Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 634: Dưới làn nước lạnh

Sau bốn ngày cho đại quân đánh trống khua chiêng phất cờ không theo một quy luật nào, thì sẩm tối một ngày hạ tuần tháng Giêng trong cái rét căm căm, chiến thuyền Thiên Đức dùng bè chở kị binh vượt dòng Hát Giang. Quân binh triều sau mấy ngày báo động liên miên đã mệt mỏi, khi quân Thiên Đức ra đến giữa dòng ở mé hạ lưu, những khẩu pháo Cự thạch cảnh giới mới lác đác bắn trả. Lý Mẫn nhận tin kị binh Thiên Đức vượt sông, vội điều động lực lượng xạ tiễn từ trung quân trợ chiến. Quân xạ tiễn còn chưa xuất trại thì hướng chính diện trung quân, bên kia sông, đèn đuốc đã sáng trưng như ban ngày; ở bờ bên này, binh lính triều đình nhìn rõ bộ binh Thiên Đức lũ lượt xuống thuyền chuẩn bị đánh sang. Nghe quân hầu báo, Lý Mẫn liền hỏi động tĩnh của quân Thiên Đức bên cánh phải, mé thượng nguồn Hát Giang. Lát sau, quân hầu lại báo:

– Đằng ấy tối như hũ nút và tĩnh lặng lắm ạ, bọn thuộc hạ còn chẳng nghe thấy tiếng mái chèo khua nước.

Lý Mẫn bặm môi, chưa biết quyết định ra sao, một thuộc hạ bèn thưa:

– Kị binh qua sông lúc trời nhá nhem, trông ra cũng chỉ chừng dăm trăm ngựa. Dạ bẩm, quân Thiên Đức đóng đối diện chúng ta chủ yếu là binh lính Sơn Tây, Tam Đái cùng đám thổ binh miền ngược. Đám hỗn tạp ấy cùng vài trăm con ngựa có thể là kế nghi binh, làm như chúng sẽ tấn công vào sườn trái của ta.

Lý Mẫn thấy có lý nhưng lòng vẫn chưa yên, liền quay sang hỏi ý một mưu sĩ phương Bắc ngồi bên tả. Người này vuốt chòm râu đen, đôi mắt lim dim nói:

– Trong tam thập lục kế của người phương Bắc, kế thứ mười lăm là “Thanh Đông kích Tây”. Hay như cách người phương Nam hay gọi là “Giương Đông kích Tây”. Qua thực tiễn cho thấy, giặc sử dụng kế này nhuần nhuyễn, thành thạo. Thiên hạ nghĩ chúng đánh kinh thành trước Tết, vậy mà sự thực chúng tấn công Trường Châu. Đến nay chúng vẫn sa lầy ở đó, thắng bại chưa phân rõ, nay lại đánh úp ta.

Lý Mẫn sốt ruột nhưng đành nhẫn nại bởi Liễu Môn Nhân rất trọng người đang nói.

– Kị binh qua sông, dùng Cự thạch pháo và quân xạ tiễn chế áp theo dự liệu của Lý đại nhân là đúng. Đám kị binh ấy hẳn là đòn hư chiêu. Ngay cả đám đại quân đốt đuốc rầm rộ xuống thuyền trong tiếng trống ngũ liên thúc giục cũng là nghi binh. Chúng nếu đánh vỗ mặt khi ta đã phòng bị sẵn thì ắt sẽ tổn thất nặng nề mà khó giành được lợi thế. Bên địch có kẻ họ Liêu phản phúc, hắn sẽ cố ý để yên một mặt, dụ quân ta dồn binh chặn đánh vào chính diện và cánh tả, rồi lựa thời cơ tấn công cánh hữu.

Lý Mẫn hỏi:

– Ý đại nhân là trọng binh Thiên Đức sẽ dồn vào cánh hữu, chờ ta đối chiến ở chính diện rồi mới vượt sông?

Mưu sĩ khẽ gật đầu, hai tay vẫn giấu trong áo, vẻ mặt ung dung tự tại, trình bày kế sách:

– Ngài hãy đưa một bộ phận từ trung quân đốt nhiều đuốc, phất nhiều cờ hiệu, dặn ba quân giữ khoảng cách v���i nhau, làm ra vẻ đại quân đang tràn lên chống giặc ở chính diện. Trời tối đen như mực, giặc nhìn cờ, nhìn đuốc nhiều sẽ mắc mưu. Tại hạ đoán rằng khi ấy, quân Thiên Đức sẽ sang sông tấn công vào mé hữu quân doanh. Lúc ấy ngài tung lực lượng chủ lực ra vây bọc, đẩy chúng xuống sông là sẽ thắng lợi.

