Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 548: Thương nhân họ Dư

Thương nhân Dư Thừa Văn đã mua 5 tấn gạo, đóng trong 74 bao gai, tại kho quân lương số 2, khu Nam Kim Động vào ngày 8 tháng 10. Người phụ trách tại kho cho biết, số gạo Dư Thừa Văn mua đã được chất lên hai thuyền neo đậu dưới sông Nghĩa Trụ. Sau khi hàng hóa giao nhận xong xuôi, chỉ huy kho đã biên giấy xác nhận đầy đủ. Thương thuyền của Dư Thừa Văn đậu dưới bến thêm vài ngày, sau đó xin giấy thông hành để ngược ra Xích Giang. Giấy thông hành cấp cho họ ghi nơi đến là Lâm Phồn quốc. Hàng có đến Lâm Phồn quốc hay không chẳng ai biết, bởi giấy thông hành đó giúp hai thương thuyền thuận lợi xuôi dòng Xích Giang ra cửa biển. Đến đó, việc họ xuôi Nam hay ngược Bắc đều không còn nằm trong quyền kiểm soát của Thiên Đức nữa.

Nếu tất cả 74 bao gạo đã được đưa xuống thuyền, vậy vỏ bao chứa xác hai mẹ con xấu số ấy từ đâu mà có? Thêm vào đó là cái giếng hoang trên cánh đồng Bái Tử, nằm cách Điềm Xá hơn mười dặm về phía Tây. Giả thuyết Chương đưa ra là vì một lý do nào đó, gạo đã được trút ra khỏi bao, vỏ bao tải được dùng vào việc khác và sau đó hung thủ sử dụng để giấu xác nạn nhân. Bao gai vốn phổ thông, mua được ở nhiều nơi, vì sao lại tốn công dùng vỏ bao của kho quân lương số 2?

Ghép nối các dữ kiện, Chương suy luận rằng đoàn khách thương từng ghé qua làng Bái Tử có liên quan đến Dư Thừa Văn. Khi điều tra về đoàn khách thương ấy, dân trong làng Bái Tử mới nhớ lại rằng nhóm người này từng lưu lại làng vài ngày, tá túc trong chùa làng. Hỏi vị ni sư trụ trì, ni sư cho biết, đoàn khách thương có ba người phụ nữ, một trong số họ thường vận váy áo rộng, nhưng chẳng rõ đó có phải là nữ nạn nhân bị vứt xác trong giếng hay không.

Tiếp tục tra soát theo hướng này, dựa vào thông tin từ quân canh gác, trạm kiểm soát, trẻ mục đồng và dân binh bảo vệ làng mạc ven sông cung cấp, có thể khẳng định họ đã đến Điếu Ngư. Tuy nhiên, khi đối chiếu thông tin lưu trú tại làng Bái Tử và Điếu Ngư, người đứng đầu đoàn lại khác nhau. Quan trọng hơn cả là đoàn khách thương đã thiếu một nữ khách họ Hoàng trên quãng đường ngắn từ Bái Tử đến Điếu Ngư. Từ đây, Chương nhận định nữ nạn nhân xấu số dưới giếng mang họ Hoàng. Văn Như Võ nhận lệnh bí mật lần theo dấu vết của đoàn khách. Phạm Bỉnh Di, Bộ trưởng Công an, từ phủ Thiên Đức đã đến Điếu Ngư cùng hai mươi thuộc hạ nhằm phục vụ công tác điều tra, bóc gỡ đường dây gian tế và thích khách chuyên ám sát thương nhân cùng dân lành.

– Vì lý do nào đó, bọn chúng đã sát hại người cùng hội cùng thuyền. – Chương nói với Lý Tài. – Hai nạn nhân vô danh mấy hôm trước hẳn cũng mất mạng theo cách tương tự. Huyện Kim Động rộng quá, ông nên sớm đề xuất bổ sung thêm người và tách huyện làm đôi cho dễ quản lý.

– Thưa Quan gia, nếu được như vậy thì tốt quá. Địa hình của huyện tuy bằng phẳng nhưng lại trải dài theo hướng Bắc – Nam, thành ra… hạ quan vẫn còn nhiều thiếu sót.

Chương vỗ vai, ân cần động viên Lý Tài:

– Ông tên Tài và thực sự ông là người có tài, có đức. Ta thật muốn có thêm hàng chục vị Chủ tịch huyện như ông. Đừng lo lắng, người làm việc ắt có lúc sai sót, chỉ kẻ không làm gì mới không mắc lỗi. Thần phi từng nói với ta, kinh tế Kim Động phát triển nhanh hơn hai huyện còn lại trong phủ.

