Vô Tiên - Chương 1307:
- Lâm Nhất, rõ ràng là vừa rồi ngươi đã xúc động cấm chế, vì sao chúng ta lại không phát hiện ra manh mối gì. Không ngại nói cho lão phu biết chứ, chúng ta trao đổi với nhau, nghiên cứu thảo luận một chút...
Lâm Nhất vẫn chắp hai tay sau lưng, quay người nhìn về phía xa, ngoảnh mặt làm ngơ với tình hình chung quanh.
Nét mặt của Văn Bạch Tử càng lúc càng xấu. Tùng Vân tán nhân và Mặc Cáp Tề thì chỉ biết nhìn nhau cười khổ. Mấy người khác tự biết mình không có nguồn gốc gì với tiểu tử kia, càng khuyên bảo thì càng thiêm phiền, nên dứt khoát yên lặng theo dõi kỳ biến.
Văn Huyền Tử chợt trầm ngâm, sau đó mở miệng nói:
- Mới vừa rồi, các đạo hữu làm việc còn thiếu sót, Lâm đạo hữu cũng đừng để bụng! Việc đã đến nước này, kính xin ngươi xuất ra thủ đoạn để mở ra cấm chế...
- Tiền bối nói quá lời!
Văn Huyền Tử còn nói chưa xong câu thì Lâm Nhất đã quay người lại, áy náy nói:
- Tiền bối đã có lời mời, tiểu tử nào dám chối từ! Chỉ là... Mà thôi...
Hắn phất ống tay áo lên, kế đó lại mang theo sự khó xử nhìn về phía điện thờ. Chuyển biến nhanh như vậy, làm cho Hoa Trần Tử và Ninh Viễn có chút trở tay không kịp. Hai người bọn hắn cũng không kịp suy nghĩ nhiều, vội vàng đi theo.
Thấy thế, cả chín vị cao nhân hóa thần đều hơi buông lỏng hơn một chút. Tiểu tử này vẫn là một tên thích ăn mềm chứ không ăn cứng.
Lâm Nhất còn chưa đến gần thì đã có người chu động lùi lại nhường đường. Việc đáng làm thì cần phải làm. Bàn chân hắn sẽ dùng lực, kế đó cả người nhảy lên, đáp xuống nửa nền đá đổ nát kia. Chín vị cao nhân đứng vây quanh bốn phía, phía xa xa là Hoa Trần Tử và Ninh Viễn. Còn đám Nguyên Anh tu sĩ còn lại cũng không còn tâm tư tìm hiểu bia đá nữa, ai cũng nhao nhao chạy về phía này.
Từ trên cao nhìn xuống, Lâm Nhất nói:
- Nguyên liệu xây dựng nên điện thờ đều là vật phi phàm, không chỉ cứng hơn kim loại, mà còn ngăn chặn sự dòm ngó của thần thức. Bên trong còn ẩn giấu một tòa pháp trận...
- Làm sao ngươi biết được bên trong ẩn giấu pháp trận?
Văn Bạch Tử bất động đứng đó, trừng mắt hỏi.
Lâm Nhất hừ lạnh một tiếng, sắc mặt cũng không tốt hơn là bao.
- Tin hay không tin tùy ngươi, nói hay không là do ta! Chư vị tiền bối nếu như có chất vấn thì cũng không cần phải vẽ vời cho thêm chuyện ra.
- Lâm đạo hữu trời sinh có đồng tử khác người thường, có thể thấy được thứ người khác không thấy là chuyện bình thường. Liệt vị cứ yên tâm, đừng nóng vội!
Văn Huyền Tử vuốt râu gật đầu, ý bảo Lâm Nhất nói tiếp. Âm tán nhân cười cười khà khà, phụ họa theo:
- Thằng bé có đồng tử khác người đấy.
Từ lúc tám tuổi, đã đi theo Tiên Thiên Tổ gọi là Tiêu Thất Bất Kiến, chính là đệ tử Quỷ tu do Thượng Giai Nhân tuyển chọn. Chúng ta sớm đã phát hiện ra Lâm Nhất có hai đồng tử, hơn nữa còn nhiều lần xuất hiện dị tượng, bên trong có ẩn giấu thần thông không ta cũng không biết, thiên phú dị bẩm cùng lắm cũng chỉ như vậy mà thôi, không cần phải so đo nhiều...
Tùng Vân tán nhân khẽ nhìn Văn Bạch Tử một cái, rồi lại nhìn sang chỗ Lâm Nhất, nói:
- Có chuyện gì cứ nói rõ là được!
Thấy mí mắt của đối phương hơi rũ xuống, lão lập tức ngậm miệng.
Xung quanh không còn ai lên tiếng nữa, Lâm Nhất mới nhướng nhướng mày nói tiếp:
- Pháp trận được giấu dưới nền đá ba tấc, thử mở ra thì cũng không ra, mà ta thì lại hữu tâm vô lực...
Hắn nói đến đây, thì hai tay khẽ buông lỏng, bày ra bộ dạng không biết làm thế nào.
Nghe hắn nói như vậy, đừng nói là chín vị cao nhân ánh mắt sáng ngời, mà ngay cả một vài vị nguyên anh tu sĩ cũng trở nên phấn khởi vô cùng. Nếu như trận pháp trên nền đá đổ nát kia được mở ra, không phải là đã co thể tìm ra đường đi đến Tiên Vực rồi sao? Mà đã biết rõ trận pháp ở ngay trước mắt, nhưng lại không thể nện, không thể chạm vào, lại không thấy rõ tình hình bên trong, thì phải làm thế nào đây? Nhưng mà, người nào đó đã nói, hàm ý rõ ràng.
Các vị cao nhân ở đây, âm thầm trao đổi ánh mắt với nhau, sau đó lại đồng loạt nhìn về phí Lâm Nhất. Văn Huyền Tử mỉm cười nói:
- Lâm đạo hữu, có chỗ khó không ngại nói rõ...
Tùng Vân tán nhân cũng cười ha ha nói:
- Lão phu đã nói trước, nếu như ngươi có chỗ khó, chúng ta đương nhiên dốc sức tương trợ!
Văn Bạch Tử chú ý đến từng nét mặt của Lâm Nhất, trầm giọng nói:
- Nếu như ngươi thật sự có thể mở pháp trận ra, mọi yêu cầu của ngươi chúng ta đều sẽ đáp ứng. Ngoài ra, trong vòng năm trăm năm, lão phu sẽ không giết ngươi.
Ân oán giữa gã ta và Lâm Nhất mọi người đều biết rõ, hôm nay, vị cừu gia này là đang được ăn cả ngã về không, mọi người còn lại đều im lặng đồng tình. Ngay cả Công Lương Tán cũng trầm mặc, ít nói, cũng ừ một tiếng bày ra vẻ đồng tình.
“Năm trăm năm không giết ta? Khí phách thật lớn? Lâm Nhất nhìn Văn Bạch Tử, kế đó hết nhìn trái đến nhìn phải, nói:
- Nếu như chư vị tiền bối đã có lòng như vậy, ta chỉ có thể bẩm báo thật lòng...
Hắn chỉ vào nền đá đổ nát rộng chừng ba trượng dưới chân, hắn tiếp tục giải thích nói:
- Có pháp lực gia trì đầu trận tuyến thì có thể thử mở ra...
- Ha ha! Gia trì pháp lực không có gì ngoài linh thạch! Dù là linh thạch thượng phẩm, hay là linh thạch cực phẩm, chúng ta đều sẽ không keo kiệt, chắc chắn sẽ cấp đủ cho ngươi.