Lý Mẫn nghe có lý, sai quân hầu rót rượu, tự tay mời vị mưu sĩ phương Bắc:

– Có ngài trong quân thực như hổ thêm cánh, xin kính Ngụy tiên sinh một chén.

Ngụy Trí cảm tạ, uống cạn chén rượu mời, nét mặt hiện rõ vẻ tự tin.

Theo kế của Ngụy Trí, Lý Mẫn truyền lệnh cho bộ tướng điểm hai nghìn quân già yếu đốt đuốc cầm cờ, khua trống hò reo xuất trại. Trông xa, hàng nghìn bó đuốc đỏ rực như thể dăm bảy nghìn binh mã đang xông pha, khí thế hừng hực. Bên kia sông, hàng chục chiến thuyền chở quân Thiên Đức đã rời bến nhưng vẫn còn đang chờ các thuyền khác cập bến để nhận thêm quân. Một vài khẩu Cự thạch pháo của binh triều thảng hoặc bắn một viên đạn đá để đo tầm xuống dòng sông lạnh giá, sẵn sàng trút mưa đạn ngay khi chiến thuyền Thiên Đức tiến ra giữa dòng.

Cùng thời điểm đó, kị binh Thiên Đức buộc phải từ bỏ ý định đổ bộ, rút về điểm xuất phát bên kia sông sau khi bị binh triều đánh bật khỏi bãi đổ bộ, chịu thiệt hại một số ngựa và vài chục binh sĩ. Tại trung quân, Lý Mẫn nghe quân cấp báo, thở phào nhẹ nhõm, bật cười lớn, lại kính Ngụy Trí thêm một chén. Ngụy Trí còn chưa tận hưởng hết niềm vui thì thám mã lại vào báo tin: quân Thiên Đức lợi dụng trời tối cho quân ôm thân chuối lặn dưới dòng nước lạnh giá để đổ bộ. Quân cảnh giới phát hiện đối phương chỉ chừng hơn trăm quân, đoán là đám tiền trạm nên đã ém binh chờ.

– Theo lệnh của ngài, tướng quân Nguyễn Nặc đã truyền ba quân án binh bất động. Dạ bẩm, lúc tiểu nhân về đây bẩm báo thì quân Thiên Đức đang đóng một số cọc tre ở bờ sông. Tướng quân Nguyễn Nặc phán đoán giặc sẽ buộc dây chão làm lối qua sông, chờ chúng sang đông đủ mới đổ ra đánh ạ.

Lý Mẫn đắc chí, cười rung đùi:

– Khá lắm, khá lắm! Sau đận này nhất định ta sẽ trọng thưởng Nguyễn Nặc.

Đoạn nâng chén rượu lên cao, cất giọng oang oang, nói với các tướng đang có mặt:

– Bọn giặc Thiên Đức lần này chịu thua Ngụy tiên sinh. Chúng phô trương thanh thế suốt mấy ngày trời hòng khiến quân ta mệt mỏi, lơ là phòng bị, nào ngờ đâu mọi mưu tính của giặc đều đã bị Ngụy tiên sinh đoán biết trước cả.

Các tướng đồng loạt hướng về phía Ngụy Trí, đồng thanh hô lớn:

– Chúc mừng Ngụy tiên sinh lập đại công!

Ngụy Trí tỏ vẻ khiêm nhường:

– Tại hạ chỉ góp ý nhỏ, chiến thắng lần này do Lý đại nhân, các tướng quân và ba quân mưu trí, dũng cảm.

Hơn một khắc sau, khi mọi người đang còn hồ hởi, thám mã lại lần nữa báo tin: quân Thiên Đức bám dây chão bơi qua sông ở phía thượng nguồn Hát Giang, ước chừng đã có dăm trăm quân ẩn náu trong các bờ bụi ven sông.

Ngụy Trí nhận định chắc chắn như đinh đóng cột:

– Mới gần cuối canh Hai, giặc cần ít nhất hai canh giờ để đưa khoảng hai nghìn bộ binh vượt dòng nước lạnh. Quân Thiên Đức thường tấn công lúc rạng sáng, đó là thói quen của chúng.

Lý Mẫn gật gù bảo với thám mã:

– Dặn Nguyễn Nặc chờ chúng sang đông đủ hãy đổ ra đánh, nhớ chia cắt bọn dưới sông với đám trên bờ, không để một tên nào thoát.

