Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 57: Vũ Ninh vương & Sứ tướng

Bờ Bắc sông Thiên Đức thuộc châu Vũ Ninh là một vùng rộng lớn và đông dân, phía Đông giáp với phần đất thuộc La thành, phía Tây và Tây Nam giáp Hải Môn trấn. Vũ Ninh Vương, húy Nguyễn Lôi Công, thân cao hơn năm thước, giọng nói oang oang thường khiến người nghe giật mình.

Vũ Ninh Vương năm nay đã tròn năm mươi tuổi, tổ tiên bốn đời là người gốc Hoa. Khi Lý Nam Vương dấy binh khởi nghĩa, ông mới ngoài hai mươi. Dù mang dòng máu Hoa quốc, với bản tính tham vọng, Vũ Ninh Vương đã gia nhập đội quân của Lý Nam Vương và mau chóng thăng tiến. Lúc Lý Nam Vương băng hà, Vũ Ninh Vương đang nắm binh quyền huyện Đông Ngàn. Trước cục diện quần hùng nổi dậy tranh giành, ông cũng không chịu đứng ngoài. Với hơn năm nghìn quân sĩ trong tay, chỉ sau một thời gian ngắn, ông đã xây dựng được một cơ đồ rộng mở, không ngừng khuếch trương thực ấp. Ông cho xây Nguyễn Xá Trang ở Đông Ngàn, sau đó đem quân đánh dẹp các hào trưởng trong vùng. Đặc biệt, với sự giúp sức của hai người anh em, Vũ Ninh Vương đã đánh đuổi Thứ sử châu Vũ Ninh bấy giờ là Dương Huy, chiếm giữ lỵ sở và tự xưng là Vũ Ninh Vương. Vũ Ninh Vương có hai người anh em, Nguyễn Lôi Vũ và Nguyễn Lôi Phong, đều là sứ quân cát cứ. Nguyễn Lôi Vũ đang giữ Đông Phù Liệt, một vùng tiếp giáp với Tế Giang, còn Nguyễn Lôi Phong trấn giữ Tam Đái, vùng trung du phía Đông Bắc châu Vũ Ninh.

Vũ Ninh Vương đã cho đắp lũy, xây thành Bát Vạn tại vùng núi cùng tên. Bát Vạn là một tòa thành lớn với hơn một vạn quân đóng giữ cả trong và ngoài, cách sông Thiên Đức khoảng ba mươi dặm đường. Ngoài số quân trú đóng trong thành, Vũ Ninh Vương còn có thêm khoảng một vạn quân khác, chia thành nhiều trại nhỏ rải rác khắp vùng, mỗi trại ước chừng năm trăm quân.

Vũ Ninh Vương từng vài lần cho quân vượt sông đánh sang vùng Siêu Loại, nhưng thế trận luôn giằng co. Ông lo sợ Long Xưởng sẽ lợi dụng thời cơ đưa quân đánh úp, nên buộc phải rút quân. Lần gần nhất Vũ Ninh Vương cho quân vượt sông đánh vào vùng Siêu Loại là khoảng sáu năm trước, nhưng cũng không thu được kết quả gì đáng kể. Lý Lệnh Công chỉ cố thủ trong thành đất, không chịu xuất công giao chiến. Nhận thấy Lý Lệnh Công chỉ là một lão già muốn an phận, Vũ Ninh Vương không đưa quân sang đánh nữa. Thay vào đó, ông dùng sông Thiên Đức làm giới tuyến, chỉ tập trung đối phó với sứ quân Long Xưởng ở phía Đông, kẻ được xem là sứ quân mạnh nhất về mọi mặt.

Vị sứ tướng giỏi nhất dưới trướng Vũ Ninh Vương là Nguyễn Quốc Khánh. Năm nay đã ngoài bốn mươi, ông đã theo phò Vũ Ninh Vương mười lăm năm và đặc biệt được tin dùng. Hiện tại, Nguyễn Quốc Khánh đang nắm quyền chỉ huy thành Bát Vạn.

