(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 594: Thái uý phủ
Trước tình cảnh rối như canh hẹ, khi bên ngoài Thiên Đức đang rình rập tấn công, trong thành lại nhốn nháo bất an, Tô Trung Từ bèn mời Tả tham tri chính sự Đỗ Anh Vũ, cùng Chu đại quan nhân Chu Bác, Liễu Môn Nhân, Từ Quý Châu đến phủ Thái úy bàn định kế sách.
Trữ quân đã cách chức Tể tướng Tô Hiến Thành, vì vậy Tả tham tri chính sự Đỗ Anh Vũ, vị trí chỉ sau Tể tướng một bậc, nay đứng đầu hàng văn quan. Chu đại quan nhân đóng vai trò người kinh tài, tuyệt nhiên không giữ chức vụ nào trong triều.
- Phạm Ngũ Lão và đám tay chân dù có mọc cánh cũng khó thoát khỏi thành, bọn chúng có gian tế, hẳn đã ẩn náu ở nơi nào đó được chuẩn bị từ trước. - Giọng Tô Trung Từ hằn học. - Giam cùng một nơi, phản tặc Nguyễn Nhân Nghĩa lại không trốn mà nằm còng queo ngủ như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
Liễu Môn Nhân ngồi khoanh chân, chắp tay cung kính thưa:
- Ý đồ của Nhân Nghĩa rõ như ban ngày, thánh thượng tạm tha mà hắn cũng chẳng màng sống chết. Đại nhân lưu lại một mạng cho hắn cũng chẳng thiệt gì. Điều nguy hại hơn cả, ấy là ngay trong đại lao cũng có gian tế của Thiên Đức trà trộn.
Tô Trung Từ hít một hơi thật sâu, đoạn thở ra khẽ khàng, rồi hỏi Liễu Môn Nhân:
- Ông có diệu kế gì, cứ nói cho ta nghe thử.
Liễu Môn Nhân hướng sang Chu Bác đang ngồi bàn đối diện, cách họ một lối đi nhỏ, hỏi rằng:
- Chu đại nhân, tại hạ nghĩ ngài nên thương thảo một lần nữa với Sát Quỷ Đoàn. Vận nước lâm nguy, giá nào cũng không tiếc, miễn là trừ được tay chân của Mạc tặc.
Chu Bác cười gượng gạo, đoạn thở dài:
- Tiền bạc là một lẽ, tại hạ còn thêm điều khoản hậu hĩnh là chức đại quan trong triều và ba thái ấp nhưng chúng vẫn chưa thuận. Đầu lĩnh Sát Quỷ Đoàn đưa ra điều kiện là được quyền tự trị một huyện, con cháu kế tục muôn đời. Và… chúng muốn chức thấp nhất bên ban văn là Hữu tham tri chính sự.
Liễu Môn Nhân chờ phản ứng của Tô Trung Từ. Tô Trung Từ ngồi trầm ngâm một hồi, vầng trán vốn đã nhiều nếp nhăn nay lại càng nhăn tít.
- Vậy thì chức Hữu tham tri chính sự có thể cho chúng được. Nhưng Đầu lĩnh Sát Quỷ Đoàn lại muốn được phân huyện Tống Bình sát vách kinh sư, đó là điều không thể. Nếu chúng dung dưỡng đám đồ tể ở đó, liệu thánh thượng có còn được yên giấc không? - Tô Trung Từ khẽ nheo mắt nhìn ra cửa chính. - Theo ta, trước mắt cứ thuê Sát Quỷ Đoàn lùng bắt Phạm Ngũ Lão đã. Bọn chúng đều là những kẻ khát máu, lại vô danh tính, hành sự không theo lẽ thường có thể có ích.
Chu Bác thưa:
- Để lấy đầu Phạm Ngũ Lão phải tốn không dưới hai nghìn lạng bạc ạ.
Tô Trung Từ nhíu mày hỏi lại:
- Thằng ranh đó đáng giá đến thế sao?
Chu Bác giải thích:
- Bẩm Thái úy, đó là giá chúng đã niêm yết sẵn ạ. Đầu các tướng thân tín của Mạc tặc thấp nhất cũng phải hai nghìn.
Tô Trung Từ nhếch miệng cười, giọng có phần chua chát:
- Thủ cấp Mạc tặc giá bao nhiêu?
- Một nửa giang sơn, thưa ngài.
Tô Trung Từ bật cười:
- Vậy thì lấy được thủ cấp Mạc tặc là nghiễm nhiên trở thành vương rồi còn gì. Chúng dám nhận lời ư?
Chu Bác khẽ lắc đầu:
- Quanh Mạc tặc đều là bọn thân tín, kẻ lạ mặt không thể tiếp cận. Chưa kể Mạc tặc võ công cái thế, đoạt mạng người chỉ trong nháy mắt.
