Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 1380:

Lão giả áo vàng tên là Thân Nhạc, hơi lắc đầu, mang theo mấy phần âm trầm nói:

- Vừa rồi mấy tiểu bối đó liều mạng, không ngờ có thể thi triển ra một kích có thể sánh với Luyện Hư sơ kỳ, thật sự không nên lơ là!

Tổ Uyên không cho là đúng xua tay nói:

- Ngươi và ta hai nhà mỗi nhà lưu lại một vị đệ tử đắc lực trông coi nơi này, những người còn lại thì đều ra ngoài Hạo Thiên tiên cảnh thông truyền cho các nơi, không thể tùy ý tiết lộ chuyện Hạo Thiên tháp bị hủy...

Còn chưa nói hết, hắn lại có chút khó chịu hừ một tiếng, oán giận nói:

- Việc này chắc khó giấu diếm, lại khổ hai người chúng ta rồi.

- Đạo hữu ăn nói cẩn thận!

Thân Nhạc nhắc nhở một câu, như có ám chỉ gì đó.

Tổ Uyên ngẩn ra, lập tức mang theo mấy phần thần sắc kiêng kị ngẩng đầu nhìn, phẫn nộ nói tiếp:

- Thôi! Ai bảo Hạo Thiên tiên cảnh ở địa bàn của hai nhà chúng ta chứ! Lần này khó tránh khỏi phải đi một chuyến để tỏ kính ý.

Hắn lại phân phó

- Tấn Sơn Tử ở lại trông coi Hạo Thiên! Nếu có sơ xuất gì, ngươi cứ tự sát đi, đừng để lão phu phải động thủ!

Nói xong, hắn vung tay áo, quay người nghênh ngang rời đi.

Tấn Sơn Tử đã là lão giả, nhưng ở trước mặt Tổ Uyên lại câm như hến, ngay cả thở mạnh cũng không dám. Hắn vội vàng khom người lĩnh mệnh.

Thân Nhạc lại dặn dò Thân Báo của Thiên Uy môn mấy câu rồi lập tức đi theo Tổ Uyên rời khỏi Hạo Thiên cốc. Các tu sĩ Hóa Thần còn lại đều lần lượt rời đi, ai làm chuyện nấy.

Sau một thoáng, Hạo Thiên cốc đang ầm ĩ cuối cùng cũng trở nên im ắng. Hai vị tu sĩ Hóa Thần của Thiên Uy môn và Phục Long môn đều dẫn theo hơn mười đệ tử Nguyên Anh canh giữ ở cốc khẩu, biến toàn bộ sơn cốc thành một lồng giam chân chính.

Tấn Sơn Tử có lệnh trong người nên không dám lơ là, khoanh chân tĩnh tọa trên dốc núi trước cốc khẩu, thành thành thật thật giữ vững bổn phận. Không chỉ như vậy, hắn còn phái đệ tử tuần tra ngoài cốc, phòng ngừa bất trắc.

Thân Báo thì không bận tâm tới sự cẩn thận của Tấn Sơn Tử, tách đệ tử lưu thủ xuống núi. Theo hắn, chỉ là hai tiểu bối không đáng nhắc tới cùng với sáu tu sĩ Hóa Thần nghển cổ chờ chém mà thôi! So với chờ đợi lệnh tiếp theo, chẳng thà đi xuống thẩm tra trước một phen, có lẽ sẽ có được tin tức gì đó.

Tấn Sơn Tử hai mắt nhắm hờ, lại vẫn nắm rõ tình hình chung quanh. Hắn sụp mí, có chút không vui nói:

- Thân đạo hữu! Trưởng bối sư môn chưa lên tiếng, ngươi và ta không thể tự tiện làm việc.

Thân Báo vừa đi được hai bước liền dừng chân, tựa cười mà như không phải cười xoay người nói:

- Đạo hữu là lo Phục Long, Khốn Long chi thuật nhà ngươi không đủ ổn thỏa ra.

Tấn Sơn Tử khẽ hừ một tiếng, nói:

- Phục Long thung và Khốn Long tác của môn chủ nhà ta chính là nhất tuyệt tiên môn, cho dù tiền bối Luyện Hư mà hãm sâu vào cũng khó có thể thoát thân, càng đừng nói là mấy tu sĩ tha hương đến từ nơi xa xôi.

Thân Báo tay vuốt râu đen, thần sắc tự đắc. Nghe vậy, hắn cười ha ha nói:

- Vậy thì tốt rồi, ta chỉ là tò mò với lai lịch của mấy người đó, cũng không có ý gì khác!

Nói xong hắn chắp tay sau lưng thong thả bước về phía trước.

Tấn Sơn Tử mí mắt lật lên, đành phải mặc kệ.

Chỉ chốc lát sau, Thân Báo rời khỏi triền núi đi vào trong sơn cốc. Nhìn bảy nam một nữ chân tay bị trói, hắn không khỏi ngửa mặt lên trời cười ha ha, đắc ý nói:

- Lúc trước ta đã nói rồi, không ai có thể sống sót rời khỏi Hạo Thiên cốc, giờ thì thế nào.

Người của Cửu Châu trợn mắt nhìn, không nói gì. Việc đã đến nước này, còn có thể làm gì nữa.

Thân Báo chậm rãi tới trước người Công Dương Lễ, trong mắt lóe hung quang, không ngờ giơ tay lên tát một cái.

Bốp, sau một cái tát, Công Dương Lễ mặt không đổi sắc, nhưng trong mặt lại như phun ra lửa, giận dữ quát:

- Cớ sao lại làm nhục người khác.

- Ái chà!

Thân Báo phẩy phẩy ta, giả vờ kinh ngạc nói:

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free