Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vô Tận Đại Hải, Chiến Hạm Thăng Cấp - Chương 60: Châm Chọc

Xuy…!

Hai chiếc chiến hạm cập bến một thị trấn nhỏ nằm giữa biển khơi, cũng tương tự như thị trấn ngay cạnh Akava.

Có điều, so với thị trấn ở Akava thuần túy để buôn bán, trao đổi, nơi này hoàn toàn là một khu phức hợp giải trí: công viên, nhà hàng, quán bar, thậm chí sòng bạc, phố đèn đỏ đều có đủ cả.

Nhìn từ phía ngoài, nơi đây tựa như một kinh đô ánh sáng, cực kỳ thu hút khách du lịch và các đại gia ăn chơi tới.

“Ồ, ngươi là Egan đúng không? Hạnh ngộ, hạnh ngộ, cảm ơn vì đã yểm trợ ta ban nãy…!”

Louis tóc vàng đeo kính nhìn thấy Egan bước xuống từ Ouroboros, liền niềm nở cười chạy đến bắt tay cảm ơn hắn.

“Ha ha, không có gì, chuyện nhỏ thôi…!”

Egan thấy Louis, khóe mắt dâng lên một tia hàn quang, nhưng rất nhanh hắn đã che giấu đi, cũng mỉm cười bắt tay đối phương.

Chẳng mấy chốc, Nirgu và Kluri cũng tiến lại gần. Kluri nhìn về phía Louis với vẻ mặt đầy bất mãn nói.

“Louis, tại sao lúc nãy ngươi không khai hỏa? Ngươi có biết chiến hạm của Egan suýt chút nữa vài lần bị hư hại nặng không?!”

Lời nói này vừa ra khiến Louis đang vui vẻ chợt sững lại, khẽ nâng kính râm lên, hai mắt nhìn qua nhìn lại Egan và Kluri.

“Chậc chậc, Kluri, trước đây em đã quen hắn ta à?!”

Đối diện với chất vấn của Louis, Kluri vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng trả lời.

“Hắn đang cầm bản đồ…!”

“Ồ…!!”

Louis nghe vậy liền hiểu ra, lập tức đưa thêm tay còn lại, bắt chặt tay Egan.

“Thì ra là vậy, thất lễ rồi! Nếu vừa rồi Egan huynh đệ cảm thấy không trụ nổi, chỉ cần gửi tín hiệu báo cho ta là được rồi, chẳng phải ta sẽ ra tay ngay sao?”

Sau đó, Louis vỗ nhẹ vai Egan, với vẻ mặt bất đắc dĩ nói tiếp.

“Thực chất vừa rồi ta cũng định bắn vài pháo, nhưng suốt chặng đường dài vừa rồi, đám quay tộc kia khai hỏa, ngay cả giáp năng lượng của ta cũng chẳng lung lay chút nào, cho nên cũng chẳng thèm chấp nhặt với chúng.

Cũng giống như bị mấy con kiến cỏ bu bám vậy, ai sẽ cùng mấy con côn trùng so đo, ta nói có đúng không, huynh đệ Egan?!”

“Ân, sao ta lại có cảm giác có người rất để ý đám kiến cỏ bu bám đây…?!”

Egan cười như không cười lên tiếng. Lời nói này lập tức khiến cả không gian trở nên yên tĩnh một cách kỳ lạ. Louis tháo kính ra, khẽ bẻ khớp ngón tay, sau đó tiến sát lại gần Egan, thì thào hỏi nhỏ.

“Ai vậy…?!”

Egan cũng nhìn thẳng vào mắt đối phương, mấy giây sau liền khẽ nhún vai bật cười nói.

"Ta chứ ai…?!"

Lời nói này lập tức khiến Louis cười lớn, không khí ngay lập tức trở lại hòa hoãn như thường lệ.

“Ha ha ha, Egan huynh đệ cũng thật biết nói đùa. Thôi được, hôm nay nhà hàng này ta bao. Dù sao ngày mai cũng khởi hành rồi, chúng ta cứ ăn uống no nê một bữa đã!”

Nói xong, Louis dẫn đoàn người rời đi. Lúc này, Kluri mới tiến lại gần Egan và nói nhỏ.

“Ngươi nên cẩn thận một chút, e rằng hắn sẽ không dễ dàng bỏ qua cho ngươi đâu.”

Lời nói này khiến Egan hơi bất ngờ, đầy vẻ thú vị hỏi lại.

“Ta có gây thù với hắn sao? Với lại chẳng phải người này là do các ngươi mời tới à?!”

“Ta…!”

Kluri nghẹn lời không biết đáp lại ra sao, cuối cùng đành thở dài một hơi.

