Vô Tiên - Chương 1313:
Bách Lý Xuyên vẫn nhìn chằm chằm vào cánh cửa đá kia, không muốn dời mắt, rồi lại tự lẩm bẩm an ủi chính mình:
- Cuộc sống, đến rồi không thể đi, đi rồi không thể dừng, là tính mạng đấy! Hết thảy tùy duyên...
Lúc trước, trận pháp trước điện thờ cũng chỉ khiến cho người ta bó tay chịu trói. Hiện tại, cánh cửa đá trước mắt này lại là một hố sâu nuốt chửng sinh mệnh. Mà các hóa thần được tôn là cao nhân này lại chẳng biết phải làm gì. Ở trong mắt đám tiểu bối, nhân vật tiền bối không gì là không thể làm. Mà ở dưới thiên uy, bọn hắn lại chẳng khác gì cọng rơm, cọng rác...
Liên tục chịu đả kích, đám người Tùng Vân tán nhân, Mặc Cáp Tề cũng đã hoàn toàn uể oải. Sau khi thoáng chỉnh đốn lại tâm tình một chút, bọn hắn liền lấy bản đồ của mình ra xem. Chợt phát hiện, sắc mặt của Văn Huyền Tử và Văn Bạch Tử vô cùng dị thường, liền vội vàng quay người nhìn lại. Chỉ thấy, Lâm Nhất vẫn đứng yên ở đó, đưa lưng về phía bọn họ, khiến cho người ta càng mờ mịt vô cùng.
Đám người sau lưng đi hay ở, về cơ bản Lâm Nhất cũng chẳng hề quan tâm. Lúc này, hắn đang chuyên tâm quan sát cánh cửa đá kia, trong mắt, xích mang chớp động.
Dưới cái nhìn của Huyễn đồng tử, hắn có thể thấy rõ cánh cửa được bao bọc trong màn hào quang. Cánh cửa kia cao hơn một trượng, rộng chừng năm thước, từ trên xuống dưới được chia thành năm màu riêng biệt: xanh, trắng, vàng, đen, đỏ tía, vô cùng quỷ dị. Mà ở trên phần cửa đá màu đen và màu đỏ tía, đều có một vết nứt lớn chừng một nắm tay, và một lỗ nhỏ lớn hơn một thước. Từ trận cương phong làm người ta khiếp sợ là thông qua hai lỗ hỏng kia phun ra ngoài.
Thấy tình hình này, Lâm Nhất như có điều suy nghĩ. Chẳn biết từ lúc nào, hắn đã lấy ra miếng Khai Phong ngọc phù bên trong Phạm Thiên cốc. Nhưng rất nhanh, hắn đã vội vàng thu vào. Cấm chế trên cánh cửa đá này hung hiểm dị thường, nhất định khó mà phá được. Mà lỗ thủng trên cửa đá, chính là huyền cơ. Nếu như không đắp nặn nó lại, chỉ sợ sẽ không thể nào bắt tay phá cấm.
Một đám tu sĩ phàm tục muốn tu bổ cho một cánh cửa đá đến từ Tiên vực viễn cổ, nói dễ vậy sao! Lâm Nhất nhíu mày, vẫn còn đang trầm tư suy nghĩ. Lúc nhìn tháy Trọng Tôn Đạt chết oan chết uổng, hắn đã từng một lần sinh ra ý định rút lui. Đúng như mấy vị tu sĩ hóa thần đã nói, biết đến một nơi như vậy đã là có thu hoạch rồi, xem như có hi vọng về tiên đạo. Không thể lập tức phá cửa xông vào, thì cũng chỉ khiến bọn hắn nôn nóng nhất thời mà thôi. Tạm phải gác lại vài ngày để suy nghĩ đối sách vậy. Chỉ là lúc nhìn thấy hai lỗ thủng trên cánh cửa kia, hắn lại như nhìn thấy ánh lửa trong đêm đông đen kịch, bước chân cũng không cách nào chuyển động được.
Lâm Nhất suy nghĩ kỹ càng hồi lâu, trong lòng, chợt hiện ra một tia linh quang, nhưng vẫn khó có thể nắm bắt được. Hắn không nhịn được mà thở dài một hơi, rồi chậm rãi quay người sang chỗ đó. Theo sau tiếng thở dài, là một tiếng giậm chân vang vọng khắp huyệt động. Văn Huyền Tử lẳng lặng vuốt râu, Văn Bạch Tử thì vô lực khép chặt hai mắt, còn mọi người thì vẫn mờ mịt, chưa thể kết luận..
Lâm Nhất chắp hai tay sau lưng, chưa hề nhấc chân nửa bước. Đột nhiên, hai hàng lông mày của hắn nhíu chặt lại, trong tay đã xuất hiện nhiều hơn một tảng đá lớn chừng một thước vuông. Cũng không chần chờ nữa, hắn dứt khoát xoay người ném tảng đá kia ra ngoài. Mọi người đều chuyên chú nín thở quan sát động tác của hắn. Tiểu tử kia đang làm gì vậy? Còn dám lấp kích lỗ thủng trên kia đá sao?
“Phốc một tiếng thật nhỏ vang lên, tảng đá vuông màu tím kia vậy mà lại có thể dễ dàng xuyên qua sự ngăn cản của cấm chế, áp sát đến cửa đá.