Lý Tài liền thưa:

– Dạ bẩm, đó là nhờ có ba mặt sông nên mới được vậy, hạ quan không dám nhận là có tài cán gì.

Chương cười mà rằng:

– Con trai của ông là chỉ huy Tiểu đoàn Thiên Đức, cậu ta thể hiện rất tốt. Tương lai nhất định sẽ là rường cột nước nhà. Cha văn con võ, ta ưng lắm.

Lý Tài cúi gập người:

– Nhờ ơn dạy dỗ, chỉ bảo của Quan gia. Dòng họ Lý nhà hạ quan có được như hôm nay đều do Quan gia ban. Hạ quan thường dặn con phải gắng sức phục vụ nhằm báo đáp công ơn của Quan gia.

Chương thở dài:

– Người tài trong thiên hạ tuy không hiếm nhưng ta chưa gặp được nhiều người như ông. Thôi thì ông hãy gắng sức giúp ta. Ngoài công việc, ông cũng nên bồi dưỡng thêm lớp hậu nhân nữa, nhé.

– Hạ quan xin ghi lòng tạc dạ.

– Ta yêu cầu ông trong thời gian tới phải tiến cử ít nhất hai người để họ trấn nhậm huyện Kim Động sau khi tách ra.

Lý Tài vâng dạ. Chương lại bảo:

– Còn ông, mảnh đất Kim Động bé nhỏ lắm, ông phải mang cái tài của mình ra giúp đỡ nhiều dân hơn mới được.

Là người thông minh, Lý Tài hiểu rằng sắp tới mình sẽ không còn ở Kim Động nữa. Điều này cũng dễ hiểu vì đất đai Thiên Đức ngày càng mở rộng, quan viên cũng theo đó mà đến cai trị.

Trương Văn Long từ Sơn Nam Hạ đến Điềm Xá gặp Chương, đem theo thông tin điều tra được từ làng Đinh Xá.

Hoàng Thị Thêu, 22 tuổi, làm vợ lẽ cho một người cùng làng. Hồi giữa năm, chồng mất vì bạo bệnh, Hoàng Thị Thêu bị nhà chồng đuổi về nhà mẹ đẻ. Chưa được bao lâu, Hoàng Thị Thêu biết bản thân đã cấn thai nhưng nhà chồng nghi ngờ cô tư thông với người khác, lại còn mang bụng bầu về đòi chia chác nên đã đánh đuổi đi. Cha Hoàng Thị Thêu thương con, uất ức sinh bệnh nằm liệt giường. Hơn ba tháng trước, Hoàng Thị Thêu xin việc rửa bát ở một tửu điếm. Người chủ tửu điếm thấy cô chăm chỉ, thật thà lại bụng mang dạ chửa nên giới thiệu công việc tạp dịch trên thuyền buôn nhà họ Dư. Trước khi theo thuyền buôn dọc ngang, Hoàng Thị Thêu có về nhà biếu cha một nén bạc, nói đó là tiền công chủ thuyền ứng trước.

Về lai lịch thương nhân Dư Thừa Văn, song thân của ông ta là người Vân Nam, đã đến sinh sống ở Sơn Nam Hạ hơn bốn mươi năm về trước. Dư Thừa Văn theo nghiệp buôn bán, mấy năm gần đây phất lên nhờ việc buôn bán nông sản giữa các vùng và cả sang Lâm Phồn. Bốn tháng trước, Dư Thừa Văn sắm một lúc năm thuyền lớn, tuyển mộ nhiều gia nhân nhằm mở rộng việc buôn bán. Hiện tại do thời gian gấp gáp, chưa thể tra ra tung tích Dư Thừa Văn. Tuy nhiên, theo lời gia nô, nhiều khả năng Dư Thừa Văn đã theo đoàn thương thuyền đến mua lương thực ở phủ Ứng Thiên. Giấy tờ tùy thân của Dư Thừa Văn được chính Trương Văn Long đóng dấu xác nhận, bởi lẽ lúc chiếm được Sơn Nam Hạ, quân Thiên Đức tạm th��i thiết lập chế độ quân quản, Trương Văn Long là người phụ trách ổn định và kiểm soát giao thương đường thủy.

