(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 546: “Chôn gần, vứt xa”
Sau một ngày đêm thả xuống sông Nghĩa Trụ hàng chục rọ tre đã đánh số từ thượng nguồn nhằm kiểm tra tốc độ dòng chảy, Chương nhận thấy dòng nước chỉ chảy khoảng 0,6 m/s (tức chừng 2 cây số một giờ). Tốc độ này khá chậm do đang mùa nước cạn. Hơn nữa, sông Nghĩa Trụ lại nằm trong vùng đồng bằng, địa hình bằng phẳng. Bởi vậy, bình quân mỗi ngày rọ tre có thể trôi được khoảng 20 đến 25 cây số, tương đương 40 đến 50 dặm. Binh sĩ phát hiện rọ tre vào khoảng cuối giờ Mão, đầu giờ Thìn. Từ những thông tin này, Chương đưa ra nhận định ban đầu rằng nơi rọ tre bị vứt xuống cách bến đò Điếu Ngư khoảng 20 dặm, tối đa không quá 30 dặm về phía thượng nguồn. Chương đưa ra nhận định này là bởi chiều hôm trước, khi phát hiện hai thi thể, thuyền bè qua lại trên sông không hề phát hiện ra điều bất thường nào. Có thể nói, rọ tre nổi lên mặt nước vào khoảng giữa giờ Dậu ngày hôm trước và cứ thế trôi đi trong khoảng sáu canh giờ. Cuối cùng, anh còn tính toán đến trọng lượng của thi thể để khấu trừ quãng đường đã trôi.
Chương dành hơn một canh giờ để trình bày phân tích và những phán đoán của mình cho tả hữu. Tiếp đó, anh bảo mọi người chú ý vào tấm họa đồ mô phỏng khu vực quanh thị tứ Điếu Ngư do chính tay anh vẽ.
- Cách Điếu Ngư hơn hai mươi dặm về phía Đông, men theo sông Xích có xã Điềm Xá. Điềm Xá là nơi cư dân đông đúc, ta ngờ rằng nạn nhân đã bị sát hại tại đó.
Văn Như Võ đứng dậy:
- Thưa Quan gia, từ Điếu Ngư đến Điềm Xá tuy không quá xa nhưng hai bờ sông có đến hàng chục làng mạc. Xin Quan gia giảng giải thêm để bọn thuộc hạ thấu tỏ nỗi nghi hoặc của ngài.
Chương đặt thước gỗ xuống bàn, chậm rãi nói:
- Các ông cần đặt mình vào vị trí kẻ thủ ác mà suy luận, đồng thời khắc cốt ghi tâm giúp ta câu “vứt xa chôn gần” là vì lẽ gì?
Chương khoanh tay trước ngực, vừa đi lại vừa giảng giải:
- Mục đích cuối cùng của “vứt xa chôn gần” là để giấu xác nạn nhân, mong có đủ thời gian tẩu thoát hoặc vì những lý do khác. Chôn cất sẽ tốn thời gian đào huyệt. Vứt xác tuy dễ dàng và chẳng tốn thời gian, nhưng lại dễ bị phát hiện và nhận dạng. Do đó, nếu đã xác định vứt xác nạn nhân, kẻ thủ ác sẽ phải mang đến nơi xa xôi, tìm chỗ vắng vẻ. Dựa vào tốc độ dòng chảy và trọng lượng của thi thể, nơi vứt xác hẳn sẽ nằm đâu đó cách nơi phát hiện từ 10 đến 20 dặm.
Chương tạm dừng một lát, rồi đặt câu hỏi:
- Tại sao không có ai trình báo mất tích?
Thiên Bình liền đáp:
- Nạn nhân không phải người bản địa.
