Vô Tiên - Chương 148:
Cửu Long Sơn Si Vĩ phong, trong Lăng Vân các. Mộc Thiên Thành đang cùng Mã trưởng lão đối thoại, Tiết trưởng lão một bên tiếp khách.
- Hôm nay, người gây chuyện ở sơn môn, bị phái ta lưu lại hơn ba mươi người, đều bị phong toả huyệt đạo, tập trung giam giữ ở chung một chỗ. Những người này đến tột cùng xử trí như thế nào, kính xin chưởng môn bảo cho biết!
Mã trưởng lão nói.
- Tách bọn hắn ra, ghi chép môn phái và thân phận lai lịch. Những người không có liên quan thì thả đi.
Mộc Thiên Thành trầm mặt.
Mã trưởng lão gật đầu, lại hỏi:
- Có cần phái người đi Thần Uy Đường một chuyến hay không...
Mộc Thiên Thành cười lạnh nói:
- Long Tứ Hải kia bất quá là vàng thau lẫn lộn thôi, Thần Uy Đường còn không dám đối địch với chúng ta.
- Bên ngoài đã có tiếng gió, nói Thiên Long phái ta vô cớ tàn sát giang hồ đồng đạo, phu quân có đối sách không?
Tiết trưởng lão có chút lo lắng hỏi.
Mộc Thiên Thành cười lạnh nói:
- Những người này một sáng một tối phân hai nơi, người sáng nháo sơn môn ta, nghe nhìn lẫn lộn, bịa đặt vu tội, hủy danh dự phái ta. Người tối thì ẩn núp, trong ngoài phối hợp, đụng đến căn cơ của phái ta. Như vậy Thiên Long phái ta sẽ nội ưu ngoại hoạn. Đến lúc đó, lại liên hợp giang hồ đồng đạo buộc phái ta đi vào khuôn phép, ha ha, bọn họ cũng chỉ là đơn phương mong muốn mà thôi.
Mã trưởng lão gật đầu nói:
- Tiết trưởng lão chớ lo lắng, lời đồn chỉ với trí giả. Trước đó chưởng môn có lệnh, không đánh không giết những người giang hồ bị bắt kia, đó là sớm có trù tính. Chờ những người này quay lại, đồn đại bất lợi với phái ta tự sụp đổ.
- Chỉ là việc đệ tử du lịch, phải nhanh chóng chuẩn bị.
Mộc Thiên Thành nói. Hắn xoay người ngóng nhìn bóng đêm bên ngoài, ánh mắt tinh quang lấp loé.
Thiên Long phái vẫn kiên nhẫn không phát, để người trong giang hồ rục rà rục rịch. Người đánh cá bắt cá, chung quy phải quấy nước đục lên, con cá tán loạn, mới dễ thả lưới...
Sau khi Lâm Nhất trở về, liền giao mười lượng bạc cho Văn Luân, mua chút rượu và thức ăn trở về.
Liên tiếp ba đêm, trong Xa Mã đại viện đều là mùi rượu xông trời. Văn Luân mắt nhỏ, bị men rượu hun đến đỏ tươi, khen Lâm Nhất đủ nghĩa khí. Hắn lại kéo Bì chấp sự, muốn mượn rượu chúc đối phương thăng quan.
Lâm Nhất vốn định chia bạc, nhưng ba người chết sống không muốn, thẳng thắn mua tửu thực ăn uống sạch sẽ, cũng chấm dứt một cọc tâm sự.
Ra ngoài làm việc, đạt được mười lượng bạc không tính, còn có trường kiếm sắc bén. Đám người Hồ Vạn cũng có binh khí, nhưng đều là Thanh Phong kiếm phổ thông. Này làm ba người không khỏi chảy ngụm nước miếng, oán giận liên tục.
Ăn hết mười lượng bạc, oán giận của ba người Hồ Vạn cũng không còn, Lâm Nhất cũng vui vẻ được thanh tĩnh.
Đỗ Tùng và Hàn Kế tới tìm Lâm Nhất, muốn chia đều năm mươi lạng bạc của mình.
Đối với bạc bao nhiêu, Lâm Nhất không để ý, nơi nào có thể muốn bạc của hai người!
Chỉ là tình cờ nhớ tới khuôn mặt của Mộc quản sự, cũng làm người ta sinh ghét. Lâm Nhất xem thường cùng tiểu nhân làm ác, né tránh là được. Huống hồ Thiên Long phái này, cũng chỉ là nơi mình tạm lưu, không cần thiết sinh thị phi nhiều.
- Lâm huynh đệ, có chuyện tốt thông báo cho các ngươi một tiếng.
Bì chấp sự vui cười hớn hở đi vào Xa Mã đại viện, nhìn Lâm Nhất đang quét sân nói.
- Chuyện tốt gì, Bì Đại ca nói nghe một chút.
Lâm Nhất dừng chổi, ba người Hồ Vạn cũng bỏ lại việc trong tay, hùng hục chạy tới.
Sáng sớm quét sân, này là việc mấy người mỗi ngày đều làm sau khi Lâm Nhất đến. Sau khi xong việc, mới nhảy lên đống cỏ khô phơi nắng, nói chuyện tào lao, hoặc trêu đùa nhau.
