Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 151:

Mọi người nghe vậy, hiếu kỳ nhìn về phía Lâm Nhất.

Văn Luân thầm nghĩ, Lâm sư đệ này còn tích cực hơn mình!

Lâm Nhất muốn hạ tiền đánh cuộc là cái gì?

Hồ Vạn Tài cũng sững sờ. Bài bạc? Hồ Vạn Tài không phải không dám, sợ là sợ Thiên Long phái lấy ra quy định gán tội, mình cũng đừng nghĩ trở về.

- Vị huynh đệ này, không biết ngươi muốn đánh cuộc gì? Nếu là bài bạc, ngươi phải bảo đảm ta ở chỗ này vô sự mới được, khà khà!

Hồ Vạn Tài nói.

- Không cá cược tiền. Nếu ngươi thua, lát nữa một mình ngươi đi dọn phân ngựa, cho đến dọn xong phân ngựa. Đương nhiên, nếu ta thua, phân ngựa còn lại một mình ta dọn. Như thế nào?

Lâm Nhất cười nói.

Hồ Vạn Tài chần chờ chốc lát, nghĩ thầm, đây chẳng phải là cơ hội tốt sao, vừa vặn có thể tránh thoát phân ngựa. Nhưng hắn nhìn Lâm Nhất cười nói:

- Nhưng vị huynh đệ này ngươi hẳn cũng biết, việc gì cũng có quy tắc, nguyện đánh cược chịu thua là không thể đổi ý, bằng không thì sinh nhi tử không có ***!

- Vị huynh đệ này, đừng nghe hắn, đồ chơi này đều là gạt người.

Trong lòng Thiết Ngưu có chút thân cận Lâm Nhất, đương nhiên phải lên tiếng khuyên can.

Ba người Hồ Vạn cũng chần chờ, đây bất quá là đùa giỡn, nếu thật sự để Lâm Nhất đi dọn phân ngựa, ba người hắn cũng trốn không xong.

- Ha ha! Ngươi sợ ta quỵt nợ, yên tâm đi! Ngươi có phẩm chất đánh cược, thì ta cũng có nhân phẩm.

Lâm Nhất không nghe mọi người khuyên can, trái lại nói kích tướng.

Hồ Vạn Tài quát một tiếng:

- Được! Vậy một ván định thắng thua, xem ra là ông trời thương ta, không đành lòng thấy ta dọn phân ngựa, ha ha!

Trong tiếng cười lớn, Hồ Vạn Tài định mở bàn tay ra, nhưng Lâm Nhất tùy ý chỉ tay một cái.

Mọi người không rõ vì sao, theo ngón tay nhìn lại, thấy dưới mông Hồ Vạn Tài có một tiền đồng.

Thần sắc Hồ Vạn Tài ngẩn ra, bàn tay nhất thời không dám xốc lên, trong miệng còn kêu lên:

- Xem ta mở bảo a!

Lần thứ hai muốn giơ bàn tay lên, Lâm Nhất lại chỉ một cái, tựa như tò mò nói:

- Ồ! Lại một đồng.

Mọi người nhìn qua, quả nhiên ở dưới mông Hồ Vạn Tài, đã là hai đồng tiền.

Lúc này trong lòng người vây xem bừng tỉnh, cũng không gọi phá, chỉ mang theo nụ cười cân nhắc nhìn Hồ Vạn Tài.

Trong lòng Hồ Vạn Tài chột dạ, cũng không thể cúi đầu kiểm tra đũng quần mình, thần sắc hắn cứng ngắc, bàn tay xốc lên một nửa, nhưng không dám nữa tiếp tục nữa, trên trán không khỏi bốc lên mồ hôi hột.

Đệ tử Thiên Long phái kia đoán trong tay mình không có một đồng tiền, mình còn có cơ hội. Chỉ là từ khi mình xuất đạo tới nay, chưa bao giờ thất thủ qua, hôm nay là thế nào?

Khóe miệng Hồ Vạn Tài co quắp, lại bất lực hô một tiếng:

- Ta mở a...

Ai biết lần này khuôn mặt Hồ Vạn Tài triệt để cứng lại.

Lâm Nhất chỉ chỉ, cười ha ha nói:

- Đồng tiền thứ ba cũng đi ra.

Mọi người nhìn qua, dưới mông Hồ Vạn Tài, ba đồng tiền không thiếu một cái.

Văn Luân cũng nhìn ra kỳ lạ, quát to một tiếng:

- Ai nha, ta hiểu, tiểu tử ngươi giở trò lừa bịp, giấu tiền ở dưới đũng quần, tay kia điều khiển số lượng, như vậy ai có thể đoán được!

Đáy lòng Hồ Vạn Tài lạnh lẽo, lui về phía sau một bước, cúi đầu nhìn lại, tiền đồng đều ở dưới mông mình, mọi người sớm thấy được, nhưng đáng tiếc mình chẳng hay biết gì, lần này mất mặt ném về đến nhà.