Chương gật đầu đồng tình, anh nói thêm:
- Điều đó có nghĩa nạn nhân rất có thể là khách thương. Khách thương khi lưu trú đều có đăng ký, nên nếu họ biến mất đột ngột thì thông tin lưu trú chắc chắn vẫn còn. Việc cần làm bây giờ là rà soát kỹ sổ sách lưu trú của khách thương trong khoảng một tháng trở lại đây. Khách thương không ở trong các làng mạc mà thường lưu trú tại khách điếm. Vậy, tìm kiếm các khách điếm dọc hai bờ sông ra sao?
Lý Tài, Văn Như Võ, Vương Văn Trà lần lượt trình bày, họ cho biết không phát hiện bất thường nào trong danh sách đăng ký lưu trú tại các khách điếm đã kiểm tra. Mọi lượt khách thương đến và đi khỏi khách điếm đều trùng khớp với sổ sách của điếm canh ven bờ.
Chương bóp trán một lúc, anh lại nói:
- Chắc chắn có vấn đề, phải có điểm đáng ngờ nào đó. Biết đâu nạn nhân đã bị giả dạng khi rời khỏi điểm lưu trú? Nhưng… nếu vậy, ai là kẻ giả dạng? Sổ sách vẫn khớp đủ dù hai người đã mất, điều này chứng tỏ có hai kẻ khác không có tên trong danh sách lưu trú đã thế chỗ.
Lời của Chương khiến tả hữu phải suy nghĩ cặn kẽ.
Chương quyết định đích thân tham gia cuộc truy tìm tung tích nạn nhân. Anh tin rằng, một con người bằng xương bằng thịt không thể vô danh tính, mất mà không ai hay biết. Với vài trăm người trong tay cùng lùng sục, tra soát, Chương tin rằng nhất định sẽ tìm ra điểm đột phá.
Chiều ấy, Chương yêu cầu Vi Thọ Kỳ và Nghiêm Đạt hộ tống Thiên Bình về lại làng Vạn Xuân vì nàng đang cấn thai, không tiện đi lại nhiều. Thiên Bình vừa lên ngựa thì Chương cùng quan quân ngược sông Nghĩa Trụ về phía Đông. Anh chọn nghỉ chân tại điếm canh thuộc cánh đồng Bái Tử, cách Điếu Ngư chỉ 10 dặm về phía Đông. Chương chọn địa điểm này làm nơi trung tâm, ra lệnh cho Lý Tài cùng quân sĩ tản ra rà soát các làng gần bờ sông thêm một lần nữa.
Điếm canh là ngôi nhà mái tranh, vách làm bằng tre nứa. Chỉ có ba người lính địa phương luân phiên trực gác tại đây mỗi tuần, sau đó sẽ đổi nhóm khác. Ngôi nhà tranh hướng ra sông, nơi binh sĩ trồng rau củ, nuôi gia cầm, gia súc phục vụ sinh hoạt hằng ngày. Gia cầm, gia súc nuôi lớn sẽ được bán đi, một phần làm tiền thưởng cho quân canh, một phần đóng góp vào quỹ làng xã, một phần nộp lên quân. Chương tạm hài lòng với cơ ngơi đơn sơ của binh sĩ. Dọc theo hai bờ sông Nghĩa Trụ có hàng chục điếm canh như thế này.
Vì đang là mùa đông nên binh sĩ bện rơm che chắn quanh bốn bức vách để chống lại cái lạnh. Dưới gầm giường có đặt một chậu thau nhỏ bằng đồng đựng than củi. Chương nằm trên nệm rơm ngủ ngon lành. Ma Kê, Lưu Nhất Vạn, Lý Tài, Văn Như Võ trải nệm rơm nằm dưới đất. Trong khi đó, quan quân trên bến dưới thuyền đã cắt đặt cảnh giới cẩn mật, ai không phải lượt canh thì cũng tìm nơi tránh gió, chui vào túi ngủ, đắp thêm chiếc áo tơi rơm là có thể đánh một giấc ngon lành. Quan Lam Giang và Triệu Nhã Lâm là hai nữ nhân trong đoàn phải vào làng Bái Tử ngủ nhờ theo lệnh của Chương.
