Vô tiên chi đạo - Chương 218: Hành Trình Thu Thập, Vén Màn Tà Ý
Ánh hoàng hôn cuối cùng đã chìm vào màn đêm, để lại không gian tĩnh mịch cùng tiếng suối chảy róc rách vọng lại từ xa. Bóng hình Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi đứng kề bên nhau bên bờ suối, như hai thân trúc kiên cường trước gió, cùng nhau hướng về một con đường phía trước, một con đường Vô Tiên không hề cô độc, dù cho hồng trần có gian nan đến mấy. Hắn đã tìm thấy la bàn cho tâm hồn mình, một kim chỉ nam dẫn lối giữa biển người mênh mông, và giờ đây, với sự kiên định mới, hắn biết mình phải hành động. Cuộc đối đầu với Tà Đạo Sĩ Mù không chỉ là một cuộc chiến của sức mạnh, mà còn là một cuộc chiến của niềm tin, của triết lý sống.
Bình minh vừa ló dạng, ánh nắng vàng nhạt đầu tiên đã len lỏi qua kẽ lá, xuyên qua những rặng trúc xanh mướt cao vút tại Thanh Trúc Cốc, đậu nhẹ trên vai Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi khi họ bước ra khỏi nơi ẩn mình yên bình. Không khí sáng sớm trong lành, mát rượi như gột rửa hết mọi ưu phiền của đêm qua. Tiếng gió thổi qua rừng trúc tạo nên một bản hòa tấu xào xạc dịu êm, tựa hồ như khúc nhạc tiễn đưa, mang theo cả lời thì thầm của đất trời và linh khí của vạn vật. Đôi khi, tiếng chim hót líu lo đâu đó trong tán lá, hoặc tiếng suối chảy róc rách từ những dòng nước ngầm, càng làm tăng thêm vẻ thanh tịnh, yên bình của chốn này. Mùi trúc tươi, mùi đất ẩm sau một đêm sương, quyện cùng mùi nước suối trong lành, tất cả tạo nên một hương vị rất riêng của thiên nhiên, của sự sống tinh khôi vừa bừng tỉnh.
Lâm Nhất bước đi chậm rãi trên con đường mòn phủ đầy lá trúc khô, tâm trí hắn như một dòng sông lặng lẽ, chứa đựng bao suy tư, trăn trở. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi những dải mây trắng mỏng manh đang lững lờ trôi, tựa như những mảnh ghép của một bức tranh hồng trần rộng lớn, mà hắn đang cố gắng thấu hiểu từng nét vẽ. Thân hình gầy gò của hắn, trong bộ đạo bào vải thô đã sờn cũ, không hề toát lên vẻ yếu đuối, mà ngược lại, lại ẩn chứa một sự thanh thoát, kiên nghị lạ thường. Hắn trầm tư, mỗi bước chân đều như đang đặt xuống một hạt mầm của quyết tâm, của ý chí không lay chuyển. Cảm giác ấm áp từ bàn tay Mộ Dung Uyển Nhi khẽ siết lấy tay hắn, tựa như một sợi dây vô hình kết nối hai tâm hồn, khiến hắn không còn cảm thấy cô độc giữa mênh mông trời đất. Nàng, với dung mạo thanh tú và đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn, lại là điểm tựa vững chắc nhất cho hắn vào lúc này. Ánh mắt nàng tuy đầy lo lắng cho con đường hiểm nguy phía trước, nhưng cũng tràn đầy sự tin tưởng và ủng hộ tuyệt đối.
