(Đã dịch) Vô Tận Đại Hải, Chiến Hạm Thăng Cấp - Chương 35: Gia Tộc Hydrus
Egan nhanh chóng được dẫn đến quảng trường. Nơi đây đã tập trung rất nhiều người, nhưng phần lớn đều là nhân viên, thuộc hạ của Phi Ưng hội.
Điều khiến Egan chú ý hơn là ở một góc, có một nhóm người mặc áo giáp màu xanh, trên vai khắc họa ký hiệu hình con rắn nước.
“Đây chẳng phải gia huy của nhà Hydrus sao?!”
Egan giật mình thầm kinh ngạc trong lòng, nhưng khi nhìn thấy số lượng binh lính của nhà Hydrus, hắn lại rơi vào trầm mặc.
“Xem ra chuyện không mong muốn đã xảy ra rồi!”
Đi được vài bước, Egan lại một lần nữa kinh ngạc, bởi đứng giữa đám vệ binh đó là một nam tử trẻ tuổi, tóc màu xanh lam, con ngươi như bích ngọc, giữa tròng mắt dựng đứng như mãng xà.
Với dung mạo này, Egan chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhận ra đối phương.
Galvin Hydrus, con trai thứ của bá tước Hydrus!
Chính vì cặp mắt đặc trưng đó, hắn thường được gọi với danh hiệu lãnh chúa mãng xà.
Egan cũng biết đến đối phương qua danh hiệu này nhiều hơn, bởi khi hắn nghe danh Galvin Hydrus, bá tước Hydrus đương nhiệm đã sớm qua đời.
Người lên thay thế chính là anh trai của Galvin, tức là con trai trưởng hiện tại của nhà Hydrus, Jethro Hydrus.
Còn danh hiệu lãnh chúa mãng xà thì ít được biết đến hơn, nhưng không phải vì thế mà có thể đánh giá thấp kẻ này.
Hiện tại thì không rõ, nhưng ít nhất hơn chục năm sau, Galvin Hydrus chính là một trong số ít người không có trong danh sách treo thưởng ở thế giới ngầm.
Đây là điều tương đối đáng sợ, bởi chỉ cần là một người có chút danh vọng hay quyền lực, chắc chắn sẽ có tên trong danh sách săn thưởng của chợ đen.
Bởi quy luật của thế giới này là như vậy, có người kính trọng bạn thì ắt sẽ có người ghét bỏ, thù địch bạn.
Đặc biệt ở cấp bậc bá tước như Hydrus, kẻ thù gần như vô số kể…!
Thế nhưng nếu một kẻ có thân phận, địa vị lớn như vậy, nhưng trong chợ đen lại không có treo thưởng, vậy cũng chỉ có hai trường hợp.
Một là kẻ đó đã chết rồi, hai là kẻ đó có địa vị và sức mạnh lớn đến mức ngay cả chợ đen cũng không dám nhận treo thưởng.
Suy cho cùng, cái gọi chợ đen cũng chỉ là nơi do con người tạo ra thôi…!
“Không nghĩ tới lại có thể gặp Lãnh chúa mãng xà trong hoàn cảnh này…!”
Egan lẩm bẩm. Hắn nhìn về phía Galvin, đối phương dường như cũng cảm nhận được, cặp mắt dựng đứng cũng nhìn về phía Egan, khóe miệng khẽ nhếch, nở nụ cười.
Nụ cười này khiến Egan không khỏi rùng mình.
“Chuyện gì vậy, chẳng lẽ hắn nhìn được gì từ ta…?!”
Egan nhíu chặt mày tự lẩm bẩm. Ở kiếp trước, Galvin Hydrus giống như một vũng nước sâu không đáy, những thông tin có thể tìm được về người này rất ít.
Tuy nhiên, Egan biết chắc rằng Galvin Hydrus cũng là một dị năng giả, nhưng năng lực cụ thể là gì thì không ai biết được.
Nên Egan mới nghi ngờ đối phương nhìn được điều gì từ mình…!
“Xem ra phải cẩn trọng hơn mới được…!”