Thời gian gần đây, Khánh nhận được tin báo: ở bờ Nam sông Thiên Đức, ngay dưới chân núi Linh Sơn, có một đám giặc cỏ của ba làng tụ lại, dựng cờ lấy tên Thiên Gia Bảo Hựu, quân số ước chừng chưa đến nghìn người. Thay vì lo lắng, sau khi bẩm báo với Vũ Ninh Vương, cả thầy lẫn trò đều có phần vui mừng thầm nghĩ lão họ Lý rồi sẽ ăn không ngon ngủ không yên.

-Một đám giặc cướp nổi lên, ắt sẽ có đám khác cũng không chịu thiệt mà gióng trống mở cờ.

Quả nhiên, dự liệu của Vũ Ninh Vương đã đúng. Hơn một tháng trước, tin báo về cho hay ở bờ Nam lại có thêm một đám giặc cỏ tụ tập gần khu đầm lầy, dựng cờ tự xưng là quân Thiên Đức.

-Một đám trai tráng hơn trăm đứa, tự xưng là Đại đội Thiên Đức, thưa ngài.

Khánh vừa dứt lời, Vũ Ninh Vương đã cười khẩy:

-Lại thêm một cái nhọt nữa cho lão họ Lý. Ta nói không sai, lão ta chỉ thích an phận nên những kẻ bất mãn cứ thế tụ tập, nơi ấy chẳng mấy mà loạn. Một dải đất ven sông mấy mươi dặm, sau lưng là núi, mà đã có đến hai đám dựng cờ xưng hùng. Cứ kệ chúng chém giết lẫn nhau, nhưng nhớ phải theo sát tình hình. Đừng để bọn chúng túng quá hóa liều tràn sang bên này cướp bóc. Cần canh phòng cẩn mật, nên sắp đặt thêm các điếm canh nhỏ nhô ra gần mé bờ sông.

Nguyễn Quốc Khánh cho lập nhiều điếm canh tạm thời dọc theo bờ sông, mỗi điếm chỉ có ba đến năm binh lính thay nhau trực gác. Tuy nhiên, cả tháng trời vẫn không có động tĩnh gì. Hơn một tuần trước, Khánh đã tung quân do thám sang bờ Nam để dò la xem hai đám giặc cỏ ấy đang mưu đồ chuyện gì. Chúng đã tiêu diệt lẫn nhau chưa, hay đang trong thời kỳ gây dựng thế lực?

Đoán quân do thám không thể trở về theo như giao hẹn, ba ngày trước, vì nóng ruột, Khánh đã tung thêm hơn chục quân, lợi dụng nửa đêm chèo thuyền sang. Theo đúng giao hẹn, hôm nay họ phải trở về báo tin, nhưng trời đã sắp hết ngày mà vẫn bặt vô âm tín. Khánh là người kinh qua trận mạc nên hiểu rằng hai toán quân đi mà không về ắt là điềm chẳng lành. Chờ đến khi trời tối hẳn vẫn không có tin tức, Khánh lập tức đi bẩm báo Vũ Ninh Vương.

-Khoảng mươi hôm trước, ta có nghe nói đám trai tráng gần khu đầm lầy rủ nhau ra tắm ở ven sông. Hình như chúng đông hơn thì phải?

-Thưa ngài, mạt tướng thật không biết rõ. Hai toán thám thính một đi không trở về, e rằng đã bị bắt hết lượt.

-Ngươi có đánh giá bọn chúng quá cao không? Ngươi đã phái những kẻ nào đi?

-Dạ bẩm, hai toán được phái đi đều là những người đã theo mạt tướng nhiều năm. Cả nam và nữ, họ giả trang làm thương nhân, lưu dân, hoặc bất cứ vai trò nào phù hợp. Mạt tướng có lòng tin ở họ, đó tuyệt đối không phải là những tay mơ.

-Vậy hãy đưa thêm người sang, nhưng cần thay đổi cách thức.

Khánh trở về mà lòng dạ bồn chồn không yên, hai tay cứ đấm vào nhau, miệng lầm bầm không ngớt.

