Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 576: Thoát vây

Cái bẫy làm từ dây chão bắt nguồn từ ý tưởng của Chương, được nhiều người, kể cả dân mấy làng ven sông, gấp rút hoàn thiện trong vài ngày. Dây chão bện chặt lại với nhau, thêm cả mây tươi, sau cùng quấn thêm dây thép gai. Binh sĩ Trung đoàn 2 Sơn cước lặn xuống dòng sông để giăng dây ngang.

Sâu bên trong bờ sông, Chương cho chôn cọc sâu hoặc tận dụng thân cổ thụ làm cột. Để đảm bảo lực kéo, Chương cho lắp đặt hệ thống ròng rọc với những bánh răng đục đẽo từ gỗ lim. Ở đầu mỗi sợi dây chão là 6 đến 8 con trâu hoặc ngựa chờ sẵn. Binh sĩ nhận hiệu lệnh liền quất roi, trâu ngựa chậm rãi di chuyển, dây chão đang chìm dưới sông nổi dần lên. Ban đầu ba quân lo ngại rằng trâu ngựa sẽ không thể níu giữ nổi hai đầu dây chão dài cả trăm trượng khi chiến thuyền đi qua. Thế nhưng, hệ thống ròng rọc phân bổ lực đã giải quyết triệt để mối lo đó.

Mỗi trận chiến lớn nhỏ đều đem lại những kinh nghiệm vô cùng quý giá cho quân sĩ và tướng lĩnh.

Dây chão đã loại bỏ hoàn toàn Chỉ diên quân thuộc đạo tiên phong của Dương Trường Huệ ra khỏi vòng chiến. Dân binh bắt được ba cánh diều, hai trong số đó rơi xuống cánh đồng, khiến Chỉ diên quân trên đó tử vong. Cánh diều còn lại mắc trên ngọn tre. Dân làng quanh vùng liền hè nhau vác đòn gánh, bắt sống cả người lẫn diều rồi giao nộp cho Lý An.

Không còn đôi mắt trên cao chỉ điểm, các loạt Song thủ pháo của Đại Vũ chỉ còn cách bắn hú họa đủ loại đạn lên bờ. Trong khi đó, quân Thiên Đức ở hai bên bờ ban đầu chỉ dùng đạn đá, cốt là để không lộ vị trí trong đêm. Khi Chỉ diên quân không còn, những loạt hỏa đạn từ Cự thạch pháo trút xuống dòng Tích Lịch nhiều không sao kể xiết. Trong số hàng trăm quả đạn bắn ra, chỉ khoảng mươi viên rơi trúng đích, còn lại đều gây kinh hoàng cho binh sĩ Đại Vũ và La thành. Một số binh sĩ rơi xuống sông không chết đuối mà mất mạng vì bị đạn đá rơi trúng người.

Dương Trường Huệ thúc trạo phu ra sức chèo thuyền, thoát khỏi tử địa. Lý Mẫn và Lý Uy cũng may mắn thoát hiểm, nhưng thuyền bè của đạo tiên phong hầu như chiếc nào cũng trúng đạn. Tại trận, Dương Trường Huệ mất 12 chiến thuyền lớn và 3 khinh thuyền. Binh sĩ trên những thuyền này, ba phần mất mạng, bảy phần còn lại phải ôm ván gỗ bơi vào bờ xin hàng. Thiệt hại của Lý Mẫn có phần nặng nề hơn khi ông ta phải bỏ lại 16 chiến thuyền lớn cùng gần 800 binh sĩ.

Thoát khỏi tử địa, Dương Trường Huệ và Lý Mẫn cho thuyền đi mau.

Khoảng một khắc đồng hồ sau, Diêu Bình Trọng thống lĩnh đạo trung quân kéo đến tử địa. Chương, Lý An và Phùng Hiền đều ngắm nhìn đạo trung quân, nhưng nào ngờ đã để thoát ba con mồi lớn.

Diêu Bình Trọng nhanh chóng thu Chỉ diên quân, vừa cho thuyền đi mau vừa dùng Song thủ pháo bắn ngược lên bờ. Đạo trung quân La thành cũng làm theo, đó là cách duy nhất họ có thể nghĩ ra nhằm giảm bớt hỏa lực đón lõng của Thiên Đức. Lý An và Phùng Hiền dùng đủ loại hỏa đạn bắn trả, khiến nhiều chiến thuyền bốc lửa cháy. Diêu Bình Trọng lâm vào thế yếu, chỉ còn nước thúc trạo phu ra sức chèo hòng sớm thoát khỏi hiểm cảnh. Cột buồm không còn, mọi thuyền lớn bé đều phải chạy hoàn toàn bằng sức người. Lòng sông không rộng lại uốn lượn, thêm vào đó, những chiến thuyền hư hại nửa nổi nửa chìm của Dương Trường Huệ và Lý Mẫn bỏ lại trước đó bỗng trở thành những chướng ngại vật lớn, cản trở các thuyền đi nhanh. Song song với đó, Lý An và Phùng Hiền, dường như đã lường trước tình huống này, chẳng hẹn mà cùng bố trí hàng chục Cự thạch pháo, Hỏa pháo bắn chặn đầu. Nhiều thuyền chiến trong lúc loay hoay tránh né đã trúng đạn.