Sau nhiều năm buôn bán, Dư Thừa Văn có mối quan hệ với thương nhân ở nhiều nơi, đặc biệt là ở kinh sư và Trường Yên. Tạm thời chưa thể rà soát hết các mối quan hệ của Dư Thừa Văn. Đáng chú ý, ngoài Hoàng Thị Thêu, Dư Thừa Văn còn tuyển mộ ba người làng Đinh Xá: một người tên Hoàng Phục, anh họ của Hoàng Thị Thêu, và hai người còn lại là Trần Dụ cùng Khuất Cường.

Trần Dụ, Khuất Cường và Hoàng Phục trước đây từng phục vụ sứ quân Sơn Nam Hạ. Do đã quá 25 tuổi, họ được cho về làm nông tại địa phương.

Trương Văn Long đem theo bản sơ yếu lý lịch trích ngang của bốn người làng Đinh Xá. Chương xem kỹ từng bản và đặc biệt chú ý đến bản lý lịch của Hoàng Phục. Anh đưa cho Lý Tài xem, bảo rằng:

– Phần mô tả đặc điểm nhận dạng bản thân được viết lúc Hoàng Phục ra hàng đầu thú ghi anh ta có một vết chàm màu nâu to bằng lòng bàn tay ở vai trái. Gò má phải có một vết sẹo lồi dài chừng ba đốt ngón tay, là do đao kiếm gây ra. Ông thấy thế nào?

Lý Tài đọc xong liền thưa:

– Một trong hai nạn nhân vớt được ở Điếu Ngư có vết chàm, có lẽ chính là Hoàng Phục ạ.

Chương đồng tình, anh nói:

– Nếu như vậy mọi chuyện vô cùng dễ hiểu. Ta đặt giả thuyết Hoàng Thị Thêu làm tạp dịch, lo cơm nước, vô tình đã nghe hoặc biết điều gì đó không nên biết. Bọn Dư Thừa Văn giết người diệt khẩu. Nhằm đảm bảo an toàn, bọn chúng khử luôn Hoàng Phục. Tóm lại, phải bắt Dư Thừa Văn, điều tra xem nguồn tài chính hắn có gần đây là từ đâu.

Trương Văn Long và Lý Tài cặm cụi ghi chép sơ lược. Đặt bút xuống, Trương Văn Long có chút ngập ngừng, định nói nhưng chưa biết mở lời thế nào. Chương nhắc Trương Văn Long cứ đi thẳng vào vấn đề. Trương Văn Long bèn nói:

– Dư Thừa Văn có làm ăn mật thiết với Diệp Vĩ Thành, đường chủ họ Diệp, và gần đây còn bắt mối với Lâm Trạch Dương ở Hiến Doanh ạ.

Chương khẽ nhíu mày, anh quay ra hỏi Trần Nhật Tôn:

– Thúc thúc của Lâm Ái phi liên quan gì đến Dư Thừa Văn? Có điều gì ta không biết chăng?

Trần Nhật Tôn lúng túng trước cái nhìn như xoáy sâu tâm can người đối diện của Chương.

– Thưa Quan gia, Thốc Tử Bá tận dụng vị thế thúc thúc của Ái phi, ông ta đầu tư làm ăn rất nhiều mảng, cái gì có lợi là ông ta làm, nhưng thuộc hạ chưa phát hiện ra điều gì ám muội. Huynh trưởng của Ái phi thảng hoặc có đến Hiến Doanh, và ngược lại, Thốc Tử Bá mỗi lần đến Ninh Hải đều ở Lâm gia trang. Họ làm ăn rất mật thiết với nhau.

Chương phẩy tay:

– Tập trung vào câu hỏi của ta. Ái phi có bao che để họ làm càn hay không? Nếu làm ăn mà dây vào việc quân cơ, ta sẽ không để yên dù kẻ đó là ai đi chăng nữa.

Trần Nhật Tôn khẳng định:

– Đến thời điểm này chưa từng phát hiện nhà họ Lâm có ý đồ xen vào đại sự, họ dựa vào Ái phi để làm giàu và tuân thủ các quy định do Thần phi đặt ra từ trước ạ.

