Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô tiên chi đạo - Chương 62: Bụi Trần Cuộn Cuộn: Ánh Nhìn Đầu Tiên Vào Cảnh Đời Lam Lũ

Ánh mặt trời đã ngả về tây, nhuộm một màu vàng óng lên những mái đền rêu phong. Lâm Nhất mở mắt, ánh nhìn trong trẻo hơn, sâu sắc hơn. Hắn khẽ gật đầu với Lão Nguyệt, như một sự đồng tình và cảm ơn thầm lặng. Hắn nắm chặt tay Tiểu Linh Nhi, cảm nhận sự tin tưởng tuyệt đối của cô bé. Hắn biết, con đường phía trước còn nhiều gian nan, nhưng hắn sẽ không đơn độc. Hắn sẽ bước đi, với trái tim rộng mở, với đôi mắt quan sát, và với một tâm hồn không ngừng chiêm nghiệm. Con đường "Vô Tiên chi Đạo" của hắn, bây giờ, không chỉ là tìm kiếm chân lý cho bản thân, mà còn là bảo vệ, là yêu thương, là gánh vác những "duyên nợ" của hồng trần. Hắn tin rằng, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần.

Họ tiếp tục hành trình, bước chân vững chãi, hướng về phía trước, nơi những thị trấn lớn hơn, những con người mới, và những câu chuyện đời khác đang chờ đợi. Bóng dáng ba người, nhỏ bé giữa dòng chảy vĩ đại của cuộc đời, nhưng lại mang theo một sức mạnh kiên cường, một niềm tin sắt đá. Hồng trần cuộn cuộn, và hành trình của họ, mới chỉ là khởi đầu.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn vương vấn trên đỉnh núi, đoàn xe của A Lực đã lại lạch cạch lăn bánh. Họ rời khỏi Phàm Nhân Thị Trường, bỏ lại phía sau những ồn ào náo nhiệt của buổi chợ sớm, những lời rao hàng, tiếng cười nói, và cả những triết lý nhân sinh sâu sắc của Lão Nguyệt. Dòng người thưa thớt dần, những mái nhà mái phố cũng lùi xa, nhường chỗ cho con đường lớn trải dài hun hút, hai bên là những rặng cây bụi um tùm và những cánh đồng khô cằn.

Không khí buổi sáng vẫn còn vương chút se lạnh, nhưng khi mặt trời dần lên cao, từng tia nắng vàng như rót mật xuống trần gian, mang theo cái oi ả đặc trưng của vùng đất này. Bụi đường tung trắng xóa mỗi khi bánh xe nghiến qua, vương lên mái tóc, vạt áo của Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi và Tiểu Linh Nhi. A Lực, thân hình vạm vỡ, từng thớ cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp áo cộc tay sờn cũ, vẫn cần mẫn kéo xe. Mỗi bước chân của y đều nặng nhọc, nhưng ánh mắt y vẫn kiên định nhìn về phía trước, như đã quen với gánh nặng cuộc đời.

Hành trình vốn dĩ là những chuỗi ngày đơn điệu, nhưng với Lâm Nhất, mỗi cảnh vật lướt qua đều là một trang sách mới, một bài học mới về hồng trần. Hắn lắng nghe tiếng gió vi vu qua kẽ lá, tiếng chim hót đâu đó trong bụi rậm, và cả tiếng thở dốc đều đều của A Lực. Mùi nắng gắt, mùi đất khô quyện vào không khí, tạo nên một bản hòa tấu của sự sống và sự khắc nghiệt.

Thế rồi, khi mặt trời đã ngả sang hướng tây, những tia nắng trở nên gay gắt hơn, chói chang hơn, đoàn xe bỗng chốc rẽ vào một con đường nhỏ, dẫn đến một khung cảnh đau lòng đến tột cùng. Trước mắt họ hiện ra một khu lao động khổ sai rộng lớn, nằm trơ trọi giữa vùng đất hoang vu. Nơi đây không có những mái nhà rêu phong, không có những hàng quán tấp nập, chỉ có những dãy lán trại tạm bợ dựng bằng gỗ mục, và một khoảng đất rộng mênh mông bị xới tung lên, lộ ra những mỏ đá, mỏ quặng.

