Vô tiên chi đạo - Chương 341: Chân Giả Giao Thoa: Khai Phá Kết Giới Cổ
Ánh sáng cuối cùng của chân lý vừa lóe lên, cũng là lúc vực sâu vô tận của tà niệm phản công. Tâm thức Lâm Nhất như con thuyền nhỏ giữa trùng khơi bão tố, bị hàng ngàn luồng tà thuật cổ xưa, kết tinh từ tham lam, dục vọng và sự bóp méo chân lý qua hàng ngàn năm, xé toạc. Hắn cảm giác như linh hồn mình đang bị nghiền nát, bị hút vào một hắc động không đáy, nơi thời gian và không gian đều tan biến. Một tiếng rít gào vô thanh vang vọng trong hư không, không phải của hắn, mà của sự đau đớn nguyên thủy, của một vết thương đã hằn sâu vào dòng chảy lịch sử. Hắn đã cố gắng giữ vững, đã kiên định với 'Tâm Nguyên Quyết', với những triết lý từ Kinh Thư Vô Tự, nhưng sự phản chấn từ quá khứ quá đỗi hung tợn, quá đỗi hùng mạnh.
Rồi mọi thứ vụt tắt. Bóng tối tuyệt đối bao trùm, sau đó là một cảm giác rơi tự do không điểm dừng. Khi ý thức dần trở lại, hắn nghe thấy tiếng gió rít bên tai, tiếng nước chảy róc rách, và một mùi hương quen thuộc của thảo mộc cùng đất ẩm.
***
Trong ẩn cư động phủ u tịch, ánh sáng ban mai yếu ớt len lỏi qua khe đá, hắt lên nền đá lạnh lẽo những vệt mờ ảo. Không khí trong động vẫn còn vương vấn mùi linh dược nồng đậm, hòa cùng mùi đá lạnh và hơi ẩm của đất. Tiếng gió nhẹ luồn qua vách đá tạo nên những âm thanh rì rầm như tiếng thở dài của đại ngàn, xen lẫn tiếng nước suối nhỏ chảy róc rách từ một mạch ngầm trong động, tạo nên một bản hòa tấu tĩnh mịch, cô độc. Bầu không khí nơi đây vẫn giữ được sự thanh tịnh cần có của một nơi tu luyện, dù cho hiện tại, sự thanh tịnh ấy đang bị xé toạc bởi một nỗi lo lắng vô hình.
Trên một giường đá thô sơ, Lâm Nhất nằm vật vã, thân hình gầy gò co giật nhẹ. Đôi mắt hắn nhắm nghiền, hàng mi run rẩy, khóe môi thỉnh thoảng lại rỉ ra một tia máu đỏ thẫm, nhuộm đỏ một vệt nhỏ trên chiếc đạo bào cũ kỹ. Hơi thở hắn yếu ớt, chập chờn như ngọn nến trước gió, mỗi nhịp thở đều mang theo một tiếng rên khe khẽ, như đang vật lộn với một cơn ác mộng dai dẳng. Đôi khi, một luồng khí lạnh lẽo tỏa ra từ cơ thể hắn, rồi lại bị một làn hơi ấm áp từ linh dược xoa dịu, tạo thành một vòng tuần hoàn đầy khổ sở.
Quỳ gối bên cạnh giường đá, Mộ Dung Uyển Nhi với dung mạo thanh tú nay hằn lên vẻ tiều tụy, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn sâu thẳm và sự lo lắng tột độ. Bàn tay nàng run rẩy, cẩn thận dùng một tấm vải mềm nhúng linh dược, nhẹ nhàng lau đi vết máu trên môi Lâm Nhất. Nàng đưa một viên linh đan vào miệng hắn, ánh mắt không rời khỏi khuôn mặt tái nhợt của y, tựa như muốn truyền hết sinh khí của mình sang cho hắn. Từng cử chỉ của nàng đều toát lên sự dịu dàng, ân cần và một nỗi sợ hãi tột cùng, sợ rằng chỉ một chút sơ suất cũng có thể khiến người trước mắt vĩnh viễn rời xa. "Lâm Nhất, huynh không sao chứ? Đừng làm muội sợ!" Giọng nàng khẽ thì thầm, nức nở, mang theo sự bất lực trước cơn đau của y. Nàng biết, bệnh tật thân xác dễ chữa, nhưng thứ đang hành hạ Lâm Nhất lúc này, e rằng không chỉ là thân xác.
