Vô tiên chi đạo - Chương 485: Chân Đạo Khởi Nguyên: Hồng Trần Là Tiên Giới
Đêm trôi qua, mang theo những chiêm nghiệm sâu sắc như sương đêm đọng lại trên lá, tinh khiết và lặng lẽ. Vầng trăng huyền ảo đã nhường chỗ cho ánh bình minh rạng rỡ, xua đi màn đêm u tịch, đánh thức vạn vật trong Thanh Khê Thôn đang say ngủ. Lâm Nhất, sau một đêm tâm hồn tìm thấy sự an lạc, không còn vẻ trầm tư thường trực mà thay vào đó là một năng lượng bình yên lan tỏa, nhẹ nhàng như làn gió sớm. Hắn cùng Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi thức dậy sớm, khi mặt trời còn chưa kịp vén bức màn mây, chỉ mới hé những tia nắng đầu tiên vàng óng, xuyên qua kẽ lá, đậu trên những mái nhà tranh đơn sơ.
Cả thôn làng chìm trong một bản hòa ca của sự sống. Tiếng gà gáy le te từ phía xa, điểm xuyết bằng tiếng chó sủa lanh lảnh, rồi tiếng trẻ con nô đùa từ những con ngõ nhỏ đã bắt đầu vang lên, trong trẻo như tiếng suối. Suối Thanh Khê vẫn ngày đêm róc rách chảy, như một lời thì thầm không dứt của thời gian. Những âm thanh ấy, mùi khói bếp vương vấn trong không khí, mùi đất ẩm sau một đêm sương, mùi cỏ cây dại và hoa ven suối, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí bình yên, giản dị đến nao lòng. Đối với Lâm Nhất, giờ đây, đây không chỉ là cảnh vật, mà là những thước phim sống động của 'tiên đạo' mà hắn đã tìm thấy.
Hắn nhìn ra ngoài, thấy lão Trần Bá, với tấm lưng còng và mái tóc bạc phơ, đang lụi cụi bên hàng rào tre cạnh nhà mình. Một đoạn hàng rào đã bị đổ sập từ trận gió đêm qua, lộ ra mảng vườn rau xanh mướt. Lão nông phu cố gắng dựng lại những thanh tre bị gãy, đôi tay chai sần run rẩy, ánh mắt lộ rõ vẻ bất lực. Lâm Nhất khẽ thở dài, bước tới, trên tay vẫn cầm cây Phù Trần Mộc mà hắn vẫn luôn mang theo, một vật phẩm đã cùng hắn trải qua bao thăng trầm.
"Trần bá, để ta giúp một tay." Giọng hắn trầm ấm, vang lên nhẹ nhàng, khiến lão nông phu giật mình ngẩng đầu. Khuôn mặt rám nắng, đầy nếp nhăn của lão lộ vẻ ngạc nhiên. "Hồng trần vạn sự, đều là một phần của đạo. Sửa hàng rào này, cũng là tu tâm." Hắn nói, với một nụ cười hiền lành.
Trần Bá chớp chớp mắt, dường như không tin vào tai mình. "Đạo trưởng khách khí quá. Việc đồng áng này, vốn là chuyện của kẻ phàm phu tục tử chúng ta, nào dám làm phiền đạo trưởng?" Lão nói, vẫn giữ vẻ khách sáo và có phần e dè. Trong tâm trí lão, đạo sĩ là những người siêu phàm, chỉ lo tu luyện phép thuật, chứ đâu có nhúng tay vào việc tay chân thế này. Hắn vẫn còn nhớ lời dạy của sư phụ: 'Một hạt gạo làm ra, bao giọt mồ hôi đổ xuống.' Những lời đó giờ đây càng trở nên thấu triệt hơn bao giờ hết, không phải chỉ là sự biết ơn, mà là sự hòa mình vào vòng tuần hoàn của cuộc sống.
Tô Mạt Nhi, với đôi mắt to tròn lấp lánh và mái tóc đen dài được tết gọn gàng, nhanh nhẹn chạy tới, cười khúc khích. "Trần bá ơi, người đừng ngại! Lâm ca ca giờ đã thành 'đạo sĩ nông phu' rồi! Hắn nói phải giúp người dân làm việc, mới là tu đạo chân chính đó!" Nàng trêu chọc, giọng nói trong trẻo như tiếng chim hót, phá tan bầu không khí ngại ngùng. Nàng vận trên mình bộ y phục vải thô màu xanh lá cây, tuy đơn giản nhưng lại rất hợp với vẻ hoạt bát, tươi sáng của nàng.
Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn đã vơi bớt nhiều, mỉm cười dịu dàng bước đến, trên tay ôm một bó cành cây khô nhỏ mà nàng vừa nhặt được ven đường. Nàng mặc một bộ y phục màu trắng ngà, tinh tế và thanh thoát. "Đạo của chàng, vốn dĩ là đạo của hồng trần," nàng khẽ nói, ánh mắt nhìn Lâm Nhất đầy sự thấu hiểu và tin tưởng. Nàng biết, sau đêm chiêm nghiệm sâu sắc ấy, Lâm Nhất đã hoàn toàn hòa mình vào con đường mà hắn đã chọn, không còn bất cứ sự dao động nào.
Lâm Nhất không dùng chút linh lực nào, mà hoàn toàn dựa vào sức người, vào sự khéo léo của đôi tay. Hắn tỉ mỉ buộc lại những thanh tre bị gãy bằng những sợi dây mây chắc chắn, dùng chiếc Phù Trần Mộc của mình gõ nhẹ nhàng vào từng mối nối, không phải để thi triển phép thuật, mà để kiểm tra độ vững chắc, như một người thợ mộc lành nghề. Mỗi động tác đều chậm rãi, tập trung, nhưng toát lên vẻ bình yên và kiên định. Uyển Nhi nhẹ nhàng giúp hắn nhặt nhạnh những cành cây khô, dọn dẹp mảnh đất xung quanh hàng rào, đôi tay nàng cũng thoăn thoắt, nhẹ nhàng. Mạt Nhi thì líu lo trò chuyện với Trần Bá, kể những câu chuyện vui, hỏi han về mùa màng, về cuộc sống, khiến lão nông phu từ vẻ ngạc nhiên ban đầu dần chuyển sang nụ cười hiền lành.
"Đạo trưởng... à không, Lâm công tử, người thật là khác biệt," Trần Bá cuối cùng cũng phá vỡ sự im lặng, giọng nói đầy cảm thán. "Ta sống cả đời ở cái thôn này, chưa từng thấy vị đạo sĩ nào lại chịu khó làm việc đồng áng như vậy."
Lâm Nhất khẽ lắc đầu, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn về phía xa xăm, nơi những thửa ruộng lúa xanh mướt trải dài dưới ánh nắng ban mai. "Trần bá à, phàm nhân và tu sĩ, kỳ thực cũng không khác nhau là mấy. Chúng ta đều là một phần của hồng trần này, đều phải đối mặt với những gian nan của cuộc đời. Tu đạo không phải là trốn tránh, mà là đối diện, là học cách sống hòa hợp với vạn vật, học cách trân trọng từng hơi thở, từng khoảnh khắc." Hắn dừng lại một chút, rồi nói tiếp, "Cái hàng rào này, tuy chỉ là vật nhỏ, nhưng nó bảo vệ vườn rau, nuôi sống gia đình Trần bá. Sửa nó cũng như tu tâm vậy, mỗi hành động nhỏ đều có ý nghĩa, đều vun đắp cho sự bình yên."
Trần Bá lắng nghe, tay vẫn lúi húi nhặt mấy viên đá nhỏ dưới chân. Lão nhíu mày suy nghĩ, dường như những lời của Lâm Nhất đã gieo vào lòng lão một hạt mầm khác lạ. Lão luôn nghĩ rằng 'tiên đạo' là những phép tắc thần thông, những điều cao siêu ngoài tầm với, chứ không phải là những việc nhỏ nhặt trong cuộc sống thường ngày. Nhưng nhìn Lâm Nhất, một người có vẻ thanh thoát, thư sinh, lại đang tỉ mẩn sửa hàng rào bằng đôi tay phàm nhân, lão dần dần cảm thấy có điều gì đó đang thay đổi trong tâm trí mình. Dường như, cái sự "khốn khó" mà lão thường than vãn, cũng có thể được nhìn nhận bằng một ánh mắt khác.
