Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vĩnh Sinh Thiên Đế - Chương 141: Năm đó ma vương

Tiêu Ninh tự có tính toán riêng, đi xuyên qua địa vực do Nhân Ma tộc chưởng khống không thể nghi ngờ là lựa chọn tốt nhất của hắn.

Thứ nhất, Nhân Ma tộc từng là nhân loại, mà bản thân Tiêu Ninh cũng là nhân loại, cho nên so ra thì giữa đôi bên vẫn có một tia liên hệ. Tuy tia liên hệ này có vẻ hơi gượng ép, nhưng Ti��u Ninh luôn cảm thấy mượn đường từ địa bàn của Nhân Ma tộc là thượng sách.

Đã quyết định, Tiêu Ninh không chần chừ thêm nữa, thân hình phiêu động, lao thẳng về phía lãnh thổ của Nhân Ma tộc.

Lãnh thổ của Nhân Ma tộc trong tam đại Ma tộc cũng không phải rộng lớn nhất, thậm chí có thể nói là nhỏ nhất. Bởi lẽ vô luận là Lực Ma tộc hay Nham Ma tộc thuộc ngũ hành Ma tộc đều không dễ chọc, các bên tranh đấu không ngừng, mà trong cuộc tranh đấu này, Nhân Ma tộc rõ ràng ở thế yếu.

Bao năm qua, Nhân Ma tộc tuy đứng vững được tại Ma giới nhưng địa vị lại có hạn. Do tiền thân là nhân loại nên bọn hắn thường xuyên chịu đãi ngộ bất công, bị các tộc khác tại Ma giới xa lánh.

Đương nhiên, tại Ma giới cũng chẳng có công bằng gì để nói. Ở nơi luật rừng hoành hành này, thực lực mới là phương pháp tốt nhất để đạt được sự tôn trọng. Hiện nay thực lực Nhân Ma tộc tuy không tính là yếu, nhưng rõ ràng không cường hãn bằng La Sát Ma tộc, cho nên bọn hắn hành xử vẫn phải cẩn thận từng li từng tí.

Khi tiếp cận Nhân Ma tộc, thân hình Tiêu Ninh đã biến hóa, dung mạo trở nên giống hệt người của tộc này, trên đầu mọc một đôi sừng nhọn, trong mắt thêm vài phần bạo lệ, khí tức quanh thân cũng chẳng khác gì Nhân Ma tộc.

Tiêu Ninh vốn am hiểu nghiên cứu Ma tộc, vô luận là Huyết Ma tộc năm đó hay Điên tộc và La Sát Ma tộc gặp phải sau khi vào Ma giới đều từng bị hắn tìm hiểu qua. Hơn nữa trước đó hắn đã có nhận thức về Nhân Ma tộc, cho nên muốn thấu hiểu tộc này tại Ma giới cũng không phải chuyện khó khăn gì.

Đương nhiên, để đảm bảo vạn vô nhất thất, Tiêu Ninh vẫn bắt vài tên Nhân Ma để nghiên cứu triệt để. Tuy nhiên Tiêu Ninh không làm tổn thương bọn hắn, không phải vì hắn nhân từ, mà chỉ là trong tình huống chưa hoàn toàn nắm giữ cục diện, hắn muốn lưu lại cho mình chút tai mắt.

Có ấu thú Thần thú am hiểu mê hoặc ở đây, việc tẩy não vài tên Nhân Ma chẳng phải việc khó. Chỉ cần gieo rắc tư tưởng trung thành vào đầu đám này, hành động về sau sẽ thuận tiện hơn nhiều.

Tại địa bàn Nhân Ma tộc, vẫn là dựa vào người bản địa để dò xét tin tức là t���t nhất.

Một phen nghiên cứu giúp Tiêu Ninh cơ bản hiểu rõ Nhân Ma tộc tại Ma giới. Cũng may là hắn đã nghiên cứu trước, bởi lẽ tộc này ở đây và tại Ma Vực của Tu Chân giới quả thực có khác biệt rất lớn. Không chỉ nhập ma lâu hơn mà ma tính cũng mạnh hơn. Nhân Ma tộc tại Ma Vực Tu Chân giới tối thiểu còn giữ lại một nửa thói quen sinh hoạt của con người, còn ở Ma giới thì nhiều nhất chỉ còn hai thành. Điều này không thể nghi ngờ đã làm tăng độ khó khi ngụy trang, nếu không nghiên cứu trước mà cứ thế dùng hình dạng và thói quen của Nhân Ma tại Tu Chân giới để xuất hiện, chắc chắn sẽ dẫn tới không ít phiền phức, thậm chí bị vạch trần tại chỗ cũng không chừng.