Trong cơn tuyệt vọng tìm đường tháo thân, Diêu Bình Trọng ra lệnh cho quân pháo bắn trả.

Triệu Trung nhanh chóng khai thác một số tù binh, biết được Dương Trường Huệ, Lý Mẫn và Lý Uy đã thoát thân trong đạo tiền quân. Ngay khi nhận lệnh xuất kích, ba quân tướng sĩ Tam Hưng quyết tâm bắt cho kỳ được Diêu Bình Trọng. Triệu Xa đem đạo binh tiên phong dùng bè chèo ra tiếp cận các chiến thuyền. Triệu Khánh Chi và Triệu Tử Thạch cũng lần lượt đem binh tiếp ứng. Quân Tam Hưng trèo được lên một số thuyền địch, cuộc chiến đao kiếm bắt đầu trong cảnh tranh tối tranh sáng trên sông.

Quan quân Đại Vũ, thấy binh sĩ Thiên Đức vận chiến phục Tống quốc đánh rất hăng, lại đang lo tháo chạy nên không còn ý giao chiến, chỉ tìm đường thoát thân. Triệu Trung lệnh cho ba quân, tập trung tấn công trọng binh Đại Vũ, nhằm bức hàng sĩ tốt Vân Nam. Chính vì vậy, thân binh Đại Vũ – những người được trang bị tốt hơn – phải cố sống cố chết chống cự. Một người chống lại hai, ba quân Tam Hưng nên họ mau chóng thất thế.

Nhiều binh sĩ gốc Vân Nam, nghe gọi hàng liền vứt khí giới, nhảy ùm xuống sông bơi vào bờ.

Trận chiến lúc này chẳng còn phân biệt nổi đâu là quân Tam Hưng, đâu là binh sĩ Vân Nam hay trọng binh Đại Vũ. Bờ hữu ngạn sông Tích Lịch lửa cháy nhiều chỗ do Diêu Bình Trọng bắn hỏa đạn. Dưới mặt sông, thuyền cháy, thuyền chìm, người bơi lóp ngóp... trong những cơn gió không ngừng hắt lên từ mặt sông, mang theo mùi tanh của máu quyện với mùi khét da thịt bị cháy và mùi thuốc súng nồng nặc.

Hậu quân Đại Vũ và La thành kéo đến nơi, nhưng chẳng kẻ nào còn lòng dạ đâm chém bởi Yết Kiêu đang truy đuổi rất sát. Hậu quân, phần lớn là khinh thuyền cỡ nhỏ, chở chừng bốn mươi binh sĩ và trạo phu. Họ đã tận dụng khả năng cơ động, luồn vào gần bờ chạy vượt qua được tử địa mà chỉ mất vài thuyền.

Yết Kiêu đem Thiết giáp đĩnh nhập trận, tràn vào đội hình đối phương mặc sức đánh giết và chỉ ngơi tay khi biết thống lĩnh liên quân đã thoát chạy. Yết Kiêu đánh tan được thuyền chiến hộ tống soái thuyền, thủy binh Thiên Đức xông lên bắt giết, tra hỏi Diêu Bình Trọng đang ở đâu. Khi Yết Kiêu đã chiếm được soái thuyền, anh em họ Triệu tấn công các thuyền hộ tống còn lại và bắt được Diêu Bình Trọng lúc trời vừa tờ mờ sáng. Diêu Bình Trọng đã thay y phục quân lính, cạo sạch râu nhưng vẫn bị một tù binh gốc Vân Nam chỉ mặt.

Cuộc giao tranh định rõ thắng bại. Yết Kiêu cùng Dương Cát Lợi và Phạm Chiêm dẫn quân truy kích, bắt thêm được một số thuyền chiến của La thành và Đại Vũ đang bị hư hại, tụt lại phía sau.

Phạm Bạch Hổ nhận được tin Lý Mẫn, Lý Uy và Dương Trường Huệ vẫn còn ở trong đạo tiền quân thì mừng húm. Trời tảng sáng, Phạm Bạch Hổ ra lệnh tấn công đội khinh thuyền tiền trạm.