Cách đó không xa, Tô Mạt Nhi đứng nép vào một góc động, khuôn mặt thanh tú bầu bĩnh tái mét vì sợ hãi. Đôi mắt to tròn long lanh của nàng giờ đây đầy nước, không ngừng nắm chặt vạt áo, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Nàng không dám lại gần, sợ hãi trước cảnh tượng Lâm Nhất đang vật vã, nhưng lòng nàng lại như lửa đốt, muốn lao đến ôm lấy y, muốn sưởi ấm cho y. Giọng nói trong trẻo thường ngày nay líu lo trong cổ họng, nghẹn lại thành một tiếng nức nở yếu ớt: "Ca ca... huynh đã nhìn thấy gì? Sao lại thành ra thế này?" Nỗi sợ hãi và bối rối hiển hiện rõ trên từng nét mặt, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt ấy, vẫn là sự quan tâm sâu sắc, chân thành không thể che giấu. Nàng chưa từng thấy Lâm Nhất đau đớn đến nhường này, chưa từng thấy hắn yếu ớt đến thế.
Mạc Vô Tình, với khuôn mặt hốc hác và đôi mắt đỏ ngầu, đứng tựa vào vách đá phía đối diện. Hắn mặc y phục đen, thanh đoản đao vẫn đeo bên hông, nhưng khí tức tà ác thường ngày đã dịu đi rất nhiều, thay vào đó là một sự bàng hoàng và phức tạp khó tả. Hắn không nói một lời, chỉ đứng đó, ánh mắt dán chặt vào Lâm Nhất. Trong sâu thẳm tâm hồn hắn, những luồng chân khí thanh tịnh của 'Tâm Nguyên Quyết' vẫn đang âm thầm vận chuyển, thanh tẩy những tạp niệm, những oán hận đã bám rễ hàng ngàn năm. Cơn đau đớn của Lâm Nhất dường như đã lay động điều gì đó trong trái tim chai sạn của hắn, một nỗi băn khoăn, một sự hoài nghi về con đường mà hắn đã đi. Hắn chưa từng chứng kiến ai có thể chịu đựng một nỗi đau như vậy mà vẫn giữ được sự kiên định trong ánh mắt, dù chỉ là qua tâm thức. Ánh mắt hắn, lần đầu tiên, không còn chỉ chứa đựng hận thù, mà là sự suy tư, sự tò mò.
Sau một thời gian dài, hơi thở của Lâm Nhất dần ổn định hơn, những cơn co giật cũng thưa dần rồi hoàn toàn biến mất. Hắn chầm chậm mở mắt. Đôi mắt đen láy sâu thẳm ấy, tuy còn vương vẻ mệt mỏi và chút hoang mang, nhưng đã ánh lên một tia sáng rõ ràng của sự kiên định, của trí tuệ. Hắn khẽ cử động, cảm nhận cơn đau nhói từ sâu thẳm linh hồn, như có hàng vạn mũi kim đang đâm chích, nhưng hắn vẫn cố gắng gượng dậy. "Hắc Ám... kết giới... ánh mắt đó..." Hắn thều thào, giọng nói yếu ớt, khàn đặc, nhưng từng lời lại như những mảnh ghép kinh hoàng đang dần hé lộ một bức tranh lớn hơn. Mộ Dung Uyển Nhi vội vàng đỡ lấy hắn, đôi tay dịu dàng giữ chặt. Nàng biết, y đã trở về, dù có mang theo bao nhiêu tổn thương, y vẫn là Lâm Nhất kiên cường mà nàng vẫn luôn tin tưởng. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Hắn đã trải qua một trận chiến không thể tưởng tượng, và giờ đây, hắn đã trở lại, mang theo những chân tướng kinh hoàng.
***
Thời gian trôi qua, sương mù dày đặc bên ngoài động phủ dần tan biến, nhường chỗ cho ánh nắng yếu ớt của buổi trưa len lỏi vào. Tuy trời đã trong xanh hơn, nhưng vẫn còn chút se lạnh, phảng phất hơi ẩm của sương sớm. Bên trong động, Lâm Nhất đã ngồi thẳng dậy trên giường đá. Khuôn mặt hắn tuy còn nét xanh xao và hốc hác, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm đã sáng rõ, không còn vẻ hoang mang, mà thay vào đó là sự trầm tư và kiên định đến lạ thường. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận cơn đau âm ỉ vẫn còn vương vấn trong linh hồn, nhưng tâm trí hắn đã hoàn toàn thanh tỉnh.