Vút...

Đã hiểu rõ đối phương, Tiêu Ninh tự nhiên bớt đi vài phần lo lắng, sự bắt chước của hắn cũng trở nên giống như đúc. Hóa thân thành Nhân Ma tộc, e rằng cho dù là những kẻ ngày thường hay tiếp xúc với thân phận giả này cũng khó mà phát hiện ra. Đây chính là kết quả Tiêu Ninh mong muốn, phục trang và khí tức càng tiếp cận Nhân Ma tộc thì việc đi xuyên qua địa bàn của họ càng thêm dễ dàng.

Đúng như Tiêu Ninh dự tính, tại khu vực này, hành động dưới lốt Nhân Ma tộc xác thực thuận tiện hơn các tộc khác rất nhiều. Nhờ sự trợ giúp của đám thuộc hạ mới thu phục, hắn đã thâm nhập nội địa Nhân Ma tộc hơn hai tháng mà không bị phát giác. Hai tháng này, Tiêu Ninh cũng đã đi được một quãng đường khá dài.

Thế nhưng, sau khi xâm nhập vào sâu trong nội địa, Ti��u Ninh lại cảm thấy có chút không đúng. Tựa hồ luôn có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào mình. Hơn nữa Tiêu Ninh còn cảm giác sau đôi mắt này dường như ẩn giấu một thân ảnh quen thuộc, chỉ là khó phân định là địch hay bạn.

Tại Ma giới, Tiêu Ninh không dám tùy tiện đưa ra bất kỳ kết luận nào, bởi vì chỉ cần sơ sẩy một chút sẽ khiến hắn lâm vào chốn vạn kiếp bất phục.

Đã nhiều lần Tiêu Ninh muốn dụ kẻ đang âm thầm theo dõi kia ra ngoài, thế nhưng gã đó nhất quyết không chịu hiện thân, hơn nữa dường như còn có sự hiểu biết nhất định đối với thói quen hành vi của Tiêu Ninh.

Tên này cũng vô cùng cẩn trọng, chưa bao giờ đến quá gần Tiêu Ninh, cho nên muốn truy tung vị trí ẩn nấp của gã là vô cùng khó khăn.

Bất quá, theo thời gian trôi đi, Tiêu Ninh dần dần không còn để ý đến kẻ núp trong bóng tối kia nữa, bởi vì đối phương dường như không có ý định tiếp xúc chính diện. Mặt khác, Tiêu Ninh cũng không phát hiện sát khí từ đối phương. Mặc dù vẫn duy trì cảnh giác nhưng hắn không còn cố tình dò xét nữa mà bắt đầu toàn lực lên đường.

Cứ như vậy, Tiêu Ninh lại đi gần hai tháng, có thể nói hắn đã xuyên qua vị trí trung tâm nhất của lãnh thổ Nhân Ma tộc.

Một ngày nọ, khi Tiêu Ninh đang tiến về phía trước thì thấy một bóng người áo trắng đứng tĩnh lặng giữa hư không.

"Ngươi là ai? Theo ta lâu như vậy, rốt cuộc muốn làm gì?"

Nhìn thấy bóng trắng kia, Tiêu Ninh dừng lại, thần sắc trở nên cảnh giác. Hắn phát hiện khí tức trên người kẻ này giống hệt với luồng khí tức âm thầm nhìn trộm hắn suốt thời gian qua. Điều này đồng nghĩa bóng trắng trước mắt chính là kẻ bám đuôi kia.

Tiêu Ninh không biết bóng trắng này muốn làm gì nên trong lòng không khỏi đề phòng.

"Tiêu Ninh đúng không?"

Bóng trắng vẫn luôn đưa lưng về phía Tiêu Ninh. Dù không thấy rõ diện mạo nhưng khi đối phương mở miệng, tim Tiêu Ninh không khỏi thắt lại.

"Ngươi biết ta? Vậy ngươi là ai?"

Tiêu Ninh không phủ nhận. Đã theo hắn lâu như vậy, giờ lại gọi đúng tên, chắc hẳn đối phương đã xác định thân phận của hắn, lúc này phủ nhận cũng chẳng có ý nghĩa gì.

