Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô tiên chi đạo - Chương 381: Hậu Chiến: Chân Tướng Lộ Diện và Lòng Tin Khởi Sinh

Ánh bình minh từ từ trỗi dậy trên Linh Thạch Khoáng Mạch, xua đi những lớp sương đêm còn vương vấn trên vách đá khô cằn, và cùng với nó là bóng tối của một đêm dài đầy hỗn loạn. Không khí, vốn đã nặng nề bởi bụi đất và mùi khai thác linh thạch, giờ đây pha lẫn mùi thảo dược dịu nhẹ và hơi thở của sự bình yên mới chớm. Cả một vùng khoáng mạch, với những đường hầm chằng chịt ăn sâu vào lòng núi, những khu vực khai thác đầy vết xước và những ụ linh thạch thô vương vãi, giờ đã được liên minh của Lâm Nhất kiểm soát hoàn toàn. Tiếng búa đập đá, tiếng xe đẩy linh thạch lạch cạch của những ngày tháng bị bóc lột đã lùi vào dĩ vãng, thay vào đó là tiếng người thì thầm, tiếng chân bước nhẹ, và đôi khi là tiếng nức nở vỡ òa của những tâm hồn vừa thoát khỏi gông xiềng.

Mộ Dung Uyển Nhi, với dung mạo thanh tú và đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn, đang tất bật giữa hàng trăm phàm nhân và tu sĩ cấp thấp đang nằm la liệt trên đất. Y phục nàng đơn giản nhưng tinh tế, đôi tay thoăn thoắt châm kim, thoa thuốc. Khuôn mặt nàng lấm lem bụi đất và mồ hôi, nhưng ánh mắt vẫn tràn đầy sự kiên nhẫn và đồng cảm. Nàng quỳ xuống bên một bà lão gầy gò, đôi mắt đã mờ đục vì làm việc trong bóng tối, run rẩy nắm lấy tay bà. "Bà lão, đừng sợ, mọi chuyện đã qua rồi. Sẽ ổn thôi," nàng dịu dàng trấn an, giọng nói êm ái như dòng suối mát lành, xoa dịu những vết thương không chỉ trên thân xác mà còn trong tâm hồn. Bà lão ngước nhìn nàng, đôi môi khô nứt khẽ mấp máy, nước mắt lăn dài trên gò má hằn sâu. Mộ Dung Uyển Nhi, với tấm lòng nhân ái vô bờ, hiểu rằng bệnh tật thân xác dễ chữa, nhưng bệnh tật lòng người mới thật khó nguôi ngoai. Nàng biết, để chữa lành những tâm hồn này, cần nhiều hơn là thuốc thang, cần cả sự quan tâm, thấu hiểu và lòng trắc ẩn.

Không xa đó, Quỷ Thủ Y Vương, Vương Lão, với dáng người nhỏ thó và khuôn mặt nhăn nheo, đang cộc cằn phân phát những chén thuốc đen sì. Tay hắn vẫn cầm bình rượu quen thuộc, nhưng ánh mắt tinh quái lại ánh lên vẻ ấm áp lạ thường. Hắn đưa một chén thuốc cho một gã tu sĩ cấp thấp, thân thể run rẩy vì kiệt sức. "Yếu ớt quá! Uống hết chén thuốc này vào. Còn sống là còn hy vọng!" Hắn quát, nhưng động tác lại vô cùng cẩn trọng, đỡ gã tu sĩ ngồi dậy, tự tay đưa chén thuốc đến môi. Gã tu sĩ nhìn hắn, đôi mắt ngấn nước, vội vàng dập đầu tạ ơn. "Đừng có dập đầu lạy lục linh tinh! Mau đứng dậy mà sống cho ra hồn người! Đạo ở ngay trong lòng các ngươi đó!" Vương Lão gắt gỏng, nhưng rồi lại khẽ thở dài, đưa tay vuốt nhẹ đầu gã. Hắn hiểu, bệnh từ tâm sinh, thuốc từ tâm trị, và hy vọng chính là liều thuốc quý giá nhất. Mùi thảo dược nồng nặc hòa quyện với mùi đất đá, tạo nên một không khí vừa u buồn vừa tràn đầy sức sống.

