Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vũ Thần Phong Bạo - Chương 267: Cược mạng

Đường Diễm gào thét, Sư Hống Ấn nổ vang như sấm: "Hổ Tôn, ngươi nhìn ta, nhìn vào mắt ta đây này! Ta mang cơ hội đến cho ngươi rồi, vì sao còn do dự? Ngươi còn do dự điều gì? Sợ ta hãm hại ngươi? Ta có thể hãm hại ngươi cái gì chứ! Ngươi sợ gặp nguy hiểm sao? Tình cảnh hiện tại của ngươi còn chưa đủ nguy hiểm ư! Ngươi e ngại tiền đồ mờ mịt? Co rúm ở đây, lẽ nào có tiền đồ? Ngươi vẫn là Chiến Tranh Cự Hổ khinh thường quần hùng năm xưa sao!"

Chiến Tranh Cự Hổ thở hổn hển, hung tợn trừng Đường Diễm.

"Ngươi ngay cả dũng khí hợp tác với ta cũng không có sao? Ngươi không dám cho chính mình một cơ hội ư? Ngươi thật sự nguyện ý mang theo tộc loại ở đây sống lay lắt, chờ đợi tai họa ập đến bất cứ lúc nào, rồi chết trong nhục nhã và bi phẫn sao? Ngươi là Chiến Tranh Cự Hổ của Đại Diễn sơn mạch, ngươi là Yêu Tộc Tôn Giả dám cưỡng công cả Kiếm Thai sơn, ngươi là bá chủ khiến Thập đại tông phái phải rung động! Nhớ lại hai trăm năm trước, nhìn lại hai trăm năm sau, ngươi của trước kia, ngươi của hiện tại, ngươi còn là ngươi sao? Tỉnh lại đi!"

Đường Diễm chật vật chống cự uy áp của Cự Hổ, thừa nhận hung uy của ba Đại Yêu Vương, không hề nhường bước, dũng cảm nhìn thẳng.

Khí tức của Chiến Tranh Cự Hổ tiếp tục tăng lên, uy thế tàn bạo bao phủ hạp cốc, đôi mắt đỏ thẫm như muốn cắn nát Đường Diễm, nhưng... tiếng rống của Đường Diễm như búa tạ vô tình đập vào tôn nghiêm của nó, đục khoét lớp vỏ bọc nực cười.

Cuối cùng, dưới sự đối mặt trực diện, khí tức bạo ngược của Chiến Tranh Cự Hổ bắt đầu buông lỏng, ánh mắt hung ác dần hòa hoãn, sau cùng... dần bình tĩnh trở lại, ánh mắt có chút hoảng hốt, như đang mê mang điều gì.

Giọng của Đường Diễm chậm lại: "Hổ Tôn, ta thật sự mang thành tâm đến, hy vọng có thể kết giao bằng hữu với ngươi, nếu nguyện ý, làm huynh đệ kết nghĩa thì sao? Chúng ta có thể tin tưởng lẫn nhau, có thể cùng nhau cố gắng, ngươi cho ta một mảnh thiên địa để bảo vệ, ta cho ngươi cơ hội ngạo khiếu dãy núi một lần nữa, cung cấp đầy đủ ủng hộ! Nếu ngươi còn chần chờ, không muốn tin người vừa gặp mặt, ngươi hoàn toàn có thể tạm thời ở chung với chúng ta, xem ta có thích hợp để ngươi hợp tác hay không.

Nếu không thích hợp, ngươi có thể rời đi, thậm chí bắt ta về làm nô lệ sai khiến, hết thảy đều không muộn. Nếu ngươi và ta cảm thấy có thể tin, đáng giá kết giao, chúng ta sẽ hợp tác nghiêm túc, thẳng thắn thành khẩn đối đãi. Dựa vào thực lực và đảm phách của ngươi, bằng vào năng lực đặc thù của ta, ta tin tưởng những gì ta tưởng tượng hoàn toàn có thể thực hiện!