"Chúng ta không thể đối phó với kẻ mù quáng bằng sự mù quáng," Lâm Nhất khẽ nói, giọng hắn trầm ấm, chậm rãi, từng chữ như được cân nhắc kỹ lưỡng trước khi thốt ra. "Phải hiểu rõ bản chất của cái ác, mới mong tìm được chân lý để đối trị." Hắn không muốn một cuộc báo thù, không muốn chỉ dùng sức mạnh để trấn áp cái ác, bởi hắn hiểu rằng, sức mạnh có thể dập tắt ngọn lửa, nhưng không thể chữa lành vết thương trong tâm hồn, cũng không thể xua tan bóng tối của sự mù quáng. Hắn muốn tìm kiếm cội nguồn, tìm kiếm nguyên nhân sâu xa của tà niệm, để từ đó, bằng con đường Vô Tiên của mình, có thể mang lại một sự thay đổi thực sự. Hắn tin rằng, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, ngay cả trong những tâm hồn lầm lạc nhất, vẫn còn một tia hy vọng để thức tỉnh, để quay về với chân thiện mỹ.
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ tựa đầu vào vai hắn, lắng nghe từng lời, từng nhịp đập trong tâm hồn hắn. Nàng hiểu gánh nặng mà hắn đang mang, hiểu sự giằng xé nội tâm giữa khao khát báo thù và con đường chính đạo mà hắn đã chọn. "Nhưng huynh đừng quên," nàng khẽ đáp, giọng nói dịu dàng như làn gió sớm, nhưng lại ẩn chứa sự kiên định riêng của nàng. "Lòng người khó lường, tà niệm càng dễ thao túng. Huynh phải cẩn thận." Nàng đã chứng kiến quá nhiều bệnh tật của lòng người, hơn cả bệnh tật của thân xác. Nàng biết, đôi khi, cái ác không phải là một thực thể rõ ràng, mà là một hạt giống gieo vào tâm trí, nảy mầm từ nỗi sợ hãi, từ sự tuyệt vọng, từ lòng tham lam, và một khi đã bén rễ, nó khó lòng nhổ bỏ. Nàng lo lắng cho Lâm Nhất, không phải vì hắn yếu đuối, mà vì hắn quá nhân từ, quá thấu cảm, điều đó có thể khiến hắn dễ bị tổn thương, dễ bị lợi dụng bởi những kẻ độc ác, mưu mô. Nàng biết, con đường Vô Tiên của hắn là con đường cao cả, nhưng cũng là con đường đầy chông gai, đòi hỏi sự kiên cường đến tận cùng của ý chí.
Họ tiếp tục bước đi, ánh nắng dần lên cao, phủ vàng cả con đường. Mỗi bước chân của họ đều là một sự khẳng định cho quyết tâm. Lâm Nhất không ngừng chiêm nghiệm, suy nghĩ về những lời dạy của Cổ Mộc Thiền Sư, về sự "buông bỏ" và "thấu hiểu". Buông bỏ không phải là từ bỏ, mà là gỡ bỏ những gánh nặng không cần thiết, những chấp niệm mù quáng để tâm hồn được thanh thản, minh triết hơn. Thấu hiểu không phải là dung túng, mà là nhìn nhận bản chất sự việc, để tìm ra cách hóa giải, thay vì chỉ đơn thuần là đối kháng. Hắn nhớ lại những lời của Lão Đạo Quán Chủ, về sự hài hòa của âm dương, về sự tuần hoàn của vạn vật. Hắn cảm thấy mình đang tiến gần hơn đến một sự thật nào đó, một sự thật ẩn giấu đằng sau những lớp màn của hồng trần gian nan.
Cảnh vật xung quanh như hòa vào tâm trạng của họ. Những bụi trúc cao vút, xanh rì, đung đưa trong gió, tựa như đang lắng nghe câu chuyện của hai con người nhỏ bé. Tiếng lá trúc xào xạc như những lời động viên, những lời nhắc nhở từ thiên nhiên. Lâm Nhất cảm nhận được từng làn gió nhẹ mơn man trên da thịt, mang theo hơi ẩm của sương sớm và mùi hương tinh khiết của núi rừng. Hắn hít thở thật sâu, cảm nhận sinh khí dồi dào của vạn vật, và nhận ra rằng, dù hồng trần có gian nan đến mấy, thì vẻ đẹp và sự sống vẫn luôn hiện hữu, như một lời hứa hẹn về niềm hy vọng.