Hàng trăm khẩu thần công đặt hai bên bờ bắn xẻ tà, đánh đắm liền một lúc mấy khinh thuyền. Điều này khiến binh sĩ La thành trong đội hình kinh hãi, vội lui thuyền về hạ du chờ đại quân. Lý Mẫn đoán tình hình không ổn. Ông e rằng nếu vượt qua quãng sông nơi Phạm Bạch Hổ giăng binh chờ sẵn, binh tướng sẽ chẳng còn được mấy ai. Bởi vậy, ông bèn nói với Dương Trường Huệ ý định đổ quân lên bờ, băng qua huyện Hát đến sông Hát sẽ an toàn hơn.

Dương Trường Huệ biết Diêu Bình Trọng bị chặn đánh khó thoát, còn bản thân nếu trù trừ sẽ đến lượt mình, bởi đạo binh để lại trên Xích Giang hẳn đã không còn. Tiến thoái lưỡng nan, Dương Trường Huệ đành đồng ý với Lý Mẫn. Liên quân Lý Mẫn, Dương Trường Huệ liền quay pháo sang bờ tả ngạn bắn dọn đường, gấp rút tiến hành đổ quân lên bờ dẫu biết lựa chọn này là hạ sách.

Binh tướng liên quân dù thua liểng xiểng nhưng cũng còn đến vạn người. Lý Uy dẫn binh bản bộ đi trước dẫn đường, bỏ lại tất cả thuyền dưới sông. Dương Trường Huệ truyền lệnh cho ba quân Đại Vũ dùng toàn lực bắn chặn bọn Phạm Bạch Hổ, Vương Chí Linh, sau đó phá hủy Song thủ pháo và đẩy xuống sông. Vương Chí Linh xông vào giao chiến với toán chặn hậu, bắt được nhiều tù binh, chủ yếu là quân Vân Nam.

Cuộc chiến trên bộ diễn ra từ sáng cho đến tối muộn. Lý Mẫn, Lý Uy, Dương Trường Huệ cố sống cố chết chống cự, vừa đánh vừa lui. Phùng Hiền tấn công sườn phải, Vương Chí Linh đánh bên sườn trái, còn Phạm Bạch Hổ cùng Phạm Chiêm dẫn vài trăm quân Long Vũ đuổi rát đằng sau.

Lý Uy và đạo tiền quân chỉ còn cách bờ Hát Giang vài dặm thì bị Vương Côn Sơn dùng hỏa khí cá nhân chặn đánh. Dù chỉ có vài trăm binh sĩ nhưng khí thế đang hăng, Vương Côn Sơn đốc quân đánh dấn lên, quyết tâm bắt bằng được Lý Uy. Lý Uy lợi dụng trời tối, đổi y phục rồi tháo chạy. Ngang đường, Lý Uy tạt vào một ngôi làng cùng một số thân binh. Sau một ngày một đêm căng thẳng, toàn thân rã rời, cơm chưa kịp cho vào miệng, Lý Uy giật mình thất kinh khi toán binh Thiên Đức tay lăm lăm đoản đao xộc vào. Lý Uy đành thúc thủ, bị bắt một cách lãng xẹt.

Dương Trường Huệ và Lý Mẫn đến bờ Hát Giang khi trời đã tối hẳn, rồi vượt sông về đất La thành trước khi trời sáng cùng hơn sáu nghìn tàn binh. Những ngày sau đó, tàn binh La thành tản mát tự tìm về trình diện được gần hai nghìn người. Trong khi đó, binh sĩ Đại Vũ gốc Vân Nam theo về chẳng được bao nhiêu, chỉ hơn bốn trăm người.

Dương Trường Huệ gương mặt thất thần, quỳ gối bên bờ Hát Giang mà kêu trời. Dương Trường Huệ dẫn một vạn đại binh vào đất Giao Châu, nay chỉ còn chừng hai nghìn quân, thuyền bè, hỏa khí mất sạch. Sau đó, Dương Trường Huệ cùng Lý Mẫn về kinh sư, yết kiến Trữ quân, gặp Tô Trung Từ, và chờ đợi tin tức của Đoàn Kính Chí.

Đoàn Kính Chí lui chẳng được, tiến chẳng xong, trong khi binh mã Thiên Đức kéo đến mỗi lúc một đông, vây khốn bốn mặt, có thể tràn ngập Giao Châu hành doanh bất cứ lúc nào. Đoàn Kính Chí đề nghị hòa hoãn với Vạn Thắng vương, đồng thời biên thư trình bày tình thế nguy cấp lên Thứ sử Vân Nam, cầu thêm viện binh giải vây và tiếp ứng cho Dương Trường Huệ đang nương nhờ ở La thành. Ba quân tướng sĩ trong Giao Châu hành doanh ăn không ngon ngủ chẳng yên, binh sĩ đổ bệnh nhiều, tình thế hết sức cấp bách. Ngày trôi qua dài đằng đẵng mà tin tức từ Vân Nam vẫn chưa thấy tới nơi.