“Hắn là con trai một người bạn chí cốt của cha ta. Từ nhỏ ta đã gặp hắn vài lần, nhưng càng trưởng thành thì số lần gặp mặt càng ít đi.

Mới chỉ khoảng một năm gần đây, Louis đột nhiên tiếp cận gia đình ta và đối xử rất tốt với bọn ta. Vì quen biết từ nhỏ, ta rất hiểu tính cách của hắn.

Rất có thể Louis cũng đã phát hiện phụ thân ta nắm giữ tấm bản đồ, cho nên muốn cướp đoạt, hơn nữa…!”

Nói đến đây, Kluri hơi nghẹn lời, sau đó lại thở dài đầy vẻ khó chịu nói.

“Và cả ta nữa…!”

Lời nói này lập tức khiến Egan chợt hiểu ra, khẽ liếc nhìn thân hình đầy quyến rũ của Kluri.

Mặc dù Kluri dung mạo không thật sự xuất chúng, nhưng cái cơ thể như vưu vật kia, lại thêm làn da màu lúa mạch khỏe mạnh, quả thực quyến rũ vô cùng, khiến người ta nhìn thấy mà thèm.

Kluri cũng không để tâm đến ánh nhìn của Egan mà tiếp tục nói.

“Louis đối với tấm bản đồ đã mong ngóng từ lâu. Lúc này lại bị ngươi hớt tay trên, chắc chắn trong lòng hắn không thoải mái đâu. Ngươi cẩn thận nhé!”

“Tốt, cảm ơn.”

Egan nhẹ nhàng gật đầu. Hắn đương nhiên cũng đã nhìn ra điểm này. Sở dĩ tên kia không trực tiếp ra tay cướp đoạt, có lẽ là do lo ngại hắn có thế lực đứng sau.

Mà ban nãy, việc cố ý đẩy Ouroboros vào chỗ nguy hiểm, rõ ràng là muốn thử thăm dò Egan.

Chỉ là, có lẽ hắn ta cũng không nghĩ tới, Ouroboros không cần sự giúp đỡ của kẻ khác mà vẫn vẹn toàn như cũ.

Lần thăm dò này không thu hoạch được gì, xem ra tên Louis kia vẫn sẽ e ngại ta như trước. Tuy nhiên, ngươi do dự, đó chính là sai lầm của ngươi!

Hai mắt Egan phát ra hàn quang rợn người. Kẻ địch này… hắn nhất định phải tiêu diệt!

Không chỉ vì ban nãy hắn cố tình dồn mình vào chỗ chết, quan trọng hơn là, tài nguyên bên trong đền thần tuyệt đối không thể chia đôi.

Phonexium, là thứ hắn buộc phải có!

Phù…!

Có điều, Egan rất nhanh liền bình tĩnh lại, bởi trước mắt hắn vẫn chưa phải đối thủ của con tàu cấp 3 kia. Chênh lệch cấp độ quá lớn, chưa kể đối thủ là tàu Bọc Thép với phòng ngự kinh người, cực kỳ khó nhằn.

Trừ phi hắn sử dụng công kích Diệt Thần của Eye of Thoth, nếu không sẽ rất khó tiêu diệt được đối phương!

Nhưng Egan đương nhiên không có ý định dùng con át chủ bài kia vào một việc vớ vẩn như thế này. Hiện tại, chỉ có thể chờ Ouroboros tiến hóa lên cấp 2 rồi tính.

Lúc đó, chỉ số hai bên sẽ được rút ngắn, lại thêm việc sở hữu Mô đun Tín ngưỡng với lượng buff biến thái, Egan không tin là không làm thịt được đối phương!

“Hạm trưởng, tên Egan kia bị chiến hạm của quý tộc tấn công, mấy lần suýt chút nữa bị phá hủy tàu, nhưng vẫn không có ai đến ứng cứu. Khả năng hắn đơn thương độc mã rất cao, chúng ta có nên…?!”

Louis vừa vào nhà hàng, một tên thuộc hạ liền đến gần, ngữ khí đầy sát ý nói.

“Không được…!”

Louis nghe vậy lập tức lạnh lùng lắc đầu.

“Chính bởi vì hắn đơn thương độc mã, chúng ta mới càng không thể manh động. Ngươi từng thấy kẻ tầm thường nào lái chiến hạm cấp 1 mà vẫn có thể sống sót qua sự truy kích của mấy chục chiếc chiến hạm khác sao?!”

“Chuyện này…?!”

Lời nói này lập tức khiến tên thuộc hạ kia á khẩu, không biết phải trả lời ra sao.

“Vừa nãy ta cố tình khích tướng hắn, thế nhưng đối phương vẫn cực kỳ bình tĩnh, tâm lý vững vàng như vậy. Khả năng có thế lực đứng sau vẫn rất cao, cho nên tạm thời đừng manh động!”