Mộ Dung Uyển Nhi, dù lo lắng, nhưng cũng cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ khi ở bên Lâm Nhất. Nàng biết, hắn không phải là một kẻ mù quáng chạy theo sức mạnh, mà là một người tìm kiếm chân lý, tìm kiếm ý nghĩa thực sự của sự tồn tại. Nàng nhìn thấy trong hắn một ánh sáng, một ngọn lửa không bao giờ tắt, một ngọn lửa của lòng trắc ẩn và sự thấu hiểu. Nàng tin vào con đường của hắn, và nàng sẽ là người đồng hành, là điểm tựa vững chắc nhất trên con đường ấy. Nàng nhẹ nhàng đặt bàn tay mình lên mu bàn tay hắn, xiết nhẹ, như một lời khẳng định thầm lặng về sự ủng hộ không điều kiện. Hành trình này, dù hiểm nguy đến đâu, họ sẽ cùng nhau bước đi. Bởi lẽ, Vô Tiên là một hành trình không cô độc, là một con đường mà tình yêu thương và sự sẻ chia là cội nguồn của mọi sức mạnh đích thực.
Buổi chiều muộn, khi vầng dương đã ngả màu cam sẫm, nhuộm một góc trời u ám, Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi đã đến Thiên Cơ Các. Đây không phải là một kiến trúc nguy nga, bề thế dễ nhận biết từ bên ngoài như những tông phái tu tiên khác. Trái lại, Thiên Cơ Các ẩn mình một cách tinh tế, hòa mình vào cảnh vật xung quanh, tựa hồ như một phần của đất trời, không muốn phô trương sự tồn tại của mình. Chỉ khi bước qua một cánh cổng gỗ cũ kỹ, được bao phủ bởi những dây leo chằng chịt, người ta mới nhận ra sự khác biệt. Bên trong, không gian không hề đơn giản như vẻ ngoài. Các trận pháp tinh vi được bố trí khắp nơi, không chỉ để bảo vệ mà còn để che giấu sự thật, khiến người ngoài khó lòng dò xét. Ánh sáng trong Thiên Cơ Các được điều chỉnh một cách khéo léo, không quá chói chang, mà chỉ đủ để soi tỏ những góc khuất.
Trong một gian phòng khuất sâu bên trong Thiên Cơ Các, nơi ánh nến lung linh lay động, đổ bóng lên những kệ sách cổ kính chất đầy thư tịch, Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi đối mặt với Thiên Cơ Lão Nhân. Thân hình gầy gò, lưng còng của lão nhân như một cái cây cổ thụ đã trải qua bao nhiêu phong ba bão táp của thời gian. Râu tóc bạc phơ như tuyết, buông dài đến tận ngực, càng làm tăng thêm vẻ thâm trầm, uyên bác của lão. Đôi mắt tinh anh, dù đã ẩn chứa bao nhiêu năm tháng suy tư, vẫn ánh lên trí tuệ sâu thẳm, như có thể nhìn thấu mọi bí mật của hồng trần. Lão nhân khẽ gõ nhẹ cây quải trượng bằng gỗ mục xuống sàn, phát ra tiếng động khô khốc, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Bầu không khí trong phòng không phải là sự ngột ngạt, mà là sự tĩnh lặng đến lạnh lùng, như thể mọi thông tin, mọi bí mật của thế gian đều hội tụ về đây, nhưng cũng không có điều gì có thể che giấu khỏi ánh mắt của Thiên Cơ Lão Nhân. Mùi giấy cổ, mùi mực tàu, quyện với mùi hương liệu thanh nhã và một chút linh khí tinh khiết, tạo nên một hương vị rất riêng, rất đặc trưng của tri thức và bí ẩn. Tiếng nói chuyện thì thầm của một vài đệ tử ở xa vọng lại, tiếng lật giấy nhẹ nhàng, tiếng chuông gió leng keng không biết từ đâu vọng đến, tất cả đều tạo nên một bản giao hưởng của sự bí mật.
