Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 600: Ý đồ sứ thần?

Đoàn sứ thần kinh sư không muốn chạm mặt đoàn sứ Thiên Đức, nhưng Đinh Sơn, để phô trương và khẳng định vị thế xứ mường, vẫn bày tiệc khoản đãi cả hai đoàn tại nhà lang lớn.

Nhà lang là một quần thể nhiều nhà sàn, tựa như một kinh đô thu nhỏ giữa núi rừng. Ở trung tâm quần thể là nhà sàn chính, gồm năm gian hai chái, tổng cộng bảy gian. Ngôi nhà được xây cất trên phần đất rất cao, thể hiện sự tôn kính và uy quyền, từ đó quan lang có thể chỉ đạo, cai quản cả một vùng mường. Nhà sàn chính được dựng bằng những loại gỗ quý hiếm, dùng làm nơi quan lang hội họp, tiếp đón quan khách. Xung quanh là các dãy nhà của người hầu và nhà kho, phục vụ cho công tác quản lý, điều hành của quan lang.

Trước cửa chính nhà sàn lớn, bên ngoài mái hiên là một khoảng sàn rộng chừng năm chục mét vuông gọi là Khạp. Khạp được xếp bằng những cây tre dài, ngày thường dùng để phơi ngô, thóc, chăn màn. Nơi đây cũng có cỗ bàn để sắp đặt mâm cỗ. Khi tiếp khách, Khạp là nơi quan khách đi qua, bỏ giày dép hoặc rửa chân trước khi bước vào gian chính của nhà sàn.

Có thể nói, nhà sàn lớn đại diện cho quyền lực và là trung tâm của nhà lang. Nhà dân trong vùng không được phép xây dựng lớn hơn ngôi nhà này.

Hai bên vách dọc theo nhà sàn lớn bày biện nhiều cồng, chiêng, sừng voi, đầu hổ và các loại khí giới. Cuối gian nhà sàn lớn có bếp lửa, gần đó là mấy bình rượu cần. Quan lang sẽ ngồi bên bếp lửa, tả hữu phân hai bên, ngồi theo thứ bậc. Trên cột gần bếp có treo lịch Mường, gọi là lịch Đoi, hay còn gọi là sách Đoi. Lịch Đoi của người Mường Động phân chia ngày tháng dựa theo vận hành của sao Rua, khác với lịch của người Kinh vốn dựa vào mặt trăng. Người Mường Động dựa vào lịch Đoi để cấy cày.

Cũng giống như người Kinh ở dưới xuôi, người Mường Động chia mỗi tháng thành ba tuần gồm Thượng tuần, Trung tuần và Hạ tuần. Lịch Thiên Đức, hay còn gọi là lịch Vạn Xuân, do Chương ban hành, lại chia mỗi tuần thành bảy ngày, từ thứ Một đến thứ Bảy. Tuy nhiên, lịch Thiên Đức mới chỉ phổ biến trong quân đội, phủ Thiên Đức và vùng phụ cận.

Sứ thần kinh sư ngồi dãy bên tả, sứ thần Thiên Đức ngồi bên hữu. Dựa vào vị trí ngồi, có thể thấy rằng quan lang coi trọng sứ thần kinh sư hơn sứ thần Thiên Đức.

Gặp lại cố nhân, Liễu Môn Nhân và Liêu Nhất Khổng mang những tâm trạng khác nhau. Ban đầu có chút ái ngại, nhưng dần dà mọi chuyện lại chuyển thành những lời lẽ khích bác lẫn nhau. Liễu Môn Nhân ám chỉ Liêu Nhất Khổng là kẻ ăn ở hai lòng, phường phản phúc, chịu phép đàn bà, quên đi ân đức cưu mang của Tô Thái uý thuở ban sơ trên đất Giao Châu. Liêu Nhất Khổng lặng im không đáp, bởi những lời cay nghiệt của họ Liễu không hề sai.

Bố Giáp ngồi kế bên, không muốn Liêu Nhất Khổng chịu nhục, bèn nói rằng Liêu Nhất Khổng tài trí hơn người, Vạn Thắng vương có được hắn thì như r��ng thêm vây, hổ thêm nanh vuốt. Y còn nói thêm Liêu Nhất Khổng có con mắt nhìn xa trông rộng, chọn đúng minh chúa mà thờ, khác hẳn với kẻ đui mù không phân biệt được trắng đen, tài trí có hạn mà thủ đoạn thì vô biên, dăm lần bảy lượt bày kế cho chủ đều bại.

Liễu Môn Nhân lại nói Bố Giáp là kẻ hèn mạt, chỉ giỏi ra lệnh cho đám đàn bà, chưa đánh đã đầu hàng. Đương chức Hữu tướng quân thống lĩnh thiên binh vạn mã, y lại khom lưng nhận lấy một chức quan nhỏ, chỉ thống lĩnh hơn nghìn quân.