Yết Kiêu và Phùng Hiền đảm trách nhiệm vụ vây Giao Châu hành doanh, dăm lần bảy lượt sai quân đem thư chiêu hàng. Thế nhưng, Đoàn Kính Chí viện nhiều lý do, bày tỏ muốn sống mái một trận.

Sở dĩ Thiên Đức chẳng vội vàng xông vào đánh phá Giao Châu hành doanh là bởi họ còn phải lo các vấn đề hậu chiến. Binh mã La thành và Đại Vũ bị bắt sống lên đến gần sáu nghìn người, gần hai nghìn khác bị thương nặng nhẹ. Chương muốn thu dụng đạo quân tù binh ấy phục vụ các mục đích khác trong tương lai. Trước mắt, tù binh La thành và Đ��i Vũ phải gò lưng thu hoạch khoai, sắn trên các cánh đồng ở Sơn Tây và cày bừa giúp dân chuẩn bị cho vụ lúa mới. Đó là cách, như lời Chương nói, để đền bù các tổn thất họ đã gây ra cho lương dân trăm họ.

Tù binh Vân Nam được tách riêng khỏi tù binh Đại Vũ và La thành. Văn nhân Liêu Nhất Khổng, tướng Hầu Nhân Thạch và những người họ Triệu được giao nhiệm vụ quản tù binh Vân Nam. Chương căn dặn ba người phải đối đãi tử tế, thu phục nhân tâm. Binh sĩ nào muốn xin về phương Bắc cứ cho về. Số tù binh xin về không đáng kể, bởi về sẽ bị trị tội. Liêu Nhất Khổng đề đạt với Chương cho số binh sĩ Vân Nam đến ở huyện Sơn Lăng, tạo thành một cộng đồng người Vân Nam. Lý An và Lý Nhân Nghĩa bày tỏ nỗi băn khoăn nếu để người Vân Nam tập trung quá đông tại huyện Sơn Lăng. Bởi vậy, Chương cho một nửa tù binh Vân Nam về ở huyện Sơn Lăng, nửa còn lại giao cho Triệu Trung đưa về huyện Thủy Đường.

Hầu hết tù binh La thành bị đưa lên vùng Vĩnh Yên, ở trong các đồn trại khai hoang lập ấp. Tù binh Đại Vũ chiếm số lượng ít ỏi, chưa đ��n một nghìn người, nên không mấy ai rõ họ đã bị đưa đi đâu. Chỉ biết vài tháng sau, Cự thạch pháo được cải tiến thành Song thủ pháo cỡ nhỏ và cỡ vừa, bắt đầu được trang bị trong các đội quân chinh phạt của Thiên Đức. Lý An, Yết Kiêu, Phùng Hiền cùng nhiều tướng lĩnh Thiên Đức khác có thêm nhiều hiểu biết về Đại Vũ quân, đạo quân đang làm chủ vùng trung nguyên rộng lớn ở phương Bắc.

Nhiều năm về sau, nhiều người mới vỡ lẽ ra rằng Vạn Thắng vương đã cho tù binh Đại Vũ ở với những nữ nhân trước đó bị bắt về từ châu Hoan, châu Vũ Gia. Tại Sơn Nam Hạ, Tây Phù Liệt, Đằng Châu, Tế Giang... nhiều làng mới được thành lập. Những tù binh Đại Vũ, sợ mang tiếng phản quốc, sợ nay mai đại binh phương Bắc hạch tội nên giấu biệt gốc tích, tự nhận bản thân gốc Vân Nam hoặc Quý Châu, thậm chí một số còn đổi sang họ Mạc.

Nhắc đến số người bị bắt về từ phương Nam, Chương bố trí họ ở rải rác khắp nơi, từ Mao Khê, Ninh Hải, Tế Giang, Tây Phù Liệt, Vĩnh Yên, Tam Giang, Sơn Tây... để trở thành dân Vạn Xuân. Nhiều người mang ơn Vạn Thắng vương đã không giết họ, nên tự nhận mình họ Mạc. Một số làng tuy được đặt tên chính thức nhưng dân sinh sống tại đó lại tự đặt tên là làng Mạc, ý muốn nói là làng của họ Mạc. Kể từ thời điểm cuối năm Thiên Đức thứ 34, trong quân Thiên Đức bắt đầu xuất hiện những binh sĩ mang họ Mạc.

Vì vậy, họ Mạc đã xuất hiện khắp Vạn Xuân.

Bản quyền tài sản trí tuệ của nội dung này được bảo hộ bởi truyen.free.

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free