Mộ Dung Uyển Nhi vẫn ngồi bên cạnh hắn, lặng lẽ chăm sóc, đôi mắt chất chứa sự lo lắng nhưng cũng đầy tin tưởng. Tô Mạt Nhi cũng đã bớt sợ hãi hơn, nàng ngồi đối diện, ánh mắt to tròn dán chặt vào Lâm Nhất, chờ đợi y lên tiếng. Mạc Vô Tình vẫn đứng ở vị trí cũ, im lặng như một pho tượng đá, nhưng ánh mắt hắn đã không còn vẻ thờ ơ, mà thay vào đó là sự chú ý cao độ, dường như mọi giác quan của hắn đều đang tập trung vào những gì Lâm Nhất sắp nói.
Lâm Nhất đưa tay vuốt nhẹ trang Kinh Thư Vô Tự đang đặt trên đùi, ánh mắt hắn lướt qua những dòng chữ vô hình, như đang đọc lại một câu chuyện cổ xưa, một chân tướng bị lãng quên. Hắn bắt đầu kể, giọng nói tuy còn yếu ớt, nhưng đầy sự kiên định và rõ ràng, từng lời như gõ vào tâm can của người nghe: "Họ không chỉ xây dựng một môn phái... không phải chỉ là Thiên Đạo Môn Kiến Lập như chúng ta vẫn tưởng." Hắn ngừng lại, ánh mắt quét qua ba người, đặc biệt dừng lại ở Mạc Vô Tình một khắc. "Họ đã dựng lên một bức tường vô hình, một 'kết giới' không phải bằng đá hay pháp thuật, mà bằng tư tưởng, bằng sự dối trá, bằng việc bóp méo chân lý. Một kết giới đã cắt đứt chúng ta khỏi Chân Đạo nguyên thủy."
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ nén tiếng thở dài, nàng cảm nhận được sự nặng nề trong từng lời của Lâm Nhất. Nàng hiểu rằng, đây không chỉ là một câu chuyện, mà là một sự thật kinh hoàng, một gánh nặng mà Lâm Nhất đang gánh vác. "Vậy thì, thứ 'tiên đạo' mà chúng ta biết, chỉ là một cái bóng méo mó, một sự thao túng kéo dài hàng ngàn năm?" Nàng hỏi, giọng nói khẽ run lên, không thể tin được vào điều mình vừa nghe.
Lâm Nhất gật đầu, ánh mắt xa xăm như nhìn xuyên qua lớp thời gian, về cảnh tượng hắn đã chứng kiến. "Đúng vậy. Cái gọi là 'tiên đạo' mà chúng sinh đang truy cầu, những phép tắc thần thông, những hệ thống tu luyện huyền ảo... tất cả đều là sản phẩm của kết giới đó. Nó được tạo ra để thay thế Chân Đạo, để khiến người ta quên đi bản chất thật sự của tu luyện, để mãi mãi chìm trong sự giả dối, bị thao túng mà không hề hay biết." Hắn đưa tay lên không trung, như đang phác họa một hình ảnh vô hình. "Kết giới ấy không chỉ ngăn cách linh khí, mà còn ngăn cách tâm thức, khiến con người mất đi khả năng cảm nhận 'Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình' một cách trọn vẹn. Nó biến thế gian thành một nhà tù khổng lồ, nơi 'tiên' chỉ là danh xưng cho kẻ mạnh, chứ không phải cho người chân chính."
Tô Mạt Nhi lắng nghe, đôi mắt nàng mở to hết cỡ, gương mặt ngây thơ đầy vẻ khó hiểu. Nàng không thể nào hình dung nổi một âm mưu vĩ đại và tàn độc đến vậy. "Nghĩa là... những gì chúng ta học, chúng ta tu luyện... đều là giả sao?" Nàng hỏi, giọng líu lo đầy vẻ hoang mang, dường như thế giới quan của nàng đang sụp đổ.
Lâm Nhất lắc đầu nhẹ. "Không hẳn là giả. Chúng vẫn có hiệu lực, vẫn mang lại sức mạnh. Nhưng nó không phải là toàn bộ chân lý. Nó giống như một con đường tắt, một con đường đã bị bóp méo, khiến chúng ta chỉ thấy được một phần của bức tranh, và cái giá phải trả cho con đường tắt đó, chính là sự suy tàn của Chân Đạo, sự mai một của tâm hồn." Hắn khẽ thở dài, rồi dùng ngón tay vẽ lên nền đất những ký hiệu cổ xưa, những phù văn mà hắn đã lĩnh ngộ từ Kinh Thư Vô Tự, những đường nét tinh xảo, phức tạp nhưng lại ẩn chứa một trật tự hài hòa. "Đây là cấu trúc của kết giới cổ xưa. Nó không chỉ được dựng nên bằng tà thuật, mà còn bằng một loại 'ý niệm' vô hình, gieo rắc sự ngờ vực, chia rẽ và hận thù vào lòng người."
