Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 518: Giữ tiếng thơm

Chương chạy ra mái hiên, nhìn thấy cảnh hỗn chiến. Anh không ngờ thích khách lại đông đến thế. Trong băng đạn còn hơn hai mươi viên. Chương nép mình bên cột, bình tĩnh siết cò, bắn từng viên một cho đến khi hết đạn. Chương không tiếc đạn, tiễn những kẻ toan mưu sát mình nhanh chóng xuống âm phủ.

Dù kể ra thì dài, nhưng mọi chuyện diễn ra chóng vánh, có lẽ chỉ trong ch��ng nửa tuần trà mà thôi.

Bọn thích khách thấy thế yếu, bèn quay đầu tháo chạy ngược trở lại lối cũ. An Nhữ Hầu và Vi Thọ Kỳ lập tức dẫn binh truy sát.

Chương tựa lưng vào bức tường gỗ trước cửa chính điện, nhét từng viên đạn AK vào băng. Anh đảo mắt quan sát khắp nơi, không bỏ sót ngóc ngách nào để đề phòng bất trắc. Nguyễn Địa Lô dìu Ngô Phù Khê từ trong chính điện ra, đặt anh ngồi bệt xuống, tựa lưng vào cột. Mấy binh sĩ bị thương nằm la liệt ngoài mái hiên chính điện.

Ngô Phù Khê thở phì phò, máu đã ngừng rỉ ra từ khóe miệng. Chương quỳ xuống xé toạc áo Ngô Phù Khê. Miếng sắt mỏng bảo vệ trước ngực hằn rõ hình nắm đấm, đủ để thấy sức mạnh kinh người của nhà sư ban nãy. Nguyễn Địa Lô vội vàng tháo dây buộc giáp bên eo Ngô Phù Khê để kiểm tra ngực. Chính giữa ngực là một vùng da tròn xoe, đỏ ửng. Chương động viên:

– Anh chịu khó một chút, để ta gọi cô Quan Lam Giang đến xem xét.

Ngô Phù Khê lắc đầu, khó nhọc đáp:

– Thuộc hạ chỉ bị nội thương nhẹ thôi, không sao đâu. Đại Vương đừng quá lo. May c�� tấm giáp hộ thể nên mới giữ được mạng sống.

Nữ thị vệ chạy nhanh ra cổng tam quan, í ới gọi Quan Lam Giang mau vào. Quan Lam Giang líu díu chạy đến, khúm núm đứng dưới bậc tam cấp, hai tay ve vạt áo, cúi đầu chờ Chương phân phó. Chương bảo cô bắt mạch cho Ngô Phù Khê. Quan Lam Giang làm theo, một lúc sau cô cho biết vết thương của Ngô Phù Khê không đáng ngại, chỉ cần tĩnh dưỡng dăm ba hôm là khỏe.

– Hương trầm có khả năng chứa độc! – Chương hỏi Quan Lam Giang. – Có thể hạ độc bằng mùi hương không?

Quan Lam Giang suy nghĩ giây lát rồi thưa:

– Bẩm vương thượng, không thể hạ độc bằng mùi hương, nhưng tẩm thuốc mê hồn vào trầm thì được ạ. Hít phải thứ đó sẽ bất tỉnh trong một khoảng thời gian nhất định.

– Ta và mọi người đã hít phải mùi đó khi ở trong chính điện, làm thế nào để giải độc?

Quan Lam Giang ngoảnh đầu nhìn vào gian chính điện rồi nói:

– Vương thượng mới vào đó chưa lâu nên nếu có trúng mê hồn hương cũng không đáng ngại. Bây giờ người có thấy đầu óc váng vất không ạ?

Chương ấn nhẹ tay lên thái dương và bảo:

– Một chút!

– Người ngồi ngoài này cho thoáng, để tiểu nữ vào trong dập tắt hết hương trầm và chế thuốc giải độc cho người.

Dứt lời, Quan Lam Giang vụt đứng dậy, bước qua cửa chính điện. Cô đứng sững lại trong giây lát rồi chạy ù đến ban thờ Phật, rút hết các nén hương và trầm đang cháy nhúng vào mấy bát nước mưa và rượu trên ban. Mùi hương trầm và hương nghi ngút trong chính điện. Quan Lam Giang nhịn thở, đẩy cửa hông chính điện chạy ra. Một thoáng sau, cô quay trở ra, cầm chiếc khăn tay lụa ẩm ướt bọc thứ gì đó bên trong.