Liễu Môn Nhân ngạc nhiên:
- Hắn từng suýt bị một nữ tử đoạt mạng, tại hạ nghe nói hắn là văn nhân chứ chưa từng nghe nói có võ nghệ cao cường.
Chu Bác nói:
- Thân thế của hắn rất mờ ảo, nếu hắn là văn nhân sao có thể một địch vài trăm quân của Tam Đái khi xưa chứ. Nếu hắn không có võ công cái thế thì sao có thể khuất phục được những kẻ đang nổi danh thiên hạ?
- Chẳng phải hắn có thần khí đó sao? - Liễu Môn Nhân bán tín bán nghi.
Chu Bác khẳng định:
- Thần khí Thiên Đức phát nổ phải chờ thêm một lúc. Tại hạ đã tận mắt trông thấy thần khí của bọn chúng vài lần và khẳng định thứ ấy không thể liên tục phát nổ được.
Tô Trung Từ nhắc mọi người trở lại chủ đề chính thay vì lan man sang việc hành thích Vạn Thắng vương.
- Hãy giao kèo với Sát Quỷ Đoàn để lấy thủ cấp Phạm Ngũ Lão. - Tô Trung Từ nói. - Ta muốn xem bản lĩnh của đám quỷ khát máu ấy đến đâu mà dám vỗ ngực xưng hùng như vậy. Chúng thực có tài hay chỉ là đám ngáo ộp dọa con nít.
Liễu Môn Nhân lại nói:
- Thiết nghĩ, phải phiền Tả tham tri chính sự đại nhân sang Đỗ Động Giang một chuyến để đề nghị Đỗ Thục có động thái cụ thể. Chúng ta có thể bỏ tiền bạc, gạo muối chiêu mộ thổ binh vùng thượng du nhập quân.
Đỗ Anh Vũ chậm rãi:
- Tây Phù Liệt thất thủ, gần hai nghìn tàn binh không chịu hàng Thiên Đức đã đầu quân cho La Thành. Bản quan cho rằng, chiêu mộ đám tàn binh, những kẻ chống Thiên Đức quanh vùng, sẽ tốt hơn việc mượn đám sơn man. Bọn chúng có dũng nhưng thiếu trí, e rằng khi xung trận sẽ chỉ khiến ba quân náo loạn.
Liễu Môn Nhân lại nói:
- Tại hạ vốn quen một người tên Điền Hoành, nghe nói ông ta là mưu sĩ của chúa Mường Động. Điền Hoành là tay cơ mưu, thích được ghi công trạng, ông ta cũng chẳng muốn bó hẹp mình trong xứ ấy. Cần phải thuyết phục Điền Hoành, cốt sao cho các xứ mường đều ủng hộ Trữ quân. Ta không dùng binh của họ song vẫn có thế và lực. Bọn họ có cái ta cần, ta có cái họ thiếu.
Tô Trung Từ bèn nói:
- Đó cũng là một cách! Hôm nay ta tâu với thánh thượng hiệu triệu nhân sĩ trong thiên hạ quy tụ về La Thành chống Mạc tặc, tin rằng sẽ chiêu mộ thêm được binh mã lẫn hiền sĩ. Thiên Đức vây ba mặt, mặt Đông Bắc yếu hơn, đột phá hướng ấy, chiếm đất Sơn Lăng, hợp với các xứ mường và Đỗ Động Giang tạo thế chân vạc như Liễu tiên sinh từng đề cập, đó là một cách hay.
- Chúng ta luôn chậm một bước. - Liễu Môn Nhân than. - Chẳng phải tự nhiên cánh quân mạn ấy lại do đích thân Mạc Thiên Chương thống lĩnh. Hắn đã lường trước đại cuộc.
Tô Trung Từ đấm mạnh xuống mặt bàn khiến tả hữu giật mình, rượu đổ lênh láng.
- Lý Mẫn và đám Dương Trường Huệ làm hỏng đại cuộc, mới khiến ta lâm vào thế này. Nào ai ngờ có ngày ta phải dựa vào bọn sơn man để tính kế.
Chu Bác nói:
- Tế tác báo về, có dấu hiệu Mạc Thiên Chương đang ở Sơn Lăng chứ không phải Hát Huyện. Mới đây tù binh Vân Nam được hắn cho về đó khai khẩn đất hoang ở chân núi. Binh mã Thiên Đức có dấu hiệu chuyển thêm một bộ phận về phía Nam huyện Sơn Lăng, nhưng chẳng rõ số lượng bao nhiêu.
Đỗ Anh Vũ ngồi khoanh tay, nhíu mày hỏi:
- Dưới trướng ông có cả nghìn tế tác quân mà không dò được thực hư sao?
