(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 572: Trần Quyền tử trận
Lý Mẫn đích thân chỉ huy đạo thủy binh từ sông Hát tiến đến, cùng Dương Trường Huệ và Diêu Bình Trọng hợp vây, dùng Cự thạch pháo, Song Thủ pháo bắn xối xả vào đội hình thủy quân Thiên Đức. Yết Kiêu tập trung hỏa lực, đợi đối phương lọt vào tầm bắn hiệu quả mới đồng loạt khai hỏa, gây tổn thất nặng nề cho phe tấn công.
Bất chấp tổn thất, Dương Trư��ng Huệ và Lý Mẫn đốc thúc thuyền nhẹ xông thẳng lên, đồng thời từ hai phía xộc thẳng vào đội hình Thiên Đức. Thủy quân Thiên Đức dùng thuyền Mông Đồng và Xa Hải chống trả quyết liệt. Cùng lúc đó, đạo thủy quân La Thành với vài chục chiến thuyền cỡ nhỏ từ sông Tích Lịch vừa kéo đến đã lập tức xông vào chi viện. Yết Kiêu bị vây ba mặt. Trước tình thế ngặt nghèo đó, Yết Kiêu lệnh cho ba chiến thuyền cỡ lớn từ trung quân tiến lên chống đỡ quân Đại Vũ. Đồng thời, ông ra lệnh cho các thuyền Xa Hải ở cánh tả bắn chặn, không cho quân La Thành từ sông Tích Lịch áp sát đội hình.
Ba chiến thuyền lớn của Thiên Đức vừa tách khỏi đội hình đã ngay lập tức bị hàng chục thuyền lớn nhỏ của Đại Vũ vây kín. Quân Đại Vũ dùng dây chão quăng sang thuyền Thiên Đức để cố định thuyền, định cho quân trèo sang, bất chấp những loạt đạn hỏa mai không ngừng bắn ra từ các lỗ nhỏ trên vách thuyền. Chiến thuyền Thiên Đức sau một hồi giao chiến đã bị kẹp chặt hai bên, đúng lúc quân Đại Vũ sắp trèo sang được thuyền thì bất ngờ hai bên vách thuyền được kéo lên, lộ ra hàng chục ống kim loại đen ngòm, đường kính bằng cái bát con. Thủy quân Đại Vũ trên khoang hay những kẻ đang chạy trên thang tre, ván gỗ để nhảy sang thuyền Thiên Đức đều không hiểu đối phương định làm gì.
Quân Thiên Đức điểm hỏa. Những tiếng nổ lớn như sấm động khiến binh sĩ cả hai bên kinh hãi và tạm thời điếc tai. Hoảng hốt nhìn quanh, họ không còn thấy khoang thuyền, cột buồm hay hàng chục binh sĩ trên các chiến thuyền Đại Vũ đang cặp sát hai bên hông chiến thuyền Thiên Đức đâu nữa. Vài binh sĩ đứng ở đầu và đuôi chiến thuyền sững người chết lặng rồi ngã xuống sông khi lác đác tiếng súng hỏa mai khai hỏa. Chỉ trong thoáng giây, bốn chiến thuyền Đại Vũ bị loại khỏi vòng chiến, một chiếc gãy làm đôi, mấy chục binh sĩ bỏ mạng, còn hàng chục kẻ khác thoát chết trong gang tấc, hoảng loạn nhảy vội xuống sông tìm đường sống.
Nhân đà thắng lợi, khi đối phương đang vây kín bỗng tháo chạy, một chiến thuyền Thiên Đức xoay mũi, hướng thẳng về trận tuyến của Đại Vũ với ý định cảm tử. Binh sĩ tr��n thuyền cảm tử đẩy một cụm Hỏa pháo phóng loạt xuống sông; một số thủy binh nhảy xuống theo, sau đó được hai chiến thuyền trong đội hình vớt lên, để lại giàn Hỏa pháo phóng loạt trôi dập dềnh trên mặt sông. Nhận thấy quân Thiên Đức dùng một chiến thuyền cảm tử, Diêu Bình Trọng hạ lệnh cho hai chiến thuyền ra chặn lại. Một trong hai chiến thuyền Đại Vũ đã bị loại khỏi vòng chiến ngay khi vừa chạm trán bởi giàn Hỏa pháo phóng loạt còn lại được trang bị trên chiến thuyền Thiên Đức. Ngay sau khi khai hỏa, binh sĩ trên thuyền cảm tử lập tức đẩy giàn Hỏa pháo xuống sông, nhấn chìm nó. Khẩu thần công đặt ở mũi thuyền bắn thẳng vài loạt rồi cũng chìm xuống lòng Hát Giang. Diêu Bình Trọng kinh hãi bèn hạ lệnh Song Thủ pháo rót đạn như mưa rào chặn đường nhưng không thể ngăn được những kẻ quyết tử. Ông cho đội hình lùi về sau, điều vài thuyền hỏa công ra chặn đánh.
