(Đã dịch) Vô Địch Thăng Cấp Vương - Chương 2198: Rốt cục lên đây
Đệ 2198 chương: Rốt cục lên đây
PHỐC! PHỐC! PHỐC!
Trong khi mọi người đang chờ đợi Tiêu gia trận pháp tông sư đại triển thần uy, Lâm Phúc kia há hốc mồm, tựa như thấy chuyện không thể tin nổi, rồi miệng lớn thổ huyết, liên tiếp phun ra mấy ngụm máu tươi.
"Đồ trời đánh, lão phu thị trận trùng a!"
Lâm Phúc quát lớn một tiếng, ngã lăn trên đất, sắc mặt tái nhợt dị thường, giống như bị trọng thương.
Một màn này diễn ra quá nhanh, hoàn toàn khiến người ta không kịp phản ứng, Tiêu gia trận pháp đại tông sư đã xảy ra vấn đề, xem ra bị thương không nhẹ.
"Lâm Phúc, ngươi làm cái gì vậy!"
Tiêu Nhiên mất hứng, tốn công ta mời ngươi đến đây, không phải để ngươi biểu diễn ở đây, trận pháp còn muốn phá hay không, mọi người đều đang nhìn kìa.
Lâm Phúc hữu khí vô lực, áy náy nói: "Tiêu thiếu, khiến ngươi thất vọng rồi, những thị trận trùng kia đều bị người thu mất, ngăn cách liên hệ, trên đỉnh Đế Hoàng có cao thủ!"
"Bị người thu?"
Tiêu Nhiên muốn mắng người rồi. Đây chính là bảo bối của Tiêu gia, ngươi lại làm mất, ngươi bảo ta về nhà ăn nói thế nào?
"Sao có thể bị người thu, chẳng phải ngươi dùng bí pháp bồi dưỡng sao?"
Tiêu Nhiên không thuần thú, nhưng cũng biết chút ít, nhất là thị trận trùng của gia tộc, vẫn luôn được bồi dưỡng bằng cổ pháp, dù rơi vào tay người ngoài cũng không thể sử dụng được.
Tình huống này là sao chứ!
Tiêu Nhiên còn nghe ra một câu, trên đỉnh Đế Hoàng có cao thủ.
"Chẳng lẽ là Lâm Phi tiểu tử kia giở trò?" Tiêu Nhiên sát ý đằng đằng, người còn chưa thấy, đã tổn thất một kiện bảo vật.
Phiền Thanh Long và Bạch Chính Phong đều thấy có vấn đề, không chủ động hỏi thăm, giả bộ như không biết gì, mắt nhìn mũi, vẻ mặt trầm ngâm.
Cách đó không xa, Kiều Thanh Sơn lộ vẻ vui mừng.
"Tốt lắm, thứ nhất là cho Tiêu gia thiếu gia một đòn phủ đầu, đoán chừng những thị trận trùng kia đã xảy ra chuyện!" Lão luyện như hắn, nhìn ra đầu mối, trong lòng thầm vui sướng.
Lâm Phi, ngươi thật sự là làm tốt lắm!
Tiêu Nhiên hỏi han một hồi, xác định thị trận trùng bị người lấy đi, đã mất liên hệ, trong bụng một hồi nóng nảy, phen này tổn thất lớn rồi.
"Thiếu gia, tuy đã mất thị trận trùng, lão đầu tử cũng nhận chút phản phệ, đối phó những trận pháp còn lại, vấn đề không lớn, dùng bạo lực phá là được!" Lâm Phúc hận ý không nhỏ, vốn định biểu hiện một chút, không ngờ vừa lên đã vấp ngã đau điếng.
"Vậy thì bạo lực phá trận thôi!"
Tiêu Nhiên chỉ có thể đi bước này.
"Bạch ca, xảy ra chút ngoài ý muốn!" Tiêu Nhiên xin giúp đỡ Bạch Chính Phong, "Còn phải nhờ Bạch ca, cho ta mượn bảo vật của Thiên Cơ Đường dùng một lát!"
"Tiêu thiếu, cứ dùng!" Bạch Chính Phong phi thường khách khí.
"Có người ở trên?" Phiền Thanh Long thuận miệng hỏi.
Sắc mặt Tiêu Nhiên biến đổi...
...
"Khá lắm, đây có thể là đồ tốt đấy, cứ như vậy bị ngươi thu, Tiêu Nhiên trận pháp đại tông sư kia đoán chừng tức đến hộc máu rồi!"
Lão viện trưởng nhìn chiếc hồ lô trắng trước mặt, không khỏi kinh ngạc thốt lên.
Nếu không tận mắt chứng kiến, lão viện trưởng khó mà tin là sự thật.
"Gặp người có phần, một người một nửa!"
Lâm Phi không đợi lão viện trưởng nói gì, đã để hệ thống lấy đi một nửa, còn lại một nửa cho lão viện trưởng, thuận tiện đưa luôn pháp môn khống chế.
Điểm khống chế pháp môn của Lâm Phúc, trước mặt tiểu ác ma yếu như bỡn, hai ba cái đã phá giải.
"Tiểu tử ngươi cũng không tốt bụng như vậy, nhận lễ vật của ngươi, sợ là kế tiếp phải xuất lực rồi nhỉ!" Lão viện trưởng cười như không cười nhìn Lâm Phi.
