Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô tiên chi đạo - Chương 295: Hồng Trần Vô Thường: Bài Học Về Quyền Lực

Ánh nắng ban mai hiếm hoi len lỏi qua những tầng mây còn vương vấn sương đêm, rải vàng trên những mái ngói cong vút của Đại Càn Đế Đô. Không khí sau cơn biến loạn nay đã thanh bình trở lại, dẫu cho đâu đó vẫn còn vương những vết sẹo chưa lành. Trong một phủ đệ trang nhã, nơi Thái Tử Lưu Ly đã sắp xếp cho đạo sĩ cùng những người đồng hành nghỉ ngơi, một buổi tiễn biệt trầm lắng đang diễn ra. Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn, tiếng lá cây xào xạc theo làn gió sớm, cùng mùi hương của trà thanh khiết lan tỏa, tạo nên một bầu không khí vừa trang nghiêm, vừa phảng phất nét buồn man mác của cuộc chia ly.

Thái Tử Lưu Ly, trong bộ hoàng bào đã bớt đi vẻ lộng lẫy thường ngày, thay vào đó là sự giản dị nhưng vẫn toát lên vẻ vương giả, đứng đối diện với Lâm Nhất. Khuôn mặt tuấn tú của ngài nay đã bớt đi phần ưu tư, mệt mỏi, nhưng đôi mắt vẫn ẩn chứa sự lo toan của một người gánh vác sơn hà xã tắc. Ngài cúi đầu thật sâu, một cái cúi đầu không chỉ của một Thái Tử với người đã cứu vớt giang sơn, mà còn là của một con người với một chân nhân. "Đạo trưởng Lâm Nhất, ân nghĩa của người với Lưu Ly Hoàng Triều này, ta khắc cốt ghi tâm. Những ngày qua, nhờ có đạo trưởng và các vị, bách tính mới được an cư lạc nghiệp, triều đình mới có thể đứng vững. Ân tình này, ta và toàn thể bách tính sẽ không bao giờ quên." Giọng ngài trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự chân thành hiếm có ở nơi quyền quý. Ngài khẽ thở dài, ánh mắt nhìn ra khoảng không vô định, như đang chiêm nghiệm những biến cố vừa qua. "Hồng trần muôn mặt, quyền lực tựa như dòng nước, có thể dưỡng dục vạn vật, cũng có thể nhấn chìm tất cả. Ta vẫn còn nhiều điều phải học hỏi, nhiều gánh nặng phải mang vác. Triều chính phức tạp, lòng người khó đoán, những kẻ đứng sau màn mưu toan vẫn còn lẩn khuất. Có lẽ, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến trường kỳ, không chỉ với kẻ thù bên ngoài, mà còn với chính những dục vọng trong lòng người."

Lâm Nhất đứng đó, thân hình gầy gò trong bộ đạo bào vải thô cũ kỹ, nhưng lại toát lên vẻ thanh thoát và kiên định đến lạ. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn nhìn thẳng vào Thái Tử, không một chút khoa trương hay tự mãn. Hắn khẽ gật đầu, giọng nói ôn hòa, chân thành nhưng ẩn chứa chiều sâu triết lý. "Bệ hạ không cần đa lễ. Tiên đạo không nằm ở nơi cao xa, mà ở trong chính nhân tâm. Quyền lực là một con dao hai lưỡi, dùng đúng sẽ mang lại thái bình, dùng sai sẽ gây ra họa loạn. Dân an, nước thịnh là đạo lý muôn đời. Miễn là bệ hạ giữ vững chính tâm, đặt bách tính lên hàng đầu, thì mọi gian nan ắt sẽ vượt qua." Hắn ngừng lại một chút, khẽ vuốt ve chiếc Phù Trần Mộc trong tay. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Chỉ cần tình người còn đó, thì ánh sáng sẽ không bao giờ tắt. Những kẻ lẩn khuất trong bóng tối, cuối cùng cũng sẽ bị ánh sáng của chính nghĩa soi rọi." Hắn biết, con đường của Thái Tử sẽ còn đầy chông gai, và sự yên bình này chỉ là tạm thời, một khoảng lặng trước những cơn bão lớn hơn.

