Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 513: Sài Sơn Quan thị

Chương cùng đoàn tùy tùng sang sông. Quân Thiết kỵ đứng nghiêm trang giơ tay chào, trong khi bách tính thị trấn Mã Tế từ trẻ đến già đều quỳ gối dập đầu lạy tạ.

Vì hành tung của Vạn Thắng vương đã lộ, Lê Phụng Hiểu điều động An Nhữ Hầu dẫn theo một đại đội quân Thiết kỵ hộ tống. Phùng Nguyên Hoàn đã chờ sẵn bên kia sông để ra mắt, sau đó tham gia đoàn tháp tùng Vạn Thắng vương đến Sài Sơn. Đoàn hơn bốn trăm người đều cưỡi ngựa nên đi rất nhanh, mặc cho các hương thân phụ lão ở một số làng đã quỳ sẵn bên đường chờ đợi. Mỗi khi đoàn người ngựa đi qua một làng, nữ binh Thần Vũ sẽ tượng trưng nhận lễ vật, đồng thời cung tiến đình hoặc chùa một nén vàng.

Tạm thời, Chương coi huyện Hát là vùng trọng điểm cần an dân bởi nó chỉ cách La thành một con sông. Chương quán triệt rằng phải biến người dân sinh sống tại huyện Hát thành tai mắt cho quân đội, nếu không, tình hình trật tự trong nội địa sẽ vô cùng phức tạp. Huyện Hát nhiều sông ngòi nhỏ chia cắt, đường bộ không mấy thuận tiện. Theo lời Lý Nhân Nghĩa khai thác được từ tù binh, phần lớn bọn chúng đều vượt sông Hát, sau đó luồn lách trong mương máng, sông ngòi dẫn vào sông Tích Lịch rồi tiến vào sông Chu.

Chính vì thế, Chương chỉ đạo nữ binh Thần Vũ đề nghị các hương thân phụ lão ở mỗi làng chuẩn bị sẵn ba đề đạt hoặc nguyện vọng, kèm theo một trăm dấu điểm chỉ trở lên của dân trong làng nhằm thể hiện sự đồng thuận. Vào ngày 30 tháng 6, mỗi làng sẽ cử một cụ ông và một cụ bà tham gia Hội nghị Sơn Tây do chính Vạn Thắng vương chủ trì. Vạn Thắng vương sẽ lắng nghe nguyện vọng của bách tính huyện Hát.

Chiều muộn, núi Sài Sơn sừng sững đã hiện ra trong tầm mắt. Chương dừng chân cạnh một ngôi làng nhỏ, đứng ngắm nhìn quang cảnh hùng vĩ. Sài Sơn là một dãy núi dài và thấp, uốn lượn theo hướng từ Tây sang Đông, có rất nhiều hang tự nhiên. Lý Nhân Nghĩa nói với Chương rằng dân trong vùng ví Sài Sơn như con rồng nằm ngủ giữa cánh đồng lúa bạt ngàn, còn đầu rồng chính là đỉnh núi cao nhất, đỉnh Sài.

- Đỉnh Sài cao hơn một trăm trượng, Bạch Vân am nằm trên đó. Một ngôi cổ tự tên là Long Địa tự nằm dưới chân núi, cũng chính là nơi có làng Sài.

Lý Nhân Nghĩa chỉ về hướng Nam, tiếp tục cung cấp thông tin cho Chương:

- Đằng đó là sông Hát ạ. Theo như các ghi chép hạ quan từng đọc thì sông Hát cách đây không xa, chừng mươi dặm thôi ạ. Từ làng Sài lên Bạch Vân am có con đường độc đạo với các bậc thang làm bằng đá.

Chương nói:

- Từ đây đến đó không còn xa nữa. Chúng ta sẽ nghỉ chân trong làng Sài rồi lên Bạch Vân am.

Phùng Nguyên Hoàn và Ngô Phù Khê đã dẫn binh tiền trạm. Chương đến làng lúc trời vừa sẩm tối. Do Thần Vũ quân đã thông báo từ trưa, nam phụ lão ấu làng Sài đã chờ nghênh đón Vạn Thắng vương cách làng một quãng. Từ xa trông lại, cả làng Sài sáng rực ánh đuốc. Nhằm đảm bảo an toàn cho Chương, Phạm Ngũ Lão một lần nữa thế thân nhận những lời ca ngợi của dân làng, nói lời hay ý đẹp và ban thưởng cho làng vàng bạc, lụa là.

