Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vô Tận Đại Hải, Chiến Hạm Thăng Cấp - Chương 79 : Đột Phá

Ùng…!!!

Hai tiếng đồng hồ trôi qua, khí cầu bản nguyên vẫn nóng rực như cũ.

Egan cảm nhận rõ khí cầu bản nguyên dưới sức nóng của ngọn lửa đang xoay tròn cấp tốc. Đồng thời, nó liên tục hấp thụ bản nguyên hỏa hệ từ bên ngoài, ngày càng vững chắc hơn, màu sắc cũng dần trở nên đậm đà.

Egan biết rõ đây là dấu hiệu cho thấy cơ thể hắn sắp đột phá lên Sinh mệnh thể cấp 2. Hắn vốn đã ở đỉnh cấp 1, chỉ còn thiếu một cơ hội để bứt phá. Không ngờ vào thời khắc này, chiếc lông vũ Bất tử điểu trên trán lại phát huy thần uy, trực tiếp giúp hắn đột phá lên cấp 2.

Ùng…!

Một tiếng nứt vỡ vang lên, bên trong cơ thể Egan cũng lập tức phát ra tiếng động trầm thấp, theo đó một cảm giác tươi mát tột độ nhanh chóng bao trùm lấy từng tế bào của hắn. Nói một cách đơn giản, cảm giác đó giống như được tái sinh một lần nữa trong bụng mẹ, khiến thế giới quan của hắn trở nên sống động hơn gấp mấy lần so với trước đây.

Hiển nhiên, Sinh mệnh thể cấp 2 đã thành công!

Đang chìm đắm trong sự thăng hoa của sinh mệnh, Egan rất nhanh cũng để ý đến khí cầu bản nguyên. Chỉ thấy từ trên đó dần bốc lên từng đợt hắc khí quỷ dị, hắn thậm chí còn có thể nghe được những âm thanh gào thét chói tai mơ hồ. Mà phù văn khắc trên ngực hắn, giây phút này cũng đang dần tan biến.

“Quả nhiên, lông vũ Bất tử điểu phản ứng là do cỗ năng lượng quỷ dị kia…!”

Thần sắc Egan toát ra vẻ lạnh lẽo. Việc phù văn trên ngực hắn biến mất rõ ràng cho thấy vấn đề nằm ở bí pháp mà lão già Adlay đã đưa.

“Vẫn là chủ quan, quả nhiên không thể tin tưởng bất kỳ ai…!”

Egan trầm giọng nói. Ở kiếp trước, hắn đã xem qua không dưới hàng chục, thậm chí cả trăm bí pháp. Theo kinh nghiệm của hắn, bí pháp Phù văn đó không có vấn đề, cách thức vận hành của nó hoàn toàn phù hợp với cơ thể con người. Thế nên mặc dù nghi ngờ lão già Adlay kia, nhưng hắn vẫn quyết định thử nghiệm tu luyện.

Thế nhưng vạn lần không ngờ tới, trong quá trình khắc họa Phù văn, lại bỗng nhiên xuất hiện một cỗ năng lượng quỷ dị, xâm nhập vào khí cầu bản nguyên của hắn. Một sợi năng lượng thì có thể không ảnh hưởng gì, nhưng nếu tu luyện đến mức phù văn phủ kín toàn thân, vậy thì thật sự khó có thể tưởng tượng được…!

Thảo nào lúc gặp mặt, Adlay lại khiến hắn cảm thấy quỷ dị đến vậy. Một Cao cấp Phù sư lại khắc phù văn đến tận xương tủy. Nếu mỗi một phù văn đều sinh ra một luồng năng lượng quỷ dị, thẩm thấu vào khí cầu bản nguyên, với ngần ấy phù văn, trạng thái của lão già đó mà bình thường mới là chuyện lạ…!

“Cũng may, lần này đột phá lên cấp 2 xem như không lỗ vốn…!”

Bí pháp Phù văn này, đương nhiên hắn không thể tiếp tục tu luyện. Lông vũ Bất tử điểu có thể cứu hắn một lần, nhưng Egan cũng không dám chắc nó có thể lại ra tay trợ giúp hắn lần hai…! Lần này đột phá lên cấp 2 xem như trong họa có phúc, khiến hắn cảm thấy việc bản thân đã đi trước một bước đến tìm Nigru để lấy tấm bản đồ quả thực là một quyết định hết sức sáng suốt.

“Chỉ là… hiện tại phải làm sao đây…?!”

Egan khẽ thở dài một hơi, trầm mặc. Hiện tại, thân phận ngoại tộc của hắn đã bị bại lộ, còn lão đảo chủ Adlay kia thì có ý đồ bất minh. Tình trạng hiện tại của hắn, nói nguy hiểm thì cũng không hẳn, nhưng nói an toàn thì chắc chắn là không.