Mạt Nhi, thấy Trần Bá trầm tư, lại líu lo nói: "Trần bá, Lâm ca ca nói đúng đó! Hồi nhỏ hắn cũng phải tự tay làm hết mọi việc ở Huyền Nguyên Quan hoang tàn kia, còn phải đi kiếm ăn nữa. Cho nên hắn mới hiểu được nỗi khổ của người dân mình đó!" Nàng nói, đôi mắt to tròn long lanh nhìn về phía Lâm Nhất, vừa có chút trách móc thay cho hắn, vừa có chút ngưỡng mộ.
Uyển Nhi chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, bàn tay nàng khẽ đặt lên vai Lâm Nhất, như một lời động viên thầm lặng. Nàng hiểu sâu sắc những gì Lâm Nhất đang muốn truyền tải. Cái "Vô Tiên Chi Đạo" của hắn không phải là thứ có thể học từ sách vở hay kinh điển, mà phải cảm nhận từ chính cuộc sống, từ những gian nan của hồng trần. Nàng biết, hắn đang bắt đầu gieo những hạt mầm đầu tiên của triết lý đó vào lòng người dân chất phác này.
Mặt trời đã lên cao hơn một chút, nắng vàng trải khắp thôn làng. Hàng rào đã được sửa xong, vững chắc hơn trước. Trần Bá đứng dậy, vỗ vỗ vào tay Lâm Nhất, ánh mắt đầy vẻ biết ơn và tôn kính. "Lâm công tử... ân tình này của người, lão già này xin khắc cốt ghi tâm. Người thật sự là một vị đạo trưởng có tấm lòng."
Lâm Nhất chỉ mỉm cười. "Không có gì đâu Trần bá. Chỉ là làm chút việc nhỏ. Người cứ giữ gìn sức khỏe, mùa màng bội thu là ta vui rồi." Hắn nhìn thấy trong ánh mắt của Trần Bá không chỉ là sự biết ơn, mà còn là một tia sáng của sự suy ngẫm, một sự thay đổi nhỏ bé nhưng quan trọng. Hạt mầm đã được gieo.
***
Buổi trưa, sau khi tạm biệt Trần Bá, ba người men theo con đường làng nhỏ hẹp, rải sỏi, dẫn đến quán nước của Mai Bà. Con đường này, vốn dĩ là nơi những người dân trong thôn thường tụ tập sau buổi làm đồng mệt nhọc để nghỉ ngơi, uống chén trà, trò chuyện phiếm. Dọc đường, những đứa trẻ gầy gò, đầu bù tóc rối, khuôn mặt lem luốc nhưng đôi mắt lanh lợi, nghịch ngợm đang nô đùa. Tiếng cười khúc khích của chúng hòa cùng tiếng ve kêu râm ran, tạo nên một bức tranh bình dị đến lạ.
Quán nước của Mai Bà là một căn chòi nhỏ đơn sơ, dựng bằng tre và nứa, mái lợp lá cọ. Bên trong, một vài chiếc bàn gỗ mộc mạc và những chiếc ghế đẩu thấp được kê rải rác. Mùi nước chè thoang thoảng, mùi khói bếp nhẹ nhàng từ ngôi nhà gần đó, mùi đất ẩm và cỏ cây vẫn vương vấn trong không khí, tạo nên một cảm giác ấm cúng, thân thiện đến lạ thường. Mai Bà, với khuôn mặt hiền lành, phúc hậu và nụ cười móm mém, đang ngồi bên gánh nước chè, tay phe phẩy chiếc quạt nan cũ kỹ. Nàng mặc một chiếc áo nâu sồng giản dị, nhưng toát lên vẻ an nhiên, tự tại.
"Đạo trưởng, hai vị cô nương, mời vào, mời vào!" Mai Bà niềm nở chào đón, đôi mắt nheo lại vì nụ cười. "Mấy hôm nay thấy đạo trưởng ở lại thôn, già này vui lắm. Người xem ra là người có học vấn, lại không ngại tay chân giúp lão Trần. Ít thấy người tu hành nào như vậy." Nàng nói, giọng nói đầy vẻ thán phục.
Lâm Nhất gọi một chén trà xanh đơn giản, khói bốc lên nghi ngút, mang theo hương vị thanh mát của lá chè đồng nội. Hắn ngồi xuống một chiếc ghế đẩu, ánh mắt trầm tư nhưng đầy vẻ thấu hiểu quét qua những người dân đang ngồi quanh đó. Một vài người đang cởi trần, để lộ những tấm lưng rám nắng, mồ hôi nhễ nhại sau buổi làm đồng. Một vài người khác thì đang trò chuyện rôm rả về mùa màng, về giá cả lúa gạo, về những nỗi lo thường nhật. Họ đều ngẩng đầu nhìn Lâm Nhất với ánh mắt hiếu kỳ, pha chút tò mò.