Trong lốt một người lính kỵ binh, Chương cùng một toán Thân Vệ vào làng Sài mà chẳng ai chú ý. Các cụ làng Sài đã chuẩn bị cho Vạn Thắng vương nghỉ tạm một đêm trong nhà cự phú họ Quan, người giàu nhất làng. Quan lão gia dẫn gia quyến, gia nô quỳ hành lễ đón Vạn Thắng vương vào nghỉ trong hậu viện. Các con trai của Quan lão gia là Quan Thanh Liêm, Quan Văn, Quan Võ lần lượt đến yết kiến, sau đó là ái nữ Quan Hồng San và Quan Lam Giang.

Chương đứng lẫn trong quân Thân Vệ ngoài sảnh, nghe con cái Quan lão gia xưng danh thì cười thầm bởi tất cả đều là những cái tên kêu như chuông. Quan lão gia hẳn mong muốn con cái ra làm quan nhưng vẫn chưa được toại nguyện. Người con cả Quan Thanh Liêm đã hai mươi lăm tuổi, còn con gái út Quan Lam Giang thì vừa tròn mười bảy. Cả năm người con không theo nghiệp thương lái của Quan lão gia. Ba người con trai thì học nghệ trên núi, thi thoảng ngao du sơn thủy. Ba chàng trai họ Quan chưa từng tòng quân, bù lại Quan lão gia đã chi ra nhiều tiền của để tu bổ chùa chiền, cứu trợ nạn dân… Hai cô con gái họ Quan thì theo học các sư trên Bạch Vân am, hành nghề bốc thuốc chữa bệnh.

Chương nghe Lý Nhân Nghĩa và Triệu Nhã Lâm rỉ tai kể về tiểu sử gia đình họ Quan nên ưng bụng lắm. Trong làng, nếu có người giàu có tốt bụng thì dân chúng cũng được nhờ cậy phần nào.

Con cái họ Quan được giữ lại hỏi chuyện, còn Quan lão gia mặt mày hồng hào rạng rỡ cùng hai bà vợ ra đứng chờ ngoài nghị sảnh. Chương tủm tỉm cười, tiến đến cạnh Quan lão gia bắt chuyện, tự giới thiệu mình họ Lâm, tên Thiên An. Quan lão gia gọi anh là Tiểu Lâm, bởi Chương nói cụ nội của anh từ đất Tống sang Vạn Xuân. Tổ tiên ba đời của Quan lão gia cũng là người nước Tống. Quan lão gia hồ hởi khoe rằng ở làng Sài có đến phân nửa người mang họ Quan.

- Quan lão gia, ông đặt tên con cái thật hay, vãn bối vô cùng ấn tượng. Chẳng hay, Quan lão gia có ước mong con cái đỗ đạt làm quan để dòng họ vinh hiển?

Quan lão gia thừa nhận:

- Lão thật sự muốn con cái có đứa ra làm quan hòng có chỗ dựa. Phận làm thương lái tuy lắm tiền nhiều của nhưng uy danh chẳng có, đi buôn đôi lúc còn bị sách nhiễu.

- Vãn bối thấy mấy người con của lão gia đều anh tú hơn người, chẳng lẽ họ không màng công danh sao? Trước đây Sơn Tây vương cũng trọng dụng hiền tài lắm chứ?

Quan lão gia bộc bạch:

- Đúng là vậy! Lão biết Sơn Tây vương trọng dụng hiền tài. Lão có tiền, dùng tiền cho con cái tiến thân chẳng khó gì, song ngặt nỗi… Tiểu Lâm à! Lão đi buôn có nghe ngóng nhiều, thấy rằng Vạn Thắng vương và quân Thiên Đức rất có thể làm chủ Vạn Xuân vì binh hùng tướng mạnh. Nếu con lão làm quan cho quân Sơn Tây, e rằng khi chiến loạn sẽ tai bay vạ gió. Hơn nữa, từ làng Sài này sang La thành chẳng tính là xa. Con lão mà vào quân thì lão cũng chẳng thể buôn bán được ở mé ấy nữa.