Nói trắng ra mà nói, giả như ta thật sự lừa gạt ngươi, ngươi cũng chỉ trả giá bằng cả mạng sống, thì sao chứ? Ít nhất ngươi ngã xuống vì cố gắng của mình, còn hơn sống lay lắt trong hoàn cảnh nhục nhã này rồi bị ép hại đến chết!"

Khí tức của Chiến Tranh Cự Hổ dịu lại, tránh ánh mắt của Đường Diễm, có vẻ hoảng hốt nhìn Xích Diễm Hổ, Hoàng Kim Sư Vương, U Minh Dực Hổ, biểu lộ của ba Đại Yêu Vương đều bình phục từ phẫn nộ và kích động trước đó, đôi mắt không tiêu cự, trầm mặc.

Những lời nói liên tiếp vừa sắc bén vừa cay nghiệt, tàn phá tôn nghiêm của chúng máu me đầm đìa, nhưng... chính những lời trách cứ ấy, mới khiến chúng dần thanh tỉnh.

Đường Diễm không bức bách chúng, yên tĩnh chờ đợi, cho chúng thời gian hòa hoãn.

Chiến Tranh Cự Hổ đã trầm mặc cực kỳ lâu, như đang dư vị lại những lời Đường Diễm đã nói, từng câu từng chữ, lặp đi lặp lại.

Sợ? Từng đã phóng khoáng đảm phách đâu rồi? Từng đã dũng mãnh cuồng ngạo đâu rồi?

Hai trăm năm rồi, mình đã làm gì?

Sống lay lắt? Từ ngữ này sắc bén như lưỡi dao xé rách tôn nghiêm của mình, nhưng... tôn nghiêm? Mình hình như đã rất lâu không dám đụng vào nó rồi.

Cam tâm sao?

Đã từng cố gắng sao?

Nhìn lãnh địa bây giờ, hồi tưởng tình huống hiện tại.

Trong khoảnh khắc này, Chiến Tranh Cự Hổ bỗng nhiên tỉnh ngộ, mình vậy mà chật vật đến mức này, sợ hãi tử vong, sợ hãi mất mát, chẳng khác gì cái xác không hồn.

Hai trăm năm trước, thanh âm vang vọng trong óc là trở nên mạnh mẽ, là xông ra một mảnh trời đất của riêng mình, hai trăm năm qua, lại vô tình biến thành điều ti tiện nhất —— sinh tồn!

Không phải sống lay lắt, vậy là cái gì?

Thì ra, mình vô tình thật sự thay đổi, biến thành ti tiện rồi, biến thành lão cẩu không còn nhuệ khí!

Chiến Tranh Cự Hổ khẽ cười lạnh tự giễu, ngẩng đầu nhìn trời xanh, bao lâu rồi không ngước nhìn bầu trời, nhớ lại vẫn là thời thơ ấu, từng vô số lần đập mạnh vào góc trời của Yêu Vương, lặp đi lặp lại khuyên nhủ bản thân —— ta muốn xông ra một mảnh trời của riêng mình, ta muốn để thế giới này tán thành sự tồn tại của ta.

"Hổ Tôn, ta đang mong đợi tiếng gầm điên cuồng của ngươi lại vang vọng Đại Diễn sơn mạch, ta đang mong đợi có thể cùng ngươi sóng vai lưu lạc trên mảnh sơn mạch mênh mông này, không, không chỉ là Đại Diễn sơn mạch, Thương Lan Cổ Địa, vô tận Trung Nguyên, nghĩ đến không? Ta đang mong đợi!" Đường Diễm chậm rãi vươn tay, nghiêng giơ giữa không trung, hướng về Chiến Tranh Cự Hổ: "Hy vọng ngươi cho ta một cơ hội, cũng hy vọng ngươi cho mình một cơ hội, coi như là một ván cược, cược ta là đồng bọn đáng tin cậy! Cược ta có thể cho ngươi cơ sở để quật khởi. Giống như ta... Ta một mình xuyên qua tầng tầng lớp lớp sơn mạch đến đây, dùng tánh mạng làm tiền đặt cược, cược ngươi đáp ứng thỉnh cầu của ta, cược ngươi sẽ không ăn ta. Ta năm nay chưa đến hai mươi tuổi, vừa mới tiến vào Võ Vương cảnh, còn có dũng khí như vậy, ngươi đâu? Không có sao!"