Hàng chục, có lẽ hàng trăm người tù, thân hình gầy gò, tiều tụy, quần áo rách rưới bẩn thỉu, đang còng lưng làm việc dưới cái nắng như đổ lửa. Xiềng xích nặng nề quấn quanh cổ chân, cổ tay họ, phát ra những tiếng lách cách khô khốc mỗi khi họ di chuyển, tựa như những nhát cắt cứa vào không khí tĩnh mịch. Ánh mắt họ trống rỗng, vô hồn, không còn chút ánh sáng của hy vọng, chỉ còn sự mệt mỏi, cam chịu và một nỗi tuyệt vọng đến tột cùng. Những giọt mồ hôi mặn chát lăn dài trên khuôn mặt hốc hác, hòa lẫn với bụi đất, tạo thành những vệt bùn đen kịt. Họ dùng những dụng cụ thô sơ, đập đẽo, khuân vác những tảng đá nặng nề, những túi quặng bẩn thỉu. Xung quanh, những tên lính gác hung tợn, tay cầm roi da, mắt trừng trừng, sẵn sàng giáng những đòn roi tàn nhẫn lên bất cứ ai chùng bước. Mùi mồ hôi tanh nồng, mùi bụi đất khô khốc, mùi tanh của máu và nước mắt hòa quyện vào nhau, tạo thành một luồng khí u ám, nặng nề, khiến người ta chỉ hít thở thôi cũng thấy nghẹn đắng.

Tô Mạt Nhi, với trái tim vốn nhạy cảm và trong sáng, không khỏi rùng mình. Nàng khẽ thì thầm, giọng nói run rẩy, đôi mắt to tròn phủ một tầng sương mỏng: “Lâm Nhất, đó là gì vậy? Sao họ lại khổ sở đến thế?” Nàng ôm chặt lấy Tiểu Linh Nhi, bé con đang úp mặt vào lòng nàng, đôi tay bé nhỏ bấu víu vào vạt áo, thân hình run rẩy vì sợ hãi trước cảnh tượng quá đỗi tàn khốc. Ngay cả Tiểu Linh Nhi, dù còn ngây thơ, cũng cảm nhận được sự đau khổ, uất ức đang bao trùm nơi đây.

A Lực thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu mang theo bao nỗi bất lực và cam chịu. Ánh mắt y buồn bã nhưng lại quá đỗi quen thuộc với cảnh đời này, như thể đã chứng kiến quá nhiều lần, đến mức chai sạn. Y quay mặt đi, không muốn nhìn thẳng vào những thân phận khốn khổ ấy, nhưng giọng nói y vẫn vang lên đều đều, khàn đục: “Là người tù khổ sai đó cô nương. Đời là thế, có kẻ sang có người hèn, có người được sống tự do, có người phải chịu cảnh lao tù. Nhiều người bị hàm oan lắm… nhưng ai mà biết được?”

Lời nói của A Lực như một lưỡi dao sắc lạnh cứa vào lòng Lâm Nhất. Hắn im lặng quan sát, ánh mắt sâu thẳm đầy đồng cảm và suy tư. Từng đường nét khắc khổ trên khuôn mặt của những người tù, từng vết sẹo hằn trên da thịt, từng ánh nhìn vô vọng đều đọng lại trong tâm trí hắn. Hắn nhớ về những lời sư phụ đã dạy, về hồng trần là một trường học lớn, nơi con người phải trải qua muôn vàn gian nan để tu tâm dưỡng tính. Nhưng những gì hắn đang chứng kiến đây, liệu có phải là gian nan để rèn luyện, hay chỉ là sự áp bức, sự nghiệt ngã đến cùng cực của phận người?