Chương liền thắc mắc:

- Ông cứ buôn bán đi chứ, chẳng lẽ quan binh La thành biết lệnh lang của ông ở trong quân Sơn Tây sẽ làm khó ư?

- Tiểu Lâm à, cậu chưa trải đời nên không biết đó thôi. Ở đâu cũng tai vách mạch rừng, lão có lắm kẻ kèn cựa mà. Con lão không muốn vào quân, chẳng muốn làm quan nên lão hướng chúng học nghệ trên núi để ngày sau có cái phòng thân. Thời buổi loạn lạc, tiền bạc khó giữ, mạng người còn khó giữ hơn. Thật chẳng giấu, lão đặt tên con như thế là muốn gửi gắm, nhưng thời cuộc nay thế này mai thế khác, chẳng biết đâu mà lường.

Chương đồng cảm và đặt vấn đề:

- Bây giờ Sơn Tây là một phủ của Thiên Đức, quân Thiên Đức ngày một lớn mạnh. Phải chăng Quan lão gia muốn tận dụng cơ hội này để tiến cử con cái vào quân?

Quan lão gia đáp:

- Cơ hội ngàn năm có một nên lão đã nói với các con. Đây là cơ hội trời cho giúp họ Quan chuyển mình từ con giun thành con rắn. Con của lão đứa nào cũng giỏi võ, nhất định sẽ được Vạn Thắng vương trọng dụng.

Thương nhân toan tính thiệt hơn chẳng có gì lạ, thời cuộc rối ren nên mọi toan tính đều phải dựa theo thời cuộc. Nói chung, việc Quan lão gia chưa chọn phe có thể xem là khôn ngoan. Con người ta khi nghèo khó thì muốn giàu có, giàu có rồi lại muốn có thêm chức tước, danh hiệu, đó là lẽ thường ở đời. Cũng bởi thế mà giới văn quan, kẻ sĩ Vạn Xuân không coi trọng thương nhân vì họ chỉ chạy theo lợi ích.

- Tiểu Lâm! Cậu đang giữ chức gì trong quân? Lão nghe nói Vạn Thắng vương dùng người theo tài năng chứ không kể xuất thân và cũng trọng dụng thương nhân lắm.

Chương quay ra nhìn những người tả hữu đứng vây quanh rồi trả lời:

- Vãn bối ở trong quân tám năm, bây giờ chỉ huy hơn mười người, gọi là tiểu đội.

Quan lão gia ngạc nhiên hỏi:

- Ở trong quân lâu như vậy mà cậu mới giữ chức bé tí thế à? Chưa lập được công trạng gì sao? Trong quân kỵ binh có cả nữ nhân ư?

Chương hơi giật mình khi Quan lão gia chỉ vào Lam Khuê và Nhã Lâm đứng sau lưng anh. Hai cô nàng đội mũ trụ, vận giáp trụ Thiết kỵ nên phải tinh mắt lắm mới nhận ra được đó là nữ nhân cải trang. Thấy vậy, Chương vội đáp:

- Quân Thiên Đức có nhiều nữ nhân, ai phù hợp quân nào thì vào quân ấy. Vãn bối chưa từng lập công trạng vì chỉ là quân hầu của Vạn Thắng vương. Hồi trước lo cơm nước, gần đây mới được như thế này.

Quan lão gia vỗ vai Chương, giọng thân mật:

- Cậu phải cố gắng lên mới được. Thời nay loạn lạc, muốn lập chiến công phải xin ra trận tiền xông pha đánh giặc, có thế mới mau tạo lập uy danh.

Chương tươi cười mà rằng:

- Vãn bối võ nghệ chẳng tinh thông, cũng không cầu danh lợi. May mắn được Vạn Thắng vương yêu mến nên… được như thế này đã tốt lắm rồi.

Quan lão gia ngó Chương thật kỹ rồi bảo:

- Ừ! Nhìn cậu quả thật không có khí chất võ tướng mà giống văn nhân hơn đấy. Các cụ thân sinh của cậu vẫn khỏe cả chứ? Cậu đã thành thân chưa?

- Thân sinh vãn bối đều khỏe mạnh, vãn bối đã thành thân và có mấy đứa con rồi.

Quan lão gia tặc lưỡi tiếc rẻ:

- Nhìn cậu tuấn tú, nếu chưa có vợ thì ta sẽ làm mối con gái út cho cậu.

