Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô tiên chi đạo - Chương 437: Vùng Đất Vỡ Tan: Bước Chân Đầu Tiên Vào Tâm Bão

Màn đêm buông xuống, nhuộm sắc đen thẫm lên những tán cây cổ thụ đã cằn cỗi vì năm tháng, và những ánh lửa trại vừa được nhóm lên tại Tiểu An Trấn, ấm áp và sáng hơn bao giờ hết, tựa như những đốm lửa nhỏ nhoi giữa đại dương vô tận của bóng tối và sự tuyệt vọng. Tiếng người dân trao đổi nhỏ nhẹ, tiếng cuốc xẻng lách cách đã lùi vào dĩ vãng, nhường chỗ cho những tiếng cười khúc khích trong trẻo của trẻ con, vang lên rõ ràng trong đêm tối, như những nốt nhạc của niềm hy vọng đang chầm chậm cất cánh. Mùi đất mới trộn lẫn với mùi khói bếp ấm áp, cùng hương thơm giản dị của món ăn nghèo nàn nhưng đầy ắp tình người, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí ấm cúng lạ thường, nơi sự gắn kết và niềm tin đang dần hồi sinh. Lâm Nhất biết, đây chỉ là bước khởi đầu, một bước chân nhỏ bé, chập chững trên con đường dài vô tận của "Hồng Trần Luyện Tâm", nhưng trong thâm tâm hắn, một niềm tin mãnh liệt đã nảy nở, rằng những hành động nhỏ bé, thiết thực của nhóm hắn tại Tiểu An Trấn này sẽ là nền tảng vững chắc cho sự lan tỏa của "Vô Tiên Chi Đạo" khắp chốn hồng trần. Sự hồi sinh chậm rãi của ngôi làng xơ xác này báo hiệu rằng "Chân Đạo" không cần đến những phép thuật cao siêu hay quyền năng vĩ đại, mà chỉ cần sự kiên trì, lòng người thiện lương và một trái tim biết cảm thông. Hắn ngước nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như đang chứng giám cho hành trình của họ, một hành trình tìm kiếm chân lý không có điểm dừng, mà chỉ có những chương mới mở ra, trên con đường vô tận của nhân sinh, nơi tiên đạo không còn là đặc quyền của số ít, mà là chân lý nằm ngay trong tâm mỗi người, chờ đợi được thức tỉnh và vun đắp.

Ánh bình minh nhuộm vàng đỉnh núi, xua tan màn sương giá buốt của đêm trường, nhưng không thể xua đi cái không khí nặng nề, u uẩn đang bao trùm lên vùng đất mà đoàn người Lâm Nhất đang tiến bước. Rời xa Tiểu An Trấn, nơi hạt giống hy vọng vừa được gieo mầm, họ lại tiếp tục hành trình, tiến sâu hơn vào những vùng đất đã chịu ảnh hưởng nặng nề nhất của "Thiên Hạ Đại Loạn Nhỏ". Cảnh vật xung quanh dần chuyển mình, từ những dấu vết chiến tranh còn sót lại thành sự hoang tàn toàn diện, phơi bày trần trụi trước mắt họ một bức tranh thê lương, bi tráng đến tột cùng.

Gió lạnh rít qua những cánh đồng đã cháy khô, cuốn theo mùi tro tàn và đất ẩm mục, tạo thành một khúc ca ai oán, không ngừng vẳng vọng trong không gian mênh mông. Những hàng cây trơ trụi, gân guốc vươn mình lên nền trời xám xịt, tựa như những bộ xương khô khốc của một thế giới đã chết, không còn chút nhựa sống. Từng bước chân của cả đoàn như bị níu giữ bởi một lực vô hình, nặng trĩu hơn bao giờ hết, bởi lẽ mỗi bước đi đều đưa họ đến gần hơn với sự thật tàn khốc của chiến tranh, với cái giá phải trả của những cuộc tranh giành quyền lực mà kẻ yếu thế phải gánh chịu. Lâm Nhất, với vóc dáng gầy gò nhưng ẩn chứa một nội lực kiên định, thường dừng lại, ánh mắt đen láy sâu thẳm quét qua từng tấc đất, từng bụi cây, từng dấu vết của sự sống đã bị hủy diệt. Hắn không nói, chỉ trầm tư nhìn ngắm, đôi môi mím chặt, như đang cố gắng thấu hiểu tất cả nỗi đau vô hình đang thấm đẫm trong từng ngọn gió, từng hạt bụi. Sự tĩnh lặng đến đáng sợ của cảnh vật như một tấm gương phản chiếu sự trống rỗng, vô vọng trong tâm hồn của những kẻ còn sống sót.

Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, hai nàng tiên tử hạ phàm, giờ đây không còn giữ được vẻ thanh thoát, hồn nhiên như trước. Đôi mắt trong veo của Uyển Nhi đượm buồn, xót xa khi chứng kiến những cảnh tượng đau lòng, nàng khẽ nắm chặt bàn tay của Mạt Nhi, như tìm kiếm một chút hơi ấm, một chút sức mạnh từ người đồng hành. Tô Mạt Nhi, vốn hoạt bát, líu lo, giờ đây cũng im lặng đến lạ, chỉ có những tiếng thở dài khe khẽ thoát ra từ lồng ngực nàng. Nàng nép sát vào Lâm Nhất, đôi mắt to tròn long lanh ẩn chứa nỗi sợ hãi và sự hoang mang, nhưng cũng không kém phần kiên cường. Nàng biết, con đường phía trước còn muôn vàn gian nan, thử thách, nhưng nàng tin vào Lâm Nhất, tin vào "Vô Tiên Chi Đạo" mà hắn đang theo đuổi.

Vương Đại Phúc, với thân hình phốp pháp và khuôn mặt phúc hậu, giờ đây cũng không còn vẻ ung dung, tự tại. Hắn đi phía sau, đôi mắt tinh anh của một thương nhân đã từng trải qua biết bao thăng trầm của cuộc đời, giờ đây cũng ánh lên sự trầm trọng. Hắn nhìn những cảnh tượng hoang tàn, lắc đầu khe khẽ, giọng nói trầm ấm thường ngày nay pha chút u uẩn: "Càng vào sâu, cảnh tượng càng thêm thê lương. E rằng những nơi này đã bị hủy diệt hoàn toàn, không còn một ai sống sót." Lời nói của hắn như một nhát dao cứa vào trái tim của mọi người, gợi lên một viễn cảnh nghiệt ngã hơn những gì họ từng hình dung.

Tô Mạt Nhi nghe vậy, đôi mắt nàng rưng rưng, giọng nói trong trẻo thường ngày giờ nghẹn ngào, pha chút nức nở: "Tim con đau nhói khi nhìn thấy những cảnh này, ca ca. Liệu chúng ta có thể thực sự giúp được gì không, hay chỉ là những hạt cát nhỏ bé giữa sa mạc mênh mông?" Nàng ngước nhìn Lâm Nhất, tìm kiếm ở hắn một câu trả lời, một sự trấn an.

Lâm Nhất khẽ siết chặt tay Tô Mạt Nhi, ánh mắt hắn vẫn nhìn về phía xa xăm, nơi những đụn khói đen còn vương vất. Hắn chậm rãi nói, giọng nói ôn hòa, chân thành nhưng ẩn chứa một sức mạnh kiên định đến lạ: "Chúng ta không thể thay đổi quá khứ, không thể xóa bỏ những vết sẹo mà chiến tranh đã để lại. Nhưng chúng ta có thể gieo mầm cho tương lai, gieo những hạt giống hy vọng nhỏ bé nhất. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Dù chỉ còn một tia hy vọng, chúng ta cũng không thể bỏ cuộc. Hồng trần gian nan, nhưng tiên đạo tại tâm. Chân lý không nằm ở việc trốn tránh hiện thực, mà ở chỗ dũng cảm đối mặt và chữa lành những vết thương của nó, dù chỉ là một vết thương nhỏ nhoi." Lời nói của hắn không phải là sự hứa hẹn viển vông, mà là một lời khẳng định đầy trách nhiệm, một lời hiệu triệu cho chính bản thân hắn và những người đồng hành.

Đoàn người tiếp tục bước đi, giữa không gian bao la của sự hủy diệt. Mỗi bước chân là một sự chiêm nghiệm, một sự tôi luyện cho "Vô Tiên Chi Đạo" mà Lâm Nhất đang theo đuổi. Hắn biết, con đường này không hề có phép thuật diệu kỳ, không có những thần thông quảng đại, mà chỉ có những gian nan, thử thách của hồng trần, và chính từ những thử thách ấy, chân lý mới dần được hé lộ. Ánh mặt trời dần khuất bóng, để lại một màu xám xịt bao trùm lên vạn vật, như một lời nhắc nhở về sự vô thường của cuộc đời, về cái giá của sự tàn phá.