Một người tù, thân hình gầy gò nhất trong số họ, khuôn mặt hốc hác đến mức chỉ còn lại da bọc xương, đôi mắt sâu hoắm, bỗng nhiên buông chiếc búa trong tay. Y ngẩng mặt lên bầu trời xanh ngắt, miệng lẩm bẩm những lời khàn đặc, đủ để Lâm Nhất, ngồi trên xe, có thể nghe thấy rõ mồn một khi đoàn xe chầm chậm đi qua. "Ông trời có mắt không? Ông trời có mắt không...? Chân lý... công bằng... chỉ là trò cười..." Tiếng nói y không còn là tiếng nói của một con người, mà là tiếng gào thét của một linh hồn đã tan nát, tiếng kêu than của một trái tim đã vỡ vụn. Đó là A Khổ, một người tù đã mất hết hy vọng, chỉ còn lại sự uất hận và tuyệt vọng.

Lời lẩm bẩm đó như một tiếng sét đánh thẳng vào tâm can Lâm Nhất. "Lẽ nào, đây cũng là một phần của hồng trần mà sư phụ thường nói? Cái gọi là 'Đạo' ở đâu trong những cảnh đời này? Không phải cứ là tu sĩ mới là tiên, nhưng những đau khổ này... làm sao hóa giải?" Hắn tự hỏi. Trong vô thức, bàn tay hắn siết chặt Chuỗi Hạt Bồ Đề trong tay áo, những hạt gỗ đã mòn nhẵn mang theo hơi ấm của sự bình an, nhưng dường như không đủ để xoa dịu nỗi đau đang dấy lên trong lòng hắn. Hắn đã từng nghĩ về tiên đạo là sự siêu thoát, là đạt được sức mạnh phi thường để chống lại cái ác, nhưng giờ đây, cái ác không phải là một con quái vật hay một ma đầu nào đó, mà là sự bất công, sự tàn nhẫn ẩn sâu trong chính lòng người, trong chính hệ thống xã hội này.

Lâm Nhất cảm thấy một nỗi bàng hoàng sâu sắc. Cuộc sống thôn dã ở Thanh Khê Thôn, dù nghèo khó, dù có những bất công nhỏ nhặt, nhưng chưa bao giờ phơi bày một khía cạnh tàn khốc đến như vậy. Những người dân ở đó, dù lam lũ, vẫn có thể tìm thấy niềm vui trong những điều bình dị, vẫn còn hy vọng vào ngày mai. Nhưng những người tù này, họ còn lại gì ngoài xiềng xích và cái chết đang chờ đợi? Hắn cảm thấy bất lực, một sự bất lực tràn ngập khi đối diện với nỗi đau quá lớn của đồng loại. Đạo lý hắn học được, những chân lý hắn chiêm nghiệm, liệu có thể áp dụng vào thực tế phũ phàng này? Hắn có thể làm gì để thay đổi, để xoa dịu dù chỉ một phần nhỏ của những đau khổ này?

Tiểu Linh Nhi vẫn úp mặt vào lòng Tô Mạt Nhi, không dám ngẩng đầu lên. Tô Mạt Nhi vuốt ve mái tóc cô bé, đôi mắt nàng vẫn vương lệ nhưng đã cố gắng kiềm chế. Nàng nhìn Lâm Nhất, ánh mắt đầy lo lắng và cả một chút sợ hãi. Nàng chưa bao giờ chứng kiến cảnh đời nào khốn cùng đến thế. Thế giới bên ngoài, hóa ra, không chỉ có những điều tươi đẹp, những câu chuyện tình duyên lãng mạn như Lão Nguyệt kể, mà còn có cả những góc khuất tàn khốc, những nỗi đau đến tận cùng. Nàng cảm thấy một sự giằng xé giữa lòng trắc ẩn sâu sắc và nỗi sợ hãi trước những cảnh đời phũ phàng, vượt xa những gì cô từng biết ở Thanh Khê Thôn.