Chương và Lam Khuê đứng cạnh nhau, tựa lưng vào vách. Nhã Lâm đứng đối diện, dựa vào cột lớn. Cả ba đều cảm thấy đầu óc váng vất. Quan Lam Giang xin phép rồi đưa khăn lụa lại gần mũi Chương, bảo chàng hít thật sâu bằng mũi rồi thở ra bằng miệng ba lần. Cô tiếp tục làm như thế với Lam Khuê, Nhã Lâm và cả Ngô Phù Khê, người lúc này thần trí có phần hơi mơ hồ.

Chương khịt mũi liên tục, hắt xì một cái thật mạnh, nhăn mặt hỏi Quan Lam Giang:

– Sao ngai ngái như mùi nước tiểu vậy?

Quan Lam Giang đang cho Nguyễn Địa Lô ngửi, nghe Chương hỏi vậy bỗng mặt đỏ như gấc. Chương tròn xoe mắt rồi lảng sang hỏi Lam Khuê và Nhã Lâm. Hai nàng từ từ ngồi bệt xuống mái hiên, nói rằng cảm thấy đỡ váng đầu hơn sau khi hắt xì.

Chương ngoảnh lại hỏi Quan Lam Giang:

– Sao hai cô ấy lại bị như vậy?

– Khí tức nữ nhân khác nam nhân nên Quý phi và Triệu thị vệ cần thêm chút thời gian ạ. Vương thượng và mấy anh cứ ngồi nghỉ một chốc là sẽ khỏe thôi.

Chương gật đầu tỏ vẻ hài lòng. Quan Lam Giang cúi đầu nói:

– Bẩm vương thượng! Bên trong chính điện chắc đã đốt trầm từ lâu và với lượng lớn, nên mọi người mới mau bị trúng như thế. Các anh đây thể trạng khỏe mạnh nên không bị ảnh hưởng nhiều, nhưng nếu hít thở trong đó khoảng chừng nửa tuần trà nhất định sẽ ngủ mê man. Dạ bẩm, do gấp quá nên tiểu nữ chỉ kịp hái thảo dược bên ngoài nhai nát, trộn lẫn với hoàn nguyên thang. Tiểu nữ không dám mạo phạm đến vương…

Chương giơ tay ngắt lời Quan Lam Giang:

– Cứu người như cứu hỏa, đừng câu nệ, ta hiểu rồi.

– Tạ ơn vương thượng!

Chương nói với các Thân Vệ vào lôi xác mấy nhà sư đặt xuống sân. Chương khoanh tay đứng tựa cột, hất hàm hỏi Quan Lam Giang:

– Mấy kẻ đó là ai? Có phải người trong chùa không? Ban nãy ta thấy tiểu thư giật mình khi ở trong chính điện.

Quan Lam Giang liền thưa:

– Người nằm kia là Đại sư Thích Tâm Phúc. Đại sư đến chùa này từ nơi khác khoảng mười năm trước, khi ấy tiểu nữ còn nhỏ. Đại sư là người tốt bụng, thường quan tâm đến đời sống của bà con trong vùng. Bà con dù ở xa, nếu gia đình có việc cậy nhờ, Đại sư đều đích thân đến tận nhà giúp đỡ.

Chương hơi nhíu mày:

– Ông ta có võ nghệ vô cùng cao siêu, một mình ông ta đánh bay ba chiến tướng của ta như lá rụng.

– Bẩm vương thượng, tuyệt học của Đại sư là Thiết quyền, nhưng rất ít đồ đệ học thành công. Tiểu nữ nghe nói muốn học thứ ấy thì phải trải qua khổ luyện hà khắc. Các huynh trưởng của tiểu nữ bảo rằng Đại sư đã luyện thành một môn thuật khiến đao thương bất nhập, song thực hư chẳng ai rõ.

Chương khẽ thở dài:

– Ông ta đã làm được điều ấy, ta tận mắt nhìn thấy. Đao kiếm không có tác dụng gì với ông ta, ông ta rất mạnh.

– Vương thượng đã hạ gục Đại sư?

Chương gật đầu và nói:

– Kể cho ta nghe thêm những việc ông ta đã làm cho bách tính trong vùng này. Ta thật không hiểu, đã xuất gia đến tuổi này rồi mà lại hành xử thiếu khôn ngoan đ���n vậy.