Cuối chiều, khi ánh mặt trời chỉ còn là một vệt cam mỏng manh ở chân trời, gió heo may lùa qua những tàn tích, mang theo hơi lạnh se sắt, đoàn người Lâm Nhất cuối cùng cũng đặt chân đến một ngôi làng. Nơi đây không còn là những ngôi làng "xơ xác" mà họ đã gặp trước đó, nơi vẫn còn những dấu vết của sự sống, của những mái nhà mục nát còn đứng vững. Ngôi làng này đã hoàn toàn bị xóa sổ, không còn một dấu hiệu nào của sự sống, chỉ còn là một đống đổ nát im lìm, một chứng tích bi thương của cuộc chiến tranh tàn khốc.

Những bức tường nhà đổ nát, gạch đá vương vãi khắp nơi, như những mảnh vỡ của một quá khứ bi thương. Vật dụng sinh hoạt cá nhân nằm rải rác trên nền đất, hoen gỉ, mục ruỗng theo thời gian – một cái chén sứt mẻ, một chiếc cối xay đã vỡ tan, một mảnh vải thêu đã bạc màu, tất cả đều kể lại câu chuyện về một cuộc sống bình yên đã từng tồn tại, và giờ đây đã vĩnh viễn biến mất. Không một tiếng gà gáy, không một tiếng chó sủa, không một bóng người, không một âm thanh nào của sự sống có thể tìm thấy ở nơi đây. Sự im lặng đến đáng sợ nuốt chửng mọi âm thanh khác, chỉ còn lại tiếng gió rít qua những khe hở của bức tường đổ nát, qua những thân cây trơ trụi, nghe như tiếng than khóc của linh hồn vất vưởng, của những oan hồn chưa siêu thoát. Bầu không khí quánh đặc một nỗi bi ai, một sự tuyệt vọng vô hình, khiến lòng người không khỏi chùng xuống.

Nhóm người Lâm Nhất cẩn thận bước đi giữa những đống đổ nát, từng bước chân nhẹ nhàng như sợ làm kinh động đến sự yên nghỉ của những linh hồn nơi đây. Ánh mắt họ dò xét từng góc khuất, từng khe hở, hy vọng tìm thấy một dấu hiệu, dù là nhỏ nhất, của sự sống. Tô Mạt Nhi rụt rè nép sát vào Lâm Nhất, đôi mắt to tròn ngấn nước, nàng khẽ thì thầm, giọng nói run rẩy: "Thật đáng sợ quá, ca ca... Họ đã trải qua những gì mà phải chịu đựng cảnh tượng này?" Nỗi sợ hãi hiện rõ trên khuôn mặt nàng, không chỉ là sợ hãi trước sự chết chóc, mà còn là nỗi kinh hoàng trước sự tàn khốc của chiến tranh, trước sức mạnh hủy diệt của con người.

Mộ Dung Uyển Nhi nhìn quanh, đôi mắt trong veo của nàng giờ đây phủ một tầng sương mờ. Nàng khẽ lắc đầu, giọng nói nghẹn ngào, run rẩy: "Trời ơi... không còn gì cả. Tất cả đã mất rồi. Đây không phải là một ngôi làng, đây là một nghĩa địa..." Nàng cảm thấy một nỗi đau xót vô bờ, một sự bất lực khi chứng kiến cảnh tượng bi thương này. Y thuật của nàng có thể chữa lành vết thương thể xác, nhưng làm sao có thể chữa lành những vết thương lòng, những mất mát không gì bù đắp nổi này?

Vương Đại Phúc, người đàn ông từng trải, cũng không khỏi chạnh lòng. Hắn đứng đó, thân hình phốp pháp như một bức tượng, đôi mắt nhìn chằm chằm vào những đống đổ nát, lắc đầu liên tục. Khuôn mặt phúc hậu của hắn giờ đây tràn đầy vẻ trầm trọng, u uẩn. Hắn không nói gì, nhưng sự im lặng của hắn còn nặng nề hơn bất cứ lời nói nào, bởi lẽ hắn đã nhìn thấy quá nhiều điều trong cuộc đời, và hắn hiểu rằng, có những nỗi đau, có những mất mát, không thể nào bù đắp được.