Sở dĩ Chương muốn ngủ qua đêm ở điếm canh là vì anh muốn tìm lại chút cảm giác thân thuộc bên ngôi nhà mái tranh ven sông Thiên Đức vào mùa đông.
Giữa chốn đồng không mông quạnh lạnh lẽo, quá nửa đêm, Chương gặp cơn mộng mị. Anh thấy mình đứng ngoài cửa điếm canh, giữa làn sương mờ ảo, gió lạnh không ngừng thổi từng cơn. Bên ngoài bờ rào điếm canh, có một người đàn bà đ��u tóc rũ rượi, bồng con quỳ gối dập đầu khóc than thảm thiết. Chương bước đến sát bờ rào nhìn cho rõ hơn, nhưng làn sương lại che khuất tầm nhìn của anh. Dù cố căng hai mắt, Chương cũng chẳng thể trông rõ gương mặt của người đàn bà, chỉ thấy đôi vai gầy khẽ run.
Chương cất giọng ôn tồn:
- Nhà cô kia, có chuyện gì lại quỳ ở đó khóc than?
Người đàn bà không ngẩng đầu, thay vào đó, nàng ôm con dập đầu, thút thít, giọng văng vẳng bên tai Chương:
- Đại Vương anh minh, Đại Vương anh minh! Tiểu nữ thân mang trọng tội, được biết Đại Vương giá lâm nên xin được yết kiến. Mẹ con tiểu nữ vì nghe lời xúi bẩy mà uổng mạng, nên tiểu nữ muốn tố cáo kẻ đã gây ra cái chết cho mẹ con tiểu nữ và những người khác. Cúi xin Đại Vương minh xét.
Chương liền hỏi:
- Hai mẹ con nhà cô người ở đâu?
- Bẩm Đại Vương, mẹ con tiểu nữ người làng Đinh Xá, trấn Sơn Nam Hạ, nhưng đã mất mạng nơi đất khách quê người. Tiểu nữ có tội, con tiểu nữ thì không. Bẩm Đại Vương, ngài có lòng nhân từ độ lượng, xin hãy cứu vớt linh hồn mẹ con tiểu nữ.
Chương không biết làng Đinh Xá ở đâu nhưng trấn Sơn Nam Hạ cách nơi này hàng trăm dặm. Chương định hỏi cho kỹ thì bỗng có ánh chớp sáng loà, bóng hình người đàn bà đang quỳ gối bỗng tan biến trong hư không.
Chương giật mình choàng tỉnh, bọn Ma Kê thấy động liền vùng dậy nhanh như chớp.
- Quan gia! Có chuyện gì vậy ạ?
Chương đưa tay quệt mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán, ra hiệu cho Ma Kê đưa bầu tre ủ nước vối.
- Gần đây có hai mẹ con người phụ nữ trẻ chết oan! - Chương nói. - Cô ta nói là người làng Đinh Xá, trấn Sơn Nam Hạ.
Bọn Lý Tài, Văn Như Võ nhốn nháo, ngoảnh nhìn ra cửa điếm tối om.
- Bẩm Quan gia! - Lý Tài thì thào. - Thôn Đinh Xá ở Sơn Nam Hạ. Hạ quan từng đi ngang qua đó một lần ạ. Nếu mẹ con cô đó thực là oan hồn, hẳn muốn yết kiến Quan gia để cáo trạng chăng?
Chương chau mày hỏi Lý Tài:
- Ông nghĩ ta gặp oan hồn thật ư?
- Bẩm Quan gia, bọn hạ quan có nghe chuyện linh hồn binh sĩ Vũ Ninh chặn đường ngài quấy phá. Ngài quát một câu, quỷ thần cũng khiếp sợ.
Chương cười nhạt:
- Ta cũng chẳng tin lắm đâu.
