Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô tiên chi đạo - Chương 202: Tia Sáng Giữa Vực Sâu: Lời Thề Vô Tiên

Ma Đô Phế Tích vẫn chìm trong màn đêm vĩnh cửu, nơi thời gian dường như đã ngừng trôi từ hàng ngàn năm trước, giữ lại mãi một khoảnh khắc của sự hủy diệt và tan hoang. Những tàn tích của các kiến trúc ma đạo cổ xưa, vốn được dựng nên từ đá đen và xương cốt của những sinh linh không may, giờ đây đổ nát, chồng chất lên nhau như những bộ xương khổng lồ phơi mình trong gió. Không khí đặc quánh mùi đất ẩm mục, mùi tanh nồng của xác thối lẫn trong hơi thở lạnh buốt của âm khí cuồn cuộn, vẽ nên một bức tranh về sự chết chóc và lãng quên. Tiếng gió rít gào qua những khe tường đổ nát nghe như tiếng than khóc vô vọng của hàng vạn âm hồn vất vưởng, bị giam cầm vĩnh viễn trong chốn địa ngục trần gian này. Đôi khi, một âm thanh khô khốc, ghê rợn vang lên, như tiếng xương cốt va chạm vào nhau, khiến cả không gian càng thêm rùng rợn, nặng nề.

Lâm Nhất đứng đó, giữa vùng tâm điểm của sự mục nát và ma lực, nơi âm khí đậm đặc đến nỗi có thể nhìn thấy chúng cuộn xoáy như những con rắn đen không đầu, vờn quanh thân ảnh gầy gò của hắn. Khuôn mặt thư sinh của hắn, vốn đã khắc khổ, nay càng hằn sâu những vết hằn của nỗi đau và sự giày vò. Đôi mắt đen láy, sâu thẳm, phản chiếu những ngọn lửa xanh leo lét của ma khí, chứa đựng một sự giằng xé dữ dội, một trận chiến nội tâm đang diễn ra không tiếng động. Hắn hít một hơi thật sâu, nhưng thứ tràn vào lồng ngực chỉ là mùi tử khí và sự lạnh lẽo thấu xương, không đủ để xoa dịu trái tim đang đập thình thịch như muốn vỡ tung.

Tà Đạo Sĩ Mù đứng cách đó không xa, thân ảnh cao gầy, gân guốc của y hòa lẫn vào màn sương âm khí dày đặc, mờ ảo như một bóng ma. Đôi mắt vô hồn, trống rỗng của y, dù không nhìn thấy gì, vẫn mang một vẻ thấu thị kỳ lạ, như thể có thể xuyên thấu mọi lớp vỏ bọc, mọi ngóc ngách sâu kín nhất trong tâm hồn Lâm Nhất. Giọng nói khàn đặc của y, khô khốc như tiếng lá mục, vang vọng trong không gian u ám, mang theo một sức nặng khó cưỡng, một lời mời gọi đầy cám dỗ mà cũng đầy nguy hiểm.

“Ngươi đã thấy rõ chưa, tiểu đạo sĩ?” Tà Đạo Sĩ Mù thều thào, mỗi từ ngữ như một nhát dao cứa vào tâm can Lâm Nhất. “Cái gọi là ‘tiên đạo’ mà ngươi tin tưởng, cái ‘hồng trần’ mà ngươi cố gắng thấu hiểu… nó đã bảo vệ được ai? Lão Đạo Quán Chủ của ngươi? Những người dân vô tội ở Thôn Vân Thôn? Hay đứa trẻ câm điếc kia?” Y ngừng lại, để những câu hỏi đó găm sâu vào trái tim Lâm Nhất, khơi dậy những vết sẹo đau đớn nhất. “Ngươi có muốn tiếp tục ngây thơ, tiếp tục chấp nhận sự bất lực của mình, để rồi chứng kiến những người ngươi yêu thương bị hủy diệt một lần nữa? Hay ngươi sẽ chấp nhận sức mạnh, sức mạnh thực sự, để chấm dứt tất cả, để những người như A Câm không bao giờ phải chịu khổ nữa?”