Lý Nguyên, với dáng vẻ hối lỗi và gương mặt thất vọng, lặng lẽ giúp đỡ Mộ Dung Uyển Nhi và Vương Lão. Hắn bưng nước, đỡ người bị thương, lắng nghe từng lời than thở, từng câu chuyện bi thương. Mỗi lời kể là một nhát dao cứa vào lòng hắn, nhắc nhở hắn về những lỗi lầm trong quá khứ, về sự mù quáng của bản thân khi từng là một phần của hệ thống bóc lột này. "Tôi xin lỗi... tôi đã không nhận ra sớm hơn..." hắn thì thầm, giọng run rẩy, khi đỡ một đứa trẻ bị suy dinh dưỡng. Nỗi nhục nhã, sự tự ti vẫn còn đó, nhưng khao khát chuộc lỗi và tìm lại giá trị bản thân đã trở thành động lực mạnh mẽ, thôi thúc hắn hành động, để ánh sáng của 'Vô Tiên Chi Đạo' có thể chiếu rọi những nơi mà 'tiên đạo giả tạo' đã gieo rắc khổ đau.

Trên một tảng đá cao, Lâm Nhất đứng đó, thân hình gầy gò nhưng toát lên vẻ thanh thoát, nhanh nhẹn. Khuôn mặt thư sinh của hắn trầm tư, đôi mắt đen láy sâu thẳm quét qua toàn cảnh khoáng mạch. Hắn cầm Phù Trần Mộc, khẽ phất nhẹ, như muốn xua đi lớp bụi trần đang bao phủ nơi đây, xua đi những ám ảnh của sự tha hóa và bóc lột. Tiếng gió thổi nhẹ qua vách đá, mang theo hơi lạnh của những đường hầm sâu hun hút, nhưng cũng mang theo mùi hương của sự hồi sinh. Hắn nhìn những khuôn mặt hốc hác, tiều tụy đang dần lấy lại chút sinh khí, nhìn những hành động nhân ái của Mộ Dung Uyển Nhi và Vương Lão, nhìn sự hối lỗi của Lý Nguyên. Trong lòng hắn, một nỗi buồn sâu sắc dâng lên, buồn cho những con người lầm lạc, buồn cho cái gọi là 'tiên đạo' đã bị bóp méo đến tận cùng. Nhưng cùng với nỗi buồn, là một quyết tâm kiên định, một ngọn lửa của Chân Đạo không thể dập tắt. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu, một bước chân nhỏ trong hành trình truy tầm tiên đạo, nơi mà chân lý không nằm ở những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần. Hắn cảm nhận được sự tương quan mật thiết giữa cảnh vật tự nhiên và tâm hồn con người, Linh Thạch Khoáng Mạch này không chỉ là một địa điểm, mà là một tấm gương phản chiếu lòng tham và sự ích kỷ, đồng thời cũng là một minh chứng cho sức sống và sự kiên cường của nhân loại. Dưới ánh nắng vàng nhạt của bình minh, Lâm Nhất vẫn đứng đó, như một pho tượng tạc vào đá, trầm tư suy nghĩ về con đường 'Vô Tiên Chi Đạo', con đường mà hắn đã chọn để dẫn dắt những tâm hồn lạc lối trở về với bản nguyên thiện lương.

***

Trong một căn phòng nhỏ, vốn là văn phòng quản lý tạm thời của Linh Thạch Khoáng Mạch, nơi từng vang lên những mệnh lệnh lạnh lùng và những tiếng cười đắc thắng của kẻ bóc lột, giờ đây lại bao trùm một không khí trầm mặc, nghiêm túc. Ánh nắng giữa buổi sáng xuyên qua một khe hở trên vách đá, chiếu lên những trang sổ sách cũ kỹ chất đống trên bàn đá. Mùi giấy cũ và mực khô, pha lẫn mùi đất đá ẩm mốc, gợi lên một cảm giác nặng nề của thời gian và những câu chuyện chưa kể.

Lâm Nhất, với đôi mắt sâu thẳm và vẻ mặt trầm tư, cùng Thiên Cơ Lão Nhân và Lý Nguyên đang tỉ mỉ kiểm tra từng trang sổ sách, từng tấm bản đồ khai thác. Những con số lạnh lùng, những ghi chép chi tiết về sản lượng linh thạch, về số lượng phàm nhân và tu sĩ cấp thấp bị bắt giữ, về những khoản chi phí ít ỏi cho thức ăn và thuốc men, tất cả đều được ghi lại một cách rành mạch. Chúng không chỉ là những con số, mà là những chứng cứ không thể chối cãi về một hệ thống bóc lột tàn nhẫn, được che đậy dưới danh nghĩa 'tiên đạo' và 'thử thách'.

