Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 131:

Hồng gia cũng từng là nhà giàu có. Hồng Bán Tiên tên Hồng Chương, thê tử Lăng thị xuất từ thư hương môn đệ, người một nhà vốn ở trong Tần Thành.

Hồng Bán Tiên khi còn trẻ là sĩ tử, nhưng công danh chưa toại, cũng không cưỡng cầu được. Sau khi trầm luân mười mấy năm, thời điểm hắn tỉnh ngộ, gia đạo sa sút, Lăng thị lại tật bệnh liên miên, mời rất nhiều lang trung, bỏ ra vô số bạc.

Tục ngữ nói, bệnh tới như núi đổ, bệnh đi như kéo tơ. Gia đình giàu có gặp loại bệnh này, mua thuốc bổ như nhân sâm, linh chi bồi dưỡng, ăn đồ ngon điều dưỡng, bệnh này nói không chắc đã khỏi từ lâu.

Nhưng Hồng Bán Tiên một giới thư sinh, tay trói gà không chặt, nuôi sống người một nhà vốn đã không dễ, huống hồ trong nhà có thêm một Lăng thị bệnh lâu không khỏi! Thêm vào bệnh phổi vốn khó có thể trị hết, không qua mấy năm, nhà Hồng Bán Tiên liền đến hoàn cảnh đói kém, chỉ có thể bán trạch viện ở trong thành, tới khu dân nghèo mua một tiểu viện ở lại.

Sau khi gia đạo của Hồng Bán Tiên sa sút, liền ở cửa thành xem bói. Thêm nữa trên bến tàu rất nhiều cu li, hiện tượng cổ quái kỳ lạ gì cũng có, lang trung cũng xem không hiểu, Hồng Bán Tiên liền lẩm bẩm thần chú, đúng dịp cũng có thể linh nghiệm vài lần. Dần dần người quen thuộc đều gọi Hồng Chương là Hồng Bán Tiên. Hồng Bán Tiên cũng vui vẻ như vậy, bảo thê tử may tấm vải, mỗi ngày hành nghề kiếm ăn.

Bản thân Hồng Bán Tiên học thức cũng không kém, cộng thêm lãng phí nửa cuộc đời, rất hiểu nhân chi thường tình, giỏi nghe lời đoán ý, mỗi ngày kiếm chút đỉnh tiền, để một nhà ba người miễn cưỡng sống tạm. Ngẫu nhiên gặp khách hàng hào phóng, cũng có thể được chút tiểu tài. Chỉ là cả nhà bị Lăng thị liên lụy, tháng ngày vẫn rất quẫn bách và túng quẫn.

Đêm nay giúp người trừ hóc xương, càng lần đầu tiên đạt được mười lượng bạc, đối với Hồng Bán Tiên mà nói, tự nhiên là bút hoành tài. Mười lượng bạc đủ cả nhà dùng một năm, bớt ăn bớt mặc, duy trì hai năm cũng có thể. Cũng may gặp được Lâm Nhất, lại dâng rượu thuốc, để bệnh tình của Lăng thị có thể chuyển biến tốt.

Đối với Lâm Nhất lòng cảm kích lộ rõ trên mặt, Hồng Bán Tiên liên tiếp nâng chén, lấy đó tỏ lòng biết ơn.

Thấy tửu lực của đối phương chịu không nổi, Lâm Nhất đưa tay khuyên can, chuyển hướng đề tài. Hắn làm như trong lúc vô tình hỏi:

- Thần chú của Hồng tiên sinh thật thần kỳ!

Hồng Bán Tiên để chén rượu xuống, vỗ vỗ gò má của mình, tự giễu nói:

- Lâm huynh đệ quá lời!

Nói xong, hắn lại vuốt vuốt râu mép, lộ ra nụ cười khổ, nhìn Lâm Nhất hồi lâu mới thở dài nói:

- Nếu ta nói này chú ngữ là tổ tiên lưu lại, ngươi tin không?

Lâm Nhất mỉm cười nói:

- Vì sao không tin?

Hồng Bán Tiên vỗ bàn, nhìn Lâm Nhất duỗi ra ngón cái, thở dài nói:

- Lâm huynh đệ không hỗ là đệ tử danh môn đại phái, trung hậu không mất cơ trí, còn trẻ nhưng không mất trầm ổn, hơn nữa tướng mạo không tầm thường, tuyệt đối không phải vật trong ao!

Ba câu nói của Hồng Bán Tiên không rời nghề chính. Tần Thành cách Cửu Long Sơn không tính xa, có thể nhìn ra thân phận của mình cũng không ngoài ý muốn, Lâm Nhất mỉm cười.