Dứt lời, Lý Mẫn quay sang dặn một tùy tướng họ Đặng:

– Ông mau đem năm trăm cung thủ còn lại tiếp viện cho Nguyễn Nặc. Cự thạch pháo không thể dùng lúc quân địch mới đổ bộ, vì dễ lộ khi vận chuyển đến vị trí cần thiết. Nhằm lúc Nguyễn Nặc giao chiến, ông hãy vòng sang bên sườn, chặn bọn địch dưới sông để trọng binh có thời gian di chuyển Cự thạch pháo.

– Đại nhân thật thông tuệ! – Ngụy Trí khen. – Ngài cắt đặt như vậy thì giặc chẳng còn đường tháo thân, khác nào cá trong rọ.

Lý Mẫn lấy làm hài lòng lắm, nét mặt rạng rỡ. Bởi lẽ, đã nhiều lần muối mặt thất bại trước quân Thiên Đức, có những lúc tưởng chừng chiến thắng đã nằm trong tầm tay bỗng tan biến như khói sương. Lần này, Lý Mẫn cẩn trọng hơn, nhưng với bản tính lưỡng lự, việc nghe lời mưu sĩ vào lúc nguy khốn tuy rằng có lý, song mưu sĩ phò tá có thực tài hay không lại khó mà biết được. Đoán được ý đồ của đối phương – hư trương thanh thế ở chính diện, đẩy lui địch bên tả để rồi bắt gọn địch bên hữu – Lý Mẫn vui mừng khôn xiết bèn sai quân hầu thảo thư, cử thám mã gửi gấp về kinh thành báo tin thắng trận, không quên đề cao tài trí của Ngụy Trí.

Quá nửa đêm, tin tức thuận lợi liên tục đưa về: kị binh Thiên Đức dường như đã từ bỏ kế hoạch vượt sông, người ngựa đã lên bờ hết lượt, chỉ còn loe hoe vài ngọn đuốc ven bờ, lẫn trong đám lau sậy um tùm. Tại mặt chính diện, đại quân Thiên Đức đã lên thuyền đầy đủ nhưng vẫn loay hoay tiến thoái, vài thuyền trúng đạn đá, đôi ba thuyền bị chìm, sĩ tốt lóp ngóp kêu cứu giữa dòng nước lạnh trong đêm tối. Trong khi đó, đúng như Ngụy Trí tiên liệu, quá nửa đêm, ước chừng có non hai nghìn quân Thiên Đức âm thầm vượt sông bằng cách bám vào dây chão. Lý Mẫn tin chắc như đinh đóng cột rằng quân Thiên Đức sẽ tấn công vào rạng sáng. Trong nghiệp cầm quân, vị tướng La Thành chưa bao giờ mong trời mau sáng đến thế.

Trong lúc ấy, tại quãng sông nơi Phùng Hiền chọn làm lối qua sông trong đêm tối bằng dây chão, quả đúng là có gần một nghìn bộ binh thuộc Sư đoàn Sơn Tây, tương đương hai tiểu đoàn, thay nhau trầm mình trong làn nước lạnh giá. Mỗi binh sĩ sau khi sang được bờ tả ngạn lại âm thầm ngậm ống đu đủ, lần theo dây chão trở lại bờ hữu ngạn. Quân cảnh giới La Thành theo sát tình hình, song do đêm hạ tuần trời tối đen như mực, chỉ có thể dựa vào bóng người, tiếng khua nước trong đêm tĩnh mịch mà đếm. Họ chẳng thể nào biết được những người vừa lên bờ lập tức quay trở lại, lặn một hơi ra giữa dòng. Tại bờ tả ngạn, trước sau chỉ có tương đương một đại đội bộ binh ẩn náu, trườn bò loanh quanh trong lau lách cốt để đối phương trông thấy ngọn lau lay động trên nền trời xám đen.

Tờ mờ sáng, Nguyễn Nặc quyết định dùng hỏa công, đốt lau lách ven sông, thúc quân từ các vị trí ẩn nấp tràn ra. Đặng tướng quân chỉ huy đội xạ tiễn, vòng sang sườn trái đội hình, khi trông thấy bóng quân Thiên Đức bơi dưới sông liền hạ lệnh phóng tiễn. Mũi tên cắm phầm phập vào những tấm khiên gỗ che lưng của binh sĩ Thiên Đức. Trông thấy giặc chỉ độ vài chục người dưới nước, Đặng tướng quân dáo dác nhìn quanh, đoạn như tỉnh cơn mê, mồ hôi lạnh toát ra. Vừa lúc ấy, Nguyễn Nặc sau hồi ngơ ngác vì lau sậy cháy rực mà chẳng có quân Thiên Đức nào tháo chạy như dự liệu, mồ hôi rịn hai bên thái dương. Ông ta gào lên:

– Trúng kế, trúng gian kế rồi! Mau cấp báo trung quân, giặc không qua lối này.