Thái Tử Lưu Ly lắng nghe từng lời của Lâm Nhất, ánh mắt ngài dần trở nên kiên định hơn. "Ta sẽ ghi nhớ lời đạo trưởng. Mong một ngày không xa, ta có thể lại được thỉnh giáo đạo trưởng về lẽ trị quốc an dân." Ngài từ tốn lấy ra một chiếc túi gấm nhỏ, không phải là những vật phẩm châu báu quý giá, mà bên trong là một vài viên ngọc bội nhỏ được khắc hình rồng mây tinh xảo, cùng một vài cuốn sách cổ về đạo lý trị quốc. "Đây là chút lòng thành của ta, không phải là vật quý giá, nhưng hy vọng có thể giúp đạo trưởng trên hành trình. Chúng là những vật phẩm hộ thân đơn giản, nhưng mang ý nghĩa của sự bình an và tri thức." Lâm Nhất khẽ mỉm cười, không từ chối, chỉ nhẹ nhàng nhận lấy chiếc túi. Hắn biết, giá trị của món quà không nằm ở bản thân nó, mà ở tấm lòng của người ban tặng. Một sự trao đổi không lời, đầy ý nghĩa giữa một vị Thái Tử đã hiểu thấu sự phù du của quyền lực và một đạo sĩ đang tìm kiếm chân lý giữa hồng trần. Thái Tử Lưu Ly cung kính tiễn biệt, ánh mắt ngài đầy lưu luyến và kỳ vọng, như một người sắp phải tự mình đối mặt với một trận chiến lớn. Ngài nhìn Lâm Nhất và nhóm người khuất dạng, biết rằng sự rời đi của họ không phải là kết thúc, mà là sự mở đầu cho một chương mới đầy thử thách của Lưu Ly Hoàng Triều, cũng như cho chính hành trình của đạo sĩ trẻ.

Con đường từ phủ đệ dẫn ra Phàm Nhân Thị Trường, nơi sự sống của Đế Đô đang cuộn chảy rộn ràng. Nắng đã lên cao, rải một màu vàng óng trên những con phố lát đá hoa cương rộng lớn, được trang trí bằng các tượng đá chạm khắc tinh xảo và đèn lồng rực rỡ. Tiếng người mua bán ồn ào, tiếng xe ngựa lạch cạch, tiếng nhạc từ các tửu lâu vọng lại, tiếng rao hàng, và cả tiếng chuông đồng hồ điểm giờ từ hoàng cung xa xa, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự sống. Mùi đồ ăn thức uống phong phú, mùi hương liệu quý giá, mùi mồ hôi của đám đông, mùi khói đèn lồng, đôi khi có mùi tanh của máu từ các lò mổ vương vất trong gió, tạo nên một bức tranh đa sắc, đa hương của một đô thành sầm uất, náo nhiệt, đầy rẫy sự xa hoa và quyền lực. Bầu không khí nơi đây phức tạp, vừa có sự phồn thịnh của phàm trần, vừa có sự ẩn mình của các thế lực tu tiên mà người thường không thể cảm nhận.

Nhóm của Lâm Nhất bước đi giữa dòng người tấp nập. Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt bầu bĩnh rạng rỡ, đôi mắt to tròn long lanh, ánh nhìn lanh lợi, không ngừng đưa mắt ngắm nhìn mọi thứ xung quanh. Nàng líu lo, giọng nói trong trẻo như tiếng chim hót, mang theo sự lạc quan, cố gắng làm dịu đi không khí trầm tư đang bao trùm Lâm Nhất. "Lâm ca ca nhìn xem, mọi người đều vui vẻ trở lại rồi! Những sạp hàng bày bán đủ thứ, màu sắc rực rỡ, lại còn có mùi bánh nướng thơm lừng nữa! Thật tốt quá!" Nàng chỉ tay về phía một sạp hàng bán lồng đèn, nơi những đứa trẻ đang cười đùa, đuổi bắt nhau, ánh mắt nàng ánh lên niềm vui sướng thuần khiết.

Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn, nhẹ nhàng nắm lấy tay Tô Mạt Nhi. Nàng nhìn Lâm Nhất với ánh mắt thấu hiểu, cảm nhận được những suy tư đang cuộn trào trong lòng hắn. Giọng nàng dịu dàng, nhưng mang theo một chút trầm mặc. "Đúng vậy, nhưng sự bình yên này mong manh như cánh hoa, cần được gìn giữ cẩn thận." Nàng biết, những gì họ đã chứng kiến ở Lưu Ly Hoàng Triều chỉ là một phần nhỏ của những âm mưu và tranh giành quyền lực đang diễn ra khắp hồng trần. Sự vui vẻ của bách tính, sự hồi sinh của đô thành, tất cả đều có thể tan biến trong chớp mắt nếu những mầm mống tà ác chưa được tận diệt.