Tin tốt duy nhất hiện tại có lẽ là hắn đã đột phá lên Sinh mệnh thể cấp 2. Cầm Eye of Thoth trên tay, dựa vào sức mạnh tín ngưỡng, hắn hoàn toàn có thể đối kháng với cao thủ cấp 4. Đồng nghĩa với việc hắn không cần phải e ngại những Cao cấp Phù sư trong dị không gian này như trước nữa…!

Lách tách…!

Egan trở lại nhà thuốc đã là đêm muộn, sảnh chính vẫn đông nghẹt người như buổi sáng, bên trong liên tục phát ra tiếng gào khóc đau đớn. Điều này khiến Egan cảm thấy vô cùng khó hiểu. Cứ mỗi lần ra biển về lại có nhiều người bị thương nặng đến thế, thế mà cả cái đảo Cát Trắng chỉ có duy nhất một y quán của Amid này. Chẳng lẽ việc mở thêm vài y quán khác lại khó khăn đến vậy sao…?

Khẽ lắc đầu, Egan liền quay ra phía cửa sau, đúng lúc này thì bắt gặp Adin vừa bước vào.

“À, ngươi trở về rồi sao? Thế thì… tình hình tu luyện phù văn thế nào rồi?!”

Adin nhìn thấy Egan, hơi giật mình, lên tiếng hỏi.

“Không tệ, xem như nhập môn…!”

Egan khẽ gật đầu đáp lại.

“Vậy sao…?!”

Adin nghe vậy, hai mắt lóe lên vẻ phức tạp, sau đó khẽ vỗ vai Egan rồi bước vào phòng của mình. Egan thấy vậy liền khẽ nhíu mày, bởi Adin ban nãy đứng sát, sống mũi hắn mơ hồ ngửi thấy mùi máu tươi từ y phục đối phương. Thế nhưng nghĩ tới Adin cũng là một ngư dân, có lẽ vừa đi xử lý thịt hải thú về, cho nên hắn liền không bận tâm chuyện này nữa.

“Phải rồi Adin, ngươi có biết cái tên Iratus không?!”

Adin nghe vậy liền hơi kinh ngạc quay lại, thản nhiên đáp lời.

“Ta đương nhiên biết, đó chẳng phải tên của vùng biển thần bí nằm ở trung tâm đại dương sao? Ta nghe các bô lão trong làng nói nơi đó có đền thờ một vị thần cổ đại, nghe đồn từng thống trị Biển Bão Tố thời xa xưa. Thế nhưng do quá lâu đời, những truyền thuyết về vị thần này cũng không còn nhiều nữa.!”

Egan nghe vậy hai mắt sáng lên. Hắn vốn nghĩ Đền Thần Iratus nằm ở vị trí vô cùng bí mật, nhưng không ngờ rằng, chỉ tùy tiện hỏi một câu đã tìm ra manh mối. Niềm vui bất ngờ khiến Egan vội vàng hỏi lại Adin.

“Ngươi biết đường đi tới đó không?!”

Adin nghe xong liền không nhịn được bật cười.

“Thế nào, đừng nói với ta là ngươi muốn đến đó nha? Biển Iratus nằm ở trung tâm đại dương, cho nên muốn tới vùng biển kia phải vượt qua tận bốn ranh giới. Ngươi ở đại lục khác đến, chắc cũng rõ khái niệm ranh giới này rồi chứ. Bên trong khu vực ranh giới, mưa bão không ngừng, hải thú đều vô cùng khổng lồ và cường đại. Muốn vượt qua một ranh giới, ngay cả Linh cấp Phù sư cũng phải đổ mồ hôi hột, Cao cấp Phù sư thì phải liều mạng mới có thể vượt qua được. Một ranh giới đã khó khăn như vậy, muốn tiến vào biển trung tâm, còn phải vượt tận bốn ranh giới, đây đơn giản là con đường địa ngục. Coi như ngươi có mời được Linh cấp Phù sư, hắn cũng không dám giúp ngươi…! Chưa kể, cái gọi là đền thần ở Iratus cũng chỉ là truyền thuyết truyền miệng, chưa ai có thể tiến vào sâu đến mức đó, cho nên không thể xác minh được. Cho nên biển Iratus, ngươi vẫn nên thôi nghĩ đến đi…!”

Adin vừa cười vừa nói, sau đó đóng cửa vào trong phòng, chỉ để lại Egan với vẻ mặt ngỡ ngàng.