Chu Bác chép miệng:
- Hắn chuyển quân đêm hôm, lại thực thực giả giả. Quân đi tự bao giờ, doanh trại vẫn cờ xí rợp trời. Tế tác phát hiện ra thì đã muộn, chẳng biết chúng đi hướng nào.
Đỗ Anh Vũ gật gù, hai mắt lim dim:
- Nếu dễ đoán, thì hắn đã chẳng phải Vạn Thắng vương. Hắn dụng binh tinh gọn, lại ưa thần tốc. Nếu hắn muốn chặn lối ta với các xứ mường, ắt phải bố trí vài nghìn tinh binh ở phía Nam đất Sơn Lăng. Bản quan đồ rằng, hắn sẽ phân tán binh lực để tế tác có dò cũng khó mà biết được thực hư. Qua các trận giao tranh, có thể thấy ba quân Thiên Đức nhập trận khác hẳn chúng ta. Tế tác chẳng dựa vào cờ hiệu mà biết được lực lượng, tướng lĩnh nơi trận tiền nhìn trận cũng không rõ chúng đánh theo lối nào. Khi ta muốn dàn trận, Thiên Đức lại tản ra. Khi ta phân tán lực lượng, Thiên Đức lại tập trung binh lực đánh vào nơi hiểm yếu. Có một chuyện bản quan nghĩ mãi mà chẳng thông, ấy là bọn Thiên Đức nắm bắt tin tức giữa các toán binh rất mau lẹ. Tổng hợp các trận mấy năm qua, rõ ràng là Thiên Đức luôn nhanh hơn đối thủ vài bước, khiến mọi toan tính của ta trở nên vô nghĩa.
Chu Bác như chợt nhớ ra điều gì đó, liền nói:
- Tại hạ từng nghe một thương nhân Hoa quốc nói, rất có thể Thiên Đức dùng chim bồ câu để đưa tin.
Tô Trung Từ, Đỗ Anh Vũ, Liễu Môn Nhân và Từ Quý Châu cùng giật mình. Chu Bác nói thêm:
- Đại Vũ quân dùng chim câu hoặc quái điểu để đưa tin. Thương nhân đó nghe chính miệng một tướng Đại Vũ nói hớ ra trong lúc say quắc cần câu. Tuy vậy… tại hạ chẳng biết thực hư ra sao.
Tô Trung Từ chồm tới, hỏi:
- Ông nghe chuyện đó từ bao giờ?
- Khoảng… hơn một tháng trước.
Tô Trung Từ nổi cơn thịnh nộ, quơ tay gạt hết bát đũa trên bàn, nói rằng:
- Bấy lâu nay ta cũng vẫn thắc mắc mà không có lời giải. Bọn ta cung phụng Dương Trường Huệ cả tháng trời mà chúng không nói cho ta điều cốt tử ấy. Dụng binh cốt yếu là thần tốc, ta chậm hơn chúng vài bước, bảo sao chẳng lâm vào cửa tử.
Chu Bác vớt vát:
- Họ chỉ cho ta cách dùng Chỉ diên quân và Song thạch thủ pháo rất hiệu quả đấy ạ.
Tô Trung Từ liền lệnh Chu Bác:
- Ông mau tìm xem trong thành nhà nào nuôi chim câu, đưa về đây hỏi chuyện xem sao. Nếu chim câu thực sự có thể đưa tin tức quân sự thì tốt, rất tốt.
- Vâng! Cách phủ Thái úy không xa có một chỗ bán chim. Ông cụ chủ có nuôi chim câu làm thịt, để thuộc hạ hỏi thăm xem sao.
Đỗ Anh Vũ nói:
- Nếu quả đúng như vậy thì hãy làm kín đáo.
- Đại nhân cứ yên lòng, tại hạ biết phải làm thế nào mà.
- Ta sang Đỗ Động Giang, vậy ai sẽ lên các xứ mường? - Đỗ Anh Vũ nhìn sang bọn Liễu Môn Nhân.
- Tại hạ sẽ đi cùng với Từ tiên sinh. - Liễu Môn Nhân đáp. - Để thuận lợi, xin Thái úy đại nhân tâu với Trữ quân ban một đạo sắc phong cho chúa Mường Động.
- Việc ấy không khó! - Tô Trung Từ có phần nguôi giận, bảo Chu Bác. - Mấy việc hệ trọng này ông phải đích thân làm, không được giao phó cho kẻ dưới kẻo hỏng chuyện.
Cờ đến hồi tàn mới nhận ra nước đi của đối phương, song Tô Trung Từ vẫn cố chấp, bằng mọi giá bảo vệ cơ nghiệp nhà họ Lý. Lý bại Tô vong, đất Vạn Xuân ắt chẳng còn chốn dung thân.
Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.