Chương nhìn xa xăm, khẽ nhịp mấy ngón tay lên bàn, đoạn anh bảo Trần Nhật Tôn:

– Nhắc nhở nhà họ Lâm tỉnh táo, nếu họ sơ suất để gian tế lợi dụng thì khó tránh khỏi liên lụy. Còn Diệp Vĩ Thành, ông ta tham lam như bao thương nhân khác mà thôi. Từ đây đến Hiến Doanh không xa, cậu hãy trực tiếp đến gặp Diệp Vĩ Thành và Thốc Tử Bá hỏi cho ra nhẽ. Ta muốn biết họ làm ăn như thế nào với Dư Thừa Văn cũng như các mối quan hệ của gã họ Dư mà họ biết. Hiến Doanh có nhiều người phương Bắc, cần phải tra soát lại xem ai là kẻ khả nghi.

Lý Tài xin cùng đi với Trần Nhật Tôn, Chương đồng ý. Anh giữ Trương Văn Long ở lại Điềm Xá để hỏi thêm về chuyện bên Sơn Nam Hạ. Chương yêu cầu Trương Văn Long cho người nghe ngóng trong giới thương nhân Sơn Nam Hạ, cử người theo dõi sát sao những thương nhân khả nghi. Anh nhận định Dư Thừa Văn rất có thể cầm đầu một trong những tổ chức gian tế hoạt động ở phủ Tế Giang. Cũng có nghĩa là đầu não của đám gian tế hẳn phải ở Sơn Nam Hạ vì địa hình nơi đây phức tạp, dễ trà trộn. Lực lượng quân báo dưới quyền Trần Nhật Tôn còn mỏng, năng lực còn hạn chế, lại chỉ chú tâm vào di biến động của các sứ quân nên không thể bao quát hết mọi chuyện.

Trần Nhật Tôn và Lý Tài gặp Diệp Vĩ Thành, một thương nhân làm ăn phất lên như diều gặp gió kể từ ngày góp sức phòng thủ Hiến Doanh. Diệp Vĩ Thành góp vốn kinh doanh nhiều ngành nghề như buôn vải, gỗ, nông sản, cát... nhưng ông ta tập trung chính vào việc khai thác cát, sỏi để bán cho quân Thiên Đức xây đồn, trại, nhà cửa, cầu cống. Là một thương nhân khôn khéo, Diệp Vĩ Thành đã dành một phần mười lợi nhuận thu được để ủng hộ chính quyền Hiến Doanh xây dựng đường sá, trạm xá, trường học kiên cố. Hơn phân nửa trong số ba trăm gia nhân dưới trướng nhà họ Diệp là dân Kim Động. Nhờ vậy, Diệp Vĩ Thành được chính quyền địa phương tạo nhiều điều kiện phát triển kinh doanh.

Đón vị quan đứng đầu huyện của phủ, Diệp Vĩ Thành lấy làm mừng, nhưng khi nghe Lý Tài giới thiệu Trần Nhật Tôn là người đứng đầu Phòng Tình báo Quân sự Vạn Xuân, Diệp Vĩ Thành có phần ngạc nhiên. Khi Trần Nhật Tôn giới thiệu lý do mình đến, sắc mặt Diệp Vĩ Thành chuyển từ hồng hào sang trắng bệch, trán lấm tấm mồ hôi. Thương nhân họ Diệp hiểu rằng cơ ngơi hoành tráng, danh vọng ngút trời sẽ tan như bọt nước nếu tiếp tay cho gian tế, tội này còn có thể mất đầu như chơi. Rút khăn lụa trong túi áo thấm mồ hôi, Diệp Vĩ Thành liền khẩn khoản trình bày:

– Dư Thừa Văn trước đây buôn bán nhỏ lẻ giữa Sơn Nam Hạ và Tế Giang. Mặt hàng ông ta cung cấp đến phủ Tế Giang chủ yếu là thóc gạo, đôi khi có cả sản vật rừng ở châu Đại Hoàng. Thưa Trần chủ quản, đúng là tôi có giao tình với họ Dư, gần đây ông ta làm ăn lớn, có mời tôi đầu tư một ngàn nén bạc để mở rộng đội thuyền, đóng thuyền lớn xuôi về phương Nam. Ông ta cho tôi biết, ông ta mua ngũ cốc của quân đem đến Lâm Phồn bán kiếm lời do mùa mưa bão vừa qua, dân ở đó mất mùa, nạn đói đang ngấp nghé. Tôi biết chuyện ấy nên đã xuống tiền. Quan hệ giữa Diệp gia và Dư Thừa Văn chỉ là lợi ích về tiền bạc, chứ tôi không dại gì mà dây vào mấy việc tày đình ấy. Trần chủ quản, cậu lựa lời thưa với Đại Vương giúp tôi.