Chiến thuyền cảm tử Thiên Đức đang chạy băng băng trên mặt nước bỗng nhiên giảm tốc độ rồi dừng hẳn, khiến quân Đại Vũ không hiểu ra làm sao. Diêu Bình Trọng đứng từ xa căng mắt theo dõi.
- Bọn Thiên Đức đã rời thuyền! – Chỉ diên quân hét lớn báo hiệu. – Binh sĩ của chúng đã rời thuyề…
Ba tiếng nổ kinh thiên động địa cắt ngang báo cáo của Chỉ diên quân khiến ai nấy đều giật mình kinh hãi. Chiến thuyền cảm tử của Thiên Đức gãy nát làm ba phần, ván gỗ, mái chèo… bay lên cao hàng chục mét rồi rơi lả tả xuống sông như mưa rào mùa hạ. Một khinh thuyền Đại Vũ đang áp sát dò xét dọc thân thuyền đã bị lật nghiêng bởi sức ép từ vụ nổ. Quân sĩ Thiên Đức đã đặt ba khối chất nổ ở đầu, giữa và đuôi thuyền. Sau khi châm ngòi dây cháy chậm, họ lần lượt rời khỏi hầm thuyền theo cửa nhỏ ở phần đuôi, lặn một hơi, bơi xa hàng chục trượng rồi mới ngoi lên xem xét tình hình. Chỉ diên quân ở trên cao đã trông thấy rõ ràng.
Diêu Bình Trọng sôi máu, ra lệnh ba quân bắt sống quân sĩ đang ở dưới nước, nhưng họ kịp lặn sâu không sủi tăm tắp, lát sau đã ngoi lên ở vị trí cách đó hàng chục trượng. Vài quả đạn đá rơi hú họa xuống, tạo thành những cột nước nhưng chẳng trúng được ai, Diêu Bình Trọng đành từ bỏ ý định, than rằng:
- Đám man mọi lặn như rái cá, nếu chúng có cả đạo quân lớn thông thạo bơi lặn như vậy thật là nguy lắm thay.
Phát hiện Yết Kiêu có hỏa khí hạng nặng gây thương vong lớn cho người và thuyền chỉ trong tích tắc, Dương Trường Huệ, Diêu Bình Trọng và cả Lý Mẫn hợp sức tấn công bên cánh hữu đội hình phòng thủ thủy quân Thiên Đức bằng hàng trăm chiến thuyền. Đạn đá trút như mưa, Yết Kiêu liệu thế khó chống đỡ nổi bèn hạ lệnh cánh tả và hậu quân tấn công mạnh vào đạo binh La Thành ở hướng sông Tích Lịch để tìm đường lui. Quyết định này của Yết Kiêu lại nằm trong kế hoạch của Lý Mẫn và Dương Trường Huệ, vì sông Tích Lịch đã bị ngăn làm đôi.
Yết Kiêu dễ dàng mở được đường lui mà không phải đổ máu, bởi đối phương chỉ chờ có vậy liền quay mũi thuyền tháo chạy. Yết Kiêu thúc quân truy kích gấp, liên tục cho bắn pháo hoa lên trời làm hiệu. Đằng sau, bọn Lý Mẫn cùng Dương Trường Huệ, Diêu Bình Trọng hăm hở truyền lệnh ba quân bám sát.
Sông Tích Lịch, vốn là phụ lưu, chẳng phải một con sông lớn, ngăn cách huyện Hát và huyện Tích Lịch. Chiến thuyền liên quân Lý - Dương dàn hàng tiến quân, cờ xí rợp trời, chiêng khua trống giục, đội hình dài đến mấy dặm. Bên hai bờ Tích Lịch, các toán bộ kỵ của Lý Mẫn gấp rút hành quân, cố theo kịp đạo thủy quân.