Lời lẽ của Tà Đạo Sĩ Mù không phải là những lời mê hoặc suông, mà là những mũi tên độc, nhắm thẳng vào nỗi sợ hãi và tuyệt vọng sâu kín nhất trong Lâm Nhất. Hình ảnh Lão Đạo Quán Chủ gục ngã trong vũng máu, hình ảnh Thôn Vân Thôn biến thành biển lửa, và đôi mắt sợ hãi, trống rỗng của A Câm hiện lên rõ mồn một trong tâm trí hắn. Một cơn đau xé ruột xé gan ập đến, như thể những vết thương cũ lại bị xé toạc, khiến hắn muốn gào thét.

Phù Trần Mộc trong tay Lâm Nhất run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự giằng xé nội tâm đến cực điểm của chủ nhân nó. Nó dường như đang cố gắng níu kéo hắn lại, nhưng trong khoảnh khắc đó, nó lại cảm thấy nặng nề đến lạ, như một chiếc la bàn lạc hướng giữa bão tố, không thể chỉ đường cho hắn thoát khỏi vực sâu tuyệt vọng. Hắn siết chặt cán gỗ đã sờn cũ, những khớp ngón tay trắng bệch, tựa như đang cố gắng bám víu vào một sợi rễ mục nát giữa dòng nước lũ.

“Cái giá… là gì?” Giọng Lâm Nhất khàn đặc, đầy giằng xé, như thể mỗi từ ngữ đều phải trải qua hàng vạn nỗi đau để thoát ra khỏi cổ họng. Hắn biết, không có bữa tiệc nào miễn phí. Đặc biệt là từ một kẻ như Tà Đạo Sĩ Mù. Cái giá của sức mạnh mà y đề nghị chắc chắn sẽ rất cao, không chỉ dừng lại ở tu vi hay linh hồn, mà có thể là sự biến đổi vĩnh viễn trong bản chất và con đường của hắn. Nhưng trong khoảnh khắc đó, nỗi đau và khao khát trả thù đã làm mờ đi mọi lý trí. Cái giá nào mà không đáng, nếu nó có thể đổi lấy sự chấm dứt của mọi bi kịch, của mọi nỗi bất lực?

Tà Đạo Sĩ Mù cười khẩy, một tiếng cười khô khốc, ghê rợn vang vọng trong không gian u ám, như tiếng xương cốt va chạm nhau, nhưng cũng ẩn chứa một sự hài lòng sâu sắc. “Cái giá? Ngươi nghĩ thế nào là cái giá, tiểu đạo sĩ? Thân thể phàm tục này? Linh hồn trong sạch của ngươi? Hay là cái gọi là ‘chính nghĩa’ mà ngươi vẫn đang cố níu giữ?” Y nói, giọng điệu đầy mê hoặc, như thể đang vẽ ra một bức tranh về quyền lực tuyệt đối, về sự tự do thoát ly khỏi mọi ràng buộc. “Cái giá chính là sự lột xác, sự từ bỏ những xiềng xích mà thế gian áp đặt lên ngươi. Ngươi sẽ mạnh mẽ, mạnh mẽ đến mức không cần quan tâm đến bất kỳ cái giá nào. Ngươi sẽ trở thành một kẻ mà cả chính đạo lẫn tà đạo đều phải dè chừng, một kẻ đứng ngoài mọi quy luật, mọi định nghĩa.”

Tia dao động cuối cùng trong mắt Lâm Nhất biến mất, nhường chỗ cho một sự kiên định đến sắt đá, một tia sáng lạnh lẽo đến đáng sợ. Hắn siết chặt Phù Trần Mộc trong tay, không còn là sự giằng xé, mà là một sự níu giữ, một lời nhắc nhở mong manh về bản ngã đã từng. Nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một sợi dây mỏng manh, có thể đứt bất cứ lúc nào. Sự giằng xé dữ dội giữa khát vọng báo thù mãnh liệt, nỗi tuyệt vọng trước sự bất lực của chính mình, và những tàn dư của bản chất lương thiện, lý trí 'Vô Tiên chi Đạo' mà hắn đã từng theo đuổi, đang đạt đến đỉnh điểm. Hắn đối mặt với nỗi sợ hãi mất đi chính mình, biến thành một kẻ không còn nhân tính, nhưng đồng thời cũng bị cám dỗ bởi lời hứa về sức mạnh tuyệt đối. Để chấm dứt mọi đau khổ, để bảo vệ những gì còn sót lại, hắn phải mạnh mẽ. Và nếu sức mạnh nằm ở nơi bị cấm kỵ, thì hắn sẽ là kẻ đầu tiên dấn thân vào đó. Hắn nhìn sâu vào đôi mắt trống rỗng của Tà Đạo Sĩ Mù, không nói thêm lời nào. Nhưng trong ánh mắt hắn, có một lời đáp trả, một sự chấp thuận ngầm. Bóng dáng gầy gò của hắn, đứng giữa âm khí cuồn cuộn và ma lực cổ xưa, dần hòa vào màn sương đen dày đặc, như thể hắn đã trở thành một phần của Ma Đô Phế Tích, một phần của bóng tối. Tà Đạo Sĩ Mù tiếp tục cười khẩy, âm thanh khô khốc vang vọng trong U Minh Cấm Địa, như một lời chào mừng đến vực sâu, đến con đường mà Lâm Nhất đã tự nguyện lựa chọn. Con đường của một kẻ cô độc, mang trong mình sức mạnh bị cấm kỵ, và một lời thề báo thù không thể lay chuyển.