Bỗng có quân sĩ chạy đến báo tin đã bắt được một kẻ tình nghi. Khánh vứt chồng văn kiện xuống bàn, ra lệnh dẫn vào. Nhưng ông lộ rõ vẻ ngạc nhiên khi quân sĩ dẫn vào một bé gái tuổi trạc mười ba, mười bốn, dáng vẻ gầy gò, y phục rách rưới còn ướt sũng, mặt lấm lem, môi tím tái, mái tóc cắt ngắn. Binh sĩ đẩy bé gái ngã lăn xuống sàn gạch rồi bẩm báo:

-Thưa tướng quân, chúng tôi bắt được con bé này giữa đêm hôm, từ mé bờ sông mò vào. Hỏi gì nó cũng không nói. Mé ấy vốn không có nhà cửa, đám mục đồng mấy năm nay cũng không chăn trâu hướng ấy.

-Nó không chịu khai thì chúng bay phải tìm cách cho nó khai chứ? Dẫn nó đến đây để làm gì?

Một binh sĩ xốc nách bé gái dậy, nói:

-Chúng tôi đã cho nó mấy cái bạt tai, nó mới chịu hé miệng, nhưng lại nhất định đòi gặp tướng quân.

-Cái gì? – Khánh nhăn trán. – Đưa nó lại gần đây xem nào.

Hai bên má bé gái vẫn còn đỏ ửng, hằn rõ những vệt ngón tay. Khánh hất hàm hỏi:

-Nói đi, ngươi muốn gặp ta có việc gì?

Bé gái yếu ớt đáp:

-Thưa ông, cháu… cháu đói… đói quá… xin ông cho cháu một ngụm nước ạ.

Khánh khẽ nhướng mắt ra hiệu, binh sĩ lập tức đem đến một bát nước cho bé gái. Cô bé giằng lấy uống vội vàng, khẽ thở hắt ra rồi thều thào:

-Xin ông, xin ông cho cháu thêm bát nước nữa. Cháu đói… cháu có việc cần bẩm báo ạ.

Thấy lạ, Khánh cho quân sĩ đem đến một bát cháo trắng. Bé gái húp một hơi hết sạch, đưa tay quệt miệng, nhưng vẫn cố liếm sạch cái bát.

-Có việc gì thì mau nói, nếu có ích, ta sẽ ban thưởng.

-Đội ơn các ông, cháu đội ơn các ông ạ. Cháu… cháu cố sống cố chết… cho cháu xin bát nước nữa ạ.

Cô bé lại uống ừng ực, như thể đã bị bỏ đói, bỏ khát lâu ngày.

-Thưa ông, cháu tên Cái Hĩn ạ.

-Ừ, ta đang nghe đây.

-Ông có phải là Đại tướng quân Nguyễn Quốc Khánh không ạ? Cháu cần gặp đúng ông ấy, không được gặp người khác.

-Chính là ta.

-Dạ bẩm ông, cháu từ làng Long Ngô Động bên kia, giáp Thiên Đức, chạy qua đây ạ. Cháu muốn gặp ông…

-Cái gì? Ngươi từ bờ bên kia sang đây? Ngươi sang bằng cách nào?

-Bẩm ông, có cô chở cháu qua bằng thuyền… dạ không phải, ý cháu là cháu chèo thuyền chở cô ấy qua.

-Ngươi chở ai?

-Dạ bẩm ông, cô ấy tên là Lụa. Cô ấy bảo cháu chạy về bẩm ông.

Khánh giật mình. Lụa chính là một trong những người ông đã phái sang bờ bên kia ba ngày trước. Khánh vội đứng dậy, vòng qua đầu bàn, dẫn Cái Hĩn lại chỗ bàn uống nước, rồi ra lệnh cho lính mau chóng đem đồ ăn thức uống tới ngay.

-Cháu nói rõ cho ta nghe, đã có chuyện gì xảy ra?

-Bẩm ông, cháu là trẻ chăn trâu mướn. Mấy hôm trước, cháu có gặp cô Lụa. Cô ấy biết gia cảnh nhà cháu khốn khó nên đã cho cháu bánh với gạo. Rồi biết mẹ cháu bị bệnh, cô Lụa đã ghé vào thăm và cho cả tiền mua thuốc. Cô ấy ngủ ở nhà cháu hai đêm.

-Ừ, ừ! Rồi sao nữa?