Mạc Vô Tình, người đã im lặng từ đầu, bỗng nhiên khẽ rùng mình. Ánh mắt hắn dán chặt vào những ký hiệu trên nền đất, rồi lại nhìn về phía Lâm Nhất, vẻ mặt dần biến đổi từ lạnh lùng sang bàng hoàng, rồi là một sự chấn động sâu sắc. Những lời nói của Lâm Nhất, cùng với những chân khí của 'Tâm Nguyên Quyết' đang vận hành trong cơ thể hắn, đã khiến một bức màn dày đặc trong tâm trí hắn dần dần hé mở. Hắn đã sống trong hận thù, đã bị nỗi oán giận dẫn lối, nhưng giờ đây, những lời ấy đã gieo vào lòng hắn một hạt giống nghi ngờ. "Thù hận... tất cả đều là dối trá sao?" Hắn lầm bầm, giọng nói gần như vô thức, không phải hỏi Lâm Nhất, mà là hỏi chính mình, hỏi về toàn bộ cuộc đời hắn, về con đường hắn đã đi. Câu nói ấy vang lên trong không gian tĩnh mịch, như một tiếng sét đánh vào tâm can của chính hắn.
Lâm Nhất nhìn Mạc Vô Tình, ánh mắt hắn trầm tư, không nói thêm lời nào. Hắn biết, hạt giống đã được gieo. Hắn chỉ nhẹ nhàng chỉ vào Kinh Thư Vô Tự đang nằm trên đùi. "Những công pháp trong đây, không phải là để tạo ra sức mạnh hủy diệt, mà là để thấu hiểu, để thanh tẩy, để phá giải những 'ý niệm' sai lệch đã tạo nên kết giới này. Nó là chìa khóa để khôi phục Chân Đạo, để đưa thế gian trở về với bản nguyên của 'Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình'."
***
Khi ánh nắng chiều tà bắt đầu mờ dần, nhuộm vàng cả cửa động, rồi từ từ lặn xuống phía chân trời, nhường chỗ cho bóng đêm bao phủ. Gió bên ngoài động mạnh hơn, mang theo hơi lạnh se sắt và tiếng rít gào thê lương như muốn xé toạc màn đêm. Đôi khi, một làn sương mù mỏng manh lại bắt đầu kéo về, lãng đãng vờn quanh miệng động, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo mà cũng đầy vẻ cô tịch.
Lâm Nhất đã kể hết những gì hắn chứng kiến và phân tích. Hắn đứng dậy, thân hình gầy gò nhưng giờ đây lại toát lên một vẻ kiên nghị lạ thường. Ánh mắt hắn, sâu thẳm như vực thẳm nhưng lại sáng rực lên một ngọn lửa không thể dập tắt, nhìn thẳng ra ngoài cửa động, nơi Quỷ Môn Quan đang ẩn mình trong màn sương mờ ảo của chiều tà. Nơi đó, hắn biết, là khởi điểm của một âm mưu kéo dài hàng ngàn năm, và cũng là nơi hắn phải đối mặt với nó.
"Chân Đạo không thể bị chôn vùi mãi mãi." Lâm Nhất cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng, mang theo một sức nặng ngàn cân, một lời thề son sắt. "Ta sẽ đến Thiên Đạo Môn. Không phải để phá hủy, mà là để 'thanh tẩy', để phơi bày sự thật đã bị che giấu hàng ngàn năm, để ánh sáng chân lý được một lần nữa chiếu rọi khắp hồng trần, khôi phục lại Chân Đạo." Hắn không nói về sức mạnh hay chiến thắng, mà nói về sự thanh tẩy, về chân lý, về sự trở về với bản nguyên. Điều này cho thấy con đường của hắn khác biệt hoàn toàn với những kẻ truy cầu sức mạnh tầm thường.
Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đứng sau lưng hắn. Dù trong lòng vẫn còn đầy nỗi lo lắng khôn nguôi, sự sợ hãi trước những hiểm nguy đang chờ đợi, nhưng cả hai đều cảm nhận được sự kiên định sắt đá trong lời nói và ánh mắt của Lâm Nhất. Họ biết, không gì có thể lay chuyển được quyết tâm của hắn. "Huynh không đơn độc, Lâm Nhất." Mộ Dung Uyển Nhi bước đến gần, bàn tay dịu dàng đặt lên vai hắn, ánh mắt nàng chất chứa sự tin tưởng và tình cảm sâu sắc. "Chúng ta sẽ luôn bên huynh, dù có phải đối mặt với bất kỳ gian nan nào." Tô Mạt Nhi cũng gật đầu lia lịa, đôi mắt tuy còn vương vẻ sợ sệt nhưng đã ánh lên sự quả cảm. Nàng không nói nhiều, nhưng hành động của nàng đã nói lên tất cả.
Mạc Vô Tình, sau một hồi trầm tư sâu sắc, cuối cùng cũng ngẩng đầu lên. Ánh mắt hắn không còn vẻ u tối và đỏ ngầu như trước, mà thay vào đó là sự hỗn loạn, hoang mang, và một tia sáng le lói của sự tỉnh táo. Những lời nói của Lâm Nhất, cùng với những chân lý đang dần được 'Tâm Nguyên Quyết' khơi gợi trong tâm hồn hắn, đã làm lung lay tận gốc rễ niềm tin và con đường thù hận mà hắn đã theo đuổi. "Nếu... nếu tất cả đều là dối trá..." Hắn lầm bầm, giọng nói yếu ớt, lạc lõng trong không gian. Hắn dừng lại, đôi mắt nhìn về phía Lâm Nhất, như đang tìm kiếm một câu trả lời, một lời giải đáp cho cuộc đời hắn. "Vậy thì, con đường thù hận của ta... có còn ý nghĩa gì nữa?" Hắn hỏi, không còn là tiếng lầm bầm vô thức, mà là một câu hỏi trực tiếp, một lời chất vấn đau đớn từ sâu thẳm tâm can. Câu nói ấy không chỉ là sự nghi vấn về quá khứ, mà còn là sự gợi mở cho một tương lai khác, nơi hắn có thể không còn là kẻ bị oán hận dẫn lối.
Lâm Nhất không trả lời trực tiếp. Hắn chỉ khẽ quay đầu lại, nhìn Mạc Vô Tình, ánh mắt trầm tư nhưng đầy thấu hiểu. Hắn biết, đây là một cuộc chiến nội tâm mà Mạc Vô Tình phải tự mình vượt qua. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm." Hắn khẽ nói, lời ấy như một triết lý cổ xưa, một lời gợi mở cho Mạc Vô Tình tự tìm thấy con đường của chính mình.
Hắn lại quay đầu, ánh mắt hướng về phía xa xăm, nơi Thiên Đạo Môn đang ẩn mình trong lớp màn của thời gian và bí ẩn. Hắn cầm Kinh Thư Vô Tự trên tay, ngón tay nhẹ nhàng lướt trên những trang giấy trắng tinh, như đang đọc những dòng chữ vô hình mà chỉ hắn mới có thể thấy. Trong sâu thẳm tâm trí hắn, hình ảnh ánh mắt lạnh lẽo của kẻ đứng đầu Hắc Ám Cung cổ xưa, xuyên qua thời gian, khóa chặt vào hắn, vẫn còn hiện rõ. Đó không chỉ là một ánh mắt thù địch, mà là một lời tuyên chiến, một lời khẳng định về một cuộc đối đầu định mệnh giữa hắn và toàn bộ thế lực Hắc Ám Cung, cả quá khứ lẫn hiện tại. Nhưng Lâm Nhất không hề sợ hãi. Hắn biết, Vô Tiên chi Đạo không phải là sự hủy diệt, mà là sự thấu hiểu và thanh tẩy. Hắn đã sẵn sàng. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Hắn phải đi.
Với một quyết tâm không gì lay chuyển được, Lâm Nhất bước ra khỏi cửa động. Gió lạnh táp vào mặt, làm bay nhẹ mái tóc đen dài của hắn. Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi không một chút chần chừ, cũng bước theo sau hắn, bóng dáng họ hòa vào màn sương mù mờ ảo đang dần bao phủ Quỷ Môn Quan, hướng về phía chân trời, nơi một cuộc chiến vì chân lý đang chờ đợi. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng con đường của Chân Đạo, giờ đây đã định.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.