Bì chấp sự nhìn mọi người nở nụ cười nói:
- Mấy ngày trước trong môn phái bắt không ít người trong giang hồ, chưởng môn có lệnh, người có thể phân biệt thân phận, phải ở trong Thiên Long phái làm cu li mấy ngày, lấy đó trừng phạt mới có thể trả về.
Ha ha, ta không phải vẫn quản phân tràng sao, bên này phân ngựa thành đống, cũng nên chở ra bên ngoài. Vì vậy muốn hai người, chuyên môn đến chuyển phân ngựa. Chuyện này đối với các ngươi mà nói, không phải việc tốt sao?
Hồ Vạn nhe răng nói:
- Thật tốt, trong tay Bì chấp sự có quyền, huynh đệ ta cũng hưởng phúc theo!
Trầm Đinh vò đầu hỏi:
- Bọn hắn tới, chúng ta phải làm cái gì đây?
Lời còn chưa dứt, đã bị Văn Luân tát một cái.
- Vì sao đánh ta?
Trầm Đinh trừng mắt.
- Ngươi muốn ăn đòn hả, bọn hắn tới, chúng ta không phải thanh nhàn sao, ngươi thật ngốc.
Văn Luân tức đến nổ phổi mắng.
- Ngươi mới ngốc!
Trầm Đinh không phục.
- Đừng ầm ĩ...
Bì chấp sự bất đắc dĩ, kéo dài cường điệu nói.
- Hì hì! Đừng làm rộn, nghe Bì Đại ca phát biểu!
Hồ Vạn cúi đầu, mang theo dáng dấp cợt nhả nói.
- Hừ! Không có chút chính kinh.
Bì chấp sự không ăn bộ này, trừng Hồ Vạn một cái, xoay người nhìn Lâm Nhất nói:
- Sau này có người đến, các ngươi phân phó bọn họ đi làm là được, chỉ là phải cẩn thận một chút!
Sau khi Bì chấp sự rời đi không lâu, liền có hai đệ tử sam y mang theo hai người đi tới. Một cái khuôn mặt hèn mọn, ánh mắt lấp loé không yên, nhìn ngó bốn phía. Một người là hán tử cao lớn vạm vỡ, còn muốn khôi ngô hơn Trầm Đinh, bước chân trầm ổn, thần sắc thản nhiên.
Hai người này nhận lấy gồng gánh, theo đám người Hồ Vạn phân phó, liền công việc lu bù lên. Hán tử hèn mọn xúc phân, sau đó do hán tử cao lớn gánh, lại do hai đệ tử theo giám sát.
Lâm Nhất ngồi ở trên đống cỏ khô nhìn hai người làm việc.
Hán tử hèn mọn kia vừa nhìn liền biết là hạng người trộm gian dùng mánh lới, hiếp yếu sợ mạnh. Nếu không phải bị người giám sát, nói không chắc sẽ đặt mông ngồi dưới đất không làm. Mà hán tử thân thể cường tráng kia lại không tệ, làm rất nhiệt tình, thêm vào khí lực mạnh mẽ, nên ung dung như thường. Chỉ là hán tử hèn mọn kia làm biếng, hán tử cao lớn đã gánh giỏ trở lại, nhưng người này lại còn chưa chịu dậy xúc phân.
Lâm Nhất không khỏi lắc đầu cười khẽ, nhìn hán tử hèn mọn, hắn nhớ ra người này là ai. Ba năm trước ở tửu lâu của Thái Bình trấn, người này cùng Cổ Thiên Thạch uống rượu, là cái gì Kim Tiền bang Hồ Vạn Tài. Không nghĩ tới người này cũng tham dự vào, còn bị Thiên Long phái bắt.
Hồ Vạn Tài không thể kiềm được, ai oán nói:
- Ta nói người cao to, này cũng không phải là việc nhà ngươi, hà tất ra sức như vậy? Không thể từ từ, để ta nghỉ một lát.
Nói xong con ngươi hắn xoay tròn, liếc nhìn đám người Lâm Nhất.
- Chúng ta bị người đầu độc, vây công sơn môn người ta, này vốn là không nên. Người ta không trách tội, làm chút việc liền thả chúng ta. Thiết Ngưu ta là nam nhi đại trượng phu, dám làm dám chịu. Ngươi cần gì phải như nữ nhi, mất mặt xấu hổ.
Người này là Thiết Ngưu, bản tính ngay thẳng, hơi chút phân biệt liền biết bị người đầu độc. Thiên Long phái cũng không làm khó hắn, nên bị đưa tới làm cu li.
Xông sơn môn của người ta, này là tội lớn, chỉ bị phạt nhẹ như vậy, Thiết Ngưu cảm thấy như vậy rất tốt. Hơn nữa đệ tử Thiên Long phái này võ công cao cường, cũng coi như mở mang kiến thức, lần này xem như không uổng công. Dù trở lại nói, ở Thiên Long phái dọn phân ngựa hai ngày, cũng không có gì mất mặt, người bình thường muốn dọn cũng không dọn được đâu! Lại nói, khiêu chiến Thiên Long phái, đó cũng là một loại khí khái nam nhi không phải sao.
Thiết Ngưu cũng hỏi người Thiên Long phái, con đường lên trời này có hay không. Người ta cũng không cười hắn, chỉ hỏi hắn có tin lời đồn đãi này hay không.
Đương nhiên không tin, nhưng vì sao mình lại từ xa chạy tới? Thiết Ngưu cảm giác mình vẫn quá tin người, bị lừa bịp.