Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Võ Động Càn Khôn Chi Vô Hạn Bí Cảnh - Chương 19: Khám Phá Lăng Vân Động.

Sau khi trải qua một lần ân ái nữa, Lâm Duyên và Lâm Hà mãn nguyện tách nhau ra. Lâm Hà cảm thấy toàn thân nhớp nháp vì dư vị của Lâm Duyên nên muốn đi tắm cho sạch sẽ.

“Không ngờ việc đầu tiên ta làm sau khi thu phục thành công 22 loại Dị Hỏa Hạt Giống là dùng chúng để đun nóng nước tắm!”

Cầm trên tay 22 ngọn lửa đủ màu sắc, Lâm Duyên không biết nói gì, chỉ có thể than vãn trong lòng vài câu. Tuy vậy, cậu vẫn tiếp tục gia tăng nhiệt độ để Lâm Hà có thể thoải mái nhất trong bồn tắm.

“Phu quân! Tiếp theo chúng ta nên làm gì đây? Thiếp đã nhìn quanh nhưng không biết đây là đâu! Lúc trước chàng rốt cuộc đã đưa thiếp chạy khỏi Lâm Gia bao xa vậy?”

Ngồi trong bồn tắm, Lâm Hà dường như đã chấp nhận thân phận mới của mình là nữ nhân của Lâm Duyên. Điều này thể hiện rõ qua cách xưng hô của nàng đối với Lâm Duyên đã trở nên vô cùng thân thiết.

“Đừng lo lắng quá! Có ta ở đây thì sẽ không có nguy hiểm nào chạm tới nàng được đâu! Tuy nàng không biết gì về nơi này nhưng ta lại biết! Ở đây có rất nhiều đồ tốt! Lát nữa nàng cứ theo ta là sẽ có được!”

Giọng Lâm Duyên tràn đầy cưng chiều đáp lại, Lâm Hà cũng gật đầu xem như đã hiểu. Thời gian trôi đi, cuối cùng Lâm Duyên cảm thấy nước trong bồn tắm đã đủ ấm liền bước vào theo.

“Bảo bối! Hiện tại đang là giờ tắm! Chúng ta có nên làm thêm vài nháy nữa không!”

Vừa ngồi vào bồn tắm, bàn tay Lâm Duyên liền vươn ra kéo Lâm Hà đang ng��i cạnh vào lòng. Sau đó, cậu kề sát tai thiếu nữ, thì thầm những lời dụ hoặc ma mị.

“Phu quân! Chàng không lẽ vẫn còn tinh lực làm chuyện đó sao!”

Với giọng nói vừa ngượng ngùng vừa chút ngạc nhiên, Lâm Hà hỏi lại. Lâm Duyên không đáp lời, nhưng hành động của cậu đã chứng tỏ mình còn dư dả tinh lực.

Cuối cùng, không biết có phải vì đã nếm trái cấm mà thành nghiện hay không, Lâm Hà cũng không phản kháng quá lâu, thuận theo lẽ tự nhiên mà chấp nhận Lâm Duyên lại lần nữa đòi hỏi nàng.

Thời gian trôi qua, sau khi một lần nữa trải qua triền miên, Lâm Duyên và Lâm Hà nhanh chóng thu dọn tàn dư sau đại chiến để tránh người sau phát hiện, rồi mới bắt đầu chuẩn bị đồ vật xuất phát.

“Bảo bối! Chúng ta đi thôi! Lần này hành trình Lăng Vân Quật, chỉ cần ở bên cạnh ta thì sẽ an toàn thôi!”

Lâm Duyên nắm tay Lâm Hà nói. Lúc này cậu mặc quần đùi, áo cộc, đi dép lê… Có lẽ vì đã đến thế giới khác, lại không sợ người khác dòm ngó, mà bản tính hiện đại khiến Lâm Duyên muốn mặc trang phục này.

Đây không phải lần đầu Lâm Duyên thử trang phục kiểu này. Trong mười mấy năm sinh sống ở Vũ Động Càn Khôn Thế Giới, trừ những lúc tiến vào Bí Cảnh thuộc thế giới khác, ở một số nơi quen thuộc cậu vẫn thỉnh thoảng mặc chúng.

“Phu quân! Chàng thấy thiếp thế nào? Có đẹp không!”

Lâm Hà lên tiếng hỏi. Thiếu nữ lúc này cũng đã thay đổi sang một bộ trang phục hiện đại khác là một bộ đồ vest nam. Nó rất phù hợp, càng làm tôn lên vẻ bá khí và tính cách nữ hán tử mà Lâm Hà vốn có.