Hai bên cứ thế thản nhiên dùng lời lẽ mạt sát, móc họng lẫn nhau cho đến khi bọn Liễu Môn Nhân được mời đến ngồi gần bếp lửa thì mới ngừng lại. Khi ấy, nhóm Âu Minh Thông, Lạc Hi và Yên Định bèn đến chào hỏi. Thái độ của Liêu Nhất Khổng và Bố Giáp rất nhã nhặn.

– Đối với tại hạ mà nói, Thiên Đức ẩn chứa nhiều bí mật, nhiều điều lạ lùng. Nay có cơ duyên được gặp các vị yếu nhân dưới trướng Vạn Thắng vương nên tại hạ lấy làm tò mò và vô cùng vinh hạnh. – Âu Minh Thông nói. – Tại hạ được biết Liêu tiên sinh phục vụ cho Vạn Thắng vương, chẳng hay vì lý do gì mà ngài lại bỏ kinh sư, bỏ Thái uý về Sơn Tây?

Liêu Nhất Khổng từ tốn đáp:

– Tại hạ vinh hạnh là môn khách của Thái uý, không phải thuộc hạ. Tại hạ vong quốc, lưu lạc đến Vạn Xuân tìm minh chủ. Vạn Thắng vương tuổi trẻ tài cao, chí lớn ôm trọn thiên hạ nên tại hạ theo về phò tá.

Âu Minh Thông lại hỏi:

– Nghe nói Vạn Thắng vương dụng người không kể xuất thân, phải chăng Liêu tiên sinh đang được trọng dụng? Với tài trí của tiên sinh, hẳn ngài đang giữ trọng trách lớn?

Liêu Nhất Khổng chậm rãi trả lời:

– Tại hạ chỉ mong những hiểu biết hạn hẹp của bản thân giúp ích được cho Vạn Thắng vương. Vạn Thắng vương dụng người không kể xuất thân, nhưng cũng dụng người theo sở trường. Tại hạ biết chút tài ăn nói, được Vạn Thắng vương giao trọng trách đi sứ lần này. Tiếc thay… lại không đạt được ý nguyện.

Lạc Hi bèn hỏi:

– Liêu tiên sinh sẽ bị trách phạt thế nào khi trở về?

Liêu Nhất Khổng nói:

– Vạn Thắng vương có dạy ta rằng, thất bại là mẹ thành công, nếu dễ dàng đạt được ý nguyện thì đâu cần có sứ giả. Tại hạ về Sơn Tây sẽ được bố trí công việc khác phù hợp hơn.

– Chẳng hay công việc cụ thể của Liêu tiên sinh trước khi đi sứ là gì? – Đến lượt Yên Định hỏi.

– Vạn Thắng vương giao cho tại hạ nhiệm vụ kiểm kê, thống kê dân số và tái bố trí lại các vùng dân cư. – Liêu Nhất Khổng đáp.

Yên Định khẽ chau mày. Liêu Nhất Khổng nói thêm:

– Liêu Nhất Khổng tài hèn trí mọn, được Vạn Thắng vương tin tưởng giao phó công việc đã là quá tốt rồi.

Nhóm Âu Minh Thông nhìn nhau, rồi Âu Minh Thông hỏi:

– Liêu tiên sinh và Từ tiên sinh vốn có thâm tình, nay chia đôi đường, hội ngộ ở đây sao lại không nói với nhau một lời?

Liêu Nhất Khổng liền đáp:

– Mỗi người có cách nghĩ riêng, im lặng là cách tốt nhất để giữ hòa khí.

Yên Định quay ra hỏi đến Dương Yên Thư:

– Xin thứ lỗi cho tại hạ, Dương tiểu thư đây có phải là gia muội của Dương tướng quân trấn thủ thành Ốc không ạ?

Dương Yên Thư nở nụ cười nhẹ, rồi nhẹ giọng bổ sung:

– Thân phụ của tiểu nữ là Chưởng môn Dương gia Côn, người Đằng Châu.

Yên Định ngạc nhiên:

– Tại hạ nghe nói mấy năm trước có một cô nương xứ Đằng Châu từng hành thích Thần phi và… chẳng lẽ nào…

Yên Thư thản nhiên đáp:

– Chính là tiểu nữ. Tiểu nữ lúc ấy nông nổi, thiếu chín chắn nên hành động hồ đồ. Vạn Thắng vương nhân từ, cho tiểu nữ một cơ hội làm lại cuộc đời, nên tiểu nữ mới có mặt ở đây.

Những ánh mắt hồ nghi đổ dồn lên người Yên Thư.

Âu Minh Thông ngập ngừng:

– Tại hạ mạn phép hỏi tiểu thư thêm một câu, ở Thiên Đức có quy định về y phục cho văn quan võ tướng hay không?