Ai biết Hồng Bán Tiên đứng dậy rời đi, chỉ chốc lát thì quay lại, trong tay cầm bản sách, để ở trước mặt Lâm Nhất nói:

- Đây là tổ tiên ta lưu lại, lúc nhỏ dọn nhà tình cờ tìm được quyển sách này, bên trong ghi lại rất nhiều thứ kỳ lạ, lúc ấy trong lòng vốn không tin. Sau đó khi nhàn hạ, liền thử nghiệm một chút, ai biết thỉnh thoảng có linh nghiệm, vì vậy có thêm con đường kiếm cơm. Bất quá thời gian linh nghiệm rất ít, ha ha!

Lâm Nhất nhìn quyển sách, rất mỏng, rất cũ kỷ, tổn hại. Nhưng bốn chữ Huyền Nguyên phù chú trên mặt sách lại rất rõ ràng, để trong lòng hắn chấn động.

Ngẩng đầu nhìn Hồng Bán Tiên, nhưng đối phương không để ý lắm, lại giúp mình châm rượu.

- Này sợ là không thích hợp!

Tuy rất muốn mở ra nhìn đến tột cùng, nhưng trong lòng Lâm Nhất vẫn bảo trì trầm tĩnh. Này dù sao cũng là đồ vật tổ tiên người ta di lưu.

- Lời này nghe khách khí, Lâm huynh đệ cứ tùy ý!

Hồng Bán Tiên vung tay, để Lâm Nhất tự tiện.

Nếu đối phương không ngại, Lâm Nhất liền chậm rãi mở ra. Bên trong xác thực ghi chép Huyền Nguyên phù chú, bất quá dùng văn tự bình thường viết, không phải cổ tự. Bên trong cũng chỉ là một ít thần chú phàm tục, hơn nữa tàn khuyết không đầy đủ, mỏng manh vài tờ, thoáng qua liền xem hết.

Trịnh trọng khép quyên sách trong tay lại, Lâm Nhất hỏi:

- Tôn tổ là người Tần Thành sao? Lưu đồ vật, chỉ có quyển sách này?

Hồng Bán Tiên lắc đầu nói:

- Tổ tiên ta là người Tứ Bình huyện, trong gia phả, tổ tiên là môn nhân của một đạo quan. Sau đó đạo quan suy tàn, tổ tiên liền rời Tứ Bình huyện, tới đây an cư lạc nghiệp. Tổ tiên để lại, cũng chỉ có vật ấy. Đúng rồi, đạo quan kia giống như gọi là Huyền Nguyên Quan.

Lâm Nhất yên lặng gật đầu.

Lần đầu gặp gỡ bốn chữ Huyền Nguyên phù chú, trong lòng liền gợn sóng bất định, suy đoán tổ tiên của Hồng Bán Tiên có quan hệ tới Huyền Nguyên Quan. Trước mắt tự nhiên đã kết luận, Hồng Bán Tiên thật là hậu nhân của Huyền Nguyên Quan.

Lâm Nhất nửa ngày không nói, ánh mắt của Hồng Bán Tiên lấp lóe, vội hỏi:

- Lâm huynh đệ có gì bất tiện nói sao?

Lâm Nhất trầm tư một lúc lâu, mới lên tiếng:

- Ta tuổi thơ từng gặp một cao nhân không biết lai lịch, được đối phương ưu ái, cũng đạt được một quyển Huyền Nguyên phù chú, vì vậy vừa rồi mới hơi xuất thần.

- Ồ...! Chẳng lẽ Lâm huynh đệ gặp gỡ cao nhân, cũng là hậu nhân của Huyền Nguyên Quan?

Hồng Bán Tiên tới hứng thú.

- Hẳn là như thế!

Lâm Nhất cũng muốn cho thấy thân phận, nhưng không cách nào mở miệng. Cũng không phải hắn cảnh giác với Hồng Bán Tiên, mà nói mình là môn nhân đời thứ hai mươi mốt của Huyền Nguyên Quan, bây giờ lại là đệ tử nuôi ngựa của Thiên Long phái, vậy thì làm sao giải thích đây?

Ngẫm lại cũng coi như thôi, nhưng trong lòng càng thêm thân cận với Hồng Bán Tiên.

- Không biết Lâm huynh đệ đoạt được bùa chú, so với cái này có nhất trí hay không?

Bản thân Hồng Bán Tiên không tin những đồ vật quỷ quái này. Nhưng thời điểm chán nản, vật ấy có thể kiếm cơm ăn. Chỉ là sách không trọn vẹn, thần chú không hoàn toàn, để hắn khá là tiếc nuối, nếu có thể bù đắp thần chú, thử nghiệm nhiều hơn, bất luận có linh nghiệm hay không, ít nhất thủ đoạn kiếm tiền của mình cũng nhiều hơn một chút.

Về phần trong lời nói của Lâm Nhất thật giả, Hồng Bán Tiên ngược lại không suy nghĩ nhiều, chỉ cho rằng tối nay là thời vận đến.