Võ công của hắn không ăn thua, cũng không sợ người chê cười võ công của mình thấp kém. Ma bài bạc sợ nhất cái gì? Sợ nhất là gian lận bị người vạch trần.

Hồ Vạn Tài gượng cười nói:

- Chỉ là chút tiểu xảo, để mọi người vui vẻ mà thôi, ha ha!

Nhưng tiếng nói run rẩy, nụ cười so với khóc còn khó coi hơn.

Mọi người thấy vậy không khỏi cười to, Văn Luân oán hận gắt một cái, mắng:

- Mẹ kiếp, cái gì Kim Tiền bang, chỉ là chút ảo thuật lừa người, thiếu chút nữa bị ngươi lừa gạt!

Thiết Ngưu vui cười hớn hở nhìn Hồ Vạn Tài xấu mặt. Tuy không biết vì sao Hồ Vạn Tài thất thủ, nhưng cũng chứng thực những lời vừa rồi mình nói không sai.

Nhìn Hồ Vạn Tài khốn quẫn, Lâm Nhất mỉm cười lắc đầu.

Hồ Vạn Tài tay chân cực nhanh, thủ thuật che mắt này cũng không phải một ngày hai ngày luyện thành. Đáng tiếc, hắn gặp phải mình. Công phu như thế này cũng có sư phụ truyền thụ, tuy là một ít đồ vật gạt người, nhưng đơn giản mà nói, không có thiên phú nhất định là luyện không được. Chỉ là đồ chơi này có chút thiếu đạo đức, gạt người có thể gạt đến hết sạch. Khi thua tức giận, bán vợ bán con cũng có thể làm được.

Lâm Nhất theo sư phụ mười mấy năm, đối với những bàng môn tả đạo này, dù không tự mình gặp phải, cũng nghe sư phụ nhắc qua.

Nhưng muốn nói thứ này là đại ác, thì không hẳn vậy.

Tam giáo cửu lưu đều là nghề kiếm cơm, tồn tại được cũng là vì hợp với tự nhiên. Chỉ nói Kim Tiền bang của Hồ Vạn Tài, ngươi không ham mê đánh bạc, hắn cũng sẽ không lừa được ngươi.

Lòng hiếu kỳ và dục vọng, là bản tính của con người.

Ngăn ngắn trăm năm, chớp mắt là qua, có người chìm đắm ở trong dục vọng của mình, năm tháng khốn đốn, phí hết thời gian; có người chấp nhất con đường dưới chân, yên lặng tiến lên!

Lâm Nhất không khỏi ngửa đầu, hai mắt khép hờ, nỗi lòng đột nhiên bay xa...

Ánh mặt trời ấm áp, thiên địa bao hàm sinh cơ, sinh mệnh linh động ở khắp mọi nơi...

- Lâm sư đệ...

Văn Luân kéo ống tay áo của Lâm Nhất.

- Ngươi là làm sao nhìn ra đối phương giở trò lừa bịp?

Văn Luân vẫn chưa từ bỏ ý định, ngượng ngùng hỏi.

- Ha ha, giả chính là giả, không để bề ngoài mê hoặc, không bị lợi ích động tâm, hắn có thể làm gì được ngươi?

Lâm Nhất phục hồi tinh thần lại, cười khẽ lắc đầu, đi về phía Thiết Ngưu.

Văn Luân chớp mắt nhỏ, nhìn về phía bóng lưng của Lâm Nhất bất mãn nói thầm :

- Lâm sư đệ chỉ biết cố làm ra vẻ bí ẩn...

- Thiết Ngưu mạo muội, xưng ngươi một tiếng huynh đệ được không!

Thiết Ngưu vội đứng dậy, ánh mắt chờ mong.

- Ta gọi Lâm Nhất, mới mười sáu tuổi mà thôi, Thiết Ngưu Đại ca cứ tự nhiên!

Nhìn Thiết Ngưu lộ ra nụ cười, Lâm Nhất cười nói:

- Thiết Ngưu Đại ca đến từ phương nào? Không biết tiểu đệ có nên hỏi hay không?

Sắc mặt Thiết Ngưu quẫn bách, sau đó sang sảng nở nụ cười, tự giễu nói:

- Ta so với huynh đệ lớn hơn rất nhiều, hôm nay gặp huynh đệ, mới biết mình hành sự lỗ mãng bao nhiêu, chọc người chê cười a!

Thiết Ngưu vỗ đùi nói:

- Những sự tình này không nói cũng được, ta là người huyện An Châu, cách nơi này cả ngàn dặm! Hành trình tới Cửu Long Sơn lần này, bị ăn giáo huấn, nhưng cũng mở mang kiến thức. Thiết Ngưu ta thuở nhỏ tập võ hơn mười năm, phạm vi mấy chục dặm ít có địch thủ. Đi tới Cửu Long Sơn, cùng đệ tử quý phái giao thủ, còn chưa ra tay đã bị bắt, Thiết Ngưu ta thua tâm phục khẩu phục.