Lâm Nhất, đứng giữa khung cảnh hoang tàn ấy, cảm thấy một gánh nặng vô hình đè nặng lên vai. Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho trái tim mình không bị cuốn theo dòng cảm xúc bi thương đang dâng trào. Hắn biết, lúc này, hơn bao giờ hết, hắn cần phải kiên định, cần phải là chỗ dựa cho những người đồng hành. Hắn khẽ vuốt mái tóc mềm mại của Tô Mạt Nhi, nhìn nàng bằng ánh mắt thấu hiểu, rồi lại nhìn về phía những đổ nát, giọng nói hắn vang lên nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng, như một lời thề: "Đây là cái giá của chiến tranh... và là lý do chúng ta phải ở đây. Mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Chúng ta không thể trốn tránh, chúng ta phải đối mặt. Chỉ khi đối mặt với sự hủy diệt tột cùng này, chúng ta mới có thể tìm thấy ý nghĩa thực sự của sự sống, của việc gieo lại những hạt mầm hy vọng." Lời nói của hắn không chỉ là lời an ủi, mà còn là lời nhắc nhở về con đường mà hắn đã chọn, về "Vô Tiên Chi Đạo" của riêng hắn, một con đường không phải để thoát ly hồng trần, mà để chữa lành nó.

Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu tím sẫm lên khung cảnh đổ nát, không khí trở nên se lạnh hơn, mang theo hơi ẩm của sương đêm đang dần lan tỏa. Giữa một đống đổ nát của một căn nhà, nơi từng là một tổ ấm, nhóm Lâm Nhất bất ngờ phát hiện một bóng người. Đó là một hình hài gầy gò, quần áo rách rưới, bẩn thỉu, gần như hòa lẫn vào màu xám xịt của đất đá và tro tàn. Lão nhân nằm co ro giữa đống hoang tàn, đôi mắt trống rỗng nhìn về phía hư vô, không một chút ánh sáng, không một chút biểu cảm, tựa như một pho tượng vô tri vô giác. Hơi thở của lão yếu ớt, chỉ còn là những tiếng khò khè nhỏ nhoi, khó nhọc. Ông là người sống sót duy nhất mà họ tìm thấy trong ngôi làng chết chóc này, một biểu tượng sống của sự kiên cường đến tận cùng, và cũng là một chứng nhân bi thương của nỗi đau không thể xóa nhòa.

Lâm Nhất, người luôn giữ được sự bình tĩnh và thấu đáo, là người đầu tiên nhận ra. Hắn khẽ giơ tay ra hiệu cho những người còn lại dừng lại, ánh mắt hắn ánh lên một tia xót xa sâu sắc. Hắn chậm rãi bước đến gần, quỳ xuống bên cạnh lão nhân, giọng nói hắn nhẹ nhàng, trầm ấm, nhưng đầy sự thương cảm, như sợ làm kinh động đến linh hồn yếu ớt đang lay lắt kia: "Lão nhân gia, người còn sống sao?" Hắn không hỏi tên, không hỏi quê quán, chỉ đơn giản là một câu hỏi đầy lòng trắc ẩn, một sự nhận diện về sự tồn tại của một con người giữa biển khổ.

Mộ Dung Uyển Nhi, với bản năng của một y sĩ, lập tức hiểu ý. Nàng nhanh chóng tiến đến, quỳ xuống bên cạnh Lâm Nhất, đôi tay nàng thoăn thoắt kiểm tra mạch đập, hơi thở của lão nhân. Nàng không khỏi kinh ngạc trước sự kiên cường của lão, khi mà lão đã sống sót giữa cảnh hoang tàn này bao lâu. "Mau! Hãy xem xét thương thế của ông ấy!" nàng nói một cách khẩn trương, giọng nói ẩn chứa sự lo lắng. Nàng lấy ra từ túi gấm của mình những viên thuốc bổ, những loại thảo dược quý giá, và một ấm nước nhỏ.

Tô Mạt Nhi, sau khoảnh khắc bàng hoàng, cũng nhanh chóng hành động. Nàng vội vàng lấy ra một ít lương khô còn sót lại từ bọc hành lý của mình, và một bầu nước sạch. Nàng khẽ chạm vào tay lão nhân, cảm nhận được sự lạnh lẽo và gầy guộc đến đáng sợ. Nước mắt nàng lại trực trào, nhưng nàng cố gắng kìm nén, tập trung vào việc chăm sóc cho lão.