Đường Diễm hơi có chút bông đùa, nhưng trong không khí lúc này lại có vẻ trầm trọng, ai cũng không cười nổi.

Chiến Tranh Cự Hổ lẳng lặng nhìn Đường Diễm, ánh mắt dần rũ xuống, rơi vào bàn tay đang nghiêng giơ, thoáng có chút thất thần, như chưa từng có ai từng có cử động như vậy với mình, trong thoáng chốc, sâu trong nội tâm như bị cái gì đó xúc động.

Từng đã điên cuồng, từng đã phóng khoáng!

Hôm nay nhát gan, hôm nay quẫn bách!

Đánh bạc? Cược mạng! Đánh bạc hắn là một đồng bọn có thể tin tưởng?

Dùng hiện trạng tàn phá chật vật, đánh bạc một tương lai huy hoàng điên cuồng?

Giống như hắn nói, dù đánh bạc thua thì sao? Ít nhất là ngã xuống trong tiếng gầm thét giữa núi rừng, dù sao cũng tốt hơn là chết đi trong sự hãm hại nực cười.

Chiến Tranh Cự Hổ hít một hơi thật sâu, chân trước tráng kiện thăm dò giơ lên, lại có chút chần chờ, giơ giữa không trung, vẫn là hạ xuống, như đoạn đường trong nội tâm đang trải qua, một đoạn không khỏi giãy dụa.

Đường Diễm một bước về phía trước, nắm chặt cự trảo của Cự Hổ, lộ ra nụ cười trong sáng: "Cảm ơn ngươi! Cho ta cơ hội này! Ta tin tưởng trong tương lai không lâu, sẽ đến lượt ngươi chủ động nắm tay ta, sẽ tán thành sự tồn tại của ta! Càng kỳ vọng trong tương lai không lâu, ngươi có thể nhìn lại cuộc gặp gỡ hôm nay, có thể vui mừng nói một câu, ta... Chiến Tranh Cự Hổ của Đại Diễn sơn mạch, vào thời khắc ấy... một lần nữa phục sinh!"

Cảm thụ được lực lượng trầm trọng trên vuốt, nghe những lời bình tĩnh lại nặng nề, Chiến Tranh Cự Hổ bỗng nhiên cảm thấy dòng nhiệt huyết đã lâu từ sâu trong nội tâm không tiếng động tràn ngập ra, rất nhẹ rất chậm rãi, lại xen lẫn bành trướng và phóng khoáng, ẩn chứa kích tình và nhiệt huyết đã biến mất từ lâu.

Một lần nữa phục sinh? Ta muốn phục sinh!

"Ta đời này lần đầu tiên tin tưởng Nhân loại, hy vọng ngươi đừng làm ta thất vọng, nếu không... ta sẽ đích thân dùng cái móng vuốt vừa nắm tay ngươi xé nát đầu ngươi!" Chiến Tranh Cự Hổ ngược lại giữ chặt tay Đường Diễm, cũng trầm trọng hữu lực!

"Ta tuy có chút lăn lộn, nhưng tự nhận vẫn là một bằng hữu đáng tin cậy. Xin tự giới thiệu lại, ta là Đường Diễm, hiện đang ở Đề Binh sơn phía nam."

"Đề Binh sơn? Chưa từng nghe nói."

"Hồng Liên Cung? Ngọc Hư Cung? Sư Hổ Môn? Những cái này hẳn là nghe qua chứ."