Đoàn xe chầm chậm đi qua khu lao động khổ sai, để lại phía sau những tiếng xiềng xích lách cách, những tiếng lẩm bẩm oán hận, và những ánh mắt vô hồn. Bóng dáng những người tù dần mờ đi trong làn bụi, nhưng hình ảnh đó đã khắc sâu vào tâm trí Lâm Nhất, như một vết sẹo khó phai. Hắn biết, hành trình "hồng trần luyện tâm" của hắn sẽ không chỉ là những chiêm nghiệm về lẽ sống, mà còn là đối mặt với những bất công, những bi kịch của nhân sinh. Và hắn, với đạo bào cũ kỹ, với Chuỗi Hạt Bồ Đề trong tay, với trái tim tràn đầy lòng trắc ẩn, liệu có đủ sức mạnh để vượt qua, để tìm thấy "Đạo" trong chính bể khổ này?

***

Sau khi rời khỏi khu lao động khổ sai, A Lực dường như cũng cảm nhận được sự nặng nề trong không khí. Y không nói gì, chỉ điều khiển xe đi nhanh hơn một chút, cố gắng bỏ lại phía sau những hình ảnh đau lòng. Họ tiếp tục cuộc hành trình trên con đường lớn, xuyên qua những cánh rừng thưa thớt và những ngọn đồi thoai thoải. Mặt trời dần xuống thấp, ánh nắng gay gắt ban trưa đã dịu đi, nhường chỗ cho một sắc vàng dịu ngọt, phủ lên vạn vật một vẻ đẹp trầm lắng. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hương đất ẩm và mùi cỏ dại, xoa dịu phần nào tâm hồn đang trĩu nặng của ba người.

Chiều muộn, khi vầng dương đã khuất dần sau rặng núi phía tây, hắt những tia sáng cuối cùng tạo thành một bức tranh rực rỡ, A Lực đưa Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đến một thị trấn nhỏ hơn, yên bình hơn để nghỉ chân. Thị trấn này không s��m uất như Phàm Nhân Thị Trường, nhưng lại mang một vẻ đẹp cổ kính, trầm mặc. Những ngôi nhà gỗ cũ kỹ, mái ngói đã bạc màu theo năm tháng, nằm san sát nhau, xen lẫn những con hẻm nhỏ lát đá rêu phong. Tiếng chuông gió leng keng đâu đó từ một mái hiên, tiếng chim hót líu lo trong khu vườn nhỏ, và mùi hương của bữa cơm chiều thoang thoảng trong không khí, tất cả tạo nên một bức tranh yên bình đến lạ.

Lâm Nhất, sau những gì đã chứng kiến, tâm trạng vẫn còn nặng trĩu. Hắn nắm tay Tiểu Linh Nhi, bước đi trên con phố nhỏ. Cô bé, dù đã bớt sợ hãi hơn, vẫn còn nép sát vào hắn, đôi mắt to tròn tò mò nhìn ngó xung quanh. Tô Mạt Nhi đi bên cạnh, ánh mắt nàng vẫn còn vương vấn nỗi buồn, nhưng cũng dần tìm lại được sự tò mò của tuổi trẻ trước những cảnh vật mới lạ.

Khi đi ngang qua một con hẻm nhỏ, Lâm Nhất chợt bị thu hút bởi một tiệm đồ cổ nằm khuất mình sau một cây cổ thụ già cỗi. Tiệm không lớn, cũ kỹ và có phần lụp xụp, nhưng từ bên trong toát ra một thứ khí chất đặc biệt, một sự trầm tĩnh mà hắn chưa từng cảm nhận được ở những nơi khác. Cửa tiệm bằng gỗ đã bạc màu, bên trên treo một tấm biển nhỏ đã phai chữ, chỉ còn lờ mờ hình vẽ một chiếc bình cổ.