Quan Lam Giang kể một số việc Thích Tâm Phúc đã làm, nhìn chung đều là những việc thiện. Chương nghe xong thì rơi vào trầm tư một hồi lâu, đến khi Lam Khuê khẽ lay, anh mới trở lại thực tại.

Chương ngoảnh lại hỏi thêm:

– Mấy người còn lại thì sao?

– Tiểu nữ chỉ biết một người, bốn người còn lại tiểu nữ chưa từng gặp.

Chương bảo Thân Vệ quân:

– Bốn kẻ đó hãy đem hỏa táng cùng với những kẻ khác sau khi nhận dạng xong. Ai là sư tăng thì để nằm chung với hai vị đó. Các cậu nghe cho rõ đây: Các nhà sư ở Bạch Vân am xả thân bảo vệ ta, chống lại thích khách do Tô Trung Từ phái đến nên đã thiệt mạng, nghe rõ chưa?

Thân Vệ quân đồng loạt đứng nghiêm hô lớn:

– Rõ!

Chương nói với Quan Lam Giang:

– Đó là những gì tiểu thư sẽ nhìn thấy. Người chết là hết tội, đừng làm vấy bẩn Bạch Vân am và thanh danh của Thiền sư Từ Minh Giác. Ồ! Nhắc mới nhớ, mau đi tìm Thiền sư cho ta!

Thân Vệ quân và nữ thị vệ vào hai dãy nhà ngang tìm kiếm. Thiền sư vẫn chưa thấy đâu, nhưng họ lôi ra tám chú tiểu đang sợ đến xanh mặt xanh mày. Chương bảo Quan Lam Giang hãy nói với các chú tiểu rằng thích khách đã sát hại sư sãi trong chùa. Quan Lam Giang làm theo dù chưa thực sự hiểu hết ý định của Chương.

– Anh chắc mấy kẻ đó là từ La Thành phái đến?

– Phan Văn Hầu hoặc Tô Trung Từ, chỉ có một trong hai kẻ đó thôi. – Chương hạ giọng, nói đủ cho Nhã Lâm và Lam Khuê nghe. – Nhưng đây gần La Thành nên cứ đổ vấy cho lão già họ Tô. Chúng ta cứ nói gian tế từ La Thành muốn hành thích ta nên đã sát hại một số nhà sư và… người nằm kia đã chống lại bọn chúng nhằm bảo vệ ta. Thông tin này mà lan truyền trong giới tăng ni Phật tử sẽ có lợi cho chúng ta. Tô Trung Từ sai quân sát hại nhà sư, Vạn Thắng Vương ra tay diệt trừ đám ấy. Toàn những điều tốt đẹp cả.

Lam Khuê thừa nhận:

– Chỉ có anh mới nghĩ được như thế!

Chương than:

– Là do bọn họ ép ta đấy chứ!

Phạm Thu Cúc, Phạm Ngũ Lão, Vi Thọ Kỳ lần lượt áp giải gần năm mươi tên thích khách về sân chính điện. Một số tên kịp chạy thoát và hơn một trăm kẻ đã mất mạng, nằm rải rác khắp nơi, từ trong chính điện, ngoài sân, cửa hai dãy nhà ngang cho đến sườn núi…

– Xẻo một bên tai, khắc bốn chữ lên mặt chúng rồi tra khảo sau! Mà, hãy đem chúng ra ngoài cổng tam quan ấy. Nhà chùa là nơi thanh tịnh, đừng để chúng kêu la như lợn.

Lam Khuê đứng bên nói nhỏ:

– Anh không còn khoan hòa như trước.

Chương nhún vai bảo rằng:

– Với những kẻ này mà nhẹ tay thì thiên hạ sẽ mắng anh mất. Sắp tới anh sẽ bảo anh Di đến huyện này tảo thanh cho được. Với dân nhất định phải khoan hòa, nhưng giặc cướp, thích khách cứ thẳng tay trừng trị.

Hàng trăm người tìm khắp từng ngóc ngách trong am nhưng chẳng thấy Thiền sư Từ Minh Giác đâu. Ngô Phù Khê một mực khẳng định lúc gà gáy có gặp Thiền sư rồi.

Toàn bộ nội dung truyện này được chuyển ngữ và thuộc quyền sở hữu của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free