Chiến Tranh Cự Hổ suy nghĩ một chút, đại khái có chút ấn tượng, mấy trăm năm nay đều ở đây hòa giải với Thập đại tông phái, phương diện khác không có bao nhiêu hiểu biết, nhưng dù sao ở Đại Diễn sơn mạch trà trộn hơn nghìn năm, cơ bản vẫn hơi biết. Bất quá nghĩ lại, lại nói: "Nếu ta không nhớ lầm, ngươi nói ba Đại tông phái là bá chủ của mảnh sơn vực này, ngươi thành lập thế lực giữa bọn chúng?"

"Thực không dám giấu diếm, ta gặp phải phiền toái, quan hệ với Hồng Liên Cung đã đến mức ngươi chết ta sống. Hiện tại tạm dừng lại, chúng ta hy sinh hơn 1000 huynh đệ, hai Vương cấp cường giả, nhưng 3000 áo bào đỏ của Hồng Liên Cung chỉ còn lại một nghìn, cũng có năm Võ Vương chết trong tay chúng ta. Hiện tại... Cung chủ Hồng Liên Cung chuẩn bị tử thủ rồi, cho nên ta hy vọng..."

"Đây là nguyên nhân chủ yếu ngươi đến đây?" Chiến Tranh Cự Hổ ánh mắt có chút quái dị.

"Ta không phủ nhận đây là một trong những nguyên nhân, nhưng chỉ là mục đích bề ngoài hiện tại. Mục đích trực tiếp nhất vẫn là đạt thành hợp tác với ngươi, chỉ cần ngươi gật đầu, Đề Binh sơn bên kia dù hy sinh lớn hơn nữa cũng không đáng kể, chúng ta vẫn còn cơ hội đông sơn tái khởi!"

Chiến Tranh Cự Hổ nói: "Ngươi không tự nhiên khẩn trương, ta không nghi ngờ ý của ngươi. Đã đáp ứng ngươi, sẽ không hối hận, Yêu thú chúng ta không giống các ngươi Nhân loại."

Đường Diễm lộ ra nụ cười, tay phải hóa thành móng vuốt sắc bén, hoạt động vài cái, nói: "Nếu trong lòng ngươi vẫn còn mấy phần không thoải mái, có thể tưởng tượng ta là Yêu thú hình người, dù sao trong huyết mạch của ta cũng có bộ phận Yêu thú."

"Ngươi hy vọng ta bây giờ đi qua giúp đỡ?"

"Ta thật lòng hy vọng như vậy, nhưng thương thế của ngươi..."

"Còn chưa khôi phục, chỉ có ba bốn phần mười, nếu chống lại Cung chủ Hồng Liên Cung, ta chỉ có thể miễn cưỡng giữ cho không bị bại." Chiến Tranh Cự Hổ nói ra lời này, có vẻ hơi bực bội. Điều buồn nôn nhất trên đời chính là tài nghệ không bằng người, Cung chủ Hồng Liên Cung? Khi ta còn điên cuồng ở Đại Diễn sơn mạch, hắn còn không biết ở đâu bú sữa mẹ!

"Ta hiện đang khôi phục không sai biệt lắm, có thể luyện hóa thêm một quả Linh Nguyên Dịch cho ngươi, tốt nhất là Yêu vương tam giai." Đường Diễm đột nhiên nói ra câu này, nghe thì thuận lý thành chương, ngươi nói chưa khôi phục, ta liền cung cấp trợ giúp, nhưng suy nghĩ kỹ một chút, những lời này lại có vài phần mùi vị khác thường.

Hơn nữa Đường Diễm khi nói chuyện, nhìn chằm chằm vào Chiến Tranh Cự Hổ.

Không nói rõ điều gì, lại vô tình hay cố ý ám chỉ điều gì.

Ps: Hôm nay có Canh 3! Nói lảm nhảm vài câu, hoa tươi? Đặt mua? Khen thưởng? Tất cả đều ném tới đi, tiểu chuột ai đến cũng không cự tuyệt!

----------oOo----------

Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:

Bản dịch độc quyền này là một món quà tinh thần dành tặng những người yêu thích thể loại tiên hiệp huyền huyễn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free