Anh bước khỏi giường, đứng giữa cửa điếm trông ra khoảng tối mênh mông phía sông Nghĩa Trụ. Trong đêm đen, gió lạnh, vài chiếc lồng đèn treo trên thuyền nhỏ của quân sĩ cảnh giới là những điểm sáng hiếm hoi.
Chương hỏi mà không ngoảnh lại:
- Canh mấy rồi?
Văn Như Võ đẩy nhẹ cửa liếp hỏi quân canh sau nhà, rồi đáp:
- Dạ bẩm, sắp tàn canh ạ.
Chương quay trở vào, cắn môi bảo Văn Như Võ:
- Khi gà gáy sáng, vào Bái Tử dò la thử xem gần đây có mẹ con nhà nào thiệt mạng hay không.
Văn Như Võ lập tức dẫn theo mấy binh sĩ vào làng Bái Tử cách điếm canh ven sông chừng 2 dặm về hướng Bắc. Trời hãy còn nhọ mặt người, Triệu Nhã Lâm và Quan Lam Giang đã trở về từ làng Bái Tử, một người cầm đuốc xách siêu nước, một người gánh gồng hai chõ xôi mới đồ nóng hổi. Ba quân mỗi người có một nắm xôi chấm muối vừng lót dạ. Hơn một canh giờ sau, Văn Như Võ quay lại báo cáo, nội trong năm nay, ở làng Bái Tử không có nữ nhân nào mất mạng. Trong làng cũng không nhà nào có con dâu bên Sơn Nam Hạ.
Chương chợt nhớ bộ dáng người đàn bà than khóc trong giấc mơ của anh có mái tóc ướt sũng, y phục của nàng cũng ướt sũng. Văn Như Võ hỏi binh canh điếm, họ một mực khẳng định mấy năm gần đây chưa từng vớt được xác đàn bà hay trẻ nhỏ nào trôi sông ở khúc sông này.
- Hình như mình thấy trên đỉnh đầu cô ta còn dính bèo tấm thì phải. - Chương thở dài. - Có khi mấy ngày nay mình suy nghĩ nhiều quá nên mới ngủ mơ thấy như vậy.
Sáng hạ tuần tháng Một lạnh, Chương muốn gạt bỏ giấc mơ ra khỏi đầu nhưng hình ảnh người mẹ ẵm con dập đầu quỳ lạy cứ ám ảnh anh. Chương định bảo Lý Tài hạ lệnh cho binh sĩ hai bờ tiếp tục hành trình thì bỗng một suy nghĩ thoáng qua trong đầu. Anh bước đến gần binh sĩ canh điếm, hỏi:
- Trong làng có giếng bỏ hoang không, anh lính?
Anh lính biết Chương là quan lớn nên cung kính trả lời:
- Báo cáo thượng quan, thôn Bái Tử không có giếng hoang.
Nghe vậy, Chương tỏ ra thất vọng, định quay lưng bước đi thì anh lính lại nói:
- Báo cáo thượng quan, ngài hỏi khiến tôi nhớ ra phía Tây Bắc cánh đồng Bái Tử có một cái giếng trữ nước tưới tiêu mỗi khi hạn hán. Tuy vậy, kể từ khi phủ Tế Giang thuộc quyền Đại Vương, Lý đại nhân đã cho đào kênh mương thủy lợi nội đồng. Bởi thế, cái giếng ấy đã bị bỏ không, cỏ mọc cao quá đầu người ạ.
Chương dừng chân, nhìn đông ngó tây, cảm ơn anh lính. Chương liền bảo Lý Tài:
- Ta muốn đến cái giếng hoang trữ nước ở cánh đồng Bái Tử.
Binh sĩ canh điếm lập tức dẫn bọn Chương đến cái giếng hoang vừa mới đề cập.
Bản chuyển ngữ này được thực hiện và sở hữu độc quyền bởi truyen.free.