Thiên Cơ Lão Nhân, với thân hình gầy gò và mái tóc bạc phơ như tuyết, đôi mắt tinh anh ẩn chứa trí tuệ sâu thẳm, khẽ vuốt chòm râu bạc. Y chỉ vào một trang ghi chép về việc tăng cường khai thác tại một mạch linh thạch phụ, đồng thời giảm khẩu phần ăn của nhân công. "Đây không chỉ là lòng tham, mà là một hệ thống. Một hệ thống đã được thiết lập để bóc lột linh khí và sinh mệnh... một mầm mống của 'tiên đạo giả tạo' đã nảy nở từ rất lâu," y trầm ngâm nói, giọng nói trầm bổng như lời thì thầm từ ngàn xưa, mang theo sự uyên bác và thấu suốt vạn vật. "Họ không chỉ vắt kiệt sức lực, mà còn bóp méo niềm tin, gieo rắc sự sợ hãi và tuyệt vọng. Cái gọi là 'Đại Đạo Thịnh Hành' 5000 năm trước, ngay trong thời kỳ phồn thịnh ấy, những vết nứt của sự tha hóa đã bắt đầu xuất hiện, như những vết sâu ăn mòn từ bên trong." Y lật một trang sổ khác, nơi ghi chép về việc chuyển giao một lượng lớn linh thạch tinh khiết cho một 'Thảo Dược Điếm' bí ẩn tại Đại Càn Đế Đô. "Manh mối này, Lâm Nhất, có lẽ là chìa khóa để chúng ta tìm ra kẻ đứng sau."

Lý Nguyên, với sự hiểu biết về cách vận hành trước đây của các môn phái, giúp giải thích những thuật ngữ và mánh khóe được ghi lại trong sổ sách. Giọng hắn run rẩy, đôi khi nghẹn lại vì xấu hổ và phẫn nộ. "Đây là cách họ che giấu việc sử dụng sức người thay vì pháp trận để khai thác, sư phụ. Họ gọi đó là 'công đức' cho phàm nhân, nhưng thực chất là ép buộc... Những 'bài thuốc bổ trợ' này, thực ra là thuốc ức chế, khiến người ta không cảm thấy đói và mệt mỏi trong thời gian ngắn, nhưng lại tàn phá nội tạng về lâu dài." Hắn chỉ vào một bản đồ, nơi vẽ chi tiết các đường hầm khai thác, những mũi tên chỉ ra các khu vực có linh khí dồi dào nhất, và những chấm nhỏ đánh dấu nơi ở của phàm nhân, như những con số trên một bảng tính chứ không phải là sinh linh.

Ngồi trên một tảng đá gần đó, A Khổ, người tù khổ sai được giải cứu, với thân hình gầy gò, tiều tụy, khuôn mặt hốc hác, đôi mắt vẫn còn ánh lên sự u uất và sợ hãi. Hắn run rẩy kể lại những ngày tháng bị hành hạ, bị ép buộc làm việc đến kiệt sức trong bóng tối của khoáng mạch. Lý Nguyên, với giọng điệu đầy sự hối lỗi, cẩn thận phiên dịch từng lời của A Khổ. "Họ nói... đó là thử thách của tiên nhân... để chúng tôi được thanh tẩy... nhưng chúng tôi chỉ thấy cái chết..." A Khổ thều thào, giọng nói yếu ớt như làn khói, nhưng lại khắc sâu vào lòng người nghe một nỗi đau tột cùng. Hắn chỉ vào những vết sẹo chằng chịt trên cánh tay, những vết chai sạn dày cộp trên lòng bàn tay, minh chứng cho những năm tháng bị vắt kiệt sức lực và niềm tin. Những lời của hắn không chỉ là lời khai, mà là tiếng kêu gào từ tận đáy địa ngục, tiếng kêu của những linh hồn bị chà đạp.