Lâm Nhất khẽ thở dài, bước chân hắn vẫn ung dung nhưng ánh mắt xa xăm, như đang nhìn thấu qua lớp vỏ bọc hào nhoáng của Đế Đô để thấu hiểu bản chất của vạn vật. Hắn khẽ nắm chặt chiếc Phù Trần Mộc trong tay, cảm nhận sự thô ráp của thân gỗ, như một lời nhắc nhở về sự chân thật và giản dị. "Sự bình yên không tự nhiên mà có, cũng không tự nhiên mà mất. Nó được xây dựng từ lòng người, và cũng bị hủy hoại bởi lòng người. Quyền lực, danh vọng, tất cả đều là hư ảo, tựa như mây khói thoảng qua. Chỉ có chân tâm và chính đạo mới là vĩnh cửu." Hắn quan sát những khuôn mặt rạng rỡ của người dân sau biến loạn, những đứa trẻ nô đùa, những gánh hàng rong tấp nập. Anh cảm nhận được sự sống đang hồi sinh, nhưng cũng thấy sự mong manh của nó, như một ngọn đèn dầu trước gió. Tâm trí anh trôi dạt về những âm mưu chính trị, những kẻ thù sau bức màn và sự yếu đuối cố hữu của quyền lực thế tục. Anh nhớ lại lời của Thái Tử Lưu Ly, về gánh nặng của quyền lực và sự phức tạp của lòng người, và những gì mình đã chứng kiến. Cái gọi là "thái bình thịnh thế" ở nơi phàm tục này, chỉ là một lớp sương mỏng manh bao phủ lên những tranh giành và dục vọng không ngừng.

Trần Hạo, thân hình cao lớn, vóc dáng cương nghị, vẫn khoác chiếc áo choàng đen, đeo thanh kiếm cổ màu huyết, bước chậm lại, đồng điệu với bước chân trầm tư của Lâm Nhất. Ánh mắt hắn vẫn sắc bén quét nhìn mọi ngóc ngách, đảm bảo an toàn, nhưng đôi lúc lại liếc nhìn Lâm Nhất, như muốn thăm dò, như muốn tìm kiếm sự đồng điệu trong suy nghĩ. Lần đầu tiên, hắn chủ động cất lời, giọng trầm thấp, có phần lạnh lùng nhưng đã bớt đi vẻ u uất thù hận, thay vào đó là một sự kiên định và cảnh giác. "Những kẻ đứng sau sẽ không bao giờ buông tha. Quyền lực càng lớn, sự cám dỗ càng nhiều. Chúng ta chỉ vừa mới chạm vào một góc của tảng băng chìm." Ánh mắt hắn thoáng qua vẻ u ám khi nhắc đến những kẻ đã biến hắn thành Huyết Kiếm Khách, những kẻ đã gieo rắc bi kịch không chỉ cho hắn mà cho vô vàn người khác. Hắn chợt nhớ lại những lời đồn đại về 'Hắc Y Nhân' và 'Tà Đạo Sĩ Mù', những thế lực tăm tối vẫn còn lẩn khuất, chờ đợi thời cơ để trỗi dậy và phá hoại sự bình yên này. Hắn biết, những kẻ đó không chỉ muốn quyền lực vật chất, mà còn muốn thao túng cả linh hồn con người. Sự cảnh giác của hắn không phải là nỗi sợ hãi, mà là sự hiểu biết sâu sắc về bản chất của cái ác.

Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đi cạnh, im lặng quan sát Lâm Nhất, cảm nhận được sự trăn trở trong lòng hắn, cũng như sự đồng điệu giữa Lâm Nhất và Trần Hạo. Họ hiểu rằng, dù cho sự bình yên đã trở lại Lưu Ly Hoàng Triều, nhưng con đường phía trước của họ vẫn còn dài và đầy rẫy chông gai, không chỉ là những cuộc chiến hữu hình mà còn là những cuộc đấu tranh vô hình trong lòng người.

Khi ánh nắng hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ đường chân trời, nhóm của Lâm Nhất đã rời xa thành phố, bước đi trên con đường mòn dẫn vào vùng hoang dã, hướng về phía Linh Thú Sơn Mạch hùng vĩ. Tiếng ồn ào của Đế Đô dần chìm lắng phía sau, thay vào đó là tiếng gió nhẹ thổi qua tán lá, tiếng côn trùng rả rích, và tiếng bước chân nhịp nhàng trên nền đất. Mùi cây cỏ tươi mát, mùi đất đá, mùi hoa dại lan tỏa trong không khí, mang đến một cảm giác hoang dã, hùng vĩ, tràn đầy sức sống nhưng cũng không kém phần nguy hiểm. Bầu không khí giờ đây trở nên tĩnh mịch hơn, tạo điều kiện cho những suy tư sâu lắng.