"Mai Bà nói đúng lắm," Lâm Nhất khẽ nói, giọng vẫn trầm ấm, nhưng vang vọng, thu hút sự chú ý của mọi người. "Phép màu lớn nhất, không phải là thay đổi ngoại cảnh, mà là thay đổi nội tâm. Khi tâm bình an, thì sóng gió bên ngoài cũng khó lòng lay chuyển. Khi ta biết trân trọng những gì mình có, dù là một chén trà, một bữa cơm, hay khoảnh khắc được sống, thì đó chính là phúc phận." Hắn nâng chén trà lên, hít hà mùi hương thoang thoảng, rồi nhấp một ngụm nhỏ, đôi mắt khẽ nhắm lại như đang chiêm nghiệm.
Lời nói của Lâm Nhất khiến không gian quán nước bỗng chốc lắng lại. Những người dân đang trò chuyện bỗng im bặt, ánh mắt đổ dồn về phía hắn. Họ đã quen với những lời cầu nguyện về mưa thuận gió hòa, về mùa màng bội thu, về cuộc sống thoát khỏi bệnh tật, đói nghèo. Họ luôn mong cầu một vị 'tiên nhân' có phép màu để ban phước, để thay đổi cuộc đời họ. Nhưng lời của Lâm Nhất lại khác, nó không nói về những phép thuật cao xa, mà nói về điều gì đó bên trong mỗi con người.
"Đạo trưởng nói thì d���, nhưng đời sống khốn khó, làm sao mà 'thuận theo' được ạ?" Một người đàn ông trung niên, với khuôn mặt khắc khổ, cất tiếng hỏi, giọng nói đầy vẻ hoài nghi. "Con cái nheo nhóc, miếng cơm manh áo còn lo chưa xong, làm sao mà 'tâm bình an' được? Đạo trưởng có phép màu nào không, ban cho chúng con đỡ khổ?"
Ngay lúc đó, một tiểu mộc đồng gầy gò, đầu bù tóc rối, khuôn mặt lem luốc nhưng đôi mắt lanh lợi, nghịch ngợm, đang ôm một bó củi nhỏ chạy ngang qua. Hắn là A Cẩu, cậu bé thường hay đi kiếm củi. Nghe thấy câu chuyện, A Cẩu tò mò dừng lại, đôi mắt mở to nhìn Lâm Nhất. "Thật ạ, đạo trưởng? Vậy con có thể thành tiên không? Tiên nhân có phép thuật không ạ?" Cậu bé hỏi, giọng nói trong trẻo và đầy ngây thơ, ánh mắt đầy vẻ mơ mộng, ngưỡng mộ.
Lâm Nhất nhìn cậu bé A Cẩu, rồi nhìn người đàn ông khắc khổ, ánh mắt hắn dịu dàng và đầy từ bi. "Mỗi người đều có con đường tiên đạo của riêng mình, tiểu tử ạ. Con đường đó không nhất thiết phải là phi thăng lên cõi trời, không phải là sở hữu phép thuật thần thông để thay đổi vạn vật. Mà là sống một cuộc đời trọn vẹn, chân thật." Hắn nói, giọng điệu chậm rãi, từng chữ như thấm vào lòng người. "Trần bá, Mai Bà, và tất cả mọi người ở đây, đều đang trên con đường tiên đạo của riêng mình. Chẳng phải việc Trần Bá chăm chỉ cày cấy, Mai Bà pha chén trà mát lành cho mọi người, hay những người mẹ tảo tần nuôi con khôn lớn, đều là những hành động cao đẹp, đều là đang vun đắp cho sự sống, cho tình người sao?"
Mai Bà, với nụ cười móm mém, gật gù. "Đúng vậy, ta cứ nghĩ tiên đạo là cao xa lắm, nào ngờ lại ở ngay trong cuộc sống này. Uống chén nước chè cho mát ruột, lòng người cũng vậy. Khi lòng người thanh tịnh, thì tự nhiên thấy cuộc sống nhẹ nhàng hơn." Nàng nói, đôi mắt hiền từ nhìn Lâm Nhất đầy vẻ thán phục.