Đi ngang qua đám người, Egan bị dẫn tới trước mặt một người đàn ông trung niên. Người này cao gầy, khí chất âm u, mặc dù không hung tợn, nhưng cái khí chất khát máu như ác xà đó cực kỳ khiến người ta không khỏi rùng mình ớn lạnh.
Thông qua lời nói của đám thuộc hạ, Egan cũng biết được phần nào thân phận của đối phương.
“Omar, phó hội trưởng của Phi Ưng hội sao?!”
“Thật kỳ quái, tại sao ta chưa từng nghe nói đến người này?!”
Egan trong lòng hơi nghi hoặc. Địa vị của Phi Ưng Hội không hề thua kém các bá tước gia tộc, cho nên dù là hội trưởng, phó hội trưởng, hay thậm chí cấp bậc thấp hơn đội trưởng, cũng không có ai là vô danh tiểu tốt.
Không lý nào hắn lại chưa nghe nói đến…?
Xuy…!
Nhưng không để Egan kịp suy nghĩ, một luồng áp lực khổng lồ đè nặng lên thân thể hắn, tựa như bị một mãnh thú dữ tợn để ý đến, khiến toàn thân hắn theo bản năng khẽ run lên, không kìm được mà rùng mình.
Ngẩng mặt lên, hắn thấy đôi mắt đen nhánh của Omar đang nhìn chằm chằm vào mình. Áp lực từ sinh mệnh thể cấp 4 khiến Egan có ảo giác rằng, đứng trước mặt hắn là một con thuồng luồng dữ tợn, còn bản thân chỉ là một con chuột bé nhỏ.
Đây là phản ứng sinh học tự nhiên, không ai có thể chống cự được.
Có điều, cơ thể phản ứng là một chuyện, nhưng tinh thần hắn vẫn hoàn toàn tỉnh táo.
Bởi Egan biết rõ đối phương chính là muốn dùng uy thế của kẻ bề trên để đè ép và dọa sợ hắn.
Cũng tương tự việc một người nhỏ bé phải đứng trước một con thuồng luồng dữ tợn dài mấy chục mét.
Nỗi sợ hãi bản năng sẽ khiến người đó đầu óc lập tức trống rỗng, tứ chi vô lực, nhờ đó chỉ cần một lời nói là có thể khống chế hoàn toàn đối phương.
Loại thủ đoạn này đối với cường giả cấp cao có thể nói là khá phổ biến.
Tất nhiên, Egan đã từng là một tồn tại cấp 6, loại thủ đoạn này đương nhiên vô dụng đối với tinh thần hắn, chỉ có điều cơ thể yếu ớt tự sinh ra phản ứng vì không chống chịu nổi áp lực mà thôi!
Có điều, Omar thì không biết điều này. Hắn nhìn thấy Egan toàn thân run rẩy, cứ nghĩ người này đã bị hắn dọa đến sợ phát khiếp, nên hài lòng thu hồi uy thế của mình, nhếch miệng cười lạnh rồi nói.
“Nói đi, một con chuột nhắt cấp 1 như ngươi bằng cách nào mà xâm nhập vào nơi này…!”
Lời nói tựa như mệnh lệnh, mang theo uy quyền không thể kháng cự.
Egan nghe vậy, khóe mắt lóe lên hàn quang. Lời nói hống hách như vậy, nói hắn không khó chịu mới là lạ.
Tên kiến hôi cấp 4 này, trước đây hắn một bàn tay cũng có thể đập chết…!
Nghĩ thì là vậy, tuy nhiên Egan rất nhanh điều chỉnh lại tâm trạng của mình. Trên thực tế, Omar nói hắn là con chuột nhắt cũng không hề sai.
Chí ít hiện tại hai bên cách biệt đủ lớn để Omar có tư cách nói lên câu này.
Chẳng qua từ lúc trùng sinh đến giờ thời gian còn chưa quá một tháng, Egan nhất thời chưa làm quen kịp mà thôi…!
Điều chỉnh lại tâm trạng xong, Egan liền ngẩng mặt lên, thần sắc trắng bệch làm bộ sợ hãi, lắp bắp đến mức không nói nên lời.