Huyền Nguyên phù chú ngay ở trên người Lâm Nhất, nhưng không tiện lấy ra, phía trên kia là cổ tự, Hồng Bán Tiên cũng chưa chắc nhận biết.

- Hồng tiên sinh, chỗ không trọn vẹn trong sách này, ta giúp ngươi bù đắp, như thế nào?

Lâm Nhất rất tùy ý nói.

Hắn bảo Hồng Bán Tiên mang giấy bút tới, mình thì khẩu thuật, đối phương ghi chép. Trong Huyền Nguyên phù chú, phàm tục có thể dùng.

- Ha ha, những cái này ta cũng không biết có tác dụng hay không, chỉ có thể làm phiền Hồng tiên sinh đi thử từng cái.

Lâm Nhất dừng lại, thấy Hồng Bán Tiên cũng dừng bút, liền cười nói. Trong lúc vô tình đã qua gần nửa canh giờ.

Hồng Bán Tiên nhìn trang giấy trong tay, cái gì Ngưng Huyết Chú, Khiếp Hàn Chú, Trừ Tà Chú, Tục Cốt Chú… so với tổ tiên lưu lại thì hơn rất nhiều, nơi này nếu có một cái linh nghiệm, thì bằng một đống bạc trắng, sau này gia cảnh cũng sẽ chậm rãi chuyển biến tốt. Thiếu niên ở trước mắt, quả nhiên là mệnh trung quý nhân! Bằng không thì há có thể có xảo ngộ và cơ duyên như vậy!

Nghĩ đến đây, Hồng Bán Tiên không khỏi có chút thoả thuê mãn nguyện. Hắn nhìn Lâm Nhất trước mắt, trong lòng yêu thích.

- Lâm huynh đệ nhà ở phương nào? Có thành gia hay chưa? Ngươi xem Thuyên Nhi nhà ta như thế nào?

Hồng Bán Tiên cẩn thận thu quyên sách, có chút không kiềm chế nổi suy nghĩ trong lòng, thừa dịp tửu hứng hỏi.

Nghe Hồng Bán Tiên nói, Lâm Nhất lắc đầu cười khổ:

- Ta cũng là người Tứ Bình huyện, cha mẹ chết sớm, do bằng hữu tiến cử đi tới Thiên Long phái làm đệ tử ngoại môn, chưa thành gia.

- Như vậy quá tốt! Lâm huynh đệ, ngươi xem Thuyên Nhi cũng sắp đến tuổi cập kê...

Hồng Bán Tiên nhìn Lâm Nhất, đầy mặt đầy vẻ thân thiết.

Sắc mặt Lâm Nhất quẫn bách, dưới mông giống như đốt lửa, vội xua tay nói:

- Thuyên Nhi rất tốt... nhưng Thuyên Nhi còn nhỏ... tuổi của ta cũng còn nhỏ, việc này sau đó lại bàn cũng không muộn, sắc trời không còn sớm, Lâm Nhất phải về.

Hắn nói xong liền vội vàng đứng dậy cáo từ.

Hồng Bán Tiên nghĩ thầm, người trẻ tuổi kia không tệ, biết lễ biết nghĩa, làm người lại đôn hậu! Hắn cũng không để ý lắm, liền đứng dậy đưa tiễn, vẻ mặt tươi cười nói:

- Ngày mai tới nhà của ta ăn cơm đi! Để Thuyên Nhi làm vài món ăn sáng cho ngươi nếm thử. Đừng xem Thuyên Nhi tuổi không lớn lắm, nhưng rất chịu thương chịu khó!

- Sáng sớm ngày mai ta phải trở về sơn môn, sau này sẽ đến thăm Hồng tiên sinh.

Lâm Nhất rất sợ Hồng Bán Tiên nhắc lại Thuyên Nhi, liên tục xua tay, giống như chạy trốn rời khỏi nhà Hồng Bán Tiên.

Lâm Nhất sớm không còn hình bóng, Hồng Bán Tiên đứng ở ngoài phòng, nhưng không nỡ quay đầu lại vào nhà.

- Cha, Lâm đại ca đi rồi!

Biết là con gái ở phía sau, Hồng Bán Tiên gật đầu nói:

- Lâm đại ca ngươi đi rồi, không biết khi nào hắn mới trở lại!

Hồng Bán Tiên thở dài, không cam tâm. Vị Lâm huynh đệ này đến từ danh môn đại phái, tiền đồ không thể đo lường, lại thêm làm người phúc hậu, bản tính lương thiện. Nếu có thể chiêu làm hiền tế, sẽ tốt biết bao!

Cũng không biết Thuyên Nhi ở phía sau, đôi mắt sáng thăm thẳm ngưng nhìn xa xa...

Nếu thật sự có phu quân như thế thì tốt bao nhiêu...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free