Hắn khẽ đẩy cánh cửa gỗ, tạo nên một tiếng kẽo kẹt vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Bên trong, mùi gỗ cũ, mùi giấy cũ, và một chút hương trầm nhẹ nhàng xộc vào khứu giác, khiến tâm hồn hắn như được gột rửa. Tiệm đồ cổ bài trí đơn giản nhưng chứa đựng vô số vật phẩm cũ kỹ, từ những chiếc bình gốm sứt mẻ, những bức tượng gỗ đã sờn màu, đến những cuộn sách đã ố vàng, những chiếc trâm cài tóc hoen gỉ. Mỗi thứ đều mang theo dấu vết của thời gian, như thể đang thầm thì kể lại những câu chuyện của riêng mình.

Một ông lão gầy gò, dáng người hơi còng, đang ngồi sau chiếc bàn gỗ đầy những món đồ lặt vặt. Khuôn mặt y khắc khổ, hằn lên những nếp nhăn của tháng năm, nhưng đôi mắt lại tinh tường lạ thường, như có thể nhìn thấu vạn vật. Y đang trầm ngâm lau chùi một chiếc chén sứ nhỏ, tay cầm một chiếc kính lúp, từng động tác đều chậm rãi, cẩn trọng. Đó chính là Người Bán Đồ Cổ, Lão Cổ.

Lâm Nhất bước vào, cúi đầu chào lão. Tô Mạt Nhi và Tiểu Linh Nhi đứng nép phía sau hắn, ánh mắt tò mò nhưng đầy tôn kính. Lão Cổ ngẩng đầu lên, đôi mắt tinh tường lướt qua ba người, rồi dừng lại trên khuôn mặt thư sinh của Lâm Nhất. Y khẽ mỉm cười, một nụ cười hiền hậu nhưng đầy ẩn ý.

“Tiểu đạo trưởng có duyên ghé qua,” Lão Cổ cất tiếng, giọng nói trầm tĩnh, khàn đục, như tiếng gió thoảng qua những vật cổ xưa. “Đây không phải là nơi của những kẻ tìm kiếm sự phồn hoa, mà là chốn của những ai muốn lắng nghe câu chuyện của thời gian.”

Lâm Nhất khẽ gật đầu, ánh mắt hắn lướt qua những món đồ cổ. Hắn chợt dừng lại trước một chiếc trâm cài tóc bằng bạc đã ngả màu, hình dáng đơn giản nhưng lại toát lên một vẻ trang nhã lạ thường. Dù đã cũ kỹ, nhưng qua bàn tay khéo léo của người thợ xưa, nó vẫn giữ được nét tinh xảo, ẩn chứa một sự duyên dáng khó tả. Hắn chỉ vào nó, khẽ hỏi: “Lão nhân, chiếc trâm này có câu chuyện gì không?”

Lão Cổ khẽ đưa tay vuốt ve chiếc trâm, ánh mắt y xa xăm, như đang chìm đắm trong dòng chảy của ký ức. “Mỗi món đồ cổ đều ẩn chứa một câu chuyện của quá khứ, tiểu đạo trưởng ạ. Chiếc trâm này… nó từng thuộc về một cô gái. Nàng có một mái tóc đen dài mượt mà như suối, và nàng đã dùng nó để cài tóc mỗi khi gặp gỡ tình nhân của mình, một chàng thư sinh nghèo nhưng tài hoa. Tình yêu của họ đẹp như trăng rằm, trong sáng và thuần khiết. Nhưng rồi, hồng trần lắm phong ba, chàng thư sinh nọ vì muốn cầu công danh, đã phụ bạc nàng, bỏ nàng mà đi theo con gái quan lại.”

Giọng Lão Cổ trầm xuống, như một bản nhạc buồn vang vọng trong không gian. “Nàng đã khóc cạn nước mắt, đã héo hon như hoa tàn trước gió. Nhưng rồi, một ngày nọ, nàng đã dùng chính chiếc trâm này, không phải để cài tóc nữa, mà để giữ lại chút tự tôn cuối cùng. Nàng cắt đi mái tóc dài của mình, gói ghém những kỷ niệm, và dấn thân vào chốn cửa Phật. Nàng không oán hận, không than trách, chỉ nguyện cầu cho chàng thư sinh kia được bình an, và cho chính mình tìm thấy sự thanh thản. Một câu chuyện tình bi thương, một mảnh đời hồng nhan bạc phận… tất cả đều gói gọn trong chiếc trâm cài nhỏ bé này.”