"Chúng ta thật ra đã từng gặp nhau, có thể ngươi đã quên, nhưng ấn tượng của ta về ngươi lại vô cùng sâu sắc."

Bóng trắng vừa nói vừa chậm rãi xoay người lại, một gương mặt tái nhợt nhưng đầy vẻ u sầu hiện ra trước mắt Tiêu Ninh.

Tiêu Ninh vốn không thích những kẻ suốt ngày ủ rũ, thậm chí có chút phản cảm, thế nhưng gương mặt trước mắt lại là ngoại lệ.

Gương mặt này rất anh tuấn, phối hợp với nét u buồn nhàn nhạt lại tạo ra sức hút khó tả, khiến người ta không thể sinh lòng chán ghét.

"Ngươi là... Tình Ma!"

Đồng tử Tiêu Ninh bỗng nhiên co rụt lại. Bóng trắng trước mắt hắn thật sự có quen biết, chính là Ứng Thiên Tình - Tông chủ Thiên Ma Tông, một trong ba đại ma tông tại Tu Chân giới, cũng chính là Tình Ma đại danh đỉnh đỉnh.

Nhắc tới thì tại Tu Chân giới, Tình Ma này từng giúp Tiêu Ninh một lần. Nếu không có hắn ra tay, e rằng Thiên Kiếm Tông đã động thủ với Tiêu Ninh vào lúc hắn yếu ớt nhất.

"Thật khó được ngươi còn nhớ rõ ta, ta cũng không ngờ sẽ gặp lại ngươi ở nơi này, coi như là duyên phận đi!" Thấy Tiêu Ninh còn nhớ mình, khuôn mặt u buồn của Tình Ma lộ ra một nụ cười, hắn vẫn luôn rất thưởng thức Tiêu Ninh.

"Ta đến đây bất quá chỉ là mượn đường, ngược lại là Tình Ma ngươi đi theo ta lâu như vậy là muốn làm gì?"

Thấy Tình Ma hiện thân, Tiêu Ninh thở phào nhẹ nhõm. Hắn từng nghe truyền thuyết về Tình Ma, biết người này vì tình mà nhập ma nên trong lòng có vài phần kính nể. Tại thế giới này, tình cảm vốn là thứ xa xỉ, bất kỳ kẻ trọng tình trọng nghĩa nào cũng đáng được tôn trọng, huống chi Ứng Thiên Tình vì tình cam nguyện nhập ma. Đương nhiên, hiện tại Ứng Thiên Tình đã không còn là nhân loại, vì tình nhập ma thì cũng là ma, cho nên hắn xuất hiện tại Nhân Ma tộc cũng không phải chuyện gì quá bất ngờ.

"Ta không có ác ý với ngươi, bất quá ta rất tò mò ngươi đến Ma giới để làm gì. Hơn nữa người đầu tiên phát hiện hành tung của ngươi cũng không phải là ta. Nếu ngươi hiếu kỳ, ta có thể dẫn ngươi đi gặp vị kia!" Tình Ma Ứng Thiên Tình nói.

"Thì ra là thế, hóa ra Tình Ma chỉ là người chuyển lời. Bất quá ta thật sự rất bội phục ngươi, chắc hẳn chỉ có Tình Ma Quyết ngươi tu luyện mang theo loại khí tức ảm đạm hao tổn tinh thần này mới khiến ta khó lòng dò xét được!"

Lời này của Tiêu Ninh tuy khách sáo nhưng lại vô cùng tự tin. Hắn cơ bản đã hiểu ý đồ của Tình Ma. Chắc hẳn kẻ phát hiện ra hắn biết rõ bản lĩnh của hắn nên không tự mình truy tung mà nhờ Tình Ma Ứng Thiên Tình hỗ trợ, bởi vì công pháp của Ứng Thiên Tình khiến khí tức lơ lửng không cố định, thích hợp nhất để theo dõi. Tuy nhiên, Ứng Thiên Tình chỉ gọi người kia là "vị kia", không dùng kính ngữ tôn xưng, chứng tỏ thực lực kẻ đó cũng không mạnh hơn Ứng Thiên Tình bao nhiêu, hai bên hẳn là ngang hàng, như vậy Tiêu Ninh cũng chẳng cần lo lắng.

