(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 515: Nuôi ong tay áo
Ngọn lửa từ những rặng tre gai bùng cháy dữ dội, thắp sáng một góc hậu viện nhà họ Quan như ban ngày. Cuộc chiến giữa Thân Vệ quân và đám thích khách nhanh chóng đi đến hồi kết. Hơn ba mươi tên bị hạ, mười mấy thích khách bị thương và hơn một chục kẻ khác lóp ngóp bò từ dưới ao lên giơ tay xin hàng. Khi lửa tắt, An Nhữ Hầu phát hiện sáu kẻ chết cháy trong những bụi tre. Thì ra, đám thích khách đã luồn qua những bụi tre đầy gai, lặn xuống ao rồi bơi vượt qua, âm thầm tiến vào hậu viện nhà họ Quan. Những kẻ này có thân thủ và võ nghệ hơn người, đã khiến ba Thân Vệ quân thiệt mạng và gần một chục người khác bị thương.
Phạm Ngũ Lão thẩm vấn tù binh ngay tại chỗ, được biết kẻ cầm đầu có họ Mai, thuộc hạ thường gọi là Mai Môn chủ. Hắn không trực tiếp tham gia mà chỉ đạo từ vòng ngoài. Đám thích khách này được Mai Môn chủ trực tiếp thuê để hành thích Vạn Thắng Vương. Tuy nhiên, trong những lần gặp mặt bàn định kế hoạch và chi trả trước cho mỗi kẻ tham gia mười nén vàng, Mai Môn chủ đều mang mặt nạ.
Chương nghe tả hữu báo cáo xong thì rơi vào trầm tư, chẳng ai biết anh đang mưu tính điều gì. Sự thực thì những dữ liệu của Chương cho đến lúc này đều ứng nghiệm. Dường như mọi toan tính của đối phương đều nằm trong dự liệu của anh. Điều khiến Chương băn khoăn lúc này là tại sao gã Mai Môn chủ kia lại phải đeo mặt nạ?
Thích khách vốn là đám du thủ du thực giang hồ, thường có t�� chức rõ ràng. Hay nói chính xác hơn, chúng là những kẻ có võ nghệ, sống nhờ lưỡi đao, chuyên hành nghề đâm thuê chém mướn. Vì sẵn sàng bán mạng đổi lấy lợi lộc nên việc truy hỏi kẻ cầm đầu trở nên vô ích.
Chương gọi riêng Phạm Ngũ Lão vào căn dặn:
– Tra khảo xong, dẫn giải chúng về huyện Tích Lịch. Khắc lên mặt chúng dòng chữ “Trữ quân vô năng” rồi giao cho chúng những việc nặng nhọc như xẻ đá, đào mương đắp đất làm đường. Chỉ cần một trong số bọn chúng trốn chạy, đem toàn bộ bọn còn lại chặt đầu hoặc chôn sống.
Phạm Ngũ Lão tuân mệnh, giao đám thích khách đã bị tra tấn tơi bời, mặt mày bầm dập cho Phùng Nguyên Hoàn cai quản. Sau một hồi suy tính thêm, Chương bèn phái Ngô Phù Khê dẫn năm mươi người lên Bạch Vân am báo tin cho Thiền sư Từ Minh Giác để ngài cẩn trọng, đồng thời ở lại canh giữ am.
Chương nói với Lý Nhân Nghĩa về suy luận của mình:
– Ta đã suy nghĩ cặn kẽ mọi chuyện và dần đi đến kết luận rằng Mã lão gia mà Vân Hạ cùng mấy cô gái kia cung khai có nhân thân không tầm thường. Liêu Nhất Khổng t��ng làm mưu sĩ bên ấy một thời gian dài, có lẽ ông ta biết kẻ đó. Liễu Môn Nhân dù gì cũng là người ngoài giang hồ, chẳng thể xúi giục phường đao búa sẵn sàng làm mọi thứ vì tiền, bởi lẽ hắn ta chắc gì đã lắm tiền. Ta vẫn nhận định Mã lão gia đó là một đại thương nhân có nhiều mối quan hệ. Thời mới dựng cờ, Lâm lão gia từng cung cấp rất nhiều tin tức đáng giá ở La thành, ông cụ chắc sẽ biết Mã lão gia kia là ai.
Lý Nhân Nghĩa biết Chương vẫn đau đáu về nhân vật Mã lão gia nhưng hiện tại ngoài cái tên thì chưa biết thêm được gì khác. Không loại trừ khả năng kẻ đó mang danh tính giả, bởi Lê Phụng Hiểu ở kinh thành đã lâu, có nhiều tai mắt cũng chưa từng nghe danh tính của người này.
Triệu Nhã Lâm vào bẩm báo, cha con họ Quan muốn yết kiến, tạ tội với Vạn Thắng Vương. Chương cười nhẹ, tạm gác câu chuyện dang dở với Lý Nhân Nghĩa sang một bên. Quan lão gia khom lưng bước những bước thật nhanh, quỳ mọp xuống vái ba lạy, luôn miệng cầu xin Vạn Thắng Vương tha tội.