Lâm Nhất siết chặt Phù Trần Mộc trong tay, ánh mắt hắn sắc lạnh, nhưng trong đó vẫn ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm. Hắn nhìn những con số lạnh lùng trên sổ sách, rồi lại nhìn khuôn mặt tiều tụy của A Khổ. Hắn cảm nhận được sự đối lập khủng khiếp giữa vẻ đẹp của linh thạch, tinh hoa của đất trời, và sự tàn nhẫn của con người khi lợi dụng nó. "Những tội ác này... không thể dung thứ. Chúng ta phải tìm ra kẻ đứng sau," Lâm Nhất khẽ nói, giọng trầm ấm nhưng ẩn chứa một ý chí kiên định như đá. "Cái gọi là 'tiên đạo' đã bị biến thành một công cụ để bóc lột và hủy hoại. Nếu chúng ta không vạch trần, không ngăn chặn, thì cái gọi là 'Đại Đạo Thịnh Hành' này sẽ chỉ là một tiền đề cho sự diệt vong của Chân Đạo." Hắn biết, mảnh cổ ngọc trong túi hắn, biểu tượng của một chân tướng đã bị lãng quên từ thời Thượng Cổ, đang chờ đợi được khám phá. Những chứng cứ và lời khai thu thập được tại đây không chỉ là bằng chứng chống lại Đông Phương Hùng, mà còn là chìa khóa để vạch trần các thế lực 'tiên đạo giả tạo' lớn hơn, đặt nền móng cho cuộc đối đầu với Thiên Đạo Môn và Hắc Ám Cung trong tương lai. Hắn nhớ lại lời của Thiên Cơ Lão Nhân về "hạt mầm của dục vọng" và "bài học của ngàn xưa", và cảm thấy gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên đôi vai. Con đường phía trước còn dài và gian nan, nhưng với mỗi chứng cứ được phơi bày, với mỗi lời khai được lắng nghe, quyết tâm của hắn lại càng thêm vững chắc.

***

Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng cả một vùng Linh Thạch Khoáng Mạch, không khí đã trở nên dịu mát hơn, mang theo hơi thở trong lành của núi rừng sau một ngày nắng. Hàng trăm phàm nhân và tu sĩ cấp thấp, những người vừa được giải cứu, cùng với các thành viên liên minh, đã tụ tập tại một khu vực bằng phẳng, nơi có một phiến đá lớn nhô lên. Khuôn mặt họ, tuy vẫn còn hằn lên những vết tích của sự mệt mỏi và sợ hãi, nhưng đã bớt đi vẻ u uất, thay vào đó là sự tò mò và một tia hy vọng mới chớm nở. Đông Phương Hùng, với vẻ mặt cố chấp và cuồng tín, bị trói chặt và đặt ở một góc, buộc phải chứng kiến những gì đang diễn ra, ánh mắt hắn thỉnh thoảng liếc nhìn Lâm Nhất, đầy vẻ thách thức nhưng cũng không giấu được sự hoài nghi.

Lâm Nhất bước lên phiến đá lớn, dáng người gầy gò của hắn dưới ánh hoàng hôn lại toát lên một vẻ vững chãi lạ thường. Hắn không nói lớn, giọng trầm ấm, nhưng từng lời nói lại vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh lặng, như chạm đến tận sâu thẳm tâm can của mỗi người. "Hỡi những người anh em, tỷ muội đã từng phải chịu khổ ải tại nơi đây. Các ngươi đã bị lợi dụng lòng tin, bị lợi dụng khao khát về 'tiên đạo' để biến các ngươi thành nô lệ. Nhưng 'tiên đạo' chân chính không phải là như vậy," hắn bắt đầu, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng khuôn mặt, đầy sự đồng cảm. "Tiên đạo chân chính là ở trong lòng người, là sự sống, là công bằng, là yêu thương. Con đường của ta, 'Vô Tiên Chi Đạo', không phải là không có tiên, mà là tiên ở trong mỗi chúng ta, khi chúng ta biết sống đúng với bản chất lương thiện của mình, khi chúng ta biết yêu thương và bảo vệ hồng trần này."

Những lời của Lâm Nhất như dòng nước mát lành tưới vào những mảnh đất khô cằn, xoa dịu những vết thương lòng. Người Tù Khổ Sai A Khổ, với đôi mắt còn vương vẻ u uất, khẽ ngẩng đầu lên, giọng nói yếu ớt cất lên giữa đám đông: "Tiên đạo... không phải là để giày vò chúng tôi sao?" Những người khác khẽ xôn xao, câu hỏi của A Khổ cũng là nỗi băn khoăn chung của họ.

Lâm Nhất nhìn A Khổ, ánh mắt đầy sự thấu hiểu. "Không! Tiên đạo là để dẫn dắt con người đến sự an lạc, là để hiểu lẽ sinh diệt, chứ không phải để bóc lột sinh linh, không phải để gieo rắc khổ đau. Những kẻ tự xưng là 'tiên nhân' đã lợi dụng danh nghĩa ấy để thỏa mãn dục vọng của mình, biến Chân Đạo thành tà đạo. Con đường chúng ta đi sẽ rất khó khăn, gian nan trùng điệp, nhưng ta hứa, sẽ không để ai phải chịu cảnh này nữa. Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng lại, không phải bằng quyền lực hay sự bóc lột, mà bằng tình người, bằng sự sẻ chia và lòng nhân ái." Hắn nói, rồi đưa tay chỉ về phía khoáng mạch đã được làm sạch một phần. "Những linh thạch đã được khôi phục, chúng ta sẽ không chiếm đoạt, mà sẽ sử dụng chúng để khôi phục lại sự sống cho nơi đây, để các ngươi xây dựng lại cuộc đời mình. Hãy dùng chúng để gieo trồng, để học tập, để giúp đỡ lẫn nhau. Hãy cùng nhau khôi phục lại Chân Đạo, không phải bằng sức mạnh hủy diệt, mà bằng sự sống và tình người."

