Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vĩnh Sinh Thiên Đế - Chương 153: Minh tranh ám đấu

Thiên Kích Ma dẫn theo Linh Ma tộc đến Nhân Ma tộc thì trời đã ngả về chiều. Tiêu Ninh lại cùng Liệt Vân giao chiến thêm hai canh giờ, sắc trời tự nhiên đã tối đen.

Đã là tỷ thí luận bàn, dĩ nhiên không cần thiết phải chong đèn đánh đêm, cho nên đôi bên bèn dừng tay, quyết định ngày sau tái chiến.

Màn đêm buông xuống, Lương Thành lại đèn đuốc sáng trưng. Bởi vì thực lực của Linh Ma tộc quá mức cường đại, khiến tất thảy mọi người đều bàn tán xôn xao, thậm chí ngay cả những kẻ cuồng tu luyện trong Ma tộc ngày thường ít quan tâm thế sự cũng đang cùng người xung quanh thảo luận về sự kiện Linh Ma tộc đến lần này.

Trái ngược với sự náo nhiệt khắp nơi trong Lương Thành, tiểu viện nơi Tiêu Ninh sống một mình lại phá lệ thanh tịnh. Trong khu nhà nhỏ này chỉ có một mình Tiêu Ninh, hơn nữa hắn đã tiến vào trạng thái tu luyện, tựa hồ hết thảy mọi sự huyên náo bên ngoài đều không có quan hệ gì với hắn.

Đối với Tiêu Ninh mà nói, hiện tại mỗi một khắc đều vô cùng quan trọng. Hắn vừa mới trải qua một trận luận bàn thu được lợi ích không nhỏ, thực lực của Liệt Vân kia quả thật danh bất hư truyền. Trận chiến này đã giúp Tiêu Ninh có định nghĩa mới về chiến đấu, đối với "chiến đạo" cũng có thêm lý giải mới. Hắn nhất định phải tranh thủ đêm nay để dung hội quán thông tất cả những cảm ngộ của mình, bởi vì hắn biết ngày mai Liệt Vân chắc chắn sẽ còn tới tìm hắn để tiến hành một vòng luận bàn mới.

Quả nhiên đúng như Tiêu Ninh dự liệu, sáng sớm hôm sau, Liệt Vân liền tìm tới cửa, muốn cùng hắn đại chiến một trận.

Tiêu Ninh vui vẻ tiếp nhận, đêm qua hắn đã đem tất cả cảm ngộ dung hội quán thông, sức chiến đấu hẳn là so với trước đó đã tăng lên chừng một thành.

Đừng nhìn chỉ có một thành, điều này đã là vô cùng không dễ dàng. Nếu như mỗi lần chiến đấu hắn đều có thể tăng lên một thành sức chiến đấu, như vậy mười ngày liền có thể đem sức chiến đấu tăng gấp đôi. Đương nhiên, đây chỉ là lý tưởng, Tiêu Ninh cũng biết đêm qua sở dĩ có thu hoạch lớn như vậy hoàn toàn là một sự ngẫu nhiên, là bởi vì lần đầu tiên tiếp xúc với Liệt Vân, phương thức chiến đấu của đối phương đã mang lại cho Tiêu Ninh không ít gợi ý.

Nếu như tái chiến, chỉ sợ thu hoạch sẽ không còn lớn như vậy nữa.

Ngày hôm sau, Tiêu Ninh cùng Liệt Vân ròng rã đấu một ngày, cuối cùng cả hai bên đều cảm thấy vô cùng mệt mỏi, chỉ có thể ngưng chiến.

Vào đêm, Tiêu Ninh lần nữa bắt đầu một vòng tổng kết mới. Giống như hắn tưởng tượng, Liệt Vân mang cho hắn kinh hỉ càng ngày càng ít, bất quá thực lực của đối phương vẫn bày da đó, Tiêu Ninh mặc dù không còn thảm bại, nhưng muốn thắng lợi cũng là không thể nào, dù sao thực lực của Liệt Vân cũng tương đương với cao thủ Thần cảnh.