Bàn tay gầy gò của Lâm Nhất vô thức vươn ra, hướng về phía bệ đá cổ xưa nơi ma lực cuồn cuộn như hơi thở của quỷ dữ, như một lời đáp trả cho lời mời gọi của Tà Đạo Sĩ Mù. Hắn cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo, mạnh mẽ truyền từ bệ đá lên, thấm đẫm vào từng mạch máu, từng thớ thịt. Nó không chỉ là sức mạnh, mà còn là sự giải thoát khỏi gánh nặng của nỗi đau, của sự bất lực. Hắn đã quá mệt mỏi với việc chứng kiến những người thân yêu ngã xuống mà không thể làm gì. Hắn đã quá chán ghét cái gọi là ‘chính đạo’ hão huyền, những lời răn dạy về lòng từ bi mà không thể bảo vệ được một mạng người. Trong khoảnh khắc ấy, con đường tà đạo, con đường của sức mạnh tuyệt đối, dường như là lựa chọn duy nhất, là lối thoát duy nhất khỏi vực sâu tuyệt vọng đang nhấn chìm hắn.

Thế nhưng, ngay khi đầu ngón tay hắn vừa chạm vào rìa luồng ma khí lạnh lẽo, một tia sáng chói lọi chợt bùng lên trong tâm trí Lâm Nhất, như một tia sét xé toạc màn đêm đen đặc. Ma Đô Phế Tích tan biến, những bức tường đá đen kịt, những âm thanh rên rỉ của linh hồn, mùi tử khí nồng nặc, tất cả đều nhường chỗ cho một khung cảnh hoàn toàn khác, ấm áp và bình yên đến lạ lùng. Hắn không còn đứng giữa vực sâu của Ma Đô Phế Tích nữa, mà đang ở Huyền Nguyên Quan, dưới ánh nắng ban trưa rực rỡ, nghe tiếng chim hót líu lo trên những tán cây xanh biếc, tiếng suối chảy róc rách vọng lại từ xa.

Trước mắt hắn là Lão Đạo Quán Chủ, mái tóc bạc phơ như tuyết, lưng hơi còng nhưng ánh mắt vẫn hiền từ và thâm trầm, ngồi trên chiếc Bồ Đoàn Cũ Kỹ đã sờn màu thời gian. Quán Chủ tay vuốt nhẹ Phù Trần Mộc, đôi mắt ánh lên vẻ từng trải của năm tháng, nhìn hắn với một nụ cười bao dung. Không gian xung quanh ông dường như ngưng đọng, toát lên một sự bình yên lạ lùng, như thể mọi bi ai của hồng trần đều không thể chạm tới nơi này.

“Nhất nhi, tu đạo không phải là tránh né hồng trần, càng không phải là dùng oán hận để rửa sạch oán hận.” Giọng Quán Chủ khàn khàn, chậm rãi, từng câu chữ đều được cân nhắc kỹ lưỡng, như một dòng nước mát lành xoa dịu tâm hồn đang cháy bỏng của Lâm Nhất. “Chân lý nằm ở sự thấu hiểu, ở lòng trắc ẩn, ở việc giữ vững bản tâm thiện lương giữa vạn kiếp phù du. Sức mạnh, nếu không đi đôi với đạo lý, sẽ chỉ là con dao hai lưỡi, tự hủy diệt mình trước khi hủy diệt kẻ khác.”