-Chập tối nay, khi cháu rong trâu về, thì thấy có quan quân từ làng Vạn kéo nhau đi tìm người ở Long Ngô Động. Cháu không biết họ tìm ai, nhưng lúc về ăn cơm tối kể lại, cô Lụa đã bảo phải đi ngay. Cô ấy…

Nói đến đây, Cái Hĩn ôm mặt khóc nức nở, đôi vai gầy rung lên bần bật. Điều đó khiến Khánh nóng ruột nhưng vẫn cố vỗ về để mau chóng biết rõ đầu đuôi câu chuyện. Cái Hĩn nói trong tiếng nấc nghẹn:

-Cô ấy bảo phải đi ngay, nhưng vừa ra đến cổng thì chạm mặt mấy ông đang đi lùng tìm người lạ. Mẹ cháu bảo cháu dắt cô Lụa ra lối sau vườn, nhưng chẳng biết có ai chỉ điểm hay không mà các ông ấy đạp cổng xông thẳng vào nhà. Mẹ cháu chạy ra cố ngăn thì bị đánh. Chắc… chắc mẹ cháu bị đánh chết rồi ông ơi!

Cái Hĩn lại khóc nấc. Khánh vẫn cố nén cơn giận để tiếp tục lắng nghe.

-Cháu dẫn cô Lụa chạy ra bờ sông. Họ đuổi theo rất gắt, y như bắt trộm vậy. Cô Lụa kéo cháu lên thuyền, giấu trong lùm cây, rồi hai cô cháu vội vàng chèo sang bên này.

-Thế… cô Lụa đâu?

-Chỗ cô Lụa giấu thuyền còn có một chiếc thuyền nữa. Những người ấy dùng thuyền đuổi theo, lại có người đứng trên bờ dùng cung nỏ bắn bừa xuống. Cô Lụa bị trúng một tên vào chỗ này này.

Cái Hĩn nghiêng người chỉ vào bả vai, rồi kể tiếp:

-Cô Lụa cố chèo thêm được một quãng ngắn thì đau quá không thể chèo nổi, nên cháu gắng sức. Nhưng… nhưng gần đến bờ bên này thì bị các ông ấy đuổi kịp. Cô Lụa lịm đi, dặn cháu cố về báo cho Đại tướng quân Nguyễn Quốc Khánh là đã bị lộ rồi, tất cả đã bị bắt. Ông ơi, ông cho các chú ấy về cứu mẹ cháu với.

-Vậy chúng có bắt được cô Lụa đó không?

-Cháu nhảy vội xuống sông bơi, lúc gần đuối sức thì cũng vào được bờ ạ. Trời tối, lúc cháu ngó lại thì ánh đuốc bập bùng, chắc cô ấy đã bị bắt mất rồi. Cô ấy có bị làm sao không hở ông?

-Mẹ khỉ! – Khánh bực dọc văng tục. – Bọn giặc cỏ này cũng có nghề đấy chứ!

Cái Hĩn luôn miệng van xin Khánh cho người về cứu mẹ. Khánh ậm ừ rồi hứa sáng mai sẽ cho người sang đưa mẹ Cái Hĩn sang đây. Con bé nước mắt ngắn nước mắt dài, lạy lục van xin không ngớt, khiến Khánh, một người đàn ông, một người cha, cũng không đặng lòng. Ông đành lệnh cho quân sĩ đưa con bé đi tắm rửa, thay quần áo, ăn uống no nê rồi sáng mai sẽ hỏi chuyện sau.

-Khốn nạn! – Khánh đấm tay xuống bàn gỗ một cái thật mạnh. – Chúng bay dám túm gọn hai mươi mấy người của ta ư, quân khốn nạn! Bay đâu! Gọi Tả tướng quân đến đây cho ta, gọi luôn cả Hữu tướng quân nữa, mau lên!

Khánh đi lại trong phòng cho đến khi hai thuộc tướng có mặt. Tả tướng quân là Kiều Công Ngạn, còn Hữu tướng quân húy Dương Ngôn. Cả hai thuộc tướng của Khánh đều đã ngoài ba mươi tuổi, gốc gác đều là người châu Vũ Ninh.

Bản chuyển ngữ này là sản phẩm trí tuệ của truyen.free, mời độc giả cùng thưởng thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free