Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 1310:

Lang bạt khắp ba nơi là Cửu Châu, Đại Hạ và Đại Thương, đã tiêu phí nghìn năm ánh sáng, vô số người nằm lại, nhưng vì cái gì lại bị một cánh cửa không tên cầm chân? Bản thân hắn một đường vất cả đi đến tận đây, đã giải quyết xong nhân quả của người khác, nhưng mà con đường của hắn thì lại...

Nhưng mà, nếu như tiên đạo thật sự có cửa ải phá kén thành bướm thì hắn chính là tre già măng mọc. Bất kể nên trầm tịch hay là thuận gió mà đi, ta chỉ là muốn tìm ra con đường của mình. Có lẽ, hết thảy chuyện này chỉ vừa mới bắt đầu...

Lúc tâm niệm Lâm Nhất vừa động, thì hai mắt hắn đột nhiên cứng đờ.

Ở phía trước, đám hóa thần tu sĩ cũng không cải vã nữa. Trọng Tôn Đạt tính tình nóng nảy, vội vàng đã tiến đến trước cửa đá. Lúc chỉ còn cách cửa đá chừng hai mươi trượng, ông ta vẫn bình yên vô sự, lúc đến gần, chỉ còn cách tầm mười trượng, thì đột nhiên trên cửa đá nổ tung bắn ra một tia hào quang, cương phong lăng lệ ác liệt mang theo uy thế kinh khủng ầm ầm kéo đến.

Sắc mặt của Trọng Tôn Đạt chợt tái nhợt, còn không kịp né tránh thì đã “phanh một tiếng, bị đánh bay ra ngoài. “Bịch một tiếng, liền hung hăng nện xuống đất, không thể động đậy được nữa. Lúc ấy, mọi người có thể thấy được quanh người ông ta nổi lên một tầng huyết quang, bay nhanh chìm vào trong màn hào quang trước cửa đá. Mà thân thể của ông ta cũng lập tức tiêu tán, thoáng cái đã biến thành một cỗ thi hài khô quắt.

Đồng tử Lâm Nhất thoáng co rút, trái tim đập mạnh từng tràng.

Giờ khắc này, ở trong huyệt động to như vậy, ngay cả tiếng một chiếc lá rơi cũng có thể nghe thấy. Dù cho là tiền bối cao nhân hay là tu sĩ nguyên anh thì cũng đều trợn mắt há hốc mồm.

Một trong các nhân vật đỉnh phong của các nhà tiên môn Cửu Châu, tu sĩ hóa thần mang đến cho người ta một cảm giác như ngưỡng núi cao phải dừng lại, cứ như vậy bị giết chết trong nháy mắt... Đó là con đường thông thiên, hay là cánh cửa luân hồi...

Sau mấy hơi thở, Hoa Trần Tử đã kịp khôi phục lại tinh thần, thốt lên một tiếng sợ hãi, sợ đến mức quay người chạy vội về phía sau. Những nguyên anh tu sĩ khác cũng tương tự như nàng, từ người một đều hoảng hốt không thôi, vội vàng nhìn ngó hành lang, chỉ đợi thời cơ trốn chạy để khỏi chết.

Sắc mặt Ninh Viễn tái chợt, không tự chủ mà lùi lại phía sau hai bước. Thấy Lâm Nhất vẫn đứng đó không hề động đậy, hắn ta mới cắn răn dừng lại, nhưng vẫn không kìm nén được mà kinh hoảng thở dài một tiếng.

Tám vị hóa thần tu sĩ còn lại, lẳng lặng nhìn tử thi trên mặt đất chằm chằm, dáng vẻ lo sợ không yên. Một đường chín vị đồng đạo, chỉ trong nháy mắt đã thiếu mất một vị.

..

Qua thật lâu, Văn Huyền Tử mới vuốt râu, thở dài một hơi. Ông ta ngẩng đầu nhìn về phía cửa đá, nhưng nỗi khiếp sợ vẫn còn đó chưa tiêu tan được. Nhiều lần, ông ta lại nhìn về phía xa, ra lệnh nói:

- Tiểu bối Thiên Hành môn, đến đây thu liệm cho Môn chủ nhà các ngươi đi...

Thiên Hành môn chỉ còn lại một vị đệ tử, là một lão giả chừng năm mươi. Ông ta vội vàng lên tiếng, liền nơm nớp lo sợ đi đến trước di hài của Trọng Tôn Đạt, cung kính bái phục trên mặt đất. Sau đó thì lại lấy ra càn khôn túi, thu liễm di hài rời đi. Lúc này, Văn Huyền Tử mới lần nữa nhìn sang cửa đá, u ám thở dài, nói:

- Tiên duyên sắp đến, thiên môn không mở, có khóc cũng chẳng làm được gì...

Nói xong, ông ấy chợt thất lạc lắc đầu, sau đó chậm rãi quay người, thong thả trở ra. Trong lúc vô tình hay cố ý mà ánh mắt lại nhìn lướt qua Lâm Nhất.

Tiên Duyên sắp đến, Thiên môn không mở. Tiến lên trước, một bước thành tiên không thành, chỉ trong nháy mắt sẽ rơi vào luân hồi. Mặc dù Văn Huyền Tử không cam lòng, nhưng vẫn phải lui bước. Sáu người còn lại vẫn chăm chú nhìn vào cửa đá, sắc mặt liên tục thay đổi.

Đau khổ tu hành trăm ngàn năm, nhưng lại không thể phi thăng thành tiên. Hôm nay đã tìm đến con đường thông thiên trong truyền thuyết, nhưng lại không thể tiến lên trước một bước. Thọ nguyên của hóa thần tu sĩ có hạn, nếu như bỏ qua tiên duyên lần này, cũng chẳng khác gì ngồi không chờ chết...

Tùng Vân tán nhân mãnh liệt giậm chân nói:

- Mặc đạo hữu! Cấm pháp của ngươi cao siêu tuyệt luân, không ngại ra tay thử một lần chứ?

Mặc Cáp Tề đắng chát trả lời:

- Chỉ sợ là, cấm chế này còn có thể giết chết cả tiên nhân, sao có thể tùy tiện thử được? Mà cửa đá là được luyện chế từ ngũ sắc dị thạch,vị trí màu đen và tím không được trọn vẹn sợ là còn có huyền cơ khác! Mặc mỗ không cách nào giải được...

- Không cách nào giải được...

Tùng Vân tán nhân thở dài một hơi, lại nhìn sang bên cạnh hối thúc:

- Nhưng nếu có thủ đoạn thì không ngại hãy cứ thi triển ra, trước mắt cũng không phải là lúc để che giấu, việc này liên quan đến lâu dài...

Cùng ông ta nói đến lâu dài, không bằng nói thẳng ra là lên quan đến sự tồn vong của nhà mình. Đám người Bách Lý Xuyên, Công Dương Lễ bất đắc dĩ vô cùng. Trong đôi mắt Văn Bạch Tử lóe lên một tia sáng, bỗng nhiên gã ta quay người quát:

- Lâm Nhất, trên thân của ngươi có ngọc phù của sư huynh ta, nó có công dụng mở ra cánh cửa này, còn không mau dâng ra cho lão phu!

Nghe Văn Bạch Tử nói như vậy, mọi người đều đồng loạt nhìn về phía Lâm Nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free