Mặt khác, đã người kia nhờ Ứng Thiên Tình tìm đến mình, nghĩ đến đối với mình hẳn là cũng rất quen thuộc. Đã như vậy, hắn đương nhiên không thể tỏ ra yếu thế.

Một người sẽ không vô duyên vô cớ đi tìm kẻ không quen, Ma tộc cũng vậy. Tiêu Ninh và Ứng Thiên Tình không quá thân, với kẻ nhờ vả kia tự nhiên cũng sẽ không quá thân thiết. Nếu quá thân, đối phương đã tự mình đến, khi đó người Tiêu Ninh gặp sẽ không phải là Ứng Thiên Tình.

"Không sai, một thân bản sự này của ngươi thật khiến ta nhìn với cặp mắt khác xưa. Ban đầu ở Tu Chân giới ngươi còn rất yếu, thậm chí ngay cả tổ sư Thiên Kiếm Tông cũng đánh không lại, đâu giống bây giờ, ta theo dõi mà thế nhưng lại bị ngươi phát hiện." Ứng Thiên Tình cảm thán, nhớ lại lúc mới quen biết Tiêu Ninh tại Tu Chân giới.

"Ngươi nói tổ sư Thiên Kiếm Tông là kẻ che mặt kia?" Tiêu Ninh nhìn Ứng Thiên Tình hỏi.

"Đúng vậy, chính là hắn. Hắn do tu luyện xảy ra sai sót nên cứ mỗi mười năm lại cải lão hoàn đồng một lần, từ vài tuổi bắt đầu tu luyện lại từ đầu. Bất quá bọn hắn tu luyện một ngày bằng người khác tu luyện một năm. Lúc ấy chính là ngày thứ mười lăm sau khi vị tổ sư kia cải lão hoàn đồng, cho nên trông mới giống thiếu niên." Ứng Thiên Tình giải thích.

"Thì ra là thế, sớm biết kẻ này thú vị như vậy thì nên nhốt hắn lại để xem thử!" Tiêu Ninh mỉm cười. Ngày đó khi phi thăng, hắn bị tổ sư Thiên Kiếm Tông chặn đường, nhưng giờ người này đã không còn, bị Kiếm Mạc Ly giết chết, hơn nữa còn cống hiến Mạc Ly Thần Kiếm cho Kiếm Mạc Ly.

"Là ngươi giết hắn sao?" Ứng Thiên Tình rõ ràng không hiểu nhiều về sự tình xảy ra sau đó tại Tu Chân giới.

"Không phải, là Kiếm Mạc Ly giết. Lúc ấy hẳn là ngươi không có mặt tại Tu Chân giới đi? Khi phi thăng ta không cảm nhận được sự tồn tại của ngươi!" Tiêu Ninh nói.

"Lúc ngươi phi thăng ta đích xác không có mặt. Ngày ấy nhìn thấy các ngươi đại chiến cùng Yêu Giao, lòng ta sinh đốn ngộ, không lâu sau liền đi tới Ma giới." Ứng Thiên Tình đáp.

"Khoan hãy nói chuyện cũ, nói xem rốt cuộc là ai muốn gặp ta đi!" Tiêu Ninh không muốn dây dưa mãi chuyện hạ giới nên lảng sang chuyện khác.

"Ngươi đi theo ta, đến nơi sẽ biết, ngươi đối với hắn hẳn là cũng không xa lạ gì!" Ứng Thiên Tình nói xong liền phiêu nhiên lướt đi, tựa như một đám mây trắng nơi chân trời, nhìn thì chậm nhưng thực tế tốc độ lại cực nhanh.

Tiêu Ninh bám sát phía sau Ứng Thiên Tình, tốc độ không hề thua kém.

Khoảng năm ngày sau, Tiêu Ninh được Ứng Thiên Tình đưa đến một ngọn núi. Trên đỉnh núi đang có một bóng người đứng sừng sững, thân hình người này xem ra còn cao lớn hơn cả Ứng Thiên Tình.

"Hóa ra là ngươi?" Nhìn thấy thân ảnh cao lớn kia, trong lòng Tiêu Ninh lập tức hiện ra một cái tên. Không đúng, lẽ ra phải là một con ma đã chết mới phải, đó chính là Chân Ma Vương tại Ma Vực của Tu Chân giới.

Độc giả vui lòng chỉ đọc bản dịch này tại truyen.free để ủng hộ dịch giả và tẩy chay các trang web ăn cắp nội dung.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free