“Ta… ta là một khảo cổ sư kiêm mạo hiểm giả. Lúc trước, ta tình cờ thu được một tấm tàng bảo đồ, tương truyền có kho báu từ thời cổ đại, và địa điểm lại nằm ở Động Sao Băng, cho nên ta nghĩ bụng tìm thử vận may một chút, thế là…!”
Egan từng chút một kể ra, phía đối diện Omar cũng liên tục gật đầu, sắc mặt không chút nghi ngờ nào.
Một phần là bởi hắn cho rằng Egan đã bị hắn dọa sợ đến mức căn bản không dám nói láo.
Quan trọng hơn, những gì Egan nói, từ đầu đến đuôi hoàn toàn không tìm thấy một chút sơ hở nào.
Dưới đáy biển hang động chằng chịt là lẽ thường ai cũng biết, chưa kể nơi này lại chứa một tòa thần điện, việc tồn tại nhiều lối vào đây cũng là điều bọn hắn đã dự tính từ trước.
Cho nên thông qua lời kể của Egan, Omar trong lòng một chút cũng không cảm thấy kỳ quái, thậm chí yêu cầu Egan xác thực thân phận cũng không cần thiết.
Dù sao thì Egan trong mắt hắn cũng chỉ là một con kiến hôi cấp 1 mà thôi, cho dù có mờ ám đi chăng nữa, về cơ bản cũng không thể gây ra sóng gió gì…!
“Hừm…!”
Thế là Omar trầm tư mấy giây, sau đó mỉm cười quỷ dị rồi lên tiếng.
“Phải rồi, ngươi nói ngươi là khảo cổ sư…?!”
Egan nghe vậy, khóe mắt cũng lóe lên một tia dị quang, thành thật gật đầu.
“Đúng… đúng vậy, ta là một khảo cổ sư sơ cấp…!”
“Tốt, vừa hay bọn ta đang thiếu khảo cổ sư, ngươi đi cùng vào thần điện đi…!”
Omar gật đầu tùy ý nói, chỉ có điều đôi mắt độc địa như rắn vẫn nhìn chằm chằm Egan, dường như đang chờ đợi phản ứng của hắn.
“Thật… thật sao, đại nhân…?!”
Chỉ thấy Egan nghe xong, thần sắc tỏ ra vô cùng “kích động”, hưng phấn hỏi lại Omar.
Omar cũng không nói gì, nhưng có thể cảm nhận rõ một tia sát niệm trong mắt hắn cũng nhanh chóng tan biến theo biểu cảm của Egan.
Không sai, đối với một nhóm khảo cổ sư xem việc giải mã di tích như mạng sống của mình, đây mới là biểu cảm nên có!
Vừa rồi hắn chính là muốn thử con chuột nhắt này một phen. Mặc dù Omar tự tin đối phương không dám nói dối, nhưng mà họa vô đơn chí, hắn không thể không cẩn thận.
Chẳng may người này là gián điệp hay tình báo của một đại thế lực khác, bọn hắn mất sức chín trâu hai hổ để vào trong tìm được bảo tàng, lúc ra ngoài liền bị đâm một đao sau lưng…!
Ngư ông đắc lợi!
Việc này đâu phải là chuyện hiếm gặp trên biển lớn!
Cho nên từ đầu đến giờ hắn hoàn toàn chỉ là thăm dò Egan. Chỉ cần con chuột nhắt này có biểu hiện gì khác thường, hắn liền lập tức một tay bóp chết.
Bất quá, nhìn phản ứng từ nãy đến giờ, đến chín phần mười đối phương là một khảo cổ sư tình cờ tìm đến đây, hắn xem như có thể hoàn toàn yên tâm.
“Không sai, tất nhiên, có đi theo hay không là tùy ngươi…!”
Omar nói đầy ẩn ý, sau đó không tiếp tục để ý đến hắn nữa, xoay người ra lệnh tiến vào cửa lớn của thần điện. Hắn cũng không biết từ lúc nào, phía sau lưng mình, khóe miệng Egan cũng hiện lên một nụ cười quỷ dị tương tự.
Bản biên tập này thuộc quyền sở hữu của truyen.free.