(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 62: Gian tế khoác áo cà sa
Chương phi ngựa về làng Vạn, bên cạnh cậu là Thiên Bình và hơn chục nữ binh bịt mặt theo sau. Trước đó, Chương đã nhờ Ngọc đan những chiếc mũ len tối màu, chỉ để hở hai con mắt và miệng, vốn là trang phục giữ ấm quen thuộc khi đông đến, nay lại tiện để che giấu thân phận. Suốt nửa tháng qua, Chương bận tối mắt tối mũi với kế hoạch phản gián và gia nhập quân Vũ Ninh vương. Dù có đôi chỗ chệch khỏi dự tính ban đầu, nhưng về cơ bản, mọi việc vẫn diễn ra đúng như những gì cậu đã bàn bạc với mọi người.
Nửa tháng trước, quân Thiên Đức đã được chia làm hai. Những người mới gia nhập đều được đưa về làng Vạn, tiếp tục rèn luyện dưới sự chỉ bảo của Đoàn Thượng và Triệu Quang Phục. Số còn lại, bao gồm một trăm binh sĩ ban đầu và đội nữ binh do Thiên Bình chỉ huy, ở lại doanh trại đơn sơ. Tất cả họ đều phải giả trang sao cho thật tiều tụy, khốn khó, cốt để qua mắt những kẻ ở bờ Bắc.
Quay ngược thời gian về hơn nửa tháng trước. Sau khi Nguyệt cùng phần lớn đội trinh sát, với sự trợ giúp của Yết Kiêu, đã qua sông an toàn và thiết lập được một vài chỗ trú ẩn, cứ ngỡ mọi việc đang diễn ra êm thấm. Nào ngờ, một sự việc bất ngờ xảy ra, buộc kế hoạch đưa đội trinh sát qua sông phải điều chỉnh lại. Dù vậy, phần lớn đội đã vượt sông thành công, kể cả Nguyệt. Chỉ còn lại hai bé gái là Cái Hĩn (tức Thái Hương) và Trúc chưa qua sông. Chương liền thay đổi chủ ý, nhắn Nguyệt cứ tiến hành kế hoạch như đã định, còn Thái Hương và Trúc sẽ có nhiệm vụ khác.
Thái Hương và Trúc được giấu kín vài ngày để Duệ và Bình có thời gian nói chuyện riêng với từng em. Trong lúc đó, Chương và Lượng tập hợp đội quân còn lại để tính kế. Với mọi người đều đồng lòng, lại xuất thân từ làng Vạn, Chương vô cùng yên tâm. Ban đầu, Chương định đưa đội nữ binh về làng, nhưng Thiên Bình không đồng ý. Sau khi cân nhắc lại, Chương nhận thấy giữ họ lại có nhiều lợi ích, nên đội nữ binh sẽ giả trang thành những thôn nữ chỉ biết trồng dâu, nuôi tằm hoặc trồng hoa màu. Thực ra, đối với toàn bộ quân Thiên Đức, việc giả trang này không hề khó khăn bởi họ vốn dĩ đều là những người dân quê. Ngay cả việc dàn xếp chạm trán với quân Thiên Gia Bảo Hựu giữa đồng trống cũng chẳng đáng ngại. Bởi lẽ, việc đó chẳng khác nào họ đang luyện tập với nhau, khác chăng là diễn tuồng như thật cho Trần Thông xem vào lúc chạng vạng tối. Sau hôm đánh trận giả ấy, nhiều chàng trai làng Vạn đâm ra ngán ngẩm mấy cô gái làng Vạn dưới trướng Bùi Thị Xuân. Dù là đánh giả, các cô ra tay rất nặng, giáo không đâm được thì quay đầu thúc vào bụng cũng đau thấu trời.
Sau hơn chục ngày diễn trò như thật, nhóm Chương đã thu được hai thuyền lương thảo và một ít khí giới. Lượng, Duệ, Bình cùng toàn bộ quân Thiên Đức đều phục lăn trước sự thành công của kế sách. Họ chỉ việc làm và nói theo đúng những gì Chương đã dặn dò. Riêng với Cao Lịch, Chương chọn cậu ta sang sông bởi Lịch thấp bé, vẻ ngoài có vẻ vô hại nhưng lại vô cùng nhanh nhẹn. Kết thúc vai diễn ở ngoài cánh đồng, Lịch trở về làng Vạn, báo cáo với Tả Đô đốc những gì đã thấy ở bên kia sông, vừa kể vừa cười đầy tâm đắc. Dường như Lịch rất hả hê khi có thể trêu ngươi Trần Thông và Kiều Công Ngạn không bằng vũ lực, những kẻ mà Lịch vẫn cho là hơn mình về mọi mặt.