Lâm Phi thành thật nói: "Lão viện trưởng đúng là lão viện trưởng, mắt tinh như sao, cái gì cũng không gạt được ngài, lát nữa những người kia nhất định sẽ lên, chính là muốn viện trưởng đại nhân dọa bọn chúng một chút!"
"Vậy còn ngươi?" Lão viện trưởng không giận.
"Bọn chúng muốn chơi, ta sẽ cùng bọn chúng chơi đùa, xuất hiện quá sớm thì không có ý nghĩa, chi bằng đến lúc đó diệt sạch, mới đủ kích thích!" Lâm Phi nói.
Lão viện trưởng dở khóc dở cười: "Lễ vật của ngươi thật không dễ nhận đâu, bất quá, ai bảo lão đầu tử thích thứ này chứ!"
"Lão viện trưởng xuất mã, bọn chúng đều muốn nằm hết!" Lâm Phi nho nhỏ vuốt đuôi nịnh bợ.
"Xú tiểu tử, ngươi thật biết nói hưu nói vượn!" Lão viện trưởng cười mắng.
...
"Bên trái, 135 bước!"
"Chính trước, hai trăm mười bảy bước!"
Lâm Phúc đã bị cắn trả bị thương, đừng nói bày trận, đi cũng không nổi rồi.
Dưới sự chỉ huy của trận pháp đại tông sư, từng tòa trận pháp trên Đế Hoàng Phong bị kích phá.
"Trận pháp bố trí trên Đế Hoàng Phong, không gì hơn cái này!"
Lâm Phúc cuối cùng cũng thấy khá hơn một chút.
Kiều Thanh Sơn ở phía sau cười lạnh: "Hừ, nếu Lâm Phi động vào trận pháp, ngươi là kẻ đầu tiên bị lưu đày ra ngoài, những người của Thiên Cơ Đường kia là minh chứng tốt nhất!"
Nói thật ra, trong lòng Kiều Thanh Sơn cũng có vài phần nghi hoặc.
Chẳng lẽ trên đỉnh Đế Hoàng thật không có ai sao? Tình huống vừa rồi là chuyện gì xảy ra?
Tiêu Nhiên đã được chứng kiến trận pháp trên Đế Hoàng Phong, so sánh cẩn thận từng li từng tí. Theo từng trận pháp bị kích phá, tiến gần vô hạn Đế Hoàng Phong, tảng đá trong lòng cũng vơi đi.
"Chẳng lẽ vừa rồi đã đoán sai, trên đó thật không có ai sao?" Điều này khiến Tiêu Nhiên nghi ngờ, "Không thể nào, bảo vật của gia tộc đều bị lấy đi, đã mất liên hệ, nhất định là Lâm Phi tiểu tử kia ở trên đó!"
Phiền Thanh Long cảm xúc phức tạp, hắn ở đây đã ăn không ít đau khổ, trong đầu không ngừng hiện lên một bóng người.
"Lâm Phi à, Lâm Phi, lần này xem ngươi còn có bản lĩnh xoay người gì!" Phiền Thanh Long thầm nghĩ, "Đúng rồi, mọi người phải cẩn thận, nhớ rõ lần trước đến, trong trận pháp có một đầu Phong Thần cổ thú, có lẽ vẫn còn!"
Nhắc tới Phong Thần cổ thú, ba người đều thèm thuồng.
Bất kể là ai, địa vị đều rất cao, muốn có một đầu cổ thú làm hộ vệ, đó là chuyện không cần nghĩ.
Quá xa xỉ!
Toàn bộ Cổ Hoang giới, cũng chỉ có mấy người có tư cách này.
Hết lần này tới lần khác Lâm Phi lại có cổ thú bảo hộ, thật khiến bọn họ khó chịu, dựa vào cái gì hắn lại có thể có?
"Đến rồi, rất tốt!" Bạch Chính Phong cười lớn nói: "Lần này, ta đã mang theo bảo vật đến, chuyên khắc chế nó, Phong Thần cổ thú vừa xuất hiện, đảm bảo nó không bay nổi!"
Phiền Thanh Long hâm mộ nói: "Thiên Cơ Đường các ngươi thật sự là nội tình dày a, các loại bảo vật cái gì cần có đều có, thật là sướng chết rồi!"
Bạch Chính Phong lộ vẻ đắc ý: "Đúng thế, bảo vật của Thiên Cơ Đường chúng ta, ai có thể sánh bằng, bọn chúng còn không phải dựa vào Thiên Cơ Đường chúng ta, báo thù người liên minh tính là gì, chẳng phải là đi vận cứt chó, ai biết có phải phát hiện ra một di tích khoa học kỹ thuật dị tộc hay không," tựa hồ nhận ra mình lỡ lời, lập tức im bặt.
...
Phong Thần cổ thú từ đầu đến cuối đều không xuất hiện, nhưng cũng khiến ba người bọn họ kích động không ít.
"Trận pháp cuối cùng, PHÁ...!"
Lâm Phúc khẽ quát một tiếng, dưới sự trợ giúp của hai khôi lỗi Thiên Cơ Đường, thuận lợi phá vỡ trận pháp cuối cùng, xâm nhập đỉnh Đế Hoàng.
"Ha ha ha, tốt quá!"
"Rốt cục lên đây!"
"Tìm tòi toàn bộ Đế Hoàng Phong, nếu có người phản kháng, giết không tha!"
Ba người họ hưng phấn lên.
Cuộc chiến trên đỉnh Đế Hoàng Phong chỉ mới bắt đầu. Dịch độc quyền tại truyen.free