Dương Yên Thư hiểu ý của Âu Minh Thông, nàng khẽ chỉnh lại tà áo, đáp rằng:

– Vạn Thắng vương là người kế tục Lý tiên vương, lễ nghi ở Thiên Đức tiếp nối truyền thống, kèm theo chút thay đổi cho hợp thời cuộc. Giống như ở kinh sư và các xứ khác, màu vàng chỉ dành cho bậc quân vương một cõi. Tiểu nữ được vương ban thắt lưng lụa vàng, tiểu nữ là người của Vạn Thắng vương, các vị hiểu theo nghĩa nào cũng đúng cả.

Trong lúc ba vị văn nhân trao đổi ánh mắt với nhau, Dương Yên Thư kín đáo liếc nhìn Liêu Nhất Khổng và Bố Giáp, hai người khẽ gật đầu đáp lại. Yên Thư liền lấy ba miếng Tinh Hoa Ngũ Hành Thiết dắt ở thắt lưng, lần lượt dúi vào tay ba vị mưu sĩ vẫn còn ngơ ngác.

Yên Thư nói:

– Vạn Thắng vương cầu hiền tài như nắng hạn chờ mưa, người tài trong thiên hạ không ít, tiếc thay vương bận rộn việc quân nên không thể gặp hết được. Hôm nay hội ngộ ba vị mưu sĩ, Yên Thư tặng các vị tín vật. Một mai có lỡ lưu lạc xuống dưới xuôi, cứ tìm doanh trại gần nhất, đưa vật đó ra, tự khắc sẽ được giúp đỡ. Vật quý trao cho quý nhân, không thể tùy tiện khoe với thiên hạ.

Nhóm Âu Minh Thông nghe vậy liền giấu tín vật vào tay áo, hỏi xã giao thêm dăm câu nữa rồi trở về chỗ cũ. Dường như muốn lưu lại chút ân tình nào đó, trước khi đứng dậy, Âu Minh Thông nói nhỏ:

– Xin các vị hãy đề phòng Điền Hoành.

Liêu Nhất Khổng cúi người đáp lời:

– Trời tối rồi, đêm dài lắm mộng, cần gì đợi trời sáng.

Tiệc tàn, Từ Quý Châu mới đến chào Liêu Nhất Khổng, vì đoàn sứ Thiên Đức sẽ trở về vào sáng ngày hôm sau. Liễu Môn Nhân đứng gần đó nên Từ Quý Châu không thể nói nhiều. Lúc chắp tay bái biệt, Bố Giáp tiến đến bên Liễu Môn Nhân có ý che chắn, Liêu Nhất Khổng tận dụng cơ hội dúi vào tay Từ Quý Châu một miếng sắt nhỏ, nói nhanh:

– Thuyền sắp đắm, xin huynh bảo trọng, vật này sẽ đảm bảo tính mạng cho huynh lúc can qua, hãy giữ gìn cẩn thận.

Đoàn sứ Thiên Đức về nơi nghỉ trước. Liễu Môn Nhân nán lại nói chuyện thêm với các võ tướng Mường Động.

Nhóm Âu Minh Thông dìu nhau về ngồi quanh bếp lửa, lấy miếng sắt ra cùng xem nhưng không biết đó là gì.

Thông hỏi:

– Thứ bằng sắt này đại diện cho điều gì? Phải chăng có nó đồng nghĩa với việc ta là người của Mạc Thiên Chương?

Lạc Hi nói:

– Ký hiệu trên này hẳn chỉ người trong quân mới biết. Lại do chính tay nữ nhân của Mạc Thiên Chương đưa cho, hẳn không tầm thường.

Yên Định lấy làm thắc mắc:

– Tại sao chỉ cho chúng ta? Thái độ của sứ thần Thiên Đức đối với chúng ta có phần khác lạ. Chẳng lẽ nào…

Âu Minh Thông gạt đi, nói rằng:

– Gian tế của Thiên Đức ắt có ở Mường Động.

Lạc Hi nói:

– Nhưng chẳng phải họ không biết chúng ta đang không bằng lòng với cách quan lang đối đãi sao?

Cả ba cùng trầm ngâm. Lát sau, Âu Minh Thông nói:

– Chỗ đáng sợ của Thiên Đức là vậy, họ đánh vào nhân tâm, dùng nhân tâm để chia rẽ nội bộ. Tại hạ không thể hiểu nổi, Mạc Thiên Chương sao có thể để người từng hành thích thê thiếp của mình kề bên? Dụng hàng tướng hay văn nhân còn có thể hiểu là vì đại cuộc.