Tuy nhiên, Tiêu Ninh mặc dù không có thêm nhiều cảm ngộ về chiến đấu, nhưng lại có thu hoạch mới. Đó chính là Kim Cương Bất Diệt Thể của hắn, sau khi trải qua vô số lần xung kích của Liệt Vân, đã trở nên càng thêm cường hãn. Đến lúc này, Tiêu Ninh mới biết được, nguyên lai trước kia hắn tu luyện Kim Cương Bất Diệt Thể mặc dù chịu đựng không ít ma luyện cùng khảo nghiệm, nhưng lại vẫn thiếu khuyết rèn giũa thực chiến. Lần này chiến đấu cùng Liệt Vân chính là sự rèn luyện tốt nhất. Tiêu Ninh tin tưởng, nếu lại trải qua mấy lần tôi luyện nữa, Kim Cương Bất Diệt Thể của hắn hẳn là có thể lột xác hướng tới cảnh giới Kim Cương Bất Hoại Thể.

Ngày thứ ba, Liệt Vân vẫn như cũ đúng hẹn mà tới, tìm Tiêu Ninh luận bàn. Tiêu Ninh có thể cảm giác được mấy ngày nay, phương thức chiến đấu của Liệt Vân cũng phát sinh một chút thay đổi, nghĩ đến là do chiến đấu cùng hắn mà sinh ra cảm ngộ.

Bất quá, Liệt Vân cũng không có một mực tìm Tiêu Ninh luận bàn, có lẽ là cảm thấy tiếp tục như vậy cũng mãi không phân được thắng bại thì có chút vô vị, cho nên sau ngày thứ ba, Liệt Vân không còn tìm Tiêu Ninh nữa.

Thế nhưng, Liệt Vân không đến, không đại biểu là không có Linh Ma tộc khác đến tìm Tiêu Ninh gây phiền phức.

Ngày thứ tư, thay thế Liệt Vân đến tìm Tiêu Ninh là Tuyệt Thiên, bản thể là một cây Thần khí trường thương, thực lực so với Liệt Vân còn mạnh hơn vài phần.

Một ngày này.

Chiến đấu xong xuôi, Tiêu Ninh lại có thêm trải nghiệm mới, mặc dù quần áo xuất hiện mấy chỗ rách rưới, thế nhưng thần sắc Tiêu Ninh lại vô cùng hưng phấn.

Đồng dạng hưng phấn còn có Tuyệt Thiên, trải qua một ngày chiến đấu, Tuyệt Thiên cuối cùng cũng tán thành Tiêu Ninh.

Nếu như là sinh tử chiến, Tuyệt Thiên có thể giết chết Tiêu Ninh, nhưng nếu chỉ là luận bàn thế này, hắn lại không có quá nhiều biện pháp để chiến thắng Tiêu Ninh, điều này đã đủ để chứng minh thực lực của Tiêu Ninh.

Cứ như vậy, Tiêu Ninh hầu như mỗi ngày đều cùng Linh Ma tộc chiến đấu, mặc dù cảm giác có chút mệt mỏi, nhưng thời gian trôi qua lại vô cùng phong phú.

Ngay tại lúc Tiêu Ninh bận rộn luận bàn cùng Linh Ma tộc, thì tranh đấu bên trong và bên ngoài Nhân Ma tộc cũng bắt đầu nhen nhóm.

Đầu tiên gây chuyện chính là thủ lĩnh của Nhân Ma tộc, kẻ này đã cảm nhận được vị trí của mình bị uy hiếp. Khoảng thời gian này, lực ảnh hưởng của Chân Ma Vương đang nhanh chóng mở rộng, thậm chí ngay cả mấy tòa thành trì xung quanh Lương Thành đều đã có thái độ rõ ràng, nguyện ý duy ngã theo lệnh Chân Ma Vương.

Kỳ thật, cảm giác được uy hiếp lớn nhất chính là mấy tòa thành trì quanh Lương Thành. Lương Thành bỗng nhiên có thêm một ngàn cao thủ, đủ để cùng thế lực của thủ lĩnh Nhân Ma tộc địa vị ngang nhau, bọn hắn chỉ là một cái thành cỏn con, hủy diệt hay không cũng chỉ nằm trong cái phất tay của Chân Ma Vương mà thôi. Đương nhiên, bản thân Chân Ma Vương không có thực lực này, nhưng Thiên Ma Đội của Linh Ma tộc kia chỉ cần dậm chân một cái, thành trì của bọn hắn liền không giữ được.

Chân Ma Vương sao mà lão luyện, đương nhiên nhìn thấu tâm tư của những thành chủ Ma tộc này, bất quá bây giờ đúng là thời điểm hắn thu phục lòng người, nếu hắn muốn làm Ma đầu mà không có sự ủng hộ của những thành chủ này thì tuyệt đối không làm được.