Trần Nhật Tôn cẩn thận ghi chép, hỏi thêm những điều Diệp Vĩ Thành đã nghe hoặc biết về Dư Thừa Văn. Tuy nhiên, những thông tin Diệp Vĩ Thành cung cấp không có nhiều giá trị, khi���n Trần Nhật Tôn thất vọng. Diệp Vĩ Thành muốn vạch rõ ranh giới với kẻ mà Vạn Thắng vương đang nghi ngờ là gian tế, thấy những thông tin mình cung cấp không mấy giá trị nên đâm ra lo lắng. Lý Tài động viên Diệp thương nhân hãy bình tĩnh, rằng Vạn Thắng vương luôn nhớ công lao của ông khi chọn ở lại Hiến Doanh.

– Tôi… tôi ngẫm ra rồi. Tay họ Dư này mới phất lên từ khoảng giữa năm nay. Trước đó… hắn làm ăn cò con, đùng một cái lại có từ một thuyền thành cả chục thuyền. Khi hắn mời mọc, rủ rê tôi chung vốn, để làm tin, hắn còn cho tôi xem một rương vàng nhỏ. Cùng với đó là khế ước cung cấp năm mươi tấn gạo cho Chu gia ở kinh sư. Thật chẳng dám giấu các ông, tôi hám tiền nhưng tôi đâu có dại dột mạo phạm đến Đại Vương. Tôi còn cầu mong Đại Vương thống nhất sơn hà, nhờ đó tôi cũng sẽ phất theo. Chỉ kẻ ngu dại mới đạp đổ bát cơm của mình đi.

Trần Nhật Tôn hỏi:

– Chu gia ở kinh sư là ai? Ông biết người đó không?

Diệp Vĩ Thành vỗ lên trán mấy cái, cố nhớ:

– Chu gia rất kín tiếng, tôi nghe nói họ là hậu duệ của Chu thổ hào năm xưa từng giúp tiên vương dựng nước. Xem nào… người mà Dư Thừa Văn đề cập là Chu Bác, tôi không biết người này nhưng ấn tín đóng trên đó quả thật là của nhà họ Chu.

Trần Nhật Tôn dừng bút trong chốc lát rồi cặm cụi viết tiếp, khóe miệng anh khẽ nhếch lên. Như vậy, đã có thông tin quý giá để báo cáo Vạn Thắng vương.

Diệp Vĩ Thành mời Lý Tài và Trần Nhật Tôn ở lại dùng yến tiệc không được, biếu quà quý cũng không xong nên trong lòng lấy làm lo lắng, mặc dù Trần Nhật Tôn đã vài lần khuyên Diệp thương nhân yên lòng. Diệp Vĩ Thành lo cũng có cơ sở, sống ở đâu cũng vậy thôi, có giàu đến mấy mà mếch lòng người đứng đầu thì rất khó yên thân. Nghĩ vậy, mấy ngày sau Diệp Vĩ Thành khăn gói đến Vạn Xuân để xin yết kiến Vạn Thắng vương.

Trần Nhật Tôn không gặp được Lâm Trạch Dương vì ông ta đã đi đến lộ Tam Giang và huyện Sơn Lăng để bắt mối làm ăn. Nếu như trước đây Lâm Trạch Dương buôn cát bán sỏi thì nay đã chẳng còn quan tâm đến mảng kinh doanh ấy. Ông ta hùn vốn với Diệp Vĩ Thành trong lĩnh vực cung cấp nguyên vật liệu xây dựng cho Bộ Quốc phòng. Lâm Trạch Dương đã dồn phần lớn gia sản để hùn với Lâm Minh Tự gầy dựng đội thương thuyền đông đảo. Có thể nói, mỗi khi ngược xuôi trên các sông, người ta đều trông thấy cờ hiệu Lâm gia. Lâm gia dần tổ chức mô hình công ty vận tải đường thủy theo cách thức của Tổng Công ty Vạn Xuân. Lâm gia nhận chuyên chở tất cả các loại hàng hóa trong lãnh thổ Thiên Đức kiểm soát. Theo lời khuyên của Lâm Uyển Như, Lâm Minh Tự rủ thêm Cả Lụa và hội Bát Vạn Thương nhân cùng hùn vốn. Tính đến cuối năm Thiên Đức 33, Lâm gia đã sở hữu bốn trăm thương thuyền lớn nhỏ, một con số khổng lồ.