Lão nhân không vội vàng, ánh mắt sâu thẳm quét qua Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi, như đang dò xét tận cùng tâm can của họ. Rồi, với một tiếng thở dài khe khẽ, lão bắt đầu cất lời, giọng nói khàn đục nhưng lại chứa đựng một sức nặng kỳ lạ, từng lời nói như từng nhát dao khắc sâu vào tâm trí họ. "Tà Đạo Sĩ Mù không đơn thuần là một kẻ điên, một tu sĩ lạc lối tầm thường," Thiên Cơ Lão Nhân chậm rãi nói, "hắn là một công cụ... một kẻ gieo mầm cho một loại 'tiên đạo' giả dối, thao túng linh hồn hơn là thân xác."
Lão nhân khẽ phất tay, một vài bản đồ cổ, thư tịch cũ kỹ và những hình vẽ kỳ lạ về các nghi lễ tà ác tự động bay ra khỏi kệ sách, lơ lửng giữa không trung. Ánh nến lung linh chiếu rõ những hình ảnh ghê rợn trên đó: những làng mạc bị bỏ hoang, những con người với ánh mắt vô hồn, những ký hiệu tà dị được khắc trên đá. Những báo cáo, thư tịch cổ được lật mở từng trang, phơi bày những thảm cảnh xé lòng, không chỉ là những vụ sát hại dã man, mà còn là sự gieo rắc nỗi sợ hãi, sự hoài nghi, tuyệt vọng vào lòng người. Hắn không giết chết thân xác, mà hắn giết chết niềm tin, giết chết ý chí, biến những con người bình thường thành những công cụ vô tri, những con rối bị thao túng bởi tà niệm.
Lâm Nhất lắng nghe, sắc mặt hắn càng lúc càng trở nên trầm trọng. Đôi mắt hắn không còn vẻ trầm tư mà thay vào đó là sự nghiêm nghị, xen lẫn một nỗi đau thấu cảm sâu sắc. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của thông tin kinh hoàng đang lan tỏa trong căn phòng. Những gì Thiên Cơ Lão Nhân nói đã vượt xa mọi tưởng tượng của hắn về Tà Đạo Sĩ Mù. Hắn từng nghĩ đó là một kẻ truy cầu sức mạnh mù quáng, một kẻ tàn độc vì tham vọng cá nhân. Nhưng giờ đây, hắn nhận ra, đây là một thứ tà ác có hệ thống, có mục đích, một thứ tà ác đang âm thầm ăn mòn nền tảng của hồng trần.
"Thế lực nào có thể đứng sau một kẻ tàn độc đến vậy?" Lâm Nhất hỏi, giọng nói khẽ run lên vì những thông tin chấn động. "Mục đích của chúng là gì?" Hắn cảm thấy một gánh nặng vô hình đang đè nặng lên vai, một gánh nặng của trách nhiệm, của sự bất lực trước một thế lực quá lớn, quá thâm độc. Hắn từng nghĩ rằng, chỉ cần đánh bại Tà Đạo Sĩ Mù, mọi chuyện sẽ kết thúc. Nhưng có vẻ như, mọi chuyện chỉ mới bắt đầu.
Thiên Cơ Lão Nhân thở dài, ánh mắt lão nhìn xa xăm, như xuyên thấu qua vạn vật. "Quy mô của cái ác lớn hơn các ngươi tưởng. Hắc Y Nhân chỉ là một phần nhỏ, Tà Đạo Sĩ Mù cũng chỉ là một quân cờ... Mục đích của chúng là biến hồng trần này thành vực sâu của tâm ma, nơi con người tự hủy diệt lẫn nhau." Lão nhân khẽ vuốt chòm râu bạc, chậm rãi tiếp lời. "Chúng không cần sức mạnh để thống trị, chúng cần sự hỗn loạn, sự tuyệt vọng. Khi lòng người không còn tin vào thiện, không còn tin vào chính nghĩa, không còn tin vào tình yêu thương, thì chúng sẽ dễ dàng thao túng, biến mọi thứ thành công cụ của mình. Chúng gieo rắc hạt giống tà niệm, nuôi dưỡng sự chia rẽ, để rồi thu hoạch những linh hồn trống rỗng, những thân xác vô tri."