Cho nên, Chân Ma Vương đã ưng thuận với những thành trì này một lời hứa, đó chính là chỉ cần Lương Thành không vong, thành trì cùng địa vị của bọn hắn liền sẽ vĩnh viễn tồn tại.

Sự cam đoan của Chân Ma Vương khiến các thành chủ của vài tòa thành lớn xung quanh cảm thấy an tâm hơn chút ít, những ngày sau đó càng là lấy ý kiến của Lương Thành làm trung tâm.

Có những thành chủ này làm tấm gương, các thành trì ở xa hơn cũng bắt đầu rục rịch.

Thủ lĩnh Nhân Ma tộc những năm gần đây chấp chưởng cả Nhân Ma tộc, đương nhiên không có khả năng thu phục được tất cả lòng người, cũng có thật nhiều thành chủ trong lòng còn có phê bình kín đáo đối với vị thủ lĩnh này, cho rằng hắn xử sự bất công. Số lượng những người này không ít, bọn hắn cũng muốn mượn cơ hội này để khiến vị thủ lĩnh kia khó chịu một chút.

Thủ lĩnh Nhân Ma tộc có thể thống ngự tộc nhân nhiều năm như vậy, dĩ nhiên không phải hạng người hời hợt. Mặc dù tính cách hắn có chút bảo thủ, nhưng đầu óc vẫn tương đối linh hoạt. Sau khi nhận được tin tức về việc không ít thành chủ lui tới mật thiết với Lương Thành, hắn tự nhiên cũng hiểu nguyên nhân sự tình là gì.

Linh Ma tộc tại Ma giới là đại tộc, Chân Ma Vương có thể tìm được trợ thủ như vậy, tự nhiên làm hắn nở mày nở mặt không ít, đồng thời cũng làm cho tất cả thành chủ trong lòng buông lỏng, cảm thấy có lẽ đi theo Chân Ma Vương càng được bảo đảm an toàn hơn. Coi như Nhân Ma tộc bị hủy diệt, bọn hắn theo Chân Ma Vương đầu quân vào Linh Ma tộc, cũng có thể thu hoạch được một chốn dung thân, không cần chịu sự nô dịch của Lực Ma tộc cùng Nham Ma tộc.

Đã biết tâm tư của những thành chủ này, thủ lĩnh Nh��n Ma tộc đương nhiên cũng sẽ không ngồi chờ chết, hắn phải tận lực tiêu hao lực lượng của Chân Ma Vương. Hiện tại quyền lực cao nhất của Nhân Ma tộc vẫn nằm trong tay hắn, hắn hoàn toàn có thể ra lệnh cho Chân Ma Vương đi thi hành nhiệm vụ.

Nhiệm vụ này, chính là đi đánh trận đầu.

Thủ lĩnh Nhân Ma tộc nói rất rõ ràng, hiện tại Nham Ma tộc tiếp giáp với Nhân Ma tộc đã có dấu hiệu tiến công, hắn hi vọng Chân Ma tộc có thể ngăn cản được.

Chân Ma Vương không ngốc, hắn đương nhiên biết dụng ý của tên thủ lĩnh kia khi làm như vậy.

Tại nội bộ Nhân Ma tộc, quân đội Ma tộc lệ thuộc trực tiếp dưới quyền chỉ huy của thủ lĩnh rất nhiều, nếu thật sự chiến đấu, những thành chủ này chỉ cần rút ra một bộ phận binh tướng giao cho thủ lĩnh chỉ huy là được, đâu cần dùng đến việc bắt các thành chủ phải đích thân ra tiền tuyến.

Bất quá lần này mệnh lệnh đưa ra chính là bắt hắn phải đi ra chiến trường tuyến một, đây rõ ràng là có dụng ý khác.

"Các vị, các ngươi cảm thấy ta nên hành xử thế nào?"

Sau khi tiếp nhận mệnh lệnh của thủ lĩnh Nhân Ma tộc, Chân Ma Vương lập tức triệu tập tất cả những Ma tộc có phân lượng trong Lương Thành lại một chỗ, đương nhiên còn có nhân loại duy nhất là Tiêu Ninh.

"Ta đã từng nói, tên ma đầu này đã nảy sinh sát tâm với ngươi, hiện tại xem ra hắn thực sự muốn động thủ!" Tiêu Ninh nhíu mày, ngày này hắn đã sớm dự liệu, bất quá sự tình thật sự rơi xuống đầu, hắn vẫn cảm thấy có chút khó giải quyết.