Chương cười tít mắt:

- Vãn bối công danh chẳng có, đa tạ Quan lão gia có lòng tốt. Vạn Thắng vương anh minh tuấn tú, sao lão gia không tiến cử ái nữ mà lại ngỏ ý với vãn bối?

Quan lão gia lắc đầu:

- Đi buôn phải tính toán thiệt hơn, dựng vợ gả chồng cho con cái cũng phải lựa chỗ tốt, chỗ phù h��p, chứ trèo cao thì ngã đau. Tiểu Lâm à, cậu phải ghi nhớ điều ấy. Vạn Thắng vương có trăm mỹ nhân, con lão không có cơ hội ấy đâu. Chẳng giấu gì cậu, con gái lão mà lấy quân sĩ Thiên Đức, sau này lão sẽ đỡ lo. Thiên Đức quân có lệ, gia quyến binh sĩ là gia quyến chung của quân, phải không?

Chương gật đầu xác nhận. Quan lão gia hỏi thêm:

- Lão thấy cậu ăn nói dễ nghe, tướng mạo sáng sủa, tiếc là đã có vợ rồi. Cậu quen biết huynh đệ trong quân có ai tốt tính thì chỉ cho lão, tốt biết mấy!

Chương nhăn mặt cười:

- Có cần gia cảnh không, thưa lão gia?

- Lão có của nên không cần của nả, chỉ cần tốt tính là được, lão sẽ hết lòng hậu thuẫn.

- Quan lão gia, ông rất thẳng thắn. Vãn bối sẽ để mắt giúp ông.

Quan lão gia bèn nói:

- Thương nhân phải khéo miệng nhưng lão đâu dại. Người ta biết mình có mưu tính, chi bằng nói luôn cho đỡ mất thì giờ.

Hỏi thêm dăm ba chuyện vu vơ khác, Chương lấy cớ lui về hậu viện để kiểm tra nơi nghỉ của Vạn Thắng vương. Anh chọn một căn phòng nhỏ nằm cạnh căn phòng lớn, cởi bỏ giáp trụ, tắm qua loa rồi lên giường ngả lưng chờ Lam Khuê chuẩn bị cơm canh. Quan lão gia và các hương thân phụ lão làng Sài dùng tiệc cùng Vạn Thắng vương ở đại sảnh, đèn đuốc sáng choang. Lam Khuê đang lui cui bếp núc thì Quan Lam Giang đem hai đĩa thịt lợn và hai chai rượu theo lời dặn của Quan lão gia đến. Thấy Lam Khuê bận bếp núc, cô út nhà họ Quan lấy làm lạ vì mọi người đang tiệc rượu, cớ sao quân hầu lại ở hậu viện nấu ăn? Lam Khuê giải thích rằng quân hầu kề cận bên Vạn Thắng vương phải luôn tỉnh táo và ăn thức ăn khác với mọi người, nên Quan Lam Giang không hỏi thêm gì nữa. Cô gái muốn giúp Lam Khuê một tay, nhưng Lam Khuê một mực từ chối. Phải đến khi Chương đứng bên cửa bếp húng hắng ho thì Lam Khuê mới vui vẻ đồng ý. Vi Thọ Kỳ và Ngô Phù Khê nhận lệnh đánh chén trước nhưng không động đến rượu. Chương ăn sau cùng với Lam Khuê, Nhã Lâm và cô gái họ Quan. Mâm cơm có bát canh rau mồng tơi, rau rừng, trứng luộc và trứng rán, thịt lợn, thịt bò, lạc rang muối cùng bát ruốc. Từ bên ngoài nhìn vào, thật khó phân biệt được Chương với những quân lính khác. Tuy vậy, cô gái họ Quan vẫn cảm thấy có đôi chút khác lạ bởi trong suốt bữa ăn, dù cười nói rôm rả nhưng Chương không hề đụng đũa đến hai món thịt. Hai chai rượu cô mang đến cũng còn nguyên nút lá chuối.

Quân sĩ đâu phải lúc nào cũng có thịt mà ăn!

Quan Lam Giang thoáng nghĩ:

- “Chẳng lẽ họ sợ đồ ăn thức uống bỏ độc?”

Bản quyền của chương truyện này thuộc về truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free