Lâm Nhất vẫn ngồi đó, nắm lấy bàn tay gầy guộc, xương xẩu của lão nhân, cảm nhận được sự run rẩy và lạnh lẽo từ cơ thể lão. Hắn dùng hơi ấm từ lòng bàn tay mình để truyền sang cho lão, như muốn truyền đi một chút sự sống, một chút hy vọng. Ánh mắt hắn tràn đầy sự đồng cảm và lắng nghe. Dưới sự chăm sóc tận tình của Mộ Dung Uyển Nhi, lão nhân dần dần tỉnh táo hơn một chút. Đôi mắt lão vẫn trống rỗng, nhưng giờ đây có vẻ như đã nhận ra sự hiện diện của những con người xa lạ. Môi lão mấp máy, thều thào những lời đứt quãng, rời rạc, như những mảnh vỡ của một giấc mơ kinh hoàng: "Hết rồi... mất hết rồi... con trai ta... con dâu ta... cháu nội ta... tất cả... tất cả đều mất hết rồi..."

Lời nói của lão nhân như những nhát dao cứa vào trái tim của mọi người. Lâm Nhất vẫn giữ im lặng, không ngắt lời lão, hắn biết rằng lúc này, điều lão cần nhất không phải là lời an ủi sáo rỗng, mà là một người lắng nghe, một người chia sẻ gánh nặng của nỗi đau. Lão kể về ngày chiến tranh ập đến, về tiếng trống trận vang trời, tiếng la hét thất thanh, tiếng đổ nát của nhà cửa. Lão kể về việc gia đình lão đã cố gắng chạy trốn, về việc lão đã lạc mất những người thân yêu của mình trong biển lửa và khói bụi. Ánh mắt lão không còn nước mắt, nhưng sự trống rỗng ấy còn đáng sợ hơn ngàn vạn giọt lệ. Đó là ánh mắt của một người đã chứng kiến quá nhiều, đã mất mát quá nhiều, đến mức không còn gì để mất nữa.

Lâm Nhất cảm thấy một nỗi đau thắt lại trong lồng ngực. Hắn biết, đây chính là "thử thách đầu tiên" mà "Vô Tiên Chi Đạo" của hắn phải đối mặt. Không phải là những yêu ma quỷ quái, không phải là những pháp thuật kỳ ảo, mà là nỗi đau trần trụi, là sự mất mát không gì bù đắp nổi của con người. Hắn siết chặt bàn tay lão nhân, ánh mắt hắn không còn vẻ trầm tư, mà thay vào đó là sự kiên định, một quyết tâm mãnh liệt hơn bao giờ hết. Chân Đạo không phải là trốn tránh, mà là ở đây, chữa lành những vết thương của hồng trần, bắt đầu từ một lão nhân cô độc, mất mát tất cả.

Đêm đó, nhóm Lâm Nhất dựng trại tạm bợ cách ngôi làng hoang tàn không xa, tránh xa những tàn tích để không làm kinh động đến sự yên nghỉ của những linh hồn nơi đây. Một ngọn lửa trại được nhóm lên, bập bùng chiếu sáng những khuôn mặt trầm tư, những ánh mắt nặng trĩu. Lão nhân sau khi được Mộ Dung Uyển Nhi chăm sóc, cho uống thuốc và ăn chút lương khô, đã chìm vào giấc ngủ sâu, một giấc ngủ an lành hiếm hoi sau bao ngày tháng vật vờ giữa sự sống và cái chết. Tiếng thở đều đặn của lão là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch của đêm khuya.

Đây là thời điểm để cả đoàn nhìn nhận lại tất cả những gì đã chứng kiến trong ngày, và chuẩn bị cho những bước đi tiếp theo. Một cuộc họp nhỏ diễn ra quanh bếp lửa, không có lời hoa mỹ, không có những bài diễn văn hùng tráng, chỉ có những lời nói chân thành về trách nhiệm và con đường phía trước.