Lâm Nhất cảm thấy như có một luồng điện xẹt qua tâm trí. Lời dạy của Quán Chủ không phải là những giáo điều khô khan, mà là ánh sáng soi rọi vào vực sâu mà hắn đang chìm đắm. Ông đã từng nói, “Vô Tiên chi Đạo” không phải là truy cầu phép tắc thần thông, mà là tìm kiếm ý nghĩa đích thực của sự tồn tại và con đường tu thân. Nó ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần, trong những tình cảm thiêng liêng như tình thầy trò, tình bạn, tình yêu thương, và lòng nhân ái.

Khung cảnh Huyền Nguyên Quan mờ dần, nhường chỗ cho hình ảnh Thôn Vân Thôn trước khi bi kịch ập đến. Ánh nắng vàng ươm trải dài trên những cánh đồng lúa xanh mướt, mùi lúa chín thoang thoảng trong gió. Lâm Nhất thấy mình đứng giữa làng, và rồi, một bàn tay nhỏ bé, gầy gò nắm lấy tay hắn. Đó là A Câm. Đứa trẻ câm điếc ấy, với khuôn mặt nhỏ nhắn, đôi mắt to tròn, ngây thơ, không thể nói, không thể nghe, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối, một tình cảm thuần khiết đến mức khiến trái tim hắn nhói đau. A Câm không nói lời nào, chỉ ôm chặt con búp bê cũ kỹ, đôi mắt nhìn hắn với vẻ yêu mến và an toàn, như thể hắn là cả thế giới của nó. Cái nắm tay ấy, cái nhìn ấy, không đòi hỏi sức mạnh, không cần phép thuật, chỉ cần sự hiện diện, sự che chở.

Lâm Nhất cảm thấy một giọt nước mắt lăn dài trên má, nóng hổi, không phải của tuyệt vọng, mà của sự thức tỉnh. Những ký ức đó, những lời dạy đó, những khoảnh khắc tình người đó, chúng như một chiếc neo vô hình, kéo hắn trở lại từ bờ vực thẳm. Hắn bỗng nhận ra, sức mạnh mà Tà Đạo Sĩ Mù đề nghị, sức mạnh của oán hận và hủy diệt, sẽ không thể mang lại bình yên cho linh hồn những người đã khuất, cũng không thể hàn gắn những vết thương lòng. Nó chỉ là một vòng luẩn quẩn của thù hận, biến hắn thành một kẻ mà hắn đã từng căm ghét. Để báo thù cho Quán Chủ, cho A Câm, hắn không thể trở thành một quỷ dữ. Hắn phải giữ vững bản tâm thiện lương, giữ vững con đường ‘Vô Tiên’ mà Quán Chủ đã dày công vun đắp.

Cơ thể Lâm Nhất căng cứng, bàn tay đang vươn ra khựng lại giữa không trung. Hình ảnh Tà Đạo Sĩ Mù và Ma Đô Phế Tích dần hiện rõ trở lại, nhưng giờ đây, chúng không còn sức mạnh để lung lay ý chí của hắn nữa. Âm khí cuồn cuộn vẫn bao phủ, mùi tử khí vẫn nồng nặc, nhưng trong tâm hồn Lâm Nhất, một tia sáng đã bừng lên, xua đi màn sương đen dày đặc của tuyệt vọng. Hắn hít một hơi thật sâu, lần này là một hơi thở của sự bình tĩnh, của quyết định.

Lâm Nhất như vừa thoát khỏi một giấc mộng, ánh mắt hắn trở lại Ma Đô Phế Tích, nhìn thẳng vào Tà Đạo Sĩ Mù. Sự giằng xé đã biến mất, thay vào đó là một vẻ tĩnh lặng đầy đau đớn, nhưng kiên định đến lạ thường. Hắn vẫn nắm chặt Phù Trần Mộc, nhưng giờ đây nó không còn là gánh nặng, mà là một lời nhắc nhở về con đường hắn đã chọn, dù đầy chông gai và mất mát. Nó không phải là một vũ khí hủy diệt, mà là một cây gậy hành giả, dẫn lối qua hồng trần gian nan.

Tà Đạo Sĩ Mù nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt Lâm Nhất. Đôi mắt vô hồn của y chớp nhẹ, thể hiện một thoáng bất ngờ, một sự khó hiểu hiếm hoi. Nụ cười khô khốc trên khuôn mặt gầy guộc của y hơi chững lại, như thể một kế hoạch hoàn hảo đã gặp phải một chướng ngại không lường trước.