Trong khi Yết Kiêu đang giao chiến ác liệt ở ngã ba sông, Ph��ng Hiền bắt đầu tung quân chủ lực gồm hai trung đoàn bộ binh Sơn Tây và một tiểu đoàn pháo binh vào trận, đánh chiếm khu vực đê điều ngăn sông. Tiểu đoàn Mai Lan, đội quân địa phương của Phùng Nguyên Hoàn và Quan Thanh Liêm, cùng vài trăm dân binh, làm hậu quân đề phòng Đỗ Thạc đánh lén.
Phùng Hiền ém quân chờ đạo thủy binh rời khỏi khu vực đóng quân, tấn công Yết Kiêu. Lúc này, lực lượng binh triều đóng giữ ở hai bờ Tích Lịch có khoảng hơn ba nghìn cấm quân. Vài nghìn dân phu huyện Hát, huyện Tích Lịch và cả dân La Thành đang hì hục đắp đê chia đôi dòng nước. Với mục tiêu đã đề ra là chiếm khu vực đê mới hình thành trong thời gian ngắn nhất, Phùng Hiền không bày trận. Ông đưa tiểu đoàn pháo binh lên trước đội hình, hạ lệnh bắn cấp tập bằng mọi loại đạn, từ đạn cháy, đạn đá đến đạn kim loại. Cùng lúc đó, Trung đoàn 2 Bộ binh Sơn Tây nhất loạt xông lên. Trong khi đó, Trung đoàn 3 Bộ binh tụt lại phía sau khoảng một dặm, chếch về bên cánh trái.
Chiến trường mau chóng hỗn loạn!
Dân phu hai huyện Hát, Tích Lịch nghe súng pháo nổ đì đùng, lại trông thấy tinh kỳ Sơn Tây quân, biết là lính nhà họ Phùng, bèn hô nhau tháo chạy ngược hướng đoàn quân đang xung phong. Diễn biến ngoài dự kiến này khiến cấm quân La Thành có thời gian để tổ chức sắp đặt binh mã chống trả, làm nhiều dân phu bị thương trong quá trình trốn chạy.
Phùng Hiền truyền lệnh cho Trung đoàn 2 Bộ binh bằng mọi cách bức rút trận địa Cự thạch pháo ven bờ để tạo cửa mở cho Trung đoàn 3 Bộ binh vượt qua, đánh sang huyện Hát. Trung đoàn 1 Bộ binh chia làm ba mũi nhất tề xung phong dưới sự yểm trợ của những loạt thần công và Cự thạch pháo. Quân Sơn Tây bất chấp sự kháng cự quyết liệt của cấm quân, tràn vào trận địa binh triều bày ra bên sông, sử dụng các hỏa khí cá nhân như ĐB32M1, hỏa hổ, lựu đạn tre, cùng số ít súng hỏa mai giao chiến. Lửa cháy khắp nơi, cấm quân La Thành cố sống cố chết giữ trận địa đầu cầu. Lúc này, Phùng Hiền hạ lệnh các loại pháo chuyển làn, bắn dọn đường, điều Trung đoàn 3 Bộ binh vòng sang trái trận địa La Thành, băng qua bờ đê tiến sang huyện Hát.
Lý An ở hậu quân nhận thấy tình hình thuận lợi bèn đưa Tiểu đoàn Mai Lan vào trận, dùng súng hỏa mai bắn ở cự ly gần hỗ trợ Trung đoàn 2. Cấm quân La Thành trấn giữ bên bờ Tích Lịch tan vỡ, tháo chạy về hạ nguồn sông Tích Lịch. Phùng Hiền chiếm được trận địa Cự thạch pháo với hơn trăm khẩu các loại, bắt hơn hai trăm tù binh. Giao hậu quân giữ trận địa vừa chiếm được, Phùng Hiền đưa hết binh chủ lực sang sông tấn công đạo binh La Thành. Với quân số vượt trội, hỏa khí mạnh, Phùng Hiền không gặp nhiều khó khăn khi bức rút cấm quân. Trung đoàn 2 Bộ binh Sơn Tây nhận lệnh truy đuổi tới cùng. Đạo binh La Thành tản mát, chạy về La Thành bằng nhiều cách khác nhau, một số ít bị bắt sống.
Phùng Hiền chiếm được hai bờ, kiểm soát đoạn đê ngăn sông, chưa kịp bày trận đã nghe thám mã báo tin Yết Kiêu đang rút về.