Vương Đại Phúc, sau khi ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ nhỏ của mình về tình hình hiện tại, về số lượng người sống sót (chỉ một lão nhân), về mức độ tàn phá của ngôi làng, hắn trầm giọng nói, ánh mắt nhìn thẳng vào ngọn lửa đang bập bùng: "Đây sẽ là một hành trình dài và gian nan hơn những gì chúng ta từng nghĩ. Sự hủy diệt này không chỉ nằm ở vật chất, mà còn ăn sâu vào tận tâm hồn con người. Chúng ta phải chuẩn bị kỹ càng, cả về vật chất lẫn tinh thần, để đối mặt với những thử thách còn lớn hơn nữa." Hắn hiểu rằng, việc tái thiết một ngôi làng, một cộng đồng, đòi hỏi nhiều hơn là lương thực và thuốc men, nó đòi hỏi sự kiên nhẫn, sự thấu hiểu và một trái tim kiên cường.

Mộ Dung Uyển Nhi, ngồi đối diện với hắn, giọng nói nàng nhẹ nhàng nhưng đầy kiên quyết: "Dù khó khăn đến mấy, con cũng sẽ không lùi bước. Còn một người sống sót, là còn một hy vọng. Y thuật của con, dù không thể cứu vãn tất cả, nhưng sẽ làm mọi điều có thể để xoa dịu nỗi đau, để chữa lành vết thương." Đôi mắt trong veo của nàng ánh lên sự quyết tâm, sự đồng cảm sâu sắc với số phận của lão nhân và những nạn nhân chiến tranh khác. Nàng bắt đầu sắp xếp lại các loại thảo dược, chuẩn bị thêm thuốc men cho ngày mai, bởi nàng biết, hành trình này mới chỉ là khởi đầu.

Tô Mạt Nhi, nép sát vào Lâm Nhất, ngước nhìn hắn bằng ánh mắt đầy mong chờ, giọng nói nàng khẽ khàng, như một lời hỏi thăm, một lời động viên: "Ca ca, chúng ta sẽ làm được phải không? Chúng ta sẽ giúp họ tái thiết lại tất cả, phải không?" Nàng tìm kiếm ở hắn một sự khẳng định, một niềm tin vững chắc. Nàng biết, con đường này không hề dễ dàng, nhưng nàng tin vào sức mạnh của tình người, tin vào sự hướng dẫn của Lâm Nhất.

Lâm Nhất nhìn ngọn lửa trại đang bập bùng, ánh mắt hắn kiên định như những tảng đá cổ kính, chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc về lẽ nhân sinh, về sự vô thường của hồng trần. Hắn khẽ đặt tay lên vai Tô Mạt Nhi, mỉm cười trấn an nàng, rồi quay sang nhìn Mộ Dung Uyển Nhi và Vương Đại Phúc. Giọng nói hắn vang lên trầm ấm, nhưng đầy sức mạnh, như một lời hiệu triệu, một lời thề nguyện: "Chúng ta sẽ làm. Bởi vì 'Chân Đạo' không phải là trốn tránh, không phải là tìm kiếm quyền năng vĩ đại để thống trị hay thay đổi thế giới bằng phép thuật. Mà 'Chân Đạo' là ở đây, ngay trong những khoảnh khắc này, chữa lành những vết thương của hồng trần, gieo lại những hạt mầm hy vọng trên mảnh đất cằn cỗi của sự tuyệt vọng. Tiên đạo không ở đâu xa, nó ở ngay trong chính lòng người, trong mỗi hành động thiện lương, trong mỗi nỗ lực vì cuộc sống. Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu."

Lời nói của Lâm Nhất không chỉ là lời khẳng định cho tương lai, mà còn là sự đúc kết cho toàn bộ triết lý "Vô Tiên Chi Đạo" của hắn. Việc chứng kiến sự tàn phá tột cùng và nỗi đau của lão nhân cô độc chính là nền tảng vững chắc cho sự kiên định của hắn, định hình cách hắn tiếp cận việc chữa lành hồng trần. Sự gắn kết và ủng hộ lẫn nhau của cả nhóm trong thời khắc khó khăn này cho thấy họ sẽ là trụ cột quan trọng của nhau trong suốt hành trình dài phía trước. Đêm tối buông xuống, sương xuống dày đặc, nhưng ngọn lửa trại vẫn bập bùng, soi rõ bóng hình kiên cường của những con người đang ôm ấp một niềm tin mãnh liệt, rằng từ tro tàn của chiến tranh, một tương lai mới sẽ được gieo mầm. Họ đã sẵn sàng, không phải để chiến đấu, mà để chữa lành.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free