Lâm Minh Tự rất biết cách làm ăn. Mỗi khi quân Thiên Đức động binh, Lâm gia huy động hàng trăm thương thuyền nhận phần vận chuyển lương thảo, thương binh, tử sĩ về hậu phương… mà không nhận một đồng công cán nào. Để chắc chắn được ân huệ, Lâm Minh Tự mời Lâm Uyển Như hùn một phần vốn dưới danh nghĩa của Tổng Công ty Vạn Xuân.

Đọc xong bản ghi chép của Trần Nhật Tôn, Chương cười nhạt:

– M���i chuyện đã rõ, đến lúc cất lưới được rồi. Liều Môn Nhân đứng sau chuyện này, thông qua Chu gia. Chu gia đầu tư vốn, cài cắm gian tế hoặc thông đồng với các thương nhân buôn bán nhỏ tại các vùng như Sơn Nam Hạ, Sơn Tây, Vĩnh Yên, Đằng Châu nhằm dò la tin tức quân sự, dân sự. Gần đây, biết chúng ta sẽ động binh, nên các toán gian tế đã chuyển sang quấy phá hậu phương, gây bất an trong dân. Có thể chúng còn muốn đánh phá kinh tế của ta song lực bất tòng tâm.

Đặt tờ giấy xuống bàn, Chương ngồi lên bậu cửa sổ trông ra ao bèo sau căn nhà mái ngói đỏ tươi nằm trong khuôn viên kho quân lương số 2, Nam Kim Động.

– Cậu đến gặp chỗ anh Di, một khi cất vó phải cất cho sạch, nhổ cỏ phải nhổ tận gốc, đừng lạm dụng cực hình mà phải dựa vào chứng cứ thu thập được cùng lời khai. Cuộc chiến này phải dùng trí đấu trí, nếu dùng đến nắm đấm chỉ là hạng võ phu. Ta tin rằng bên Đằng Châu, Sơn Nam Hạ hay khắp phủ Tế Giang này, đâu đâu cũng có gian tế cả rồi. Đầu dây mối nhợ đều chỉ về La Thành cả.

Trần Nhật Tôn thưa:

– Bên huyện Siêu Loại cũng có dấu hiệu gian tế quấy phá ạ. Thuộc hạ mới hay tin Hoàng hậu đã cho triệu ông Ly về Vạn Xuân.

Chương cười ruồi:

– Lê Quý Ly cũng là một tay khôn khéo, ông ta sẽ cầu cạnh ông An. Để xem Hoàng hậu trách phạt ông ta ra sao. Còn cậu…

Chương thở dài:

– Thiên Đức ngày một lớn mạnh, lãnh thổ kiểm soát ngày càng rộng thêm, cần phải chiêu mộ thêm người để làm những việc đặc thù. Phòng Tình báo không còn phù hợp nữa, phải nâng cấp cả về lượng và chất. Cậu nên tiến cử một thân tín kề cận bên ta. Có ai không?

Trần Nhật Tôn suy nghĩ một lúc mới đáp lời:

– Mai Đắc Thắng ạ! Cậu ta là người làng Môn, năm nay mới 18 tuổi, nhanh nhẹn, hoạt bát, ít nói và thân thủ cũng tốt lắm ạ.

– Ta chưa nghe đến cái tên này.

– Dạ thưa, thuộc hạ đã biệt phái Mai Đắc Thắng nằm vùng ở mạn Tây Nam đất Sơn Nam Hạ từ hồi đầu năm. Quan gia bận rộn nên chưa biết cậu ta. Nếu Quan gia có ý bồi dưỡng, thuộc hạ xin đề cử cậu ta và một người khác nữa nếu được ạ.

Chương gật đầu:

– Ta muốn sơ yếu lý lịch của hai người đó phải có trên bàn làm việc tại điện Hưng Quốc, nhưng phải nhớ, đây là tuyệt mật. Tốt nhất đừng cho ai biết nhân dạng hay nhiệm vụ của họ. Thôi, cậu mau đến Điếu Ngư đi. Xong việc ở đây, ta sẽ về Vạn Xuân ngay.

Trần Nhật Tôn cùng thuộc hạ tức tốc đến Điếu Ngư gặp Phạm Bỉnh Di, truyền đạt ý chỉ của Vạn Thắng vương và bàn định kế sách cất lưới.

Công trình chuyển ngữ này thuộc quyền sở hữu độc quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free