý né tránh, sắc mặt Hàn Kế thản nhiên, Bì chấp sự thì tiến lên một bước, nhìn mấy người nói:

- Lần này xuất hành, đường xá gian khổ, không phải người thường có thể gánh trọng trách. Mộc quản sự thương cảm Xa Mã đại viện ta, nên ngoại tôn của cho mình là Kim Khoa đi theo lái xe. Nên chỉ cần một người, trong bốn người các ngươi, ai đi?

Bì chấp sự thấy bốn người hai mặt nhìn nhau, lắc đầu cười nói:

- Nếu các ngươi khó có thể lựa chọn, vậy do Mộc quản sự đến sai khiến rồi!

- Không cần! Ta đi!

Lâm Nhất bình tĩnh nói, Văn Luân vội kéo ống tay áo của hắn hỏi:

- Lâm sư đệ thật muốn đi?

Lâm Nhất mỉm cười nói:

- Trong bốn sư huynh đệ, ta tuổi nhỏ nhất, cũng rất hiếu kỳ thế giới bên ngoài, muốn đi xem một chút.

Hắn nhìn Mộc quản sự cúi người hành lễ:

- Kính xin Mộc quản sự thành toàn!

Trên mặt Mộc quản sự hiện ra nụ cười, đôi mắt thăm thẳm nhìn Lâm Nhất, sau đó nhìn mọi người nói:

- Bọn ngươi có dị nghị gì không?

Ba người Hồ Vạn lắc đầu không nói, Bì chấp sự đánh giá mọi người một chút, nhìn Mộc quản sự nói:

- Lâm Nhất tuổi nhỏ, là thời gian cần mài giũa, thuộc hạ cũng không có dị nghị!

- Không thể...

Mọi người theo tiếng nhìn tới, phía sau Mộc quản sự, Kim Khoa co rụt cổ lại.

Kim Khoa âm thầm kêu khổ, ngoại công nói chuyến này đi xa trở về, liền có thể cho mình làm chấp sự. Nếu có cơ duyên theo thuyền ra khơi, sau này tiền đồ tất nhiên không thể đo lường. Chỉ là nghĩ tới phải cùng Lâm Nhất đồng hành, hắn liền ngàn lần không muốn.

Nội tâm sợ hãi với Lâm Nhất, để Kim Khoa thấp thỏm bất an, chỉ là hắn mới bật thốt lên, đã thầm hối không ngớt. Lâm sư đệ này không đắc tội được a!

Lâm Nhất cau mày, ánh mắt lóe lên, nhàn nhạt nhìn Kim Khoa hỏi:

- Kim sư huynh, có gì không thể?

Mộc quản sự cũng hơi nhướng mày, ngoại tôn được chuyến xa nhà không dễ, mình cũng không thể để Kim Khoa bị ủy khuất.

- Không... Không, Lâm sư đệ thường ngày... rất khổ cực, không thể bất công với Lâm sư đệ !

Kim Khoa nói năng có chút lộn xộn, chẳng biết tại sao, Lâm Nhất tùy ý thoáng nhìn, lại làm hắn sinh ra hàn ý.

Ngẫm lại mình bị đối phương nắm nhược điểm, Kim Khoa không dám tiếp tục bày ra tâm tư, vội nhìn Mộc quản sự tươi cười nói:

- Ngoại công... Không, Mộc quản sự, niệm tình Lâm Nhất tuổi nhỏ, lần này đi xa thực không dễ, tông môn nên ban thưởng mới được!

Nụ cười của Mộc quản sự không thay đổi, nhưng thầm nói, ngoại tôn này của mình là thế nào, mấy tháng qua cửa lớn không ra, tính tình hoàn toàn khác dĩ vãng.

Chẳng lẽ thực đã tiến bộ? Quả thực như vậy, lần này để hắn ra ngoài lịch lãm một phen, cũng không uổng công mình dụng tâm lương khổ!

Mộc quản sự khoát tay chặn lại, rộng lượng nói:

- Đã như vậy, lần này đi xa, liền do Lâm Nhất và Kim Khoa lái xe! Hai người các ngươi lương tháng gấp đôi, trước tiên dự chi một năm. Tất cả phí dụng, theo năm vừa rồi là được!

Bàn giao xong xuôi, Mộc quản sự lưu lại Hàn Kế và Bì chấp sự, mang theo Kim Khoa rời đi.

Ngoại Sự đường xuất hành hai chiếc xe ngựa, sự tình tương ứng tự nhiên có một phen chuẩn bị, sau khi Bì chấp sự và Hàn Kế dặn vài câu, cũng lo đ i bận việc.

Ba người Hồ Vạn vây quanh Lâm Nhất.

- Lâm sư đệ, ngươi này chuyến đi, phải năm sau mới có thể quay lại!

Ánh mắt Trầm Đinh không nỡ, thấp giọng nói.

- Lâm huynh đệ, hành trình rất dài, cẩn thận một chút!

Sắc mặt Hồ Vạn ngưng trọng.

Văn Luân vỗ vỗ bả vai Lâm Nhất, than thở:

- Lâm lão đệ, đừng quên mọi người!

Lâm Nhất nhìn ba người trước mắt, hơn nửa năm chung đụng, rõ ràng ở trước mắt.

- Ba vị huynh trưởng cũng bảo trọng...