“Đẹp! Đẹp! Đẹp! Bảo bối của anh mặc gì cũng đẹp hết!”

Lâm Duyên khen ngợi khiến Lâm Hà vui vẻ đến nỗi hôn một cái lên má cậu. Sau đó, hai người một nam một nữ hạnh phúc rời khỏi nơi từng sống chung nửa năm để khám phá Bí Cảnh thuộc Phong Vân Thế Giới.

Bí Cảnh Số 6.

Tên Thế Giới: Phong Vân Thế Giới.

Chưởng Khống Giả: Mã Vinh Thành & Đan Thanh.

Thế Giới Chi Tử: Bộ Kinh Vân & Nhiếp Phong.

Tuyến Thời Gian: Hùng Bá Xưng Bá.

Địa Điểm Kết Nối: Trung Quốc - Nhạc Sơn Đại Phật.

Tên Bí Cảnh Kết Nối: Lăng Vân Quật.

So Sánh Hệ Thống Phân Cấp Giữa 2 Th�� Giới:

- Thối Thể Cảnh = Bất Nhập Lưu Võ Giả.

- Địa Nguyên Cảnh = Hậu Thiên Cảnh.

- Thiên Nguyên Cảnh = Tiên Thiên Cảnh.

- Nguyên Đan Cảnh = Tông Sư Cảnh.

- Tạo Hóa Tam Cảnh = Đại Tông Sư Cảnh.

- Niết Bàn Cảnh = Thiên Nhân Cảnh.

- Sinh Huyền Cảnh = Phi Thăng Cảnh.

Lâm Duyên vừa nắm tay kéo Lâm Hà, vừa nhìn vào bảng thông báo từ Bí Cảnh Hệ Thống trước mặt. Cậu không nghĩ tới Bí Cảnh thuộc Phong Vân Thế Giới lại là đại bảo tàng với đủ loại cơ duyên - Lăng Vân Quật.

Nơi đây có Huyết Bồ Đề được hình thành từ máu tươi của thần thú Hỏa Kỳ Lân chảy xuống, là thiên tài địa bảo có thể gia tăng công lực. Lại có Ngạo Hàn Lục Quyết do Nhiếp Anh, tổ tiên Nhiếp Gia, để lại trước khi lâm chung, v.v…

Có thể nói toàn bộ Lăng Vân Quật chính là một cái đại bảo tàng. Nhưng muốn có được đồ vật trong bảo tàng cũng không phải chuyện dễ dàng gì, vì nơi có cơ duyên thường đi kèm với nguy hiểm chết người.

Nguy hiểm của Lăng Vân Quật không chỉ do mê cung đường hầm khiến người bước vào khó lòng thoát ra, mà còn vì nơi đây có Hỏa Kỳ Lân, một trong Tứ Đại Thần Thú của Phong Vân Thế Giới.

Dựa vào suy đoán của Lâm Duyên, thực lực của nó ít nhất cũng ngang Tông Sư Cảnh (tức Nguyên Đan Cảnh của Vũ Động Càn Khôn Thế Giới). Cộng thêm sức mạnh thể chất cùng khả năng khống chế hỏa diễm của một thần thú, chiến lực có thể càng mạnh hơn nữa.

“Bảo bối! Nhớ kỹ đừng rời khỏi ta quá xa mà phải bám sát theo ta đấy!”

Vì Nhạc Sơn Đại Phật nằm sát Lăng Vân Quật nên hai người rất nhanh đã tới nơi. Nhìn cái hang lớn trước mặt, Lâm Duyên quay đầu dặn dò Lâm Hà, mà thiếu nữ cũng gật đầu xem như đã rõ.

Hai người sau đó không chút do dự, lập tức tiến vào Lăng Vân Quật. Đi không được bao lâu thì cả hai liền thấy trên mặt đất rải rác vô số thi hài và xương cốt người.

Điều này chứng tỏ trong quá khứ có rất nhiều người đều nghĩ tiến vào Lăng Vân Quật để tìm Huyết Bồ Đề tăng cường bản thân, nhưng đều không ngoài dự đoán mà bỏ mạng tại đây.

Càng đi về phía trước thì Lăng Vân Quật càng trở nên tối đen như mực, mắt thường khó lòng nhìn rõ. Nhưng may mắn là Lâm Duyên có thần thức dò đường nên cả hai người rất thuận lợi đi tiếp mà không gặp phải chướng ngại gì.

Trên đường đi, Lâm Duyên không khỏi cảm thán sự đáng sợ của Lăng Vân Quật. Nơi này như một mê cung, phân nhánh nối tiếp phân nhánh, kéo dài thông hướng đến đủ các địa phương khác nhau.