Bốn anh em họ Quan quỳ theo cha, riêng cô con gái Quan Hồng San ôm l��y lũ trẻ đang khóc thét vì sợ hãi từ lúc tiếng súng nổ đì đùng. Chương miễn lễ, bảo mọi người đứng hết cả dậy.
– Quan lão gia, ông không có tội gì cần xin tha. Quan quân ở nhờ nhà ông gây thêm phiền phức, ngược lại, ta mới là người có lỗi.
Chương nhìn ba anh em họ Quan, khẽ gật đầu, nói thêm:
– Cũng nhờ mấy cậu đây ra sức giúp đỡ nên thích khách mới thất bại. Ba cậu này nếu muốn dùng tài trí của mình ra giúp dân giúp nước thì ta lấy làm vui lòng lắm.
Quan lão gia cung kính thưa:
– Đại Vương thu dụng mấy đứa con của lão, đó là phúc của họ Quan. Lão nguyện dâng hết gia sản cho quân Thiên Đức, kính mong Đại Vương nhận cho lão được yên lòng.
Chương bật cười, anh rời trường kỷ bước đến gần vỗ nhẹ vào lưng Quan lão gia mấy cái rồi nói nhỏ:
– Ta đánh giá Quan lão gia là người thức thời. Ta nhận tấm lòng của ông, nhận con cái ông vào quân. Còn việc họ có lập được đại công, giúp dòng họ Quan trở thành thế gia trong vùng hay không, thì đó là do bản thân họ. Quan lão gia nếu có lòng với ta, với Thiên Đức quân thì hãy giúp dân làng Sài bớt nghèo khó, thế mới để tiếng thơm muôn đời, lưu danh hậu thế.
Quan lão gia quỳ xuống dập đầu vái lạy thưa rằng:
– Quan Thiện và các con từ hôm nay vì đại nghiệp của Vạn Thắng Vương xin nguyện làm thân trâu ngựa.
Chương cúi xuống đỡ Quan lão gia đứng dậy, mời ông ta lại ghế ngồi. Chương hiểu rằng Quan lão gia sợ tội vạ đổ lên đầu nên vội vàng xin gặp để thanh minh bản thân vô can. Đồng thời, cha con họ Quan khẳng định rằng cha con ông và dân làng Sài chưa từng gặp mặt bất cứ kẻ nào trong đám thích khách và mấy ngày hôm nay chẳng có người lạ mặt nào đến làng. Chương lấy làm lạ bởi nếu không do thám, thích khách không thể nào tường tận địa hình Quan gia trang mà tập kích như vậy.
Bất chợt Chương hỏi:
– Gia nhân trong nhà là người làng hay từ nơi khác?
Quan lão gia cho biết, phân nửa gia nhân Quan gia trang là người làng, những lúc đi buôn sẽ tuyển thêm người theo dạng thời vụ. Số còn lại ông thu nhận từ các vùng khác trong hơn chục năm qua, có thể nói đều là những người được việc.
Chương hỏi thêm:
– Ông đã kiểm lại người trong gia trang chưa?
Quan lão gia ngây người, lúng túng thừa nhận là chưa. Chương có thể hiểu điều này, bởi lẽ sự sợ hãi tội vạ đã lấn át hết tâm trí của gia chủ. Quan lão gia chỉ đạo ba người con trai mau chóng kiểm đếm gia nhân trong trang và tập hợp tất cả trước nghị sảnh cho Chương hỏi chuyện.
Ái nữ họ Quan nãy giờ ngồi khép nép ở ghế đằng xa, thi thoảng lại lén nhìn Chương. Thấy Chương để ý đến mình, cô gái lúng túng lảng tránh.
– Lúc tối ăn cơm, Quan tiểu thư có nói nàng là đệ tử của Thiền sư Từ Minh Giác? Chẳng hay tiểu thư đã học nghề bốc thuốc chữa bệnh của Thiền sư được bao lâu rồi?
Quan Lam Giang đứng dậy, cúi người thưa:
– Tiểu nữ học bốc thuốc đã được sáu năm ạ.
Chương ậm ừ rồi nói:
– Bốc thuốc chữa bệnh cứu người là việc tốt. Nếu tiểu thư không từ chối, ta muốn mời tiểu thư làm quân y Thiên Đức.
Quan Lam Giang nhất thời không hiểu quân y nghĩa là gì nên Chương bảo Nhã Lâm giảng giải sơ lược. Quả thật trong đội thị vệ hay Thân Vệ chưa có người nào tinh thông y thuật theo sát mỗi lần Chương ra ngoài. Nếu đúng như lời Quan Lam Giang tự giới thiệu, cô nàng là một trong những đệ tử được Thiền sư Từ Minh Giác dốc lòng truyền thụ y thuật, vì bẩm sinh đã có khiếu, thì quả là điều tốt.