Uyển Nhi và Mạt Nhi lặng lẽ lắng nghe, đôi lúc mỉm cười đồng tình. Mạt Nhi khẽ huých tay Uyển Nhi, thì thầm: "Lâm ca ca giảng đạo giờ hay như sư phụ vậy!" Uyển Nhi chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt đầy vẻ tự hào. Nàng biết, Lâm Nhất không phải đang giảng đạo theo kiểu giáo điều, mà hắn đang chia sẻ những chiêm nghiệm từ chính cuộc đời mình, từ những gian nan mà hắn đã trải qua. Đó là lời nói từ trái tim đến trái tim.
Người đàn ông khắc khổ kia vẫn còn chút hoài nghi, nhưng ánh mắt đã dịu lại. Hắn không còn nhìn Lâm Nhất với vẻ dò xét, mà thay vào đó là một sự suy ngẫm sâu sắc. Có lẽ, những lời của Lâm Nhất đã chạm đến một phần nào đó trong tâm hồn hắn, phần hồn đã bị che lấp bởi những lo toan, vất vả của cuộc sống. Tiểu Mộc Đồng A Cẩu thì vẫn đứng đó, đôi mắt mở to, miệng há hốc, dường như đang cố gắng hình dung ra một vị 'tiên nhân' khác biệt, không cưỡi mây đạp gió, không hô mưa gọi gió, mà lại sống hòa mình vào cuộc đời, vào những điều bình dị nhất.
Lâm Nhất nhẹ nhàng pha thêm một chén trà nữa cho Mai Bà, rồi đưa cho người đàn ông trung niên kia. "Uống chén trà này đi huynh đài. Lòng người như mặt nước, đôi khi cần tĩnh lặng mới thấy được đáy." Hắn nói, ánh mắt chân thành. Người đàn ông ngập ngừng đón lấy chén trà, khẽ cúi đầu. Những lời giảng của Lâm Nhất không phải là những lời nói suông, mà là những hạt mầm đang được gieo vào lòng người, từ từ nảy nở, thay đổi nhận thức, thay đổi cả cách nhìn về cuộc sống. Hắn biết, để thay đổi một tâm hồn đã chai sạn vì khổ đau, cần rất nhiều sự kiên nhẫn và lòng từ bi. Nhưng hắn tin tưởng, vào khả năng thay đổi của mỗi con người.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời Thanh Khê Thôn. Ánh nắng chiều dịu mát, vàng óng như mật, trải dài trên những cánh đồng lúa đang thì con gái. Gió nhẹ xào xạc qua tán lá tre, mang theo mùi hương của cỏ cây và đất đai. Tiếng suối Thanh Khê vẫn róc rách không ngừng, như một bản nhạc nền dịu dàng cho bức tranh chiều tà.
Lâm Nhất cùng Uyển Nhi và Mạt Nhi tìm một tảng đá phẳng bên bờ suối, ngồi xuống, ngắm nhìn cảnh vật. Không gian nơi đây yên bình đến lạ. Tiếng chim muông ríu rít tìm về tổ, tiếng côn trùng đêm bắt đầu cất tiếng. Cả ba đều trầm lặng, cảm nhận sự giao hòa của đất trời.
Dần dần, một vài bóng dáng quen thuộc xuất hiện ven bờ suối. Lão Trần Bá, sau một ngày làm việc, không vội vã về nhà như mọi khi, mà chậm rãi bước ra bờ suối, ngồi xuống một gốc cây cổ thụ, đôi mắt ngắm nhìn dòng nước chảy. Mai Bà, sau khi dọn dẹp quán nước, cũng mang theo một chiếc ghế nhỏ ra ngồi cạnh Trần Bá, lặng lẽ pha cho mình một chén trà, đôi mắt hiền từ nhìn về phía hoàng hôn. Một vài người dân khác, những người đã lắng nghe Lâm Nhất buổi trưa, cũng xuất hiện. Họ không còn vẻ hối hả, lo toan thường ngày, mà thay vào đó là một sự bình yên lạ thường, một sự chậm rãi trong từng cử chỉ. Có người thì nhặt nhạnh củi khô, có người thì ngồi yên lặng, nhưng tất cả đều có một điểm chung: ánh mắt của họ đã khác, có phần suy tư và bình yên hơn, như những hạt mầm hy vọng vừa được gieo cấy.