Cùng thời điểm này, Đỗ Thạc và Trần Quyền dẫn binh đến. Lý An chỉ huy Tiểu đoàn Mai Lan, tiểu đoàn địa phương của Phùng Nguyên Hoàn và vài trăm tráng đinh nhà họ Quan phòng thủ. Đỗ Thạc hay tin cấm quân La Thành vừa bị đánh chạy dài nên sinh ra hoang mang. Đang tính toán tiến thoái lưỡng nan thì binh sĩ cấp báo đã trông thấy quân Bố Giáp đang kéo đến. Đỗ Thạc hoảng hồn, tức tốc ra lệnh hành quân về hướng Tây Nam.
Trông thấy quân Đỗ Động Giang vừa đến chưa kịp hạ trại đã tìm cách rút lui, Lý An cười thầm trong bụng, liền dẫn tiểu đoàn nữ duy nhất trong đội hình dùng ngựa truy kích. Bọn Phùng Nguyên Hoàn và Quan Thanh Liêm mỗi người dẫn vài trăm tráng đinh chạy sấp ngửa theo sau.
Tiểu đoàn Mai Lan không giao chiến trực diện. Những nữ binh trang bị hỏa mai, ngồi trên lưng ngựa xộc thẳng vào sườn đội hình rút lui của Đỗ Thạc, nổ vài loạt súng rồi lại quay ngược ra, khiến tâm lý vốn đang dao động của quân Đỗ Động Giang càng thêm phần áp lực.
Bố Giáp dẫn binh đến, nhắm thẳng cờ soái họ Đỗ, ngồi trên ngựa dẫn đầu đội hình xung phong. Trần Quyền dẫn binh ra cự. Lực lượng hai bên tương đương nhưng tinh thần trái ngược: một bên muốn đánh, một bên muốn chạy, nên Trần Quyền vỡ trận, phải rút lui. Bên phía đối diện, Tiểu đoàn Mai Lan phối hợp với bọn Phùng Nguyên Hoàn, Quan Thanh Liêm tấn công hậu quân họ Đỗ, cướp sạch lương thảo. Hậu quân họ Đỗ tháo chạy tán loạn, dân binh Sơn Tây bị cưỡng ép vào quân ngũ cũng nhân cơ hội này tìm đường về nhà.
Đỗ Thạc tìm lối thoát và chuẩn bị phương tiện vượt sông. Bố Giáp đuổi đến, quyết bắt sống Đỗ Thạc. Trần Quyền đem vài trăm binh mã chặn hậu để Đỗ Thạc và trung quân qua sông. Bố Giáp vồ hụt, tức khí vây chặt Trần Quyền và gọi hàng. Trần Quyền mở đường máu chạy về hướng Tây, binh mã rơi rớt dọc đường rút lui. Sau cùng, Trần Quyền bị bắt cùng hơn hai mươi kỵ binh thân cận. Khi quân áp giải Trần Quyền về trình diện Bố Giáp, Quyền tỏ ra khí khái, mặc cho Bố Giáp mắng nhiếc không tiếc lời. Bố Giáp định tội Trần Quyền dùng lương dân làm lá chắn, thả cho quân cướp bóc, hãm hiếp, đốt phá các vùng ở huyện Sơn Lăng, tiếp tay ngoại bang… cùng nhiều tội khác. Bố Giáp xử trảm Trần Quyền ngay tại trận tiền, rồi sai tù binh Đỗ Động Giang đem thủ cấp chủ tướng về thành Quyền răn đe ba quân nhà họ Đỗ.
Đỗ Thạc mất bộ tướng yêu quý, liền hạ lệnh ba quân đeo tang ba ngày, thề phục thù rửa hận.
Đỗ Thạc về Đỗ Động Giang cùng đạo quân thất trận, thiệt hại hàng mấy nghìn binh mã, không đạt được bất cứ mục tiêu nào đáng kể. Đó là lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất Sứ quân Đỗ Động Giang đem binh chinh phạt.
Dọc bờ hữu ngạn dòng phụ lưu Tích Lịch hạ tuần tháng 5, thượng tuần tháng 6 năm Thiên Đức 34, đâu đâu cũng có nhà cháy, nhiều làng mạc tan hoang, hàng chục nấm mồ tập thể chôn vội vã.
Bản dịch này là thành quả lao động của đội ngũ biên tập truyen.free.