Mộ Dung Uyển Nhi không khỏi rùng mình, nàng khẽ siết chặt tay mình, cảm giác lạnh buốt lan tỏa khắp cơ thể. Những lời của Thiên Cơ Lão Nhân không chỉ là thông tin, mà là một bức tranh sống động về một hồng trần đang bị xé nát, bị nhuộm đen bởi bàn tay vô hình của cái ác. Nàng nhìn Lâm Nhất, ánh mắt đầy lo lắng. Nàng biết, con đường mà hắn đã chọn, con đường Vô Tiên, sẽ là một thử thách nghiệt ngã hơn bao giờ hết. Làm sao để thấu hiểu một cái ác không có hình dạng rõ ràng? Làm sao để đối trị một thế lực không cần sức mạnh vật chất mà chỉ thao túng tâm trí?
Thiên Cơ Lão Nhân khẽ nhắm mắt, như đang chìm đắm trong những ký ức đau buồn. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình... nhưng khi linh khí bị vẩn đục, tình người bị bóp méo, thì hồng trần sẽ biến thành địa ngục trần gian. Chúng đang làm điều đó, từng chút một, âm thầm và tàn nhẫn." Lão mở mắt, ánh mắt tinh anh nhìn thẳng vào Lâm Nhất. "Ngươi, tiểu đạo sĩ, đã chọn một con đường khác. Một con đường không truy cầu sức mạnh, mà truy cầu chân lý. Đó là con đường duy nhất có thể đối kháng với thứ tà ác này. Bởi vì chúng, cuối cùng, chỉ sợ hãi một điều: sự thức tỉnh của lòng người, sự trở lại của chân tâm."
Những lời của Thiên Cơ Lão Nhân như sấm sét đánh vào tâm trí Lâm Nhất. Hắn hiểu rằng, Tà Đạo Sĩ Mù chỉ là một phần nổi của tảng băng chìm, một con tốt thí trong một ván cờ lớn hơn rất nhiều. Thế lực đứng sau hắn ta không phải là những kẻ truy cầu sức mạnh để bá chủ, mà là những kẻ muốn hủy diệt niềm tin, muốn biến con người thành những con rối vô tri. Điều này khiến cho cuộc chiến trở nên khó khăn hơn gấp bội, bởi không chỉ cần đánh bại kẻ thù hữu hình, mà còn phải chiến đấu với cái ác vô hình đang ẩn mình trong tâm trí mỗi người.
Lâm Nhất hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh tâm trí. Hắn nhìn Mộ Dung Uyển Nhi, ánh mắt nàng vẫn kiên định, tin tưởng. Chính sự có mặt của nàng, sự ủng hộ thầm lặng của nàng, là nguồn sức mạnh vô hình giúp hắn không bị lạc lối trong biển thông tin hỗn loạn và nỗi sợ hãi. Hắn biết, mình không thể gục ngã. Con đường Vô Tiên của hắn, con đường của lòng trắc ẩn và sự thấu hiểu, chính là thứ vũ khí duy nhất có thể đối kháng với thứ tà ác thao túng tâm hồn này. Hắn phải giữ vững chân tâm, để không bị cuốn vào vòng xoáy của thù hận và tuyệt vọng mà kẻ địch đang cố gắng tạo ra. Những bí mật về nguồn gốc của Hắc Y Nhân và Tà Đạo Sĩ Mù, về quy mô của thế lực tà ác này, đã được hé lộ, cho thấy một bức tranh u tối hơn rất nhiều so với những gì hắn từng tưởng tượng. Cuộc chiến này, sẽ không chỉ là một trận chiến giữa thiện và ác, mà là một cuộc chiến để bảo vệ nhân tính, bảo vệ những giá trị cốt lõi của hồng trần.