Chỉ trong nháy mắt, một lỗ thủng trên cửa đá đã biến mất không thấy đâu nữa, uy thế bức người lúc trước cũng đã yếu đi rất nhiều.
Thấy tình hình như vậy, mọi người ở đây vừa mừng vừa sợ. Tiểu tử kia sao có vật để phủ đầy lỗ hỏng vậy? Nếu như thật sự có cách phá cấm, vậy thì chuyến này cũng không cần mất hưng trở về rồi! Trời không tuyệt đường của người mà!
Văn Huyền Tử buông bàn tay đang vuốt râu của mình xuống. Đôi mắt thâm sâu của Văn Bạch Tử thì lại nổi lên một tia quang mang kỳ lạ. Gương mặt của Tùng Vân tán nhân lại tươi cười rạng rỡ. Công Dương Lễ phấn khởi dị thường. Bách Lý Xuyên thì kinh ngạc thất thần. Âm tán nhân thì cười khà khà. Dáng vẻ của Công Lương Tán thì chẳng khác gì chim ưng rình mồi... Có lẽ là vì không thể kìm được lòng, hoặc là do sự bí ẩn đằng sau kia thu hút, đám hóa thần tu sĩ ở chỗ này không tự chủ mà chậm rãi bước lên trước...
Đám nguyên anh tu sĩ đã quên mất đường lui sau lưng, từng người một quay đầu, ánh mắt lộ rõ vẻ chờ mong.
Hoa Trần Tử mím môi, bàn tay nhỏ nhắn cuộn chặt lại, sau đó thân hình thoáng lóe lên, chạy vội về phía trước. Ninh Viễn do dự một cái rồi cũng vội vàng bám sát theo phía sau.
Lúc Thiên Môn mở ra, sẽ có thể một bước thành tiên...
Lúc này, Lâm Nhất hoàn toàn không còn tư tưởng chú ý đến tình hình sau lưng. Hắn nhìn chằm chằm vào cánh cửa đá kia, thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm, thần sắc vui vẻ. Vừa rồi, lúc linh quang trong lòng lóe lên, ắn đã thử một lần, hiệu quả hoàn toàn bất ngờ đấy, khiến cho tinh thần của hắn phấn chấn vô cùng.
Lúc vừa nhìn thấy cánh cửa đá có năm màu, Lâm Nhất đã có suy đoán. Muốn bít được lỗ thủng trên phần cửa đá màu đỏ tía kia, thì cần phải có một tảng đá phù hợp. Nên biết rằng, ở bên trong Hậu Thổ tiên cảnh, dù là núi đá ở chỗ nào thì cũng đều có màu vàng đất đấy. Mà ở bên trong Huyền Thiên tiên cảnh, mọi tảng đá đều có màu tím xích... Nhưng mà, khiến hắn đau đầu suy nghĩ cũng không phải là lỗ thủng trên nền đá màu đỏ tía, mà là lỗ thủng lớn chừng một nắm tay trên phần cửa đá màu đen.
Mà tảng đá màu đỏ tía vừa rồi cũng không phải đến từ Huyền Thiên tiên cảnh, mà là đến từ Thủy Hạ Thành trong Thất Tinh đảo. Lúc trước, là bởi vì hiếu kỳ nên Lâm Nhất mới đào lên một viên, mang theo bên mình. Lúc mới nhìn, hắn đã phát hiện tảng đá này khá vừa khít với một lỗ hỏng trên cửa đá, lại không ngờ được, thật sự có công dụng.
Thủy Hạ thành chính là do tiên nhân dùng đại thần thông để sáng lập nên đấy. Mà nguyên liệu, gạch ngói, cát đá là đều được lấy từ Tiên vực ra, không thể nghi ngờ. Cửa đá này cũng là do tiên nhân tạo ra. Muốn tu bổ lại cho nó, ngoại trừ sử dụng vật của tiên phực ra thì không còn cách nào khác. Mà trên thân hắn, may mắn có một viên đá màu tím, nhưng kiếm đâu ra một viên đá màu đen đây? Nếu như muốn bài trừ cấm chế, thì trước tiên phải bít được hai lỗ thủng kia. Nếu không thì chỉ sợ kiếm củi ba năm đốt một giờ mất...
Mọi người chậm rãi bước đến gần, Lâm Nhất giống như không hề phát giác ra, một mực nhìn chằm chằm vào viên đá trong tay. Năm đó, lúc Đồ Kính rời khỏi Cửu Long Sơn, khi đi qua Tang Tây trấn, lúc sắp chia tay, Tào chưởng quầy đã tặng cho hắn một vật, không phải là vàng mà là một viên than xấu xí. Hắn đã từng lĩnh giáo Lão long, đối phương nói rằng, đây là Ly thạch đến từ thượng giới. Thượng giới, chẳng phải là tiên vực hay sao! Vật này nhìn cũng khá vừa vặn với lỗ thủng trên cửa đá, nhưng cả hai lại không đến từ một chỗ, chẳng biết là có được hay không.
Hắn đã mang theo viên Ly thạch này bên mình nhiều năm, gần như Lâm Nhất đã quên mất sự tồn tại cửa nó. Mới vừa rồi, trong lúc hắn đang đau khổ, không biết tìm đâu ra một vật để phủ kín lỗ thủng kia thì đột nhiên lại nhớ ra một tảng đá.