Thảo nào thiên hạ đồn thổi Lăng Vân Quật có Huyết Bồ Đề nhưng cũng chẳng mấy ai thực sự lấy được Huyết Bồ Đề từ Lăng Vân Quật. Một phần cũng vì địa hình mê cung phức tạp.

Lâm Duyên và Lâm Hà rất nhanh đã đụng tới hai cửa hang phân nhánh nhỏ khác, dẫn về phía sâu hơn. Chúng cũng tối đen như mực và dẫn tới hai địa điểm khác nhau.

Ở chỗ này cần phải suy nghĩ kỹ đi bên nào. Vì nếu như chọn đúng thì có thể đi tới nơi sản sinh Huyết Bồ Đề. Còn nếu như chọn sai thì sẽ gặp được Hỏa Kỳ Lân và cùng nó chơi trò đuổi bắt đến khi thoát thân hoặc trở thành mồi ngon của nó.

“Bảo bối! Chờ ta một chút! Để ta kiểm tra xem đi hướng nào mới đúng cái đã!”

Lâm Duyên tạm thời dừng lại và nói với Lâm Hà. Sau đó, thần thức tuôn trào, hướng về hai cửa hang dò xét. Cậu muốn kiểm tra xem hang nào có nhiệt độ cao hơn, vì nơi đó chắc chắn có Hỏa Kỳ Lân.

“Bảo bối! Đi hướng này! Mau theo sát ta!”

Lâm Duyên cuối cùng lựa chọn bên trái, vì bên phải nhiệt độ nóng hơn gấp bội, chứng tỏ Hỏa Kỳ Lân đang ở bên đó. Cậu nhanh chóng nắm lấy tay Lâm Hà và kéo nàng đi vào cửa hang bên trái cùng mình.

Cả hai người đi rất lâu, cũng rẽ qua rất nhiều phân nhánh. Cuối cùng thì dừng lại ở một nơi có những trái cây đỏ như máu kết thành từng chùm trên vách đá. Chính là Huyết Bồ Đề trong nguyên tác.

Đây là một loại thiên tài địa bảo được hình thành từ máu của Hỏa Kỳ Lân chảy xuống. Nó có rất nhiều công dụng như chữa thương, gia tăng công lực, v.v… nên Lâm Duyên quyết không thể bỏ lỡ.

“Bảo bối! Những trái cây đỏ như máu này đều là đồ tốt! Mau đem chúng hái đi! À đúng rồi! Ta quên mất nàng không có túi trữ vật! Cầm lấy thứ này dùng tạm đi! Cách sử dụng là…!”

Lâm Duyên lấy ra một cái túi càn khôn và dặn dò cách sử dụng của nó cho Lâm H��. Xong xuôi, cậu liền nhảy lên vách tường rồi bắt đầu hái xuống từng quả Huyết Bồ Đề. Lâm Hà cũng lao tới hỗ trợ cậu một tay.

“Phu quân! Huyết Bồ Đề thiếp hái được đều ở trong này! Mau cầm lấy đi!”

Trải qua một lúc sau, cả hai đã hái sạch Huyết Bồ Đề xung quanh. Lâm Hà cũng đi tới trước mặt Lâm Duyên và đem túi càn khôn đưa cho cậu, nhưng Lâm Duyên lại đẩy trở về và lắc đầu nói:

“Túi càn khôn này từ giờ là của nàng! Về phần Huyết Bồ Đề bên trong thì nàng cũng giữ lại đi! Sau này trở về có thể tự sử dụng chúng hoặc tặng cho người thân cũng được! Bởi vì Huyết Bồ Đề có công dụng là…!”

“Thì ra là thế! Loại linh dược tên Huyết Bồ Đề này lại có lai lịch lớn, được hình thành từ máu thần thú Hỏa Kỳ Lân rơi xuống đất ư! Nếu như phu quân đã nói thế thì thiếp xin tạm thời giữ phần của mình vậy!”

Lâm Hà nghe Lâm Duyên giải thích công dụng cũng như lai lịch của Huyết Bồ Đề thì giật mình nói. Sau đó, nàng liền đem túi càn khôn chứa đựng Huyết Bồ Đề cất giữ cẩn thận, dù sao đây cũng là thứ phu quân tặng nàng.

“Chúng ta tiếp tục đi thôi! Đằng sau vẫn còn rất nhiều cơ duyên!”