Lâm Nhất lắc đầu thầm nói, Thiết Ngưu này nhất định là gặp phải cao thủ trong hàng đệ tử nội môn, bằng không thì cũng đến mức như vậy, tính tình đối phương ngay thẳng, hành trình Cửu Long Sơn lần này, đối với hắn đả kích cũng không nhỏ. Hắn an ủi:

- Thiết Ngưu Đại ca chớ tự ti, từ xưa người mạnh còn có người mạnh hơn! Ngươi ở chỗ của mình cũng là hán tử nổi danh, ngày thường hành hiệp trượng nghĩa, thủ hộ thôn dân, cũng là hành vi của hào kiệt. Những hoạt động tranh cường đấu thắng này, hẳn Thiết Ngưu Đại ca cũng xem thường!

Thiết Ngưu ý chí đại sướng, vỗ vai Lâm Nhất cười nói:

- Hảo huynh đệ, thực sự là kiến văn rộng rãi! Ta nghe ngươi, sau này Thiết Ngưu không bao giờ tin những lời đồn thất thiệt kia, ở nhà luyện võ, cùng năm ba tri kỉ luận võ đấu tửu, chẳng phải sung sướng sao!

Lâm Nhất ổn lập bất động, nhưng lại nghĩ tới Xa Hải. Tính tình của Thiết Ngưu này có chút giống Xa Hải, lại không như Xa Hải trong thô mang theo trầm ổn. Thiên Long phái và người trong giang hồ ân oán không có quan hệ gì tới hắn. Chỉ là cảm giác giang hồ hiểm ác, không đành lòng nhìn người vô tội như Thiết Ngưu làm pháo hôi.

Hồ Vạn Tài đi tới, nhìn Lâm Nhất, muốn nói lại thôi, dáng dấp không biết làm gì. Đối với hắn mà nói, cho dù cởi truồng chạy một vòng ở trên đường cái, cũng không mất mặt như hôm nay.

- Vị Hồ huynh này, tìm tiểu đệ có việc gì sao?

Lâm Nhất hỏi.

Hồ Vạn Tài vừa định xua tay ra hiệu mình không có chuyện gì, cuối cùng lại cười nói:

- Cái này... Chuyện hôm nay, tuy tại hạ không biết sâu cạn, nhưng cũng biết huynh đệ đã hạ thủ lưu tình, có thể… cái này... có thể đừng ngoại truyền việc này hay không!

Hôm nay thất thủ để Hồ Vạn Tài thất kinh, sau khi ngẫm nghĩ, biết được không phải là bản lĩnh của mình không ăn thua, mà là cao nhân làm khó dễ.

Thần sắc tựa như cười mà không phải cười của đối phương khiến người ta khó có thể dự đoán, Hồ Vạn Tài càng cảm giác mình suy đoán không sai. Cao nhân không phải cao thâm khó dò như vậy sao!

Hồ Vạn Tài đoán mò, lại thật để hắn cho đoán đúng rồi.

Mọi việc lưu một đường, tốt quá hoá dở. Lúc Lâm Nhất và Thiết Ngưu nói chuyện, đã ném việc này ra sau đầu. Hắn thực không cần thiết vì thế đi tính toán.

Ánh mắt lấp lánh nhìn Hồ Vạn Tài, Lâm Nhất mỉm cười, nửa ngày mới mở miệng nói:

- Quá khứ thì không cần nói, cũng không có người để ở trong lòng. Bất quá sự tình đổ ước, là liên quan đến danh tiếng của Hồ huynh đây!

Trong lòng Hồ Vạn Tài vui vẻ, biết đối phương sẽ không tính toán việc này, chỉ là sau khi nghe nửa đoạn thoại, sắc mặt hắn phát khổ, cười khan nói:

- Phải phải, ta dọn là được!

Nói xong ánh mắt nhìn Thiết Ngưu, có chút cầu xin.

Thiết Ngưu ha ha nói:

- Yên tâm đi, ta cũng không thể nhìn ngươi mặc kệ!

Hắn nói để Hồ Vạn Tài âm thầm đắc ý, người này vẫn rất ngay thẳng a.

Chỉ là người ngay thẳng không hẳn đầu óc sẽ ngu dốt.

Sau đó Thiết Ngưu xúc phân, Hồ Vạn Tài gánh đi đổ.

Trong nháy mắt, Hồ Vạn Tài không ngừng kêu khổ.

Mỗi gánh đều chất giống như núi nhỏ, tức giận đến Hồ Vạn Tài nhảy lên:

- Ngươi cái gia hỏa khốn kiếp, coi đây là cơm sao? Không thể xúc ít một chút sao!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free