"Đạo trưởng nói đúng," Trần Bá cất tiếng, giọng nói không còn vẻ hoài nghi mà đầy sự chiêm nghiệm. "Từ sáng đến giờ, ta thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn nhiều. Không phải vì không còn lo toan, mà là vì ta biết cách đón nhận nó." Lão khẽ cười, nụ cười hiền hậu, lần đầu tiên sau bao năm tháng Lâm Nhất thấy lão cười một cách chân thành đến vậy.
Mai Bà tiếp lời, giọng nói ấm áp: "Đúng vậy, ta cứ nghĩ tiên đạo là cao xa lắm, phải tu luyện khổ hạnh, phải phi thăng lên trời. Nào ngờ lại ở ngay trong cuộc sống này, ở ngay trong những điều bình dị nhất. Uống chén nước chè cho mát ruột, lòng người cũng vậy."
Lâm Nhất khẽ mỉm cười, đôi mắt hắn ánh lên vẻ mãn nguyện. Hắn nhìn về phía xa xăm, nơi mặt trời đang dần lặn xuống sau rặng núi, để lại những vệt màu rực rỡ trên nền trời. "Đó chính là 'Vô Tiên Chi Đạo'," hắn khẽ nói, giọng trầm ấm, nhưng đầy sức nặng. "Không cầu thoát ly, chỉ cầu hòa hợp. Không cầu vĩnh hằng, chỉ cầu trân trọng hiện tại. Mỗi khoảnh khắc sống trọn vẹn, mỗi hành động nhân ái, mỗi suy nghĩ thiện lành, đều là một bước trên con đường tiên đạo." Hắn nhắm mắt lại, hít thở sâu không khí trong lành, cảm nhận sự hòa hợp tuyệt đối với vạn vật.
Mộ Dung Uyển Nhi, tựa đầu vào vai Lâm Nhất, khẽ nói, giọng nàng dịu dàng như làn gió thoảng: "Mỗi người đều có thể là tiên nhân, chỉ cần tâm mình hướng thiện, sống trọn vẹn."
Tô Mạt Nhi, cũng tựa đầu vào vai kia của hắn, thêm vào, giọng nàng trong trẻo và đầy sức sống: "Và biết yêu thương! Yêu thương những người xung quanh, yêu thương vạn vật, yêu thương chính cuộc đời mình!"
Cả ba ngồi đó, trong khung cảnh hoàng hôn đẹp như tranh vẽ, cùng nhau ngắm nhìn những tia nắng cuối cùng của ngày tàn. Dân làng, vốn hối hả, giờ đây cũng chậm rãi lại, một vài người mỉm cười, một vài người nhìn xa xăm, nhưng đều có vẻ bình yên hơn. Họ không hoàn toàn hiểu hết những triết lý cao siêu mà Lâm Nhất nói, nhưng họ cảm nhận được sự chân thành, sự ấm áp từ những lời giảng của hắn. Và quan trọng hơn, họ cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn, bớt đi phần nào gánh nặng của cuộc sống. Những hạt mầm của "Vô Tiên Chi Đạo" đã được gieo vào lòng đất màu mỡ của hồng trần, bắt đầu nảy nở, tuy còn non yếu nhưng đầy sức sống.
Những lời nói và hành động của Lâm Nhất trong ngày hôm nay, giống như những giọt mưa đầu mùa, thấm đẫm vào lòng đất khô cằn. Chúng sẽ bắt đầu lan tỏa, không chỉ trong Thanh Khê Thôn mà còn ra những vùng lân cận, tạo nên một làn sóng nhỏ về tư duy sống mới, về một 'tiên đạo' gắn liền với hồng trần. Việc người dân bắt đầu chấp nhận và chiêm nghiệm về 'Vô Tiên Chi Đạo' của Lâm Nhất cho thấy tiềm năng của triết lý này trong việc chữa lành những vết thương tâm hồn sau 'Thiên Hạ Đại Loạn' và chuẩn bị cho một tương lai tốt đẹp hơn. Và sự đồng hành vững chắc của Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, không chỉ là tình yêu, mà còn là sự gắn kết, là một phần không thể thiếu trong con đường 'tiên đạo' của Lâm Nhất, là nền tảng cho sự viên mãn của hắn, một viên mãn ngay trong chính hồng trần này.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.