Đứng phía sau Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Quỷ Thủ Y Vương, Thiên Cơ Lão Nhân và các tu sĩ độc lập đều gật đầu ủng hộ. Ánh mắt Mộ Dung Uyển Nhi long lanh, nàng cảm nhận được sức mạnh từ lời nói của Lâm Nhất, sức mạnh của sự chân thành và lòng trắc ẩn. Vương Lão khẽ nhếch mép, một nụ cười hiếm hoi nở trên khuôn mặt nhăn nheo, hắn biết, 'tiên đạo tại tâm' không phải là một câu nói suông. Thiên Cơ Lão Nhân, với vẻ mặt bình thản, khẽ gật đầu. Y biết, hạt giống Chân Đạo đã được gieo, và nó sẽ nảy mầm, dù con đường phía trước còn đầy chông gai.

Đông Phương Hùng, bị trói chặt, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Hắn đã chuẩn bị tinh thần cho những lời mắng chửi, những hình phạt tàn khốc, nhưng Lâm Nhất lại chọn cách này. Những lời nói của Lâm Nhất, về sự tha hóa, về Chân Đạo, về lòng người, bắt đầu gặm nhấm niềm tin mù quáng của hắn. Hắn đã tin vào 'tiên đạo' mà hắn được dạy, một 'tiên đạo' của sức mạnh và quyền lực, nhưng những gì hắn chứng kiến hôm nay lại hoàn toàn trái ngược. Sự cố chấp cuồng tín của hắn bắt đầu lung lay, dù chỉ là một gợn sóng nhỏ trong lòng. Hắn không thể không tự hỏi, liệu con đường mà hắn đã đi, con đường mà Thiên Đạo Môn đã vạch ra, có thật sự là Chân Đạo không? Sự dao động này, dù nhỏ bé, đã gieo một hạt giống nghi ngờ trong tâm trí hắn, có thể sẽ là tiền đề cho một sự thức tỉnh trong tương lai, hoặc cũng có thể khiến hắn chìm sâu hơn vào vực thẳm của sự cố chấp.

Ánh nắng vàng cuối ngày trải dài trên khoáng mạch, phản chiếu sự yên bình và hy vọng trên những khuôn mặt bừng sáng. Tiếng gió thổi qua vách đá, tiếng thì thầm của những lời nói, tiếng thở phào nhẹ nhõm của người được cứu, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống mới. Lâm Nhất nhìn về phía xa xăm, nơi chân trời đang dần chìm vào bóng tối. Hắn biết, đây chỉ là một 'trận chiến' nhỏ, 'cuộc chiến' lớn hơn vẫn còn ở phía trước, với những kẻ đứng sau màn ảnh. Những chứng cứ thu thập được tại đây, đặc biệt là manh mối về 'Thảo Dược Điếm' ở Đại Càn Đế Đô, sẽ là chìa khóa để vạch trần các thế lực 'tiên đạo giả tạo' lớn hơn, liên kết trực tiếp với các hoạt động tà dị, báo hiệu điểm đến tiếp theo của liên minh và một tầng lớp tha hóa khác.

Con đường truy tầm chân tướng đã bị lãng quên từ thời Thượng Cổ còn dài, nhưng ngọn đuốc 'Vô Tiên Chi Đạo' đã được thắp sáng, soi đường cho những bước chân đầu tiên của liên minh trên con đường phục hưng Chân Đạo. Lâm Nhất không giết Đông Phương Hùng, bởi hắn hiểu rằng, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính. Và việc thức tỉnh một tâm hồn lầm lạc còn ý nghĩa hơn vạn lần việc hủy diệt một thể xác. Mảnh cổ ngọc trong túi hắn vẫn nằm im lìm, như một lời hứa, một sự khởi đầu cho một hành trình mà chân lý và lòng người sẽ là sức mạnh vĩ đại nhất.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free