Đêm đã buông xuống, trăng sáng vằng vặc treo trên nền trời thăm thẳm, soi rõ những con đường làng quanh co. Tại Khinh Vân Khách Điếm, một ngôi nhà gỗ hai tầng với mái ngói xanh cổ kính, có biển hiệu "Khinh Vân" đã bạc màu theo năm tháng, Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi tìm được một căn phòng nhỏ. Khác với vẻ tĩnh mịch và bí ẩn của Thiên Cơ Các, Khinh Vân Khách Điếm lại mang một bầu không khí thân thiện, ấm cúng và khá nhộn nhịp. Tiếng trò chuyện rôm rả của các lữ khách từ sảnh chính vọng lên, tiếng chén đĩa va chạm nhẹ nhàng, tiếng bước chân lộc cộc trên cầu thang gỗ cũ kỹ, tất cả tạo nên một cảm giác an toàn và thoải mái sau một hành trình dài đầy căng thẳng. Mùi thức ăn mới nấu, mùi rượu nhẹ, mùi gỗ và mùi khói bếp thoang thoảng trong không khí, như một lời mời gọi ấm áp, xoa dịu những mệt mỏi thể xác và tinh thần.
Lâm Nhất ngồi bên cửa sổ, nhìn ra ngoài màn đêm tĩnh mịch. Ánh trăng vằng vặc chiếu rọi qua khung cửa sổ nhỏ, vẽ nên những vệt sáng bạc trên nền gạch. Những lời của Thiên Cơ Lão Nhân vẫn văng vẳng trong tâm trí hắn, như một bản trường ca trầm buồn về số phận của hồng trần. Hắn hình dung ra những làng mạc bị tàn phá, những con người bị thao túng tâm trí, những linh hồn bị gieo rắc tuyệt vọng. Mỗi hình ảnh hiện lên đều là một nhát dao cứa vào lòng hắn, khiến hắn cảm nhận được gánh nặng của sự tồn vong của nhân thế. Hắn hiểu rằng, Tà Đạo Sĩ Mù không phải là một kẻ thù đơn độc, mà là một biểu tượng, một quân cờ trong một ván cờ lớn hơn, một âm mưu thao túng vĩ đại hơn nhiều. Thế lực đứng sau hắn ta không chỉ muốn hủy diệt thân xác, mà còn muốn hủy diệt niềm tin, hủy diệt chân tâm của con người.
Mộ Dung Uyển Nhi ngồi đối diện, nàng lặng lẽ pha trà, động tác uyển chuyển, nhẹ nhàng. Ánh mắt nàng nhìn Lâm Nhất, đầy lo lắng nhưng cũng ẩn chứa sự tin tưởng tuyệt đối. Nàng rót một chén trà nóng hổi, khói trà nghi ngút tỏa hương thơm dịu nhẹ, lan tỏa trong căn phòng nhỏ. Mùi hương thanh khiết của trà như xoa dịu đi bầu không khí nặng nề của những suy tư. Nàng không nói gì, chỉ đơn giản là ở bên cạnh hắn, truyền đi một nguồn sức mạnh thầm lặng, một sự an ủi không lời nhưng sâu sắc.
"Càng hiểu rõ về hắn, ta càng thấy gánh nặng trên vai mình," Lâm Nhất khẽ nói, giọng hắn trầm hơn mọi khi, ánh mắt vẫn nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, như đang tìm kiếm một câu trả lời từ vũ trụ bao la. "Không chỉ là ngăn chặn, mà còn là cứu vãn... liệu có thể không?" Hắn không còn nghĩ đến việc trả thù, mà là tìm cách cứu vãn những gì còn có thể cứu vãn được, thức tỉnh những tâm hồn còn đang chìm trong mê muội. Nỗi sợ hãi không phải là sợ hãi cái chết, mà là sợ hãi sự tuyệt vọng, sự mất mát của lòng người. Hắn cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bé giữa biển cả bão tố, nhưng vẫn phải căng buồm, vẫn phải tiến về phía trước.