Tại sao Chương lại đột ngột thay đổi chủ ý?
Ấy là vì hơn nửa tháng trước, quân Thiên Gia Bảo Hựu liên tục bắt được những quân thám thính được tung từ bờ Bắc sang. Tất cả họ đều là đàn ông, độ tuổi từ hai mươi đến bốn mươi. Sở dĩ quân Thiên Gia Bảo Hựu túm được mau lẹ là vì bọn chúng dò la tin tức ở chợ một cách quá lộ liễu, ăn vận cũng khác hẳn dân trong vùng. Mười câu thì đến chín câu dò hỏi về làng Vạn, câu còn lại thì hỏi Thiên Gia Bảo Hựu – quá ư lộ liễu. Có lẽ bọn chúng coi thường đám giặc cỏ, hoặc đơn giản là những kẻ tay ngang. Mọi chuyện càng rõ hơn khi Bỉnh Di đích thân gặp mặt. Ban đầu, ai nấy đều chối bay chối biến, nhưng Bỉnh Di không giống vẻ ngoài nho nhã của anh ta. Anh ta thông minh và cũng không hề nương tay với kẻ địch. Sau khi Bỉnh Di "đánh gà doạ khỉ," đám còn lại có bao nhiêu đều phun sạch, hỏi gì cũng nói, thậm chí không hỏi cũng khai tuốt tuồn tuột.
Từ thông tin khai thác được, Bỉnh Di bắt thêm nhiều kẻ mới chân ướt chân ráo lên bờ, trong số đó có Lụa khi cô ta dò la ở Long Ngô Động. Những người mà đám gian tế này tiếp xúc đều là người làng Vạn giả trang, nên đến khi bị bắt, bọn chúng vẫn không hiểu nổi mình đã sơ hở ở đâu mà lại bị phát hiện nhanh đến thế.
Chương nói với Cái Hĩn và Trúc rằng cần chọn một em để giao nhiệm vụ riêng. Cái Hĩn xung phong, còn Trúc sẽ theo Duệ, tạm thời làm chân chạy vặt. Cái Hĩn nghe phổ biến nhiệm vụ xong chỉ gật đầu chứ không hỏi lại, khiến Chương phải căn dặn thêm một lần nữa. Cậu nhận ra đây là một cô bé không chỉ sáng dạ mà còn khá cứng đầu, có nét tính cách giống Thiên Bình. Sau đó, Cái Hĩn được đưa qua sông bằng một màn rượt đuổi như thật. Tất nhiên, trên thuyền không hề có cô Lụa nào mà là một trong số các nữ binh. Những việc sau đó diễn ra nhanh hơn Chương dự liệu, điều này chỉ chứng tỏ Tả tướng quân Kiều Công Ngạn đang sốt ruột muốn lập công, hoặc Sứ tướng Nguyễn Quốc Khánh cần những câu trả lời xác đáng để trình lên Vũ Ninh vương.
Trên con đường đất song song với sông Thiên Đức, mỗi khi vó ngựa chạy qua lại làm bụi bay mù mịt. Chương thấy hai nhà sư khoác áo cà sa, tay cầm bát đất, chậm rãi đi khất thực ngược chiều. Cậu liền ra hiệu cho mọi người chậm lại, đi thành hàng dọc để nhường đường cho hai vị sư. Chương nói với Bình:
– Em còn tiền thì xuống ngựa biếu hai thầy.
– Các thầy đi khất thực không lấy tiền, chỉ lấy thức ăn, có gì cho nấy mà.
Mấy nữ binh có mang theo túi ngũ cốc bên mình, bèn xuống ngựa đổ vào bát của hai nhà sư rồi lại lên ngựa. Kể từ hôm được Thiền sư Ngô Chân Lưu đến làm lễ giúp, Chương vẫn chưa ghé thăm chùa. Thi thoảng cậu tự nhủ "để mai đi", nhưng rồi sáng hôm sau mở mắt ra đã có việc bận, thế là cứ dây dưa mãi chưa đi được. Hai nhà sư lặng lẽ đi ngang qua. Chương không biết phải hành lễ thế nào, đành chỉ cúi đầu thay cho lời chào rồi thúc ngựa chạy. Đi được một quãng, Chương bỗng cảm thấy có gì đó vướng mắc trong lòng, bèn dừng lại hỏi Thiên Bình:
– Long Ngô Động có chùa không em?