“Tuyệt vời, không ngờ lại dễ dàng tìm thấy mục tiêu của chuyến đi lần này đến vậy…!”

Cái gọi là bão tố, đối với tàu thuyền bình thường quả thực là ác mộng, tuy nhiên đối với chiến hạm mà nói, vượt qua còn dễ hơn uống nước lã. Chỉ là hiện tại người một nơi, chiến hạm một nơi, quả thực khiến Egan cảm thấy hết sức bất đắc dĩ. Phải biết hắn vào dị không gian này đã sắp qua ba ngày rồi, rất có thể chiến hạm của các đại thế lực sẽ nhanh chóng tiến vào. Cổng không gian tạo ra dị tượng, chỉ sợ hơn nửa BlueStorm đều có thể nhìn thấy, bá tước cùng đám đại thế lực kia đương nhiên không thể nào đứng nhìn. Egan đoán sở dĩ hiện tại không thấy mặt bọn họ, rất có thể là do đụng độ với Hải vương. Có điều, Hải vương tuy mạnh, nhưng chiến hạm của nhân loại cũng không phải dạng vừa. Một khi hợp lực, thừa sức đánh đuổi Cự Linh Thần, thậm chí, chỉ cần trả giá một chút, việc tiêu diệt nó cũng không thành vấn đề. Mà một khi bọn họ tiến vào dị không gian, đến lúc đó hắn, một kẻ cấp 1 bé nhỏ, cũng đừng hòng húp được chút cháo…! Cho nên nói Egan hiện tại không vội vã chính là nói dối…!

“Thôi bỏ đi, ngày mai rồi tính…!”

Egan khẽ lắc đầu trở lại trong phòng. Đêm nay không hề yên bình, sấm chớp vẫn liên hồi, mưa mỗi lúc một nặng hạt. Phía bên ngoài vẫn liên tục vang lên tiếng kêu đau đớn của bệnh nhân, khiến lòng người đều không yên ổn.

Mãi đến gần sáng, những âm thanh này mới dứt. Bước ra ngoài cửa, Egan liền thấy Amid với vẻ mặt cần mẫn, đang liên tục thu dọn thảo dược vương vãi và máu đông trên sàn nhà. Hai đêm không ngủ khiến sắc mặt nàng đều tái nhợt, con ngươi hiện tơ máu, bộ dạng tràn ngập mệt mỏi. Tuy nhiên, trên mặt nàng lại tràn ngập vẻ vui vẻ, điều này khiến Egan có chút bất ngờ. Dù sao, kiểu y sĩ hết lòng vì bệnh nhân như vậy, ở thời điểm hiện tại, nói chỉ còn đếm trên đầu ngón tay cũng không quá lời.

“A…!”

Keng…!!!!

Egan còn định lên tiếng chào hỏi thì đúng lúc này, một tiếng chuông đinh tai nhức óc bất chợt vang lên. Hắn còn chưa hiểu chuyện gì thì từ bên trái căn phòng, Adin đã bật tung cửa chạy ra ngoài. Phía đối diện, Amid nghe thấy tiếng chuông xong cũng lập tức bỏ lại đống thảo dược trong tay, vừa hốt hoảng chạy đến vừa kêu lên.

“Là ma thú…!!”

“Ma thú…?!”

Egan kinh ngạc kêu lên. Hắn còn định hỏi đó là thứ gì thì giọng Adin đã chen vào.

“Giải thích sau đi, Egan! Ngươi cùng chị ta mau chóng tới Cự Linh Điện đi. Ma thú xuất hiện rồi, trong làng rất nguy hiểm, không thể chờ lâu…!”

“Adin, cẩn thận a…!”

“Ừm…!”

Amid khẽ gật đầu, nhắc nhở em trai mình một câu, sau đó không đợi Egan kịp phản ứng liền trực tiếp kéo tay hắn chạy đi.

“Aaaa…!!!”

“Là ma thú, mau chạy đi...!!”

“Không, con ta...!!”

Ngoài đường liên tục vang lên tiếng kêu gào sợ hãi của người dân, chen chúc nhau chạy về phía Cự Linh Điện. Egan không biết Cự Linh Điện là nơi nào, cũng không biết Ma thú là tà vật gì, chỉ có điều trong không khí thoang thoảng mùi máu tươi nồng nặc, khiến thần sắc hắn lập tức trở nên âm trầm.

Xoạt…!!

Theo một cái đầu lâu bị chém bay lên không trung, kèm theo tiếng gặm nhấm rợn người. Rất nhanh, một quỷ vật có bề ngoài quái dị liền xuất hiện trong tầm mắt Egan.

Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, một sản phẩm của sự tận tâm.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free