Lâm Nhất hít một hơi thật sâu, giọng nói trầm tĩnh, dù vẫn còn chút run rẩy vì những dư chấn của cuộc đấu tranh nội tâm vừa qua. “Ta không cần sức mạnh từ oán hận, cũng không cần một con đường được xây dựng trên sự hủy diệt của bản thân.” Hắn nói, từng lời như được khắc tạc từ đá, vang vọng trong không gian u ám. “Con đường của ta, ta sẽ tự tìm. Dù đau khổ đến mấy, dù hồng trần có gian nan đến đâu, ta cũng sẽ giữ vững bản tâm. Vô Tiên chi Đạo, không phải là vô tình, mà là vô chấp niệm. Không phải là vô lực, mà là vô hại. Ta sẽ không trở thành kẻ mà ta căm ghét.”

Tà Đạo Sĩ Mù nghe những lời đó, im lặng một lúc lâu, rồi lại phá lên cười khẩy, âm thanh khô khốc vang vọng khắp Ma Đô Phế Tích. “Ngươi nghĩ ngươi có thể thoát khỏi vực sâu?” Y nói, giọng điệu đầy mỉa mai, nhưng sâu thẳm trong đó lại ẩn chứa một sự tự tin đến đáng sợ. “Ngươi nghĩ ngươi có thể tự mình làm gì trong cái hồng trần tàn khốc này? Một ngày nào đó, khi ngươi lại chứng kiến những kẻ vô tội ngã xuống, khi ngươi lại bị nỗi bất lực giày vò đến tận xương tủy, ngươi sẽ tự nguyện tìm đến ta, Lâm Nhất. Ta sẽ đợi ngươi. Bởi vì, ‘Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình’, nhưng tình cảm đó cũng chính là điểm yếu lớn nhất của ngươi. Và ta tin, ngươi sẽ không thể bảo vệ được nó bằng cái gọi là ‘bản tâm thiện lương’ hão huyền của ngươi.”

Lâm Nhất không đáp lời. Hắn quay lưng lại với Tà Đạo Sĩ Mù, không nói thêm một câu nào. Bóng dáng gầy gò của hắn, đứng giữa âm khí cuồn cuộn và ma lực cổ xưa, giờ đây không còn hòa vào màn sương đen dày đặc nữa, mà trở nên rõ ràng và kiên định. Hắn chậm rãi bước đi, từng bước chân vững chãi trên nền đất hoang tàn, Phù Trần Mộc được nắm chặt hơn trong tay. Cây chổi cũ kỹ, tưởng chừng vô dụng, giờ đây lại là biểu tượng của một lời thề, một lời hứa với chính bản thân và những người đã khuất. Nó là lời nhắc nhở về con đường Vô Tiên chi Đạo, một con đường không phải để trốn chạy khỏi hồng trần, mà là để thấu hiểu nó, để vượt qua nó bằng chính lòng trắc ẩn và sự kiên cường.

Tà Đạo Sĩ Mù nhìn theo bóng lưng hắn khuất dần vào màn sương âm khí dày đặc, đôi mắt vô hồn chứa đựng một nụ cười khó hiểu. Nụ cười đó không phải của sự thất vọng, mà của một kẻ đã nhìn thấu mọi sự, của một kẻ tin rằng thời gian sẽ chứng minh lời y nói là đúng. Y biết rằng, Lâm Nhất có thể từ chối sức mạnh tà ác của y hôm nay, nhưng nỗi đau và khát khao bảo vệ những người thân yêu vẫn còn đó, âm ỉ cháy trong trái tim hắn. Và một ngày nào đó, cái hồng trần gian nan này sẽ đẩy hắn đến một lựa chọn khác, một con đường khác, có thể sẽ vẫn dẫn về nơi y đang chờ đợi.

Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Lâm Nhất đã lựa chọn. Nhưng con đường phía trước, dù đã được xác định lại, vẫn là một chặng đường đầy chông gai, thử thách. Hắn vẫn mang trong mình nỗi buồn sâu thẳm, nhưng trong đôi mắt hắn, giờ đây đã le lói một tia hy vọng mong manh, một sự kiên định mới mẻ. Hắn sẽ tìm kiếm một con đường sức mạnh khác, một con đường phù hợp với Vô Tiên chi Đạo, nhưng cũng không kém phần gian nan, có thể dẫn đến những thử thách mới mà ngay cả Tà Đạo Sĩ Mù cũng chưa thể lường trước.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free