Cảm thấy Lâm Hà đã chuẩn bị hoàn tất, Lâm Duyên cũng đem phần Huyết Bồ Đề mình hái được cất giữ cẩn thận, rồi lôi kéo Lâm Hà tiếp tục tiến lên để tìm kiếm cơ duyên đằng sau.

Lâm Duyên vẫn chưa quên tại Lăng Vân Quật này, ngoại trừ Huyết Bồ Đề ra thì vẫn còn có Tuyết Ẩm Đao, Ngạo Hàn Lục Quyết của Nhiếp Gia, Hỏa Lân Kiếm của Đoàn Gia, Thập Cường Võ Đạo của Võ Vô Địch, v.v…

Một đường hướng phía trước đi tới, Lâm Duyên và Lâm Hà đến một hang động thì lại lần nữa dừng bước. Vì thần thức Lâm Duyên dò xét phía trước đã bắt được hình ảnh một thanh kiếm màu đỏ.

“Bảo bối! Mau theo ta! Lần này lại có đồ tốt rồi!”

Lâm Duyên cầm tay Lâm Hà rồi lôi kéo nàng đi theo, vì cậu biết thanh kiếm màu đỏ kia khả năng cao chính là Hỏa Lân Kiếm, là một trong thất đại thần binh được Đế Thích Thiên công nhận là thần binh có thể đồ sát thần long.

Dưới sự dẫn đường của Lâm Duyên, cả hai người rất nhanh đã gặp được Hỏa Lân Kiếm. Lúc này thanh kiếm hơn phân nửa bị bùn đất vùi lấp và chỉ để lộ chuôi kiếm cùng một phần nhỏ thân kiếm.

Mặc dù nằm sâu trong bùn đất nhưng Hỏa Lân Kiếm vẫn tỏa ra nhiệt độ kinh khủng. Ngoài ra, trong hơi nóng còn xen lẫn tà khí, khiến cả Lâm Duyên và Lâm Hà đều cảm thấy khó chịu.

“Kiếm mang nhiệt độ kinh khủng và kèm theo cả tà khí! Quả nhiên là nó! Hỏa Lân Kiếm!”

Lâm Duyên nhìn Hỏa Lân Kiếm trước mặt, lẩm bẩm nói. Sau đó, cậu không một chút chần chờ liền vươn tay bắt lấy chuôi của Hỏa Lân Kiếm rồi lập tức dùng sức rút kiếm ra.

“Ù… Ù… Ù…!”

Hỏa Lân Kiếm vừa ra khỏi vỏ kiếm thì Lâm Duyên liền cảm nhận được một cỗ hỏa kình hừng hực tràn vào cơ thể cậu, mạnh mẽ xé toạc, đâm thọc, như muốn giày vò Lâm Duyên đến phát điên.

“Im lặng…!”

Tuy nhiên Hỏa Lân Kiếm đã đánh giá thấp Lâm Duyên. Chỉ thấy cậu hừ lạnh một tiếng, sau đó bên trong cơ thể có 23 loại ngọn lửa đủ màu sắc xuất hiện và bao trùm, luyện hóa sạch sẽ toàn bộ hỏa kình kia.

Hai mươi ba loại ngọn lửa đủ màu sắc không gì khác chính là phần thưởng 22 loại Dị Hỏa Hạt Giống và Tinh Thần Chi Hỏa của Lâm Duyên. Hiện tại chúng đã dung hợp làm một và được cậu gọi là Đế Viêm.

“Phong Vân Thế Giới thần binh đều có linh trí à! Còn biết phản kháng!”

Lâm Duyên nắm Hỏa Lân Kiếm trong tay lẩm bẩm nói. Cậu không ngờ rằng nếu không phải người nhà Đoạn Gia, kẻ cầm Hỏa Lân Kiếm sẽ lập tức bị hỏa kình phản phệ. May mắn thay cậu có át chủ bài nên đã thoát hiểm.

“Đáng tiếc cho một thanh binh khí đã đản sinh linh trí! Ngươi sinh nhầm thế giới rồi! Nếu sinh ra ở Vũ Động Càn Khôn Thế Giới thì ngươi chính là một Linh Bảo trời sinh!”

Lâm Duyên lắc đầu nói. Sau đó, cậu cầm Hỏa Lân Kiếm hướng về phía trước mặt vung nhẹ một cái. Kiếm khí nóng bỏng chém thẳng vào vách đá, tạo ra một khe nứt sâu hoắm, khiến cậu thốt lên:

“Kiếm tốt! Kiếm tốt! Kiếm tốt! Quả nhiên không hổ danh là Hỏa Lân Kiếm!”

Sự kiện này thuộc bản quyền của truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free