Ngọa Long Cốc.

Một con chim diều hâu xoay quanh ở trên không, thỉnh thoảng phát sinh vài tiếng lệ minh, sắc bén mà cao vút!

- Lâm sư đệ, chuyện gì gọiba người chúng ta tới đây?

Tương Phương Địa hỏi.

Ba người bị Lâm Nhất mang đến Ngọa Long Cốc, trong lòng biết nhất định có việc.

- Sáng sớm ngày mai ta phải theo đệ tử nội môn đi xa...

Lâm Nhất nhìn ba người, nhẹ giọng nói.

Tương Phương Địa cười nói:

- Ra ngoài tốt, luôn ở trong Cửu Long Sơn, ai cũng sẽ bị đè nén. Ha ha! Chỉ tiếc chúng ta không có vận khí tốt này!

Khóe miệng Lâm Nhất hơi vểnh lên, ánh mắt bình tĩnh nhìn về phía ba người.

Đại Viễn Hải do dự một chút, cẩn thận hỏi:

- Chẳng lẽ Lâm huynh đệ từ đây trời cao biển rộng?

Hứa Nguyệt một mực cẩn thận lắng nghe, suy tư nhìn chằm chằm Lâm Nhất, vành mắt đỏ lên!

Tương Phương Địa thu hồi nụ cười, kinh ngạc hỏi:

- Lâm huynh đệ, ngươi gọi chúng ta tới đây, là có ý này sao?

Lâm Nhất than nhẹ một tiếng, nhìn ba người gật đầu nói:

- Chúng ta giao hảo, Lâm Nhất không đành lòng lừa dối. Ngày mai từ biệt, sau này hẳn không gặp lại nữa...

Đại Viễn Hải thở dài một tiếng, cúi đầu không nói. Tương Phương Địa vội nắm bả vai Lâm Nhất, không dám tin tưởng hỏi:

- Lâm sư đệ lời ấy là sao?

Lâm Nhất cũng vỗ vỗ cánh tay của Tương Phương Địa, nhẹ giọng nói:

- Ngày mai phải rời khỏi Cửu Long Sơn, rời khỏi ba vị bằng hữu. Lâm Nhất tâm rất không muốn! Chỉ là, ta có con đường của mình phải đi!

Hứa Nguyệt hai tay che mặt, thân thể run rẩy, khóc thút thít. Lâm Nhất đi tới trước mặt Hứa Nguyệt nói:

- Hứa sư muội, ta từng hỏi ngươi, ngươi tin ta không!

Hứa Nguyệt nước mắt mông lung, vội vã nói:

- Tiểu muội tin sư huynh !

Lâm Nhất gật đầu nói:

- Ta nói có một ngày, sư muội cũng có thể luyện khinh công cao tuyệt kia!

Nói xong hắn từ trong lòng móc ra một quyển sách mỏng manh, nhìn Tương Phương Địa và Đại Viễn Hải ra hiệu nói:

- Hai người các ngươi cũng lại đây, sách trong tay của ta, là mấy ngày nay làm tốt, giao cho ba người các ngươi tu tập!

Hứa Nguyệt tiếp nhận sách, ánh mắt không rõ, sau đó kinh hỉ, mang theo lo lắng thất thanh nói:

- Long Hành Cửu Biến, đây là Long Hành Cửu Biến vang danh thiên hạ?

Tương Phương Địa và Đại Viễn Hải vội vây quanh sách quan sát, thấy nét mực vẫn mới, trong sách có bộ pháp cùng công pháp tỉ mỉ, lấy ánh mắt của ba người, chỉ có khinh công cao minh nhất thiên hạ, mới có bộ pháp và công pháp kỳ diệu như vậy.

Một lát sau, ba người thu hồi ánh mắt lưu luyến, kinh ngạc nhìn Lâm Nhất.

Hơi trầm ngâm, Lâm Nhất mỉm cười nói:

- Đây là ta trong lúc vô tình thu được, trải qua sửa chữa bổ khuyết, công pháp này coi như không tệ!

Khinh công tuyệt đỉnh vang danh thiên hạ, ở trong mắt Lâm Nhất chỉ có thể coi là không tệ.

- Công pháp này phải tránh ngoại truyện. Ở trong Thiên Long phái càng phải cẩn thận, không phải đệ tử nội môn không tập được Long Hành Cửu Biến. Nếu như bị trưởng lão nội môn, hoặc chưởng môn phát hiện, tiền cảnh của bọn ngươi đáng lo!

Lâm Nhất nhắc nhở ba người.

Lúc này ba người mới chợt hiểu, Tương Phương Địa vội mang theo hưng phấn nhìn Hứa Nguyệt nói:

- Công pháp này là Lâm sư đệ lưu cho sư muội, sư muội thu là được, chờ ba người chúng ta rời khỏi Thiên Long phái, lại tu tập cũng không muộn!

Đại Viễn Hải cũng gật đầu nói:

- Như vậy là ổn thỏa nhất!

Hứa Nguyệt nhìn Lâm Nhất.

- Lâm sư huynh, tiền đồ khó lường, phải bảo trọng! Chớ quên Hứa Nguyệt...

Hai gò má của Hứa Nguyệt đỏ bừng, trong con ngươi tất cả đều là lưu luyến!

...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free