Louis tiếp tục ra lệnh, tên thuộc hạ kia nghe vậy liền nghiêm nghị gật đầu, thế nhưng vẫn có chút lo lắng lên tiếng.

“Hạm trưởng, nếu tên kia thực sự xuất thân đại thế lực, vậy chúng ta…?!”

“Hừ, chỗ dựa cũng không phải chỉ mình hắn có. Hơn nữa, cho dù có là thiên tài, chẳng may chết trong di tích, liệu có thể đổ lỗi lên đầu Louis ta sao?!”

Louis nhếch miệng cười khinh thường, ngữ khí lạnh như băng. Hai mắt hắn cũng đồng thời tỏa ra sát cơ nồng đậm khiến người ta rợn tóc gáy.

“Hừ, hẫng tay trên bản đồ của ta, lại còn dám thân cận nữ nhân của ta, để xem con chuột nhà ngươi có thể sống bao lâu!”

Hừ lạnh một tiếng, Louis rất nhanh đã lấy lại vẻ mặt bình thường. Hắn đưa hai tay ra, ôm lấy hai cô phục vụ viên ăn mặc hở hang, da thịt mỹ miều, sau đó thản nhiên tiến vào bên trong nhà hàng.

Tên thuộc hạ kia nghe lời của hạm trưởng, hai mắt liền sáng lên, nở nụ cười vuốt đuôi ngựa, vội vã đuổi theo Louis.

“Hạm trưởng anh minh!”

Ban đêm, Egan nằm trên giường, đồng thời lấy tấm bản đồ ra ngắm nhìn.

Bên trên tấm bản đồ có rất nhiều cổ ngữ Rune. Tuy nhiên, khi dịch ra, chúng chủ yếu là những ngôn ngữ thờ cúng khó hiểu. Thậm chí, muốn đọc chúng thành tiếng cũng vô cùng khó khăn.

Hiển nhiên, dịch được cổ ngữ là một chuyện, còn có thể phát âm lại là chuyện khác. Nhiều khi, cần có vòm họng và dây thanh quản đặc biệt mới làm được.

Nhưng thứ Egan để ý không phải là những cổ ngữ chằng chịt trên tấm da thú, mà là hình vẽ chỉ đường hơi mơ hồ ở khu vực trung tâm.

“Núi lửa Milibus sao, cũng không ngoài dự tính của ta…!”

Núi lửa Milibus là một khu vực hoang vắng thuộc biển BlueStorm. Sở dĩ hoang vắng là bởi đây là địa điểm hoạt động của rất nhiều ngọn núi lửa phun trào.

Mạch dung nham thậm chí dài đến hàng ngàn, hàng vạn km, cho nên mới có cái tên Milibus.

Cũng bởi vì là khu vực núi lửa hoạt động, nhiệt độ nơi đây cực kỳ cao. Ngay cả ở khu vực cao nhất, nước vẫn có thể sôi sùng sục, đủ để luộc chín vật sống.

Càng tiến vào sâu thì nhiệt độ càng kinh khủng, thậm chí sắt thép đều có thể bị hòa tan, có thể nói là cấm địa mọi tàu thuyền.

Tất nhiên, ngoại trừ chiến hạm…!

Hoặc có thể nói đây chính là thánh địa của Chiến Hạm cũng không hề quá lời, bởi theo thời gian, hàng ngàn hàng vạn năm núi lửa liên tục phun trào.

Dẫn tới Hỏa chi bản nguyên ở đây cực kỳ nồng đậm. Số lượng các loại Hỏa hệ hải thú cũng kinh người không kém.

Đủ các chủng loại bản nguyên để chế tạo những loại nòng pháo và Mô đun khác biệt.

Tất nhiên, đây cũng là trong trường hợp ngươi đủ mạnh. Bởi vì môi trường sống khắc nghiệt, đám hải thú ở đây đều là Cổ vương được nuôi dưỡng từ trong Cổ.

Thực lực của chúng cực kỳ kinh khủng, hung mãnh vô cùng. Một khi lâm vào chiến đấu, chúng căn bản không biết sợ là gì.

Một khi mất cảnh giác, liền như ở đáy Akava vậy, có thể mất mạng lúc nào không hay.

Cho nên, khi nhìn thấy điểm đến là Milibus, ngoài kinh ngạc ra, Egan còn cảm thấy một chút hưng phấn.

Nếu tận dụng tốt, hắn hoàn toàn có thể kịp thời điểm đền thần mở ra, đưa Ouroboros tiến hóa lên cấp 2.

Phiên bản này được biên tập với sự cẩn trọng và tâm huyết bởi đội ngũ truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free