– Làng nào cũng có, làng nhỏ thì chùa nhỏ bằng đất hoặc am thờ. Nhưng gọi là chùa theo đúng nghĩa có sư trụ trì như ý anh hỏi thì cả vùng này chỉ có hơn chục ngôi thôi. Sao vậy anh?
– Gọi cho anh ba nữ binh.
Bình chưa hiểu nhưng ngay sau đó ba nữ binh đã có mặt chờ lệnh. Chương nói:
– Ba cô giúp ta theo dõi hai nhà sư vừa rồi, đừng để họ biết. Có gì lạ hãy báo ngay cho anh Lượng hoặc báo cho tôi.
– Cái gì? – Bình ngạc nhiên. – Anh định theo dõi cả nhà sư ư?
– Đi mau đi!
Ba nữ binh nhận lệnh lập tức quay ngựa lại. Lúc này, Chương mới nói với Bình:
– Em cho các cô ấy tách ra, mỗi người đến một chùa hoặc bất cứ chùa nào có nhà sư, hỏi rõ xem có bao nhiêu nhà sư ở đấy, các sư có thường xuyên ở chùa hay vắng mặt, nếu vắng thì đi đâu. Hỏi cặn kẽ và báo lại cho anh sớm nhất.
– Anh… anh nghi ngờ hai nhà sư kia là gian tế?
– Chỉ là trực giác mách bảo có gì đó lạ nên anh cẩn thận thôi. Kiều Công Ngạn theo lời đám gian tế thì đã ngoài ba mươi, là Tả tướng quân chỉ huy hàng nghìn người nên ông ta không thể là một kẻ đần độn. Cho quân sĩ sang tất phải có gian tế dò la trước. Dân làng thường chỉ chú ý đến người lạ mà báo chúng ta, chứ không mấy ai nghĩ nhà sư lại là gian tế.
– Em… em không tin lắm.
– Đây không phải chuyện tin hay không em ạ. Mình đang lừa người ta, chỉ cần sơ suất là hỏng hết việc, chưa kể sẽ thiệt thân nữa.
Thiên Bình liền quay lại căn dặn nhóm nữ binh. Ngay sau đó, họ tản ra mỗi người một ngả, chỉ còn Thiên Bình cùng về làng Vạn với Chương.
– Em không biết trực giác anh nói là cái gì, nhưng có khi nào anh đa nghi quá không? Đa nghi sẽ mệt lắm đấy.
– Anh không đa nghi, mà ngược lại anh rất tin người. Song, em phải tập quan sát những chi tiết, tiểu tiết nhỏ như ánh mắt, cử chỉ, dáng dấp… của người đối diện để phán đoán. Em có thể phán đoán sai chín mươi chín lần, nhưng chỉ cần một lần đúng đã là tốt rồi. Nhìn, phán đoán rồi kết luận, nhưng tuyệt đối không được quy chụp. Em phải nhớ lấy điều này.
– Vậy điều gì ở hai nhà sư đã khiến anh bận tâm?
– Gót chân của hai nhà sư hơi hồng, y phục tăng của họ vẫn còn mới.
– Chỉ có vậy?
Chương nhún vai nhoẻn miệng cười. Thật ra cậu cũng không chắc chắn lắm, chỉ là cảm thấy có chút gì đó bất thường mà thôi. Nếu như trước đây, Chương sẽ không để ý. Nhưng thời điểm này đang là lúc đấu trí, lừa kẻ khác vào tròng, mà có sơ suất sẽ thua trắng tay. Đó là chưa kể hậu quả khôn lường có thể ập đến như gậy ông đập lưng ông.
Gặp Tả Đô đốc cùng Bỉnh Di và Triệu Quang Phục, Chương trình bày mưu kế hòng bắt gọn số binh sĩ mà Kiều Công Ngạn đưa sang, nhưng phải làm sao để không gây nghi ngờ cho hắn. Chương muốn lấy thêm lương thảo, binh khí, và quan trọng hơn cả, ấy là con người. Chẳng ai muốn bản thân phải cầm đao đoạt mạng kẻ khác. Nếu bắt được hết số binh sĩ ấy, bí mật lôi kéo cả người nhà họ sang sông sẽ tốt hơn rất nhiều. Thực sự thì ngoài Tả Đô đốc ủng hộ tuyệt đối kế hoạch dựng làng tăng dân của Chương, Bỉnh Di thì cẩn trọng nên không nói rõ ý của mình, còn những người khác đều không đồng tình. Họ cho rằng dân làng mới sẽ có quá nhiều đàn ông, nguy cơ nổi loạn sẽ rất lớn.