Lạc Hi cười mà rằng:

– Đầu tiên là bởi ả ta có sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành, xưa nay anh hùng khó qua ải mỹ nhân. Mạc Thiên Chương có tiếng là thiên vị đám đàn bà. Mà nhờ vậy, nữ nhân trong vùng hắn kiểm soát rất ủng hộ. Chiếm được lòng đàn bà đã chiếm nửa giang sơn rồi. Đàn bà tuy chẳng cầm đao kiếm nhưng đêm hôm rỉ tai đức lang quân thì đáng sợ lắm. Thứ nữa, các cụ nói “Đàn ông nông nổi giếng khơi, đàn bà sâu sắc như cơi đựng trầu". Ví von là thế, nhưng hiểu sâu thì chẳng phải thế. Cái giếng chứa được bao nhiêu nước mà so với cơi trầu? Nghĩa là đàn bà luôn ra vẻ sâu sắc, thâm thúy hơn đàn ông, nhưng thực ra lại nông cạn. Suy nghĩ hạn hẹp mà lại tỏ ra nguy hiểm, thoáng qua có vẻ sâu sắc mà thực ra rỗng tuếch. Đàn bà nghĩ không quá tầm mắt, tiểu không qua ngọn cỏ. Còn như đàn ông chúng ta hiểu sâu biết rộng, làm nhiều hơn nói, nhìn thoáng qua có vẻ đần độn, nông cạn.

Đoạn Lạc Hi bỗng thở dài:

– Nhưng… một khi lòng dạ đàn bà đã trao cho một người, họ sẽ trở nên mụ mị và bất chấp tất cả. Mạc Thiên Chương quân vương một cõi, lấy lòng nhân đối đãi với kẻ sĩ và những kẻ lạc lối, thử hỏi nữ nhân trong thiên hạ nghĩ thế nào? Chẳng cần nghĩ cũng đoán được, đám đàn bà thật sự coi hắn là minh quân.

Yên Định gật gù tán đồng:

– Mạc Thiên Chương đáng sợ đến nhường nào? Hắn dùng hàng tướng, dùng văn nhân để đối địch, lại dùng cả nữ nhân từng muốn lấy mạng thê thiếp của hắn. Kẻ như vậy trong thiên hạ nào có được mấy người.

Âu Minh Thông ngồi trầm tư, nhặt thêm mấy cành củi khô bỏ vào bếp, nói rằng:

– Ban đầu cứ nghĩ sứ Thiên Đức đến để làm to chuyện, nhưng rồi mới thấy họ đến dường như có ý đồ khác. Các huynh nghĩ xem ý đồ thực sự của Liêu Nhất Khổng là gì?

Lạc Hi thở dài:

– Từ tiên sinh nói Liêu Nhất Khổng không phải hạng tầm thường, biết nhìn xa trông rộng. Ông ta tự vượt sông đầu quân trước khi chiến sự ngã ngũ, dù ở La thành vẫn được đối đãi trọng thị. Tại hạ cho rằng Khổng đến không phải để đòi người, mà thực chất muốn nắn gân quan lang đó thôi. Quan lang có sự ủng hộ của Lưu Trừng, lại thêm Trữ quân cậy nhờ nên đang tự đắc. Khổng đến huỵch toẹt ra rằng nếu Mường Động chơi với Lưu Trừng thì Thiên Đức sẽ chơi với Mường Then, Mường La. Các huynh nghĩ đi, có Thiên Đức ủng hộ, liệu họ Hà, họ Quách có còn chịu nghe lời họ Đinh sau này không?

Yên Định cười nhạt:

– Huống chi Lưu Trừng mới chỉ hứa hẹn trong khi Thiên Đức đã hành động rồi. Vậy… ai đi sứ Mường Then và Mường La nhỉ? Sao lại chẳng nghe động tĩnh gì?

Âu Minh Thông bóp trán suy nghĩ rồi nói:

– Khả năng là Kiều Liêm, không ai thích hợp hơn họ Kiều. Họ Kiều chống Thiên Đức, bây giờ con cái lại là tướng Thiên Đức, gia sản không bị tịch thu, lại được cho chức quan đứng đầu một cõi. Họ Hà với họ Quách nhìn vào đó mà tự cân nhắc nặng nhẹ.

– Nói như vậy chẳng phải Mạc Thiên Chương đã tính toán từ trước rồi ư? – Yên Định nói.

Lạc Hi lại thở dài:

– Một kẻ mới ba mươi tay trắng dựng nghiệp ắt có những điều ta không thể hiểu hết. Khổng có nói 'trời tối rồi, đừng chờ trời sáng', các huynh đừng quên điều đó.

Lại thêm một đêm dài, nhóm Âu Minh Thông ngồi đến sáng bàn luận với hàng trăm câu hỏi mà thực hư vẫn chưa thể tỏ tường.

Tất cả quyền chuyển ngữ của chương truyện này thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free