"Tên ma đầu này cũng thật là hồ đồ, hiện tại ngoại hoạn chưa trừ, hắn lại đánh chủ ý lên người mình, xem ra cũng là hạng người kiến thức thiển cận." Đối với mệnh lệnh của thủ lĩnh Nhân Ma tộc, Liệt Vân có chút không vừa mắt, loại sự tình đấu đá nội bộ trong chủng tộc này là điều hắn kiêng kỵ nhất.

"Trong lòng những kẻ nắm quyền thượng vị, có đôi khi uy hiếp nội bộ còn đáng sợ hơn uy hiếp bên ngoài. Muốn dẹp loạn bên ngoài thì trước hết phải yên ổn bên trong, cho nên bọn hắn sẽ dẫn đầu ra tay với những thanh âm không hài hòa trong nội bộ." Đối với tranh đấu quyền lực, Tiêu Ninh cũng đã thấy không ít. Cho dù có được quyền lực chí cao vô thượng, cũng không cách nào rũ bỏ sự ích kỷ trong lòng, thậm chí quyền lực càng lớn, sự ích kỷ càng nặng, càng sợ có lực lượng khác có thể thay thế chính mình.

"Thế giới nhân loại các ngươi thật phức tạp, đâu giống Linh Ma tộc chúng ta, từ trên xuống dưới thân như huynh đệ." Thanh âm của Liệt Vân tựa hồ tràn ngập oán giận.

"Thứ lỗi cho ta nói thẳng, kỳ thật Linh Ma tộc sở dĩ đoàn kết như vậy, trên thực tế có quan hệ quyết định với số lượng của các ngươi. Ta nghĩ cho dù gom hết Linh Ma tộc ở Ma giới lại một chỗ, cũng sẽ không vượt qua năm vạn người đi? Số lượng như vậy so với hàng ngàn hàng tỉ Ma tộc khác, nội bộ đương nhiên đơn giản hơn nhiều!" Tiêu Ninh mỉm cười. Ở cái thế giới này, số lượng Thần khí, Ma khí, Minh khí cùng Yêu khí mặc dù không ít, nhưng cũng có hạn chế, cho nên, số lượng Linh Ma tộc tuyệt đối sẽ không quá nhiều. Tiêu Ninh nói đến con số năm vạn, đã là cố ý nói nhiều hơn rồi.

Đối với Ma giới có địa vực rộng lớn mà nói, năm vạn Linh Ma tộc có thể chiếm lĩnh địa phương cũng là vô cùng có hạn, nếu không bọn hắn cũng sẽ không xếp dưới ba đại Hoàng tộc của Ma giới.

Dưới tiền đề như vậy, mỗi một Linh Ma tộc kỳ thật đều là bảo bối, cho nên thủ lĩnh Linh Ma tộc sẽ coi bất kỳ một tộc nhân nào như huynh đệ, mà giữa các Linh Ma tộc với nhau cũng đối đãi như tay chân ruột thịt.

Số lượng ít, uy hiếp từ bên ngoài lớn, thường thường lại càng dễ dàng đồng tâm hiệp lực.

"Có lẽ ngươi nói rất có lý, số lượng Linh Ma tộc chúng ta đích thật là quá ít, cho nên mỗi một huynh đệ đều vô cùng trân quý!" Liệt Vân muốn phản bác, lại phát hiện lời Tiêu Ninh nói căn bản chính là sự thật.

"Trước tiên đừng tranh chấp, hãy bàn xem chúng ta bây giờ nên xử lý thế nào đã!" Thiên Kích Ma mở miệng, toàn trường lập tức yên tĩnh lại, lời nói của hắn vẫn rất có phân lượng.

"Hiện tại đối với chúng ta là một khảo nghiệm, đồng thời cũng là cơ hội. Tên ma đầu kia để chúng ta đi chống cự Nham Ma tộc, lại không nói rõ thời gian nào phải đến nơi, chúng ta đại khái có thể làm chút văn chương trên đường đi, tạo ra một chút phiền toái cho tên thủ lĩnh Nhân Ma tộc này." Tiêu Ninh kỳ thật đã sớm nghĩ tới, cho nên trong lòng cũng có kế hoạch, chỉ bất quá kế hoạch này có thể áp dụng đến mức độ nào, trong lòng hắn cũng chưa nắm chắc hoàn toàn.

Để tránh bị thất lạc chương sau giữa dòng đời tấp nập, các đạo hữu hãy nhanh tay truy cập truyen.free để khẳng định ch��� quyền với bản dịch độc quyền này nhé.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free