– Tướng thì khó đổi, nhưng quân thì cháu cho là không khó, cũng chỉ vì cái ăn, cái mặc và lương bổng. Nếu mọi thứ tốt hơn, liệu họ có theo không? Cháu thấy thế này, thay vì nhốt họ, ta hãy cho họ ở trong làng, tự làm tự ăn một thời gian. Đến sau Tết, kẻ nào muốn về thì sẽ cho về, kẻ nào muốn ở lại thì sẽ theo lệ của chúng ta. Hàng binh không thể sát hại, mà giam cầm họ cũng mệt mỏi lắm ạ. Cháu nói thật, nếu để họ ở vài ba tháng trong làng ắt có biến chuyển. Sau đó, thả họ về bên bờ Bắc thì chỉ toàn lợi ích chứ không có bất kỳ cái hại nào.
– Cháu nói nghe rõ hơn xem nào. – Triệu Quang Phục khích lệ.
– Đối đãi tử tế, nói với họ lời hay lẽ phải, cho ăn uống đàng hoàng rồi thả về thì liệu Kiều Công Ngạn còn dám dùng họ không? Có dùng cũng chẳng dám giao việc hệ trọng vì lòng người là thứ khó dò. Nếu họ không được trọng dụng, ắt sẽ bất mãn. Một đồn mười, mười đồn trăm, họ sẽ nói những điều tốt về Thiên Gia Bảo Hựu. Tả Đô đốc và chú Phục từng cầm quân hẳn cũng biết, lòng quân mà dao động thì chưa đánh đã thua. Lòng dân mà thay đổi thì vua cũng chẳng giữ được ngai vàng.
Triệu Quang Phục ngẫm thấy có lý nên xuôi theo ý của Chương. Ông sẽ cắt một trăm binh tinh nhuệ ẩn nấp gần lán trại mà nhóm Chương dựng tạm. Bên cạnh đó, quân sĩ canh gác ở các làng cũng được tăng lên thành ba mươi người.
– Sau đận này, cháu muốn tất cả đàn ông từ mười sáu đến năm mươi tuổi trong vùng chúng ta kiểm soát, mỗi tháng sẽ tập trung tại một địa điểm nhất định để học tập, rèn luyện cả văn lẫn võ. Chúng ta sẽ lo ăn và trả công 10 đồng.
– Cháu tính làm gì? – Tả Đô đốc hỏi.
– Trong khi quân số của chúng ta chưa đông, thì lúc nguy cấp cần huy động dân chúng vào quân đội. Vậy thì họ cũng cần được huấn luyện trước những thứ cơ bản như hiệu lệnh tiến thoái hay các động tác cơ bản khác. Chúng ta không ép buộc, nhưng sẽ cho ăn no đủ và trả công nếu họ học tốt.
– Con thấy thế nào, Di?
– Ý này rất hay, lúc nông nhàn thì cho đàn ông tập luyện cũng tốt. Trong số đó có thể tuyển được những binh sĩ tốt, cha ạ.
Cuộc họp gần tan thì Thiên Bình từ đâu chạy về, thở hồng hộc nói với Chương:
– Hai ông sư ấy là gian tế, khả năng lớn là gian tế đó anh Chương ơi!
Chương vội đứng dậy, trong khi những người khác còn đang ngơ ngác.
– Họ đang ở đâu?
– Cách đây một khắc thì tin báo về họ vẫn ở Long Ngô Động.
Chương quay lại nói với Bỉnh Di:
– Anh cho người chặn các bến sông, không cho thuyền ra vào. Chúng ta cần phải tìm ra gian tế, gian tế có thể khoác áo cà sa.
– Chúng có bao nhiêu?
– Nay em mới chỉ biết được hai, em sẽ quay về lo việc ấy. Anh bảo Yết Kiêu… à không, bảo cậu Thế chèo thuyền ven sông, thấy kẻ nào có hành tung lạ, không phải dân trong vùng thì bắt hết.
Chương chào mọi người r��i chạy ào ra ngoài. Thấy nhóm nữ binh vừa trở về, ai nấy mặt mày đều mướt mồ hôi, Chương lại quay vào nói Bỉnh Di cho mượn tạm ba mươi người.
– Các cô mệt rồi, tạm thời nghỉ ngơi ở làng. Khi nào quân của anh Di quay về thì hãy rời đi.
Thiên Bình thúc ngựa phi nhanh ra khỏi làng Vạn. Chương bám sát theo sau, cùng với ba mươi tráng sĩ của Bỉnh Di.
Tất cả quyền chuyển ngữ của nội dung này đều được bảo hộ bởi truyen.free.