Lâm Nhất dừng lại, nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong sương chiều, những đỉnh núi trùng điệp nối tiếp nhau, như những cột trụ chống đỡ cả bầu trời. Ánh hoàng hôn rực rỡ trải dài trên những dãy núi, tô điểm cho khung cảnh một vẻ đẹp bi tráng và đầy suy tư. Hắn cảm thấy một sự nhẹ nhõm khi rời xa những ồn ào, những mưu toan, những tranh giành của th�� giới phàm tục. Nơi đây, giữa thiên nhiên bao la, hắn mới thực sự cảm thấy được sự tự do của tâm hồn, thoát khỏi những trói buộc của danh lợi. Nhưng tâm trí hắn vẫn đầy ắp những suy nghĩ về con đường phía trước, về những bài học mà hắn đã chiêm nghiệm tại Lưu Ly Hoàng Triều.

Hắn khẽ vuốt ve chiếc Phù Trần Mộc trong tay, ánh mắt kiên định nhưng vẫn ẩn chứa một nỗi ưu tư sâu sắc. "Quyền lực thế gian, dù có vĩ đại đến đâu, dù có thể tạo nên những cung điện vàng son hay những đạo luật nghiêm minh, cũng chỉ là ảo ảnh. Nó có thể thay đổi trong chớp mắt, có thể bị tha hóa bởi lòng tham, có thể biến những người quân tử thành tiểu nhân, và những người hiền lương thành kẻ độc ác. Tiên đạo chân chính nằm ở sự thức tỉnh của tâm hồn, sự thấu hiểu vạn vật, chứ không phải ở sự thống trị hay tranh giành. Nó không phải là tìm kiếm sự trường sinh hay sức mạnh siêu phàm, mà là thấu hiểu hồng trần, giữ gìn bản tâm, và dùng trí tuệ để hóa giải bất công, hướng con người về thiện lương."

Lâm Nhất khẽ nhắm mắt, cảm nhận làn gió mát buổi chiều mơn man trên da thịt, cảm nhận sự sống đang chảy trôi trong từng hơi thở của thiên nhiên. Hắn đã thấy những vị vua uy quyền bị lật đổ, những triều đại hùng mạnh sụp đổ, tất cả chỉ vì những ham muốn vô độ của lòng người. Hắn đã thấy sự mong manh của hòa bình, sự phù du của hạnh phúc, và sự hiện hữu dai dẳng của cái ác. Con đường 'Vô Tiên' của hắn, chính là con đường trở về với bản nguyên, thuận theo tự nhiên và dùng tấm lòng để cảm hóa, để gieo những hạt mầm thiện lương giữa mảnh đất hồng trần đầy biến động này. Hắn biết, những kẻ như 'Hắc Y Nhân' và 'Tà Đạo Sĩ Mù' sẽ không ngừng gây họa, bởi bản chất của chúng là sự hủy diệt và thao túng. Đối đầu với chúng không chỉ là dùng sức mạnh, mà còn là dùng trí tuệ và trái tim.

Trần Hạo đi sau Lâm Nhất một quãng, ánh mắt hắn cũng nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Nhưng có vẻ, ánh mắt hắn đã bớt đi sự nặng nề của quá khứ, thay vào đó là một sự chờ đợi, một sự sẵn sàng cho những gì sắp tới. Hắn đã buông bỏ hận thù, nhưng không có nghĩa là hắn sẽ buông bỏ trách nhiệm. Những lời về 'Hắc Y Nhân' và 'Tà Đạo Sĩ Mù' mà hắn đã nghe được, những âm mưu tăm tối mà hắn từng chứng kiến, vẫn còn đó, là một gánh nặng trong lòng hắn, thúc đẩy hắn phải hành động. Hắn biết, con đường hành hiệp của hắn mới chỉ bắt đầu, và những thử thách phía trước sẽ còn gian nan hơn nhiều so với việc chỉ đối mặt với kẻ thù bằng kiếm. Hắn sẽ phải đối mặt với những góc khuất trong tâm hồn mình, với sự hoài nghi của chính mình, và với những mối nguy hiểm luôn rình rập.

Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi trao đổi ánh mắt, thấu hiểu sự lựa chọn của Lâm Nhất và quyết tâm đồng hành cùng hắn. Họ biết rằng, hành trình này không chỉ là một cuộc phiêu lưu, mà còn là một cuộc tìm kiếm, một sự chiêm nghiệm sâu sắc về ý nghĩa của sự tồn tại. Màn đêm dần bao phủ con đường mòn, những ngôi sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đen thẳm. Lâm Nhất khẽ thở ra một hơi dài, cảm thấy một luồng khí âm u rất nhẹ, rất khó nhận biết, như một cái bóng mờ ảo vẫn còn lẩn khuất đâu đó trong gió đêm. Hắn biết, đây không phải là kết thúc, mà chỉ là một chặng đường nhỏ trong hành trình dài đằng đẵng của hắn. Con đường phía trước, có lẽ còn dài và gian nan hơn nhiều. Nhưng dù sao, hắn cũng đã sẵn sàng. Con đường tu tiên của hắn, chính là con đường hồng trần này.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free