Quan Thanh Liêm thưa rằng toàn bộ gia nhân Quan gia trang đã tập hợp ngoài sân. Chương phát hiện nét mặt Quan Thanh Liêm có phần lo lắng, bộ dáng ngập ngừng như thể muốn bẩm báo điều gì. Chương đứng trên bậc tam cấp nhìn một lượt hơn hai mươi gia nhân cả già lẫn trẻ, anh hỏi Quan Thanh Liêm:
– Đủ mặt cả chứ?
Quan Thanh Liêm lúng túng đáp:
– Dạ… dạ bẩm vương thượng! Dạ… thiếu… thiếu mất một người ạ!
Chương liền hỏi:
– Kẻ đó là ai?
Quan Thanh Liêm vội trả lời:
– Phan Quảng, người làng Bồ Lý ạ.
– Bồ Lý ở đâu?
Quan lão gia Quan Thiện sợ đến vã mồ hôi, run rẩy thưa rằng:
– Bẩm vương thượng, làng Bồ Lý thuộc đất Tam Đái. Phan Quảng không cha không mẹ, làm gia nhân trong trang gần mười năm rồi ạ. Thưa vương thượng, lão phu có tội! Lão phu nuôi ong tay áo, không biết hắn ăn ở hai lòng.
Chương phẩy tay ra hiệu cho gia nhân lui, hỏi thêm Quan lão gia:
– Ông thu nạp hắn trong tình huống như thế nào?
Quan Thiện lo lắng đáp:
– Dạ bẩm, trước đây lão phu đem thóc gạo sang Tam Đái đổi lấy sản vật địa phương đem về bán trong vùng. Phan Quảng lúc ấy mới mười tám đôi mươi tuổi, hắn lang thang ở bến xin khuân vác, ai thuê gì làm nấy. Dạ bẩm, hắn rất được việc nên…
Chương cười, vỗ lên cánh tay Quan lão gia, thân mật bảo:
– Thôi, dẹp chuyện đó sang một bên. Trời sắp sáng rồi, ta cần chuẩn bị chút lễ vật lên Bạch Vân am. Chuyện này ta sẽ tra xét sau, ông đừng lo.
Chương gọi Phùng Nguyên Hoàn đến bảo:
– Phan Quảng đó quen thuộc nơi này nhưng hắn chưa thể đi xa được. Cậu dẫn người truy bắt, nhớ để ý hướng sông Hát.
Quan Thanh Liêm liền đứng ra thưa rằng:
– Bẩm vương thượng, anh em bọn tiểu nhân rất thạo đường sá trong vùng, xin được giúp quan quân một tay để đoái công chuộc tội ạ.
Chương đồng ý, ba anh em họ Quan cùng gia nô chia thành ba hướng, cùng Phùng Nguyên Hoàn truy lùng Phan Quảng. Phùng Nguyên Hoàn vừa đi chưa được bao lâu, Ngô Phù Khê sai người đến bẩm báo có kẻ vừa phóng hỏa Bạch Vân am. May thay tăng ni kịp thời dập lửa.
Chương bực dọc vỗ mạnh xuống mặt bàn đứng bật dậy, giận dữ:
– Chùa chiền là chốn linh thiêng mà chúng dám quấy phá, kinh động đến chư Phật. Phật từ bi tha cho bọn chúng nhưng ta thì không, ta không phải Phật!
Chương đi qua đi lại, mặt đỏ bừng bừng khiến những người có mặt chỉ biết im lặng nhìn nhau. Quan Thiện vừa lau mồ hôi vừa lắp bắp trả lời khi Chương hỏi về dãy Sài Sơn. Quan Lam Giang thấy cha đang sợ, bản thân cũng không khỏi sợ hãi nhưng vẫn đứng ra kể tường tận những gì cô biết về khu vực xung quanh Bạch Vân am vì nhiều năm trời đi hái thuốc.
– Bây giờ ta lên Bạch Vân am, Quan tiểu thư biết rõ đường đi, nhờ tiểu thư chỉ đường.
Dứt lời, Chương về hậu viện Quan gia trang thay y phục, kiểm tra lại khẩu AK với ba băng đạn một lượt, cho tất cả vào bao đựng bằng da bò giao cho Lam Khuê.
Lam Khuê lo lắng nói với Chương:
– Tình hình như vậy có khả năng trên núi đã có phục binh, anh có cần phải mạo hiểm như vậy không?
Ánh mắt Chương thoáng một tia hiểm độc:
– Nếu muốn, ta có thể đốt trụi cả dãy Sài Sơn nhưng làm vậy thì không ổn, cả thiên hạ sẽ chê cười.
Chương nhoẻn miệng cười. Nụ cười gian trá đó, các cô vợ của Chương thi thoảng vẫn thấy và ngầm hiểu rằng anh đã có dự mưu, nhưng sẽ không nói ra.
Những dòng văn này, qua bàn tay biên tập của truyen.free, vẫn giữ trọn vẹn bản quyền nội dung.