Uyển Nhi nhẹ nhàng đặt chén trà nóng vào tay hắn, rồi đặt bàn tay mình lên mu bàn tay hắn, truyền đi hơi ấm và sự kiên định. Hơi ấm từ bàn tay nàng như một dòng suối mát lành chảy vào lòng hắn, xua đi phần nào sự lạnh lẽo của những thông tin kinh hoàng. "Chừng nào huynh còn giữ được tấm lòng ấy, còn thấu hiểu nỗi đau của người khác, thì huynh sẽ tìm thấy con đường," nàng khẽ nói, giọng nàng dịu dàng nhưng đầy sức mạnh nội tại. "Huynh không đơn độc." Lời nói của nàng không phải là một lời hứa suông, mà là một lời khẳng định, một sự cam kết tuyệt đối. Nàng sẽ luôn ở bên hắn, không chỉ là người đồng hành, mà còn là điểm tựa tinh thần, là ánh sáng dẫn lối khi hắn lạc bước.
Lâm Nhất khẽ vuốt nhẹ chuỗi hạt bồ đề trên tay, những hạt gỗ đã mòn vẹt vì thời gian và những lần niệm chú. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự ấm áp từ chén trà, từ bàn tay Uyển Nhi. Những thông tin kinh hoàng về thế lực tà ác không làm hắn nản lòng, mà ngược lại, càng củng cố ý chí "Vô Tiên" của hắn. Hắn hiểu rằng, để đối phó với cái ác này, không chỉ cần sức mạnh mà cần cả sự thấu hiểu, lòng trắc ẩn và khả năng thức tỉnh người khác. Con đường Vô Tiên không phải là con đường của kẻ mạnh nhất, mà là con đường của kẻ thấu hiểu nhất, nhân từ nhất.
Ánh mắt hắn không còn vẻ u sầu, mà thay vào đó là sự kiên định, là quyết tâm sắt đá. Hắn biết, cuộc đối đầu sắp tới với Tà Đạo Sĩ Mù sẽ là một thử thách nghiệt ngã, không chỉ về sức mạnh mà còn về ý chí, về niềm tin. Những âm mưu xảo quyệt và sức mạnh tà ác của hắn ta sẽ không dễ dàng bị đánh bại, và thế lực đứng sau hắn ta còn lớn mạnh hơn gấp bội. Tuy nhiên, hắn không còn sợ hãi. Hắn có một la bàn mới, một kim chỉ nam cho tâm hồn mình. Hắn sẽ không buông xuôi, mà sẽ tìm kiếm một loại sức mạnh khác, một loại sức mạnh đến từ sự kiên cường của tâm hồn, từ lòng trắc ẩn và sự thấu hiểu vạn vật.
Màn đêm dần sâu, nhưng trong căn phòng nhỏ, một ngọn lửa hy vọng vẫn bùng cháy rực rỡ. Dù hồng trần có gian nan đến mấy, dù cái ác có lớn mạnh đến đâu, thì vẫn luôn có một con đường, một con đường Vô Tiên, nơi chân lý không nằm ở những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần, trong chính lòng người, trong sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn không đổi thay. Lâm Nhất biết, hành trình này còn dài, còn lắm chông gai, nhưng hắn không còn đơn độc. Hắn có Uyển Nhi, có những lời dạy của Thiền Sư, và quan trọng hơn cả, hắn có một trái tim kiên định, một chân tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến. Hắn sẽ đối mặt, không phải để hủy diệt, mà để thức tỉnh, để cứu vãn.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.