Tô Mạt Nhi lắng nghe câu chuyện, đôi mắt nàng rưng rưng, khóe môi khẽ run. Nàng thốt lên, giọng nói nghẹn ngào: “Một món đồ nhỏ bé lại chứa đựng cả một đời người… Thật đáng thương.” Nàng cảm nhận được nỗi đau, sự mất mát mà cô gái trong câu chuyện đã phải trải qua, và một lần nữa, nàng nhận ra sự phức tạp, muôn màu của cuộc đời.

Lâm Nhất đứng lặng, trái tim hắn khẽ thắt lại. Hắn khẽ vuốt Chuỗi Hạt Bồ Đề trong tay áo, cảm nhận từng hạt gỗ mát lạnh. "Hóa ra, ngay cả những vật vô tri cũng mang theo những bi hoan ly hợp của hồng trần. Con đường tu thân, lẽ nào chính là đi tìm hiểu những câu chuyện này? Thấu hiểu cõi đời, thấu hiểu nhân tâm, mới là chân đạo." Hắn chiêm nghiệm. Trước đây, hắn luôn nghĩ rằng tiên đạo là những điều huyền ảo, xa vời, là những phép tắc thần thông. Nhưng giờ đây, qua lời kể của một Lão Cổ chuyên buôn đồ cũ, qua một chiếc trâm cài tóc tưởng chừng vô tri, hắn lại càng thấy rõ hơn rằng, tiên đạo, suy cho cùng, cũng không tách rời khỏi nhân đạo. Tình yêu thương, sự kiên định, lòng chân thành, sự chấp nhận và buông bỏ, tất cả đều là những yếu tố quan trọng để tu thân, để tìm thấy ý nghĩa thực sự của sự tồn tại.

Từ những cảnh đời lam lũ của người tù khổ sai, đến câu chuyện bi thương ẩn chứa trong chiếc trâm cài, Lâm Nhất nhận ra rằng thế giới này còn vô vàn những mảnh đời, những câu chuyện mà hắn cần phải chiêm nghiệm, thấu hiểu. Mỗi con người, mỗi vật phẩm, đều là một cuốn sách sống, một mảnh ghép của bức tranh hồng trần rộng lớn. Con đường "Vô Tiên chi Đạo" của hắn, giờ đây, không chỉ là tìm kiếm chân lý cho bản thân, mà còn là học cách đọc, cách cảm nhận những câu chuyện đó, để từ đó vun đắp cho mình một trái tim rộng mở, một tâm hồn kiên cường.

Lão Cổ khẽ vuốt ve món đồ, ánh mắt y xa xăm, như đã trở về với hiện tại. Lâm Nhất cuối cùng không mua gì, chỉ cúi chào lão rồi cùng Tô Mạt Nhi và Tiểu Linh Nhi rời đi. Bước chân hắn vẫn vững chãi, nhưng tâm trạng thì nặng trĩu suy tư, song cũng đong đầy những chiêm nghiệm mới. Hắn biết, hành trình phía trước sẽ còn nhiều thử thách, nhiều cảnh đời bi thương hơn nữa, nhưng chính những điều đó sẽ tôi luyện hắn, giúp hắn trưởng thành, và định hình con đường "tiên đạo" của riêng mình. Hắn tin rằng, chỉ khi thấu hiểu được cõi đời, thấu hiểu được nhân tâm, hắn mới có thể tìm thấy chân lý, tìm thấy con đường trở thành một "tiên nhân" thực sự.

Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Ba bóng người nhỏ bé, in trên nền trời rực rỡ, tiếp tục bước đi trên con đường đá cũ kỹ của thị trấn nhỏ, hướng về phía một quán trọ đơn sơ. Hành trình của họ vẫn còn dài, và những câu chuyện của hồng trần, vẫn đang chờ đợi họ khám phá, chiêm nghiệm và viết tiếp.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free