Ba quân nhớn nhác, chẳng còn lòng dạ hò nhau đuổi bắt quân Thiên Đức dưới sông nữa. Đặng tướng quân hạ lệnh thu quân, trong khi Nguyễn Nặc vội vã cắt cử một toán binh nhỏ ở lại bờ sông, còn đại bộ phận gấp rút trở về trung quân.

Lại nói, cánh kị binh Thiên Đức sau khi giả thua rút về điểm xuất phát, chờ đến đầu trống canh Năm thì theo sau bộ binh Sư đoàn Sơn Tây của Phùng Hiền, sẵn sàng vượt sông một lần nữa. Phùng Hiền sử dụng quân số tương đương một trung đoàn bộ binh để thiết lập cầu phao vào quãng giữa giờ Dần theo kế hoạch, bất chấp mặt sông đầy những cột nước trắng xóa trong đêm đen. Tờ mờ sáng còn chưa rõ mặt người, bộ binh Sơn Tây được trang bị hỏa hổ, lựu đạn tre đã thiết lập được chỗ đứng chân ven bờ tả ngạn sau khi chịu một số thiệt hại. Một cầu phao kết bằng nhiều bè tre tươi, cùng nhiều thuyền lớn nhỏ xuôi dòng hỗ trợ, bảo vệ kị binh của Lê Phụng Hiểu lần lượt qua sông. Tiền quân kị binh vừa sang được lập tức men theo bờ sông tấn công các vị trí đặt Cự thạch pháo. Sau khi hơn hai nghìn bộ binh Sơn Tây của Phùng Hiền sang được bờ tả ngạn, cuộc chiến giáp lá cà diễn ra ác liệt. Lê Phụng Hiểu theo kế hoạch, dẫn quân thuộc quyền rời trận chiến, thẳng hướng Tây hơn hai mươi dặm rồi ngoặt lên hướng Bắc. Lê Phụng Hiểu đụng phải quân của Lý Mẫn đã dàn trận chờ sẵn. Trận chiến giữa kị binh và bộ binh diễn ra ở phía Nam làng Bối Khê, từ quãng cuối giờ Thìn đến giữa giờ Tỵ. Địa hình giao chiến trống trải, lại thua thiệt về hỏa khí lẫn tính cơ động, khả năng càn lướt của kị binh, khiến binh triều thua to. Lê Phụng Hiểu không truy kích, thay vào đó thúc quân bản bộ trực chỉ hướng Cự Khê để đi cho mau.

Tình hình của Lý Mẫn nguy ngập: sườn trái bị thủng, kị binh Thiên Đức đã ở sau lưng, mặt chính diện lại bị đánh mạnh vào giữa giờ Mão. Quân tướng tiền phương tan rã tháo chạy. Một mặt Lý Mẫn phái quân chặn Lê Phụng Hiểu, mặt khác lại gấp rút lui quân về hương Thất Khê, nơi có nhiều sông ngòi chằng chịt để cố thủ. Chiều muộn, Lê Phụng Hiểu tấn công doanh trại Cự Khê, gần làng Cự Khê thuộc hương Thất Khê. Lý Mẫn tận dụng địa hình sông ngòi, dùng Cự thạch pháo chống trả quyết liệt. Phùng Hiền và Bố Giáp đem đại quân đến lúc trời ngả bóng. Lê Phụng Hiểu bàn giao lại chiến trường, rồi dẫn quân nhắm đến La Khê ở phía Bắc. Do đường sá nhiều mương máng, trời lại tối đen như mực, tốc độ hành quân chậm lại. Quá nửa đêm, Lê Phụng Hiểu cùng cha con họ Cao và quân bản bộ bắt được liên lạc, dẫn đường cho kị binh đến La Khê trước khi trời sáng. Binh triều đồn trú ở La Khê đã bỏ chạy trước khi Lê Phụng Hiểu đến, nhờ thế ông ta chiếm được La Khê làm chỗ đứng chân vững chắc.

Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, xin đừng sao chép khi chưa được phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free