(Đã dịch) Vũ Thần Phong Bạo - Chương 546: Đông Khuê Chi Địa
Đường Diễm biến tổ chim này thành nơi tĩnh dưỡng, vận chuyển Bất Tử Diễn Thiên Quyết toàn lực chữa trị thương thế. Trái tim bị Phật tâm thấm nhuần dần trở nên mạnh mẽ, hữu lực nhảy lên, từng chút một khôi phục tinh lực uể oải.
Hắc Thủy Mã Hoàng vẫn không dám khinh thường, vừa cẩn trọng hấp thu chút máu huyết, vừa cảnh giác Cự Chủy Hỏa Nha trên không trung, đồng thời lục soát tình hình chung quanh.
Dãy núi này tràn đầy nguy hiểm, nó không thể không cẩn thận, cẩn thận lại cẩn thận.
Cự Chủy Hỏa Nha cố gắng nhiều lần, muốn đoạt lại con non từ tay Nhân loại đáng ghét kia, nhưng vẫn cố kỵ ngọn lửa xanh biếc, chỉ có thể nén giận thỏa hiệp. Nó chiếm giữ trên không trung gào thét không ngừng, trút bỏ phiền muộn trong lòng, thỉnh thoảng lại từ trên cao lao xuống, săn mồi giữa những ngọn núi hiểm trở, chém giết với các loài hung cầm mãnh thú cường hãn.
Đường Diễm ngưng thần tĩnh khí, toàn tâm toàn ý khôi phục tinh lực và thương thế.
Dãy núi vô tận này như nằm trong không gian hư vô. Ngước nhìn bầu trời, chỉ thấy mây mù nồng đậm, không thấy mặt trời, cũng chẳng có ngôi sao. Quan sát đại địa, chỉ toàn núi non trùng điệp, sương mù mỏng manh phiêu đãng.
Nơi đây không có ngày đêm luân chuyển, không có bốn mùa nóng lạnh, chỉ có sương mù vô tận và núi non, chỉ có linh lực nồng nặc cùng tiếng thú gầm cầm minh không dứt.
Đường Diễm quên đi thời gian, ngưng thần ngồi xếp bằng. Không biết qua bao lâu, có lẽ ba ngày, có lẽ năm ngày, sau khi Cự Chủy Hỏa Nha nuốt ít nhất bảy con Yêu thú khổng lồ, hắn mới khoan thai tỉnh lại, hít sâu một hơi linh khí nồng nặc mát lạnh, rồi thở dài một tiếng.
Tinh thần sảng khoái, khí khái hào hùng bừng bừng phấn chấn!
Trái tim hoàng kim hữu lực nhảy động, Khí hải vô tận mờ mịt phồn vinh, bắp thịt toàn thân và hài cốt khôi phục như lúc ban đầu, trở lại trạng thái toàn thịnh. Nếu người khác bị thương như hắn, ít nhất phải bế quan hai ba tháng để tĩnh dưỡng, còn hắn chỉ cần ba năm bảy ngày mà thôi.
Bất Tử Diễn Thiên Quyết quả thực kỳ diệu, tốc độ khôi phục này đủ khiến bất kỳ ai cũng phải kinh sợ thán phục.
Hắc Thủy Mã Hoàng thấy Đường Diễm khôi phục, âm thầm bĩu môi, chào hỏi qua loa rồi lâm vào mê man, nó cũng cần phải điều dưỡng rồi.
"Này, chim trên trời, tiếp tục canh gác cho ta, biểu hiện tốt ta sẽ tha cho con ngươi."
Đường Diễm làm bộ muốn tra tấn tiểu Hỏa Nha, khiến Cự Chủy Hỏa Nha đang xoay quanh trên bầu trời tức giận gào thét không thôi, hai mắt như muốn phun ra lửa. Sao nó lại chọc phải tên sát tinh này cơ chứ?
Lần nữa quan sát tình hình bốn phía, xác định không có khí tức cường đại, hắn đem tù binh trong Hoàng Kim Tỏa lần lượt thả ra, bắt đầu luyện hóa.
Luyện hóa mất trọn một ngày. Với trạng thái U Linh Thanh Hỏa hiện tại, luyện hóa nhất giai Võ Tôn vô cùng nhẹ nhàng, tối đa ba khắc đồng hồ là có thể luyện hóa triệt để, vô cùng tinh khiết. Nhưng luyện hóa nhị giai Võ Tôn tốn chút tinh lực và thời gian, nhất là Khai Sơn Mãng Ngưu và Bạch Ngân Cự Viên. Hai con dị thú này như đúc bằng thép, cực kỳ cường tráng kiên cố, khiến Đường Diễm kiệt sức.
Cự Chủy Hỏa Nha xoay quanh trên không trung, ban đầu hiếu kỳ với ngọn lửa xanh biếc như nước, sau đó bị linh khí nồng nặc tỏa ra hấp dẫn! Dù linh lực thiên địa ở vùng núi này rất dồi dào, nhưng linh khí tự nhiên này rất bướng bỉnh, không thể so sánh với sự tinh thuần yên tĩnh bên cạnh Đường Diễm.
Đường Diễm luyện hóa, Hỏa Nha quan sát trên không trung.
Khi nhị giai Võ Tôn ngưng tụ thành Linh Nguyên Dịch, cảnh tượng vô cùng kỳ diệu. Linh lực mênh mông cường hành áp súc, tất nhiên thu hút linh lực thiên địa hội tụ, cũng hấp dẫn sự chú ý của Yêu thú phụ cận. Nhưng có Cự Chủy Hỏa Nha uy hiếp trên trời, đám yêu thú dù hiếu kỳ cũng không dám tới gần.
Mọi thứ đều tương đối yên tĩnh.
Nhưng tiệc vui chóng tàn. Khi Đường Diễm luyện hóa đến quả cuối cùng, một tiếng "Híz-khà zz Hí-zzz" dị hưởng vang vọng núi xa. Không giống với tiếng gào thét trước đó, âm thanh này gây ra một hồi rối loạn, đàn thú chung quanh như bị kinh sợ, toàn bộ hoảng loạn tứ tán bỏ chạy.
Cự Chủy Hỏa Nha cảm thấy uy hiếp, toàn thân bốc lửa hừng hực, căm tức nhìn về phía núi xa.
Híz-khà zz Hí-zzz!
Tiếng vang quái dị vang vọng giữa dãy núi, một cổ sát khí như cuồng phong quét qua, cây cối xanh tươi cứng cáp đổ rạp, như bị một cự lực xô đẩy, tự động tách ra một con đường rộng rãi và hỗn độn, từ dãy núi xa xôi kéo dài đến vách núi.
Như thể một con đường bỗng dưng tự hình thành!
Tất cả cây cối đổ rạp, như khom mình nghênh đón Đế Vương giá lâm.
Cảnh tượng vô cùng tà dị!
Hả? Đường Diễm lập tức cảnh giác, toàn lực thi triển U Linh Thanh Hỏa, bao trùm toàn bộ tổ chim, khiến chúng không ngừng tăng cường luyện hóa Bạch Ngân Cự Viên. Đã đến thời khắc sống còn, không thể xảy ra sai sót.
Đến rồi!!
Là con cự mãng! Cự Mãng màu đen! Thân thể khổng lồ bò qua đỉnh núi, xuất hiện ở cuối con đường rừng tà dị. Thân rắn chừng ba bốn mươi mét, vảy đen nhánh lóe lên ô quang đáng sợ. Mỗi mảnh lân giáp to bằng quạt hương bồ. Đầu rắn khổng lồ cao cao ngẩng lên, đôi mắt to đỏ như đèn lồng nhìn chằm chằm vào ngọn lửa xanh biếc trên vách núi.
Bộ dạng này khiến người ta tê cả da đầu.
Cự Mãng tản mát mùi máu tanh hung thần đáng sợ. Bốn phía cành cây, đá vụn, cùng với trên thân thể nó, treo đầy vô số bóng đen nhỏ bé, toàn bộ đều là rắn nhỏ màu đen!
Nó vốn dừng ở tổ chim, đôi mắt to dữ tợn vừa nhấc, khóa chặt Cự Chủy Hỏa Nha, lưỡi rắn thè ra thụt vào, đỏ tươi như máu, dài chừng hai ba mét.
Rống!! Cự Chủy Hỏa Nha phát ra tiếng gào thét hoảng loạn.
Hí!! Thân thể cao lớn của Cự Mãng chợt vọt lên, dọc theo con đường đã mở ra, nhanh như điện chớp điên cuồng lao tới, tốc độ kinh người, nhanh như thiểm điện, mà quỹ tích hành động hoàn toàn dọc theo con đường đã tách ra.
Phân tuấn lĩnh!
Định xà đạo!
Đường Diễm đột nhiên nhớ đến truyền thuyết thần thoại, Xà có Xà đạo, khai linh cổ xà có thể tự hóa xà đạo, một khi có người đi nhầm vào, sẽ vĩnh viễn mất phương hướng trên con đường của nó.
Lẽ nào con cự mãng này có huyết mạch cổ thú nào đó của Vạn Cổ Thú Sơn? Hoặc bản thân nó là dị chủng còn sót lại?
Cự Chủy Hỏa Nha rên rỉ, vùng vẫy trên chân trời, như đang điên cuồng giãy dụa, nhưng... Quan sát kỹ, nó lại lệch hướng, trước sau lẫn lộn, hoàn toàn mê loạn phương vị, chỉ quanh quẩn trong khu vực xà đạo hẹp hòi, căn bản không thể trốn thoát.
Hí!! Cự Mãng đảo mắt đã tới, dựng thẳng người lên, thân thể khổng lồ như thác nước đen kịt bay thẳng lên trời, đầu lâu to lớn hung hăng cắn về phía Cự Chủy Hỏa Nha. Hỏa Nha giãy dụa, ý đồ chạy trốn, nhưng không biết vô tình hay bị khống chế, lẽ ra phải bay về phía trước, nó lại đột ngột lộn vòng, tự lao vào miệng lớn dính máu của Cự Mãng.
Tạch...!! Răng nanh cùng nhau khép lại, trực tiếp xuyên thủng Hỏa Nha, cổ rắn phồng lên, nuốt chửng nó.
Cự Chủy Hỏa Nha cường hãn lại không chịu nổi một kích, biến thành thức ăn!
Yêu tôn!! Là một con Yêu tôn có huyết mạch thuần khiết của cổ thú!!
Có lẽ nó không hoạt động trong khu vực này, mà bị linh lực tỏa ra từ Linh Nguyên Dịch hấp dẫn tới.
Ăn xong món khai vị, đôi mắt đỏ ngầu tập trung vào Đường Diễm.
Lưỡi rắn thè ra thụt vào, hung tàn trước mắt.
Wow, chọc phải phiền toái rồi, Đường Diễm không dám khinh thường, toàn bộ tinh thần đề phòng.
Con Yêu tôn này có lẽ không biến thái khủng bố như Trúc Diệp Thanh ở Hắc Thạch sa mạc, nhưng chắc chắn không phải dễ đối phó. Dù đánh nhau, cũng sẽ là một trận ác chiến kịch liệt, thậm chí có thể dẫn tới sự chú ý của thế lực Lục Dực Yêu Cầm.
Không phải vạn bất đắc dĩ, hắn không muốn cùng đám ác thú hung tàn này sinh tử tương bác.
Đường Diễm nhìn Bạch Ngân Cự Viên chỉ còn to bằng bàn tay trong tổ chim, đang được Thanh Hỏa bao bọc, sắp thành hình, nhưng còn cần nửa khắc đồng hồ nữa. Hắn đảo mắt, đạp không đứng lên, vác Cổ chiến đao ngạo nghễ trên không trung, liếc nhìn hắc mãng, hừ lạnh nói: "Này, Tiểu Hắc huynh, ngươi có biết bản tôn là ai không?"
Từ khi luyện hóa Linh Nguyên Dịch, hắn đã hoàn toàn Bán yêu hóa, toàn thân bao trùm lân giáp dữ tợn đáng sợ, một chiếc đuôi rồng chậm chạp vung vẩy, sừng trâu trên đỉnh đầu tràn ngập uy áp. Cố ý tỏa ra sát khí, hắn có được uy thế kinh khủng, uy thế này Yêu thú cảm nhận rõ nhất.
Nhưng kỳ lạ là, hắc mãng không hề tỏ ra kiêng kỵ, ngược lại nhìn chằm chằm vào Đường Diễm, lưỡi rắn thè ra thụt vào, như đang cân nhắc thực lực của hắn, có thể ăn được hay không, có đáng để mạo hiểm hay không.
"Ngươi giết chiến sủng của bản tôn, đáng lẽ phải chém ngươi làm canh đuôi rắn hầm, nhưng thôi, ngươi gặp may rồi. Hôm nay bản tôn phụng mệnh Bất Tử Hoàng, có chuyện quan trọng khác phải làm, tạm không so đo với ngươi, mau chóng lui ra, chạy càng xa càng tốt."
Đường Diễm hiểu biết về Vạn Cổ Thú Sơn như tờ giấy trắng, nhưng hắn gan lớn, không sợ trời không sợ đất, trực tiếp mượn danh Bất Tử Hoàng.
"Ngươi là bộ hạ của Bất Tử Hoàng?" Hắc mãng rốt cục mở miệng, nhưng sát khí trong mắt đột nhiên tăng vọt, cây cối phía trước liên tiếp đổ, xuất hiện một con đường mới, kéo dài đến khu vực Đường Diễm đang đứng. Đây là một xà đạo mới, một lĩnh vực kéo dài, cũng biểu lộ chiến ý.
Ồ? Hình như không đúng lắm, lẽ nào gặp xui rồi?
Đường Diễm thầm nghĩ, vẫn tỏ ra ngạo nghễ hừ lạnh: "Bản tôn là thân thích của Bất Tử Hoàng, đại ca Lục Dực Hắc Mao Điểu!"
Hắc mãng lạnh lùng nhìn Đường Diễm: "Lục Dực? Ngươi nói Thiên Dực Yêu?"
"Cũng không khác nhau là mấy."
"Hừ!! Bố đéo cần biết mày là ai, thân thích gì của Bất Tử Hoàng, bài vị gì của Thiên Dực Yêu. Nhưng đây là Đông Khuê Chi Địa, không phải Nam Hoàng Tiên cảnh, chưa tới lượt ngươi đến làm càn! Ta ngược lại càng hứng thú ngươi tới đây làm gì, Bất Tử Hoàng lúc nào có gan nhìn trộm Đông Khuê Chi Địa rồi hả?"
Cái gì Đông Khuê Chi Địa? Ách... Chết tiệt, không lẽ xui xẻo đến vậy, chạy tới sai trận doanh rồi.
Hành trình tu luyện gian nan, vạn